Khí tức hắc ám mỏng manh lan khắp toàn thân Thiền Y, trong bất tri bất giác, một tầng huyền quang hắc ám mông lung hiện lên quanh người nàng, bao phủ từng tấc da thịt.
Luồng huyền quang hắc ám này chỉ duy trì trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi các ma nữ vừa định thăm dò thì khí tức này đã đột nhiên tiêu tán. Cùng lúc đó, bàn tay Vân Triệt thu về, lực lượng của hắn cũng theo đó mà cắt đứt.
Thiền Y mở mắt, thần thức của nàng lập tức tiến vào huyền mạch, nhưng không cảm nhận được chút biến hóa nào, đôi mày liễu tinh tế cũng khẽ nhíu lại.
Các ma nữ cũng không hề cảm nhận được chút biến hóa nào từ trên người nàng. Dạ Ly mở miệng đầu tiên:
- Thế nào rồi?
“...” Thiền Y chậm rãi lắc đầu.
Mặc dù vốn không tin Vân Triệt có thể làm được, nhưng thấy Thiền Y lắc đầu, các ma nữ đều đồng loạt nhíu mày, lại một lần nữa bị khiêu khích, lại một lần nữa bị trêu đùa... Cơn giận đột nhiên bùng lên trong lòng các nàng, không hề nghi ngờ còn dữ dội hơn lúc trước mấy lần.
Ngược lại, Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn thản nhiên. Vân Triệt vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, thờ ơ, như thể mọi chuyện trên thế gian đều không liên quan đến hắn; còn Thiên Diệp Ảnh Nhi, khóe môi lại nhếch lên một đường cong tuyệt đẹp đầy vẻ trêu tức, trong mắt các ma nữ, đó rõ ràng là sự cười nhạo không hề che giấu... cười nhạo các nàng lại ngây thơ tin tưởng.
Tức giận đến cực điểm, giọng nói của Dạ Ly ngược lại trở nên bình thản đến lạ:
- Rất tốt. Rốt cuộc cũng chỉ là kẻ ngoại vực, hôm qua dám giết Diêm Tam Canh trước mặt mọi người, hôm nay lại liên tiếp khiêu khích tại Giới Kiếp Hồn của ta. Xem ra các ngươi...
- Đợi đã!
Một tiếng kêu khẽ như buột miệng vang lên, ánh mắt của các ma nữ lập tức đổ dồn về phía Thiền Y, lại phát hiện đôi mắt vốn luôn bình thản như đầm sâu của nàng lại có chút ngây dại và mê man, sau đó bắt đầu hiện lên vẻ kinh ngạc và khó tin càng lúc càng mãnh liệt... Giống như đột nhiên chìm vào một giấc mộng không thể tưởng tượng nổi.
- Xảy ra chuyện gì?
Yêu Điệp hỏi.
Thiền Y không nói gì, chỉ từ từ giơ cánh tay lên, năm ngón tay như ngọc tuyết nhẹ nhàng mở ra.
Trong lúc các ma nữ đang nghi hoặc, một luồng hắc mang đột nhiên ngưng tụ trong lòng bàn tay Thiền Y, sau đó trong chớp mắt đã nở rộ thành một đóa hắc liên khổng lồ.
Hắc Ám Chi Liên mang theo khí tức hắc ám của luyện ngục, lặng lẽ thôn phệ ánh sáng xung quanh, nhuộm đen từng đôi mắt của các ma nữ.
Và mỗi đôi mắt ấy đều không khỏi run rẩy trong kinh hãi tột độ.
Đôi môi của ma nữ thứ tám Ngọc Vũ bất giác mở ra, mắt đẹp cũng trợn đến mức lớn nhất:
- A... Thiền Y, muội... muội làm thế nào vậy?
Thiền Y là ma nữ thứ chín, thực lực tổng hợp yếu nhất trong chín ma nữ, lực lượng của nàng không thể nào tạo thành áp chế và kinh sợ đối với các ma nữ khác, đóa hắc liên nở rộ trong tay nàng cũng hoàn toàn không vượt ra ngoài giới hạn thực lực của nàng.
Nhưng đóa hắc liên kia nở rộ thật sự quá nhanh... nhanh đến mức các nàng không thể nào tin được.
