- Khanh khách khanh khách...
Bầu trời âm u bao la đột nhiên truyền đến một trận cười duyên tê dại tận xương, mây mờ tan ra, bóng dáng của Ma hậu Trì Vũ Thập chậm rãi hạ xuống.
Phía sau nàng, hai bóng trắng đồng thời theo sau.
- Vân Triệt, không hổ là người bổn hậu nhìn trúng, chẳng qua chỉ cần ra tay một chút đã dọa cho đám tiểu yêu đáng yêu của bổn hậu trở nên ngoan ngoãn.
Nàng nhẹ nhàng hạ xuống, ẩn sau làn sương đen là nụ cười yêu mị.
Ngay khi nàng xuất hiện, tất cả ma nữ đều quỳ xuống, cung kính hành lễ.
Ánh mắt của Vân Triệt rơi trên người hai bóng trắng sau lưng nàng.
Khí tức vượt xa sáu ma nữ có mặt tại đây. Ngay khoảnh khắc các nàng xuất hiện, ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi đã đột ngột thay đổi. Cộng thêm dung mạo giống hệt nhau, thân phận của họ đã không cần phải nói cũng rõ.
Thần Chủ cảnh cấp mười!
Đại ma nữ đứng đầu chín ma nữ, Kiếp Tâm Kiếp Linh!
Ma nữ thường không dùng dung mạo thật để đối mặt với người khác, mấy ma nữ mà Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi gặp đều như thế.
Nhưng hai ma nữ ở phía sau Trì Vũ Thập lại không thuộc nhóm đó.
Các nàng đều vận một thân áo bào trắng mộc mạc đến không thể mộc mạc hơn, không nhìn thấy một chút trang sức hay hoa văn gì, nhưng dung nhan lại tuyệt mỹ đến chói mắt. Các nàng chỉ lẳng lặng đứng đó, lại khiến cả thế gian này trở thành phông nền cho một bức tranh tuyệt mỹ.
Chỉ là, ánh mắt các nàng lại sâu thẳm không thấy đáy. Nhưng đó không phải là vẻ băng hàn cự tuyệt người khác ngàn dặm, mà là một sự lạnh lùng khắc sâu vào linh hồn, một sự thờ ơ với vạn vật thế gian.
Nhìn thẳng vào mắt các nàng, trong con ngươi phản chiếu chỉ có bóng dáng của Trì Vũ Thập, dường như ngoài Trì Vũ Thập ra, thế gian không còn bất cứ thứ gì có thể lọt vào mắt hay tâm hồn các nàng.
Tỷ muội song sinh không hiếm thấy. Nhưng cho dù là tỷ muội song sinh giống nhau đến đâu cũng sẽ luôn có những khác biệt rất nhỏ. Với linh giác cường đại của cường giả, thường thường chỉ cần liếc mắt là có thể phân biệt được.
Mặt khác, vẻ ngoài có thể hoàn toàn giống hệt, nhưng theo thời gian trưởng thành, tu vi huyền đạo và khí tức sẽ luôn có sai lệch, chỉ cần linh giác đủ mạnh, muốn phân biệt quả thật dễ dàng.
Nhưng các nàng chẳng những có dung mạo giống hệt nhau, quần áo giống hệt nhau, ánh mắt cũng giống hệt nhau, mà ngay cả khí tức sinh mệnh và khí tức hắc ám cũng giống nhau như đúc!
Thậm chí tư thái thân thể, nhịp hô hấp của các nàng cũng hoàn toàn nhất trí.
Giống như một mặt gương chiếu ra một người khác.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn chằm chằm hai người họ một lúc lâu, đôi mày nhíu chặt. Nàng đã thấy rất nhiều huynh đệ song sinh, tỷ muội song sinh, từng cười khẩy trước lời đồn rằng ngoài Ma hậu ra, không ai có thể phân biệt được hai vị đại ma nữ. Nhưng giờ phút này mới biết trên đời này lại tồn tại chuyện không thể tưởng tượng nổi như vậy.
Dời mắt khỏi người Kiếp Tâm Kiếp Linh, Vân Triệt hừ lạnh một tiếng:
- Ta còn tưởng ngươi không nỡ ra mặt chứ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi híp đôi mắt vàng lại, các ma nữ cũng đều hơi sửng sốt, câu nói này của Vân Triệt rõ ràng có ý rằng Trì Vũ Thập đã đến từ sớm.
Trì Vũ Thập cười ngọt ngào, dường như không hề bất ngờ khi Vân Triệt đã sớm phát hiện ra mình:
- Tò mò và dòm ngó bí mật là bản tính của phụ nữ, cho dù là bổn hậu cũng không ngoại lệ.