Từ lúc không có huyền khí đến khi hoàn toàn nở rộ chỉ mất một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi. Nhanh hơn trước kia không chỉ một lần!
Kỳ lạ hơn nữa là, đóa hắc liên trong tay Thiền Y lại yên tĩnh đến lạ thường... chính xác hơn là vô cùng dịu ngoan.
Huyền lực Hắc Ám tượng trưng cho tiêu cực, hủy diệt, tàn bạo. Một khi huyền lực Hắc Ám được phóng thích sẽ giống như thả ra một ma thần muốn thôn phệ tất cả, vô cùng hung tàn nóng nảy. Cho dù đến cảnh giới Thần Chủ có năng lực khống chế huyền lực Hắc Ám cao nhất cũng đều như thế.
Huyền lực Hắc Ám, từ trước đến nay chưa bao giờ có bất cứ liên hệ nào với hai chữ “dịu ngoan”.
Ở Bắc Thần Vực này, ở đương thời, đây là thường thức cơ bản nhất.
Vậy mà huyền lực Hắc Ám trong tay Thiền Y lại yên tĩnh đến trái ngược với lẽ thường. Nó giống như hoàn toàn thần phục Thiền Y, hoàn toàn tuân theo ý chí của nàng.
Nói cách khác, đối với huyền lực Hắc Ám trong tay, Thiền Y dường như đã đạt đến cảnh giới... khống chế hoàn toàn vốn không nên tồn tại!?
- Thiền Y, đây là... có chuyện gì?
Dạ Ly lên tiếng, một câu nói ngắn ngủi nhưng lại lắp bắp không thành lời.
Thiền Y vẫn chưa trả lời, cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, nàng còn kinh hãi hơn các tỷ muội của mình vô số lần.
Năm ngón tay trắng như ngọc khẽ khép lại, chỉ trong nháy mắt, Hắc Ám Chi Liên đã biến mất trong lòng bàn tay nàng.
Khoảnh khắc biến mất, không hề lưu lại một chút dấu vết hắc ám nào.
Đôi mắt của các ma nữ lại đồng loạt chấn động.
Thu liễm lực lượng hắc ám trong nháy mắt, không để lại chút dấu vết gì. Một điểm này, kể cả đại ma nữ mạnh nhất trong chín ma nữ... không, kể cả các Thần Đế của Bắc Vực cũng tuyệt đối không thể làm được.
- Ma, là một chủng tộc độc lập.
Trong lúc các ma nữ còn đang kinh hãi, Vân Triệt đột nhiên lạnh nhạt lên tiếng:
- Huyền lực Hắc Ám là lực lượng chỉ thuộc về ma tộc. Cái gọi là ma nhân ở Bắc Thần Vực hiện nay chẳng qua là những sinh linh hoặc chủ động tiếp nhận, hoặc bị động nhiễm phải huyền lực Hắc Ám. Tuy rằng có thể khống chế huyền lực Hắc Ám, tu luyện huyền công Hắc Ám, còn bị ép đời đời truyền thừa, nhưng về bản chất lại vĩnh viễn không thể nào là ma chân chính, mà chỉ là sinh vật nửa người nửa ma.
- Không chỉ ma nhân, ma thú, ma linh của Bắc Vực đều như thế.
- Cho nên, mặc dù các ngươi thân mang huyền lực Hắc Ám, nhưng lại vĩnh viễn không thể nào thực sự hòa hợp với nó. Nhưng mà...
Vân Triệt nhìn Nam Hoàng Thiền Y vẫn đang ngây người, lạnh nhạt nói, từng chữ như sấm sét kinh hoàng:
- Ngươi bây giờ, đã có thể xem như một ma nhân chân chính.
- Ngươi... ngươi đang nói...
Ngọc Vũ trừng lớn mắt, lời còn chưa kịp suy nghĩ đã thốt ra.
- Từ bây giờ trở đi, ngươi có thể khống chế hoàn toàn huyền lực Hắc Ám trong cơ thể. Tốc độ ngưng tụ, vận chuyển, khôi phục đều sẽ nhanh hơn trước kia gấp mấy lần. Tuy rằng cường độ huyền lực của ngươi không thay đổi, nhưng chỉ với điểm này, trong phạm vi Bắc Thần Vực, cùng một cảnh giới đã không có ai là đối thủ của ngươi.
- Tốc độ tu luyện cũng sẽ nhanh hơn trước kia mấy lần.
- Hơn nữa sẽ không còn bị huyền lực Hắc Ám ăn mòn sinh mệnh, càng vĩnh viễn không cần lo lắng nó mất kiểm soát và bạo động.
- Ảnh hưởng đối với tinh thần của ngươi cũng sẽ giảm xuống mức thấp nhất.
Ngưng tụ, vận chuyển, khôi phục, tu luyện, mất kiểm soát, ăn mòn sinh mệnh, thôn phệ linh hồn... từng chữ, mỗi một câu đều chấn động sâu sắc vào tâm hồn các ma nữ.
Là những tồn tại ở cấp bậc cao nhất Bắc Thần Vực, có năng lực khống chế hắc ám đến cực hạn, các nàng quá rõ ràng điều này có ý nghĩa như thế nào.
Những điều này đều đi ngược lại nhận thức của các nàng, đi ngược lại nhận thức về huyền lực Hắc Ám ở đương thời, vốn không có khả năng xuất hiện. Về lý thuyết, chúng chỉ nên tồn tại trên người chân ma ở thời đại viễn cổ!
- Hắn nói... là thật.
Thiền Y chậm rãi mở miệng, lời nói nhẹ nhàng như đang mê sảng. Nàng giơ tay lên, lặng lẽ nhìn lòng bàn tay mình. Cảm giác của nàng đối với huyền lực Hắc Ám trên người đã hoàn toàn thay đổi.
Trước kia, huyền lực Hắc Ám giống như một thanh ma đao vô cùng sắc bén, có thể dùng nó để thôn phệ vạn vật, nhưng nó cũng sẽ cắn trả lại bản thân, nếu không định kỳ áp chế, còn có khả năng mất kiểm soát.
Nhưng hiện giờ, huyền lực Hắc Ám đã không còn là thanh ma đao ngoài thân nữa, mà đã hoàn toàn trở thành một phần của chính nàng, giống như cánh tay của mình, có thể tùy tâm sở dục, khống chế hoàn toàn.
Lời do chính miệng ma nữ Thiền Y nói ra, cùng với vẻ mặt như chìm trong mộng ảo không dám tỉnh lại kia khiến năm ma nữ khác kinh hãi và khó tin đến tột độ, thật lâu không nói nên lời.
Vân Triệt tiếp tục nói:
- Mặt khác, bây giờ cho dù ngươi rời khỏi Bắc Thần Vực, tốc độ vận chuyển và khôi phục của huyền lực Hắc Ám cũng sẽ không suy giảm nhiều. Cái gọi là ma nhân rời khỏi Bắc Vực sẽ bị phế một nửa, “thường thức” đó sẽ không còn tồn tại trên người ngươi nữa.
- Giấu kỹ khí tức, chỉ cần không gặp phải kẻ quá mức cường đại, ngươi thậm chí sẽ không bị phát hiện là một ma nhân.
Từng chữ kinh thiên, từng chữ chấn hồn... các ma nữ Kiếp Hồn cường đại vô song, giống như thần giáng thế, toàn bộ đều ngây ngẩn tại chỗ.
Khiến thân thể sinh linh hòa hợp hoàn mỹ với huyền lực Hắc Ám, năng lực kinh thế hãi tục này chỉ là một trong những năng lực cơ bản nhất của Hắc Ám Vĩnh Kiếp. Lúc Vân Triệt mới vừa nhập môn đã dùng trên người Đông Phương Hàn Vi, hơn nữa một lần thành công.
Khi đó vẫn còn chưa thuần thục, tốn không ít thời gian. Nhưng đến hiện giờ, hắn đã hoàn mỹ đạt thành trung cảnh Vĩnh Kiếp, việc này chỉ là tiện tay mà thôi... cho dù đối phương là ma nữ có cấp bậc cực cao.
- Năng lực này có thể duy trì bao lâu?
Dạ Ly hỏi, hô hấp rõ ràng có chút dồn dập. Nếu như tất cả là sự thật, đừng nói ma nữ, kể cả Thần Đế cũng sẽ phải kinh hãi.
- Vĩnh... viễn...