Vân Triệt tránh ánh mắt của Trì Vũ Thập, đồng thời cố gắng xua đi ma âm quấn hồn của nàng ra khỏi hồn hải:
- Ta không muốn nói nhiều lời thừa. Mục đích ta đến đây, trong lòng ngươi biết rõ. Đừng lãng phí thời giờ của ta. Sự kiên nhẫn của ta còn ít hơn ta tưởng rất nhiều!
Lời Vân Triệt nói khiến ánh mắt của các ma nữ đều khẽ biến, chợt sinh tức giận.
Chưa từng có ai dám nói chuyện như thế với Ma hậu... chưa từng có!
Trì Vũ Thập chuyển mắt đẹp, cười tủm tỉm nói:
- Khanh khách, thật đúng là một nam nhân nóng vội.
Vẻ tức giận trên mặt các ma nữ lập tức chuyển thành sự kinh ngạc đến ngây người.
Đối mặt với giọng điệu bất kính của Vân Triệt, Trì Vũ Thập lại không hề tức giận, cách làn sương đen vẫn có thể cảm nhận được phong tình phóng ra từ nụ cười của nàng. Mà âm thanh kiều mị triền miên kia, làm cho các nàng nghe ra được từ trong đó...
Ẩn chứa ý vị tán tỉnh?
Trong thoáng chốc, các nàng có cảm giác như trời long đất lở.
Nhưng ngay sau đó, ý cười của Trì Vũ Thập lại chậm rãi thu lại, uy áp nhiếp hồn vô hình bao trùm xuống, thể hiện ma uy vô thượng trong mắt thế nhân.
Khát vọng báo thù của Vân Triệt vô cùng mãnh liệt và bức thiết, nàng không khiêu chiến sự nhẫn nại của hắn nữa, nghiêm mặt nói:
- Ngươi muốn huyết tẩy ba vực, còn bổn hậu muốn đạp lên ba vực. Ngươi có thuật nghịch thế, còn bổn hậu lại có vật dẫn để ngươi thi triển nó. Ngươi và bổn hậu chính là đối tác hợp tác thích hợp nhất, không thể tìm được người nào hơn.
Đôi mắt của các ma nữ chợt chuyển qua, thần quang ngưng lại.
Chỉ một câu nói ngắn ngủi của Trì Vũ Thập, các nàng đã thấy được phong vân hắc ám sắp sửa kịch biến.
- Bắc Thần Vực lấy ba Vương giới cầm đầu. Mà trong ba Vương giới, Phần Nguyệt và Diêm Ma là hai kẻ đứng đầu, an phận với hiện trạng, chưa bao giờ có suy nghĩ phá vỡ nó. Nếu như bổn hậu muốn tấn công ba Thần Vực, bọn họ chẳng những không tán thành và tương trợ, mà còn có thể toàn lực ngăn cản để tránh rước họa vào thân.
- Cho nên, nếu ngươi và bổn hậu muốn khuấy động toàn bộ lực lượng hắc ám của Bắc Vực, thôn tính Phần Nguyệt và Diêm Ma là bước đầu tiên phải làm.
Mặc dù luôn luôn rõ ràng chí nguyện lớn nhất trong lòng Ma hậu, nhưng đột nhiên nghe thấy lời này, các ma nữ không khỏi chấn động trong lòng.
Dạ Ly và Yêu Điệp đồng thời xoay người, hợp lực mở ra một kết giới cách âm một chiều khổng lồ.
Nơi này là Hồn Thiên La, tuyệt đối không ai dám tới gần. Nhưng lời Ma hậu nói, cùng những lời tiếp theo quá mức kinh thế hãi tục, tuyệt đối không thể để lộ ra chút nào.
Trì Vũ Thập nhìn Vân Triệt, khóe môi lại cong lên:
- Muốn hoàn thành bước đầu tiên này, hiển nhiên cần phải khiến cho Kiếp Hồn Giới của ta có đủ lực lượng để nghiền áp Phần Nguyệt và Diêm Ma. Ngươi đã chứng minh ngươi có thể dễ dàng làm được. Thật không hổ là... Hắc Ám Vĩnh Kiếp của Ma Đế đại nhân.
“...” Nghe Trì Vũ Thập nhắc tới bốn chữ “Hắc Ám Vĩnh Kiếp”, trong lòng hắn không quá kinh ngạc.
- Hắc Ám... Vĩnh Kiếp?
Ngọc Vũ khẽ lẩm bẩm, cái tên này vô cùng quen tai, nhưng nhất thời không thể nhớ ra... hay nói đúng hơn, trong tiềm thức của nàng vốn không dám nghĩ đến khả năng không thể tồn tại đó.