Hai chữ này không phải do Vân Triệt đáp lại, mà đến từ bờ môi của Thiền Y.
Lực lượng trên người đã hoàn toàn thuộc về thân thể và linh hồn của nàng. Đối với sự “đặc thù” này, sao nàng lại không rõ ràng được.
Ánh mắt của các ma nữ lại một lần nữa tập trung lên người Thiền Y. Ngọc Vũ ngơ ngác nói:
- Thật vậy sao? Hắn nói... đều là sự thật?
Thiền Y nhẹ nhàng nhưng không chút do dự gật đầu.
Yêu Điệp đột nhiên chuyển mắt, nói với Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Đây chính là lý do vì sao ngươi mới tu luyện huyền lực Hắc Ám chưa đến ba năm nhưng lại có thể chống lại ta!?
Thiên Diệp Ảnh Nhi có thể lấy lực lượng Thần Chủ cấp tám chống lại Yêu Điệp Thần Chủ cấp chín, nguyên nhân lớn nhất là sự áp chế về cấp bậc của huyết mạch Ma Đế. Nhưng nàng lười giải thích, sâu xa nói:
- Khi dễ Thiền Y, làm Yêu Điệp bị thương, các ngươi ai nấy đều phẫn nộ muốn đánh muốn giết, nhưng sau khi chủ tử của các ngươi nhận được tin tức lại đích thân đến mời... các ngươi đều không suy nghĩ kỹ nguyên nhân sao? Hửm?
Tất cả các ma nữ đều im lặng. Trước sự biến hóa như mộng ảo của Thiền Y, oán hận và tức giận lúc trước đã sớm không biết bị đè nén đến nơi nào.
- Bồi thường như vậy, đủ rồi chứ?
Vân Triệt nói. Hành vi kinh thế hãi tục, rõ ràng xé nát lẽ thường, nhưng từ đầu đến cuối hắn đều lạnh nhạt như thể vừa tiện tay phủi đi một hạt bụi.
Thiền Y chuyển mắt, đôi mắt đẹp khó giữ được bình tĩnh:
- Ân huệ này, không khác gì tái sinh. Ơn này, e rằng Thiền Y không gì báo đáp nổi.
Đây mới thật sự là đúng nghĩa thoát thai hoán cốt, đây chính là một cuộc đời mới hoàn mỹ mà trong mộng nàng cũng chưa từng dám hy vọng xa vời. So với việc này, oán hận lúc trước quả thật nhỏ bé như hạt bụi.
Vân Triệt chợt khoát tay, ngăn lại hành động sắp hành lễ của Thiền Y:
- Không cần! Nếu đã như vậy, ân oán xem như đã xóa bỏ. Nếu trong lòng ngươi còn nghi ngờ, vậy có thể thử xem mình hiện giờ có thắng được ma nữ thứ tám hay không.
Về tu vi, Thiền Y vẫn yếu hơn Ngọc Vũ.
Nhưng với nàng hiện giờ, năng lực khống chế và khôi phục vượt xa nhận thức thông thường về hắc ám, nếu giao thủ, ban đầu có thể rơi vào thế yếu, nhưng một lúc sau, Ngọc Vũ nhất định sẽ bại.
Giữa các ma nữ, họ hiểu rõ thực lực của nhau. Thiền Y không cần thử cũng tin rằng mình bây giờ thật sự có thể toàn thắng Ngọc Vũ.
Mà Vân Triệt thật sự chỉ tốn chưa đến mười giây!
Thiền Y nói thẳng:
- Không cần, lời công tử nói, từng chữ không sai.
Xưng hô của nàng đối với Vân Triệt cũng bất giác từ “Vân Triệt” chuyển thành “công tử”.
Ngọc Vũ mấp máy môi, nhưng không thốt ra được lời nào.
Tuy rằng bị Vân Triệt từ chối, nhưng Thiền Y vẫn kiên quyết nói:
- Phần ơn này đã vượt xa oán hận năm đó. Ma nữ Kiếp Hồn, ân oán phân minh. Cho dù công tử có nhận hay không, phần ơn này, Thiền Y nhất định sẽ báo đáp.
Vân Triệt nở một nụ cười quỷ dị:
- Không cần vội, ngươi sẽ trả thôi.
Thiền Y: “?”