Dạ Ly kinh hãi thốt lên, không dám tin nói:
- Khoan đã! Chủ nhân, lời của ngài nói, chẳng lẽ chính là... Hắc Ám Vĩnh Kiếp năm đó ngài từng nói với chúng tỷ muội... trong bốn Ma Đế của ma tộc thượng cổ, ma công cực đạo chỉ thuộc về Kiếp Thiên Ma Đế!?
Trì Vũ Thập thoáng chuyển mắt, cười như không cười nói:
- Hửm? Không phải các ngươi đã tận mắt nhìn thấy rồi sao. Bất kể là hiện tại hay thời viễn cổ, có thể khiến Thiền Y thoát thai hoán cốt trong thời gian vài giây như thế, ngoài Hắc Ám Vĩnh Kiếp của Kiếp Thiên Ma Đế ra, còn có cái gì làm được chứ?
- A!
Tiếng kêu kinh hãi không thể khống chế phát ra từ miệng các ma nữ.
Trì Vũ Thập tiếp tục nói:
- Tu vi hiện giờ của Vân Triệt là Thần Quân cảnh cấp bảy, nhưng có thể một kiếm giết Diêm Tam Canh, dựa vào không chỉ riêng truyền thừa của Tà Thần. Trên người hắn còn kế thừa huyền mạch và lực lượng của Kiếp Thiên Ma Đế... Hơn nữa là nguyên huyết và nguyên lực. Thật khiến người ta phải ghen tị và khao khát.
Bốn Ma Đế viễn cổ, từ thời hỗn độn sơ khai đến nay, là những tồn tại tối cao của ma tộc. Họ chỉ tồn tại trong truyền thuyết và ghi chép, ở Bắc Thần Vực là những tồn tại siêu việt tín ngưỡng.
Mà Vân Triệt trước mắt, người mang truyền thừa Tà Thần trong truyền thuyết này, lại còn kế thừa cả lực lượng của Kiếp Thiên Ma Đế, có thể tưởng tượng được chuyện này gây chấn động cho các ma nữ đến mức nào.
Khó trách, hắn lại có thể trong vài giây ngắn ngủi khiến ma nữ Thiền Y sinh ra biến hóa không thể tưởng tượng như thế... Đó chính là sức mạnh của Ma Đế!
- Ta sẽ khiến các nàng cũng có thể hoàn mỹ khống chế hắc ám huyền lực.
Vân Triệt thản nhiên nói.
Giọng Trì Vũ Thập theo sát giọng nói của hắn:
- Không chỉ có các nàng. Lực lượng chủ chiến của Kiếp Hồn Giới gồm chín ma nữ, hai mươi bảy hồn linh và 3.600 hồn thị. Ít nhất một phần này, là lực lượng đầu tiên mà trong thời gian ngắn sắp tới ngươi phải “cải tạo”.
Lần này, ngay cả chân mày của Kiếp Tâm và Kiếp Linh cũng rõ ràng hơi run lên.
Sự biến hóa của Thiền Y, cho dù trong nhận thức của cấp bậc như ma nữ cũng không hề nghi ngờ là một thần tích không thể tưởng tượng nổi.
Mà lời của Ma hậu chính là biến tất cả ma nữ, thậm chí tất cả hồn linh và hồn thị đều thành trạng thái mộng ảo có thể hoàn mỹ phù hợp với hắc ám huyền lực giống như Thiền Y!
Vẻn vẹn hơn ba ngàn người... tái hiện một thần tích đủ để kinh thế hãi tục!?
- Có thể.
Trong sự kinh ngạc của các nàng, Vân Triệt gần như không chút do dự gật đầu, vẻ mặt và lời nói lạnh nhạt, như thể đang thuận miệng đồng ý một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Giọng của Vân Triệt lại thay đổi:
- Mọi chuyện của Bắc Thần Vực, ngươi hiểu rõ hơn ta. Cho nên chuyện ngươi nói, ta sẽ tận lực phối hợp. Nhưng mà... thời gian thôn tính Phần Nguyệt và Diêm Ma phải do ta quyết định!
- Nói thử xem.
Trì Vũ Thập nói.
Vân Triệt giơ tay, mày nhíu chặt, chậm rãi giơ ba ngón.
- Ba... ba ngàn năm?
Nhìn ngón tay Vân Triệt giơ lên, Ngọc Vũ theo bản năng bật thốt.
Phần Nguyệt Giới và Diêm Ma Giới đều là những kình thiên cự phách đứng sừng sững ở Bắc Thần Vực mấy chục vạn năm. Thôn tính chúng nó... lời nói này kinh thế và mộng ảo đến mức nào.
Cho dù chiến lực hạch tâm của Kiếp Hồn Giới thật sự lột xác như vậy... ba ngàn năm ngắn ngủi, thật sự có khả năng sao?
Trì Vũ Thập cũng dứt khoát gật đầu đáp lại như Vân Triệt:
- Được, cứ ba năm đi.
- Ba... ba năm!?
Dạ Ly, Yêu Điệp, Thanh Huỳnh, Lam Đình, Ngọc Vũ, Thiền Y, kể cả Kiếp Tâm Kiếp Linh, mỗi người đều hoàn toàn không thể tin vào tai mình.
Đó là Phần Nguyệt Giới! Đó là Diêm Ma Giới!
Sự biến hóa trên người Thiền Y quả thực là một lần tái sinh huy hoàng. Nếu thời gian lâu dài, nhờ tốc độ tu luyện nhanh hơn và giới hạn thực lực tăng lên trên phạm vi lớn, có lẽ Kiếp Hồn Giới thật sự có năng lực nghiền áp một trong hai Vương giới.
Nhưng quá trình này không thể nghi ngờ cần mấy ngàn năm, thậm chí lâu hơn.
Ba năm? Hoàn toàn không có khả năng.
Trì Vũ Thập không giải thích với các ma nữ, nàng đột nhiên chậm rãi nói:
- Rất nhiều ghi chép từ thời thượng cổ đều đề cập đến một chuyện thú vị, trong bốn Ma Đế viễn cổ, nếu nói về thực lực mạnh yếu, Kiếp Thiên Ma Đế không phải mạnh nhất, nhưng nàng lại được ba Ma Đế khác kính trọng... Không sai, trong rất nhiều ghi chép đều miêu tả rất rõ ràng hai chữ “kính trọng”.
- Sau này Kiếp Thiên Ma Đế bị ám toán, dẫn tới sự tức giận của các Ma Đế khác cùng toàn bộ ma tộc. Cũng theo đó chôn xuống ngòi nổ cho cuộc ác chiến thảm thiết sau này.
Vân Triệt: “...”
- Kiếp Thiên Ma Tộc do Kiếp Thiên Ma Đế dẫn dắt có quỷ lực hóa thành “Ma Thần Kiếm”. Ngoài năng lực đặc thù này, sức mạnh của họ yếu hơn rất nhiều so với các ma tộc tối cao khác do ba Ma Đế còn lại trực tiếp dẫn dắt.
- Nếu rời khỏi Kiếp Thiên Ma Đế, thực lực của họ cũng không khác biệt quá lớn so với ma tộc bình thường.
- Nhưng nếu có Kiếp Thiên Ma Đế ở bên, chiến lực của họ lại có thể hoàn toàn áp đảo các ma tộc tối cao do ba Ma Đế khác dẫn dắt.
- Nghe nói đó là một loại sức mạnh đặc thù tên là “Kiếp Ma Họa Thiên”.
Trì Vũ Thập liếc nhìn Vân Triệt, giọng nói trở nên hết sức mềm mại kiều mị:
- Không biết phần ghi chép này là thật hay giả đây?
Khóe mắt của Vân Triệt hơi trầm xuống, chỗ sâu nhất trong đôi mắt lại thoáng qua một chút âm u, nữ nhân trước mắt này đáng sợ hơn hắn tưởng rất nhiều.
Nhưng cũng may, nàng là đối tác hợp tác mà không phải là kẻ địch... ít nhất là hiện giờ.
Hắn trầm giọng nói:
- Nếu không có đủ át chủ bài, ta đã không vội vàng đến tìm ngươi như vậy.
Nhận được câu trả lời hài lòng, cánh môi của Trì Vũ Thập lại cong thêm vài phần:
- Rất tốt. Xem ra sự hợp tác của chúng ta nhất định sẽ vô cùng vui vẻ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày... Bốn chữ “Kiếp Ma Họa Thiên” này, nàng chưa từng nghe qua, cũng chưa từng thấy Vân Triệt nhắc tới.
Nhưng đối mặt với Trì Vũ Thập nói ra bốn chữ quỷ dị khó hiểu, Vân Triệt lại ngầm thừa nhận.
- Ngươi biết hơi nhiều rồi đấy!
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói, đồng thời âm thầm liếc xéo Vân Triệt.
- Nơi này là lãnh thổ Bắc Vực, ghi chép về ma tộc thượng cổ tự nhiên là nhiều hơn Đông Thần Vực của các ngươi rồi.
Trì Vũ Thập cười tủm tỉm, sau đó mắt đẹp đột nhiên chuyển hướng, nhìn về phía tây nam:
- Hửm? Hình như có khách tới.