- Diêm Đồ, Diêm Ách, Diêm Họa của Diêm Ma giới đặc biệt đến bái phỏng! Cầu kiến Kiếp Hồn Ma hậu cao quý!
Một giọng nói trầm thấp nặng nề vang lên bên ngoài Thánh Vực Kiếp Hồn, tuy lời lẽ kính trọng nhưng lại mang theo một luồng tử khí như đến từ đáy hoàng tuyền, khiến cả Thánh Vực Kiếp Hồn chìm vào tĩnh lặng và áp lực trong nháy mắt.
Vô số ánh mắt đột nhiên hướng về phía phát ra âm thanh, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên mặt mỗi người.
Bởi vì Diêm Đồ, Diêm Ách, Diêm Họa, đây chính là tên của ba Diêm Ma!
Diêm Ma của Diêm Ma giới đột nhiên đến đây... mà còn là cả ba người!
Trên Hồn La Thiên, tất cả các ma nữ đều nhíu mày. Dạ Ly trầm giọng nói:
- Một lần đến cả ba Diêm Ma, phô trương thế này lần cuối cùng xuất hiện là khi chủ nhân đăng cơ. Bọn họ định làm gì?
Kiếp Tâm tiến lên một bước, tay áo trắng muốt cùng mái tóc đen dài chậm rãi tung bay:
- Chủ nhân, thuộc hạ đi.
Trì Vũ Thập dường như không hề kinh ngạc trước sự xuất hiện của ba Diêm Ma:
- Không cần, nếu Diêm Ma giới đã cho “mặt mũi” lớn như vậy, vẫn nên để bổn hậu tự mình ra mặt đi.
- Bọn họ không xứng để chủ nhân phải tự mình ra mặt.
Kiếp Linh nói.
Trì Vũ Thập đã ngước mắt, không thấy huyền khí gì phóng thích, giọng nói của nàng đã trực tiếp xuyên qua kết giới cách âm do Dạ Ly Yêu Điệp hợp lực bày ra, vang vọng đến tận chân trời xa xăm:
- Chuyện gì?
Chỉ có hai chữ nhàn nhạt, lọt vào tai thì nhẹ nhàng mơ hồ như sương khói, nhưng khi lọt vào thần hồn lại tựa như thiên uy bao trùm, khiến toàn bộ Thánh Vực Kiếp Hồn, vạn linh đều nín thở.
Chính hai chữ này đã khiến ánh mắt vốn tĩnh lặng hồi lâu của Vân Triệt đột nhiên thay đổi, hắn chợt liếc về phía Trì Vũ Thập... trọn vẹn vài giây sau mới chậm rãi dời đi.
Ba Diêm Ma đều tới, phô trương này không thể nói là không lớn. Nhưng cho dù phô trương như vậy, bọn họ cũng không trông mong có thể thật sự nhìn thấy Ma hậu.
Đột nhiên nghe thấy giọng nói của Ma hậu, ba Diêm Ma rõ ràng có phần bất ngờ, yên lặng hồi lâu, giọng nói của bọn họ mới từ xa truyền tới:
- Ma Thần che chở, Ma hậu vạn an. Chúng ta phụng mệnh Diêm Đế, đặc biệt đến để bắt ác đồ Đông Vực Vân Triệt, kẻ hôm qua đã mạo danh “Lăng Vân” để vô cớ tàn sát Diêm Quỷ Vương!
- Mong rằng Ma hậu thành toàn, cho phép chúng ta áp giải Vân Triệt về giới.
Tuy giọng nói của ba Diêm Ma cứng rắn và lạnh lẽo, nhưng vẫn lộ ra vài phần cẩn trọng và cung kính... bởi vì giờ phút này người họ đối mặt chính là Ma hậu Trì Vũ Thập!
- Sao Diêm Ma giới lại có thể biết Vân Triệt ở đây?
Thiền Y khẽ kêu lên.
Ngọc Vũ nhỏ giọng nói:
- Có lẽ... là bọn họ đã bại lộ hành tung trên đường đi? Dù sao bắt đầu từ hôm qua, Diêm Ma giới đã toàn lực tìm kiếm tung tích của họ.
- Cho dù như thế... dường như cũng quá nhanh đi.
Lam Đình nói nhỏ hơn. Dù sao Vân Triệt cũng mới đến Kiếp Hồn giới không lâu, Diêm Ma giới đã tới ngay sau đó, còn trực tiếp đến cả ba Diêm Ma, hiển nhiên vô cùng tin chắc Vân Triệt đang ở đây.
Mặc dù ba Vương giới Bắc Vực cách nhau rất gần, nhưng lộ trình cũng phải mất đến vài canh giờ. Giờ phút này ba Diêm Ma tới đây, ngược lại trông như thể... trước khi Vân Triệt đặt chân tới Kiếp Hồn giới, bọn họ đã đi thẳng tới đây rồi.
Giọng nói của Trì Vũ Thập lại vang khắp trời:
- Người có ân oán với Vân Triệt không chỉ có một mình Diêm Ma giới các ngươi. Hiện giờ hắn đã rơi vào tay bổn hậu, nên xử trí thế nào đều do bổn hậu định đoạt, liên quan gì đến Diêm Ma giới các ngươi chứ?
Một lần đến cả ba Diêm Ma, một mặt là vì thực lực của Vân Triệt quá mức quỷ dị, một kiếm đã tàn sát Diêm Tam Canh, lo lắng một Diêm Ma không thể nào chế ngự được.
Mặt khác, nhìn thì giống như vì Diêm Quỷ Vương chết đi mà cực kỳ tức giận, nhưng thực chất... truyền thừa Tà Thần cùng Thiên Độc Châu trên người Vân Triệt mới là sự hấp dẫn cực lớn mà bất cứ ai cũng khó lòng chống cự!
Diêm Ma trịnh trọng nói:
- Hai ác đồ Đông Vực kia đả thương ma nữ, chúng ta quả thực có nghe nói chuyện chúng đã đắc tội với Ma hậu. Nhưng luận về tội oán còn không bằng Diêm Quỷ Vương của giới ta bị giết, Diêm Đế vì vậy mà vô cùng tức giận, đã nghiêm lệnh chúng ta phải mang Vân Triệt về xử tội. Khẩn cầu Ma hậu thành toàn. Diêm Ma giới ta nhất định sẽ có thâm tạ.
Trì Vũ Thập đột nhiên cười nhẹ:
- Nếu Diêm Đế coi trọng như thế, vậy bảo hắn tự mình đến đòi người đi, bổn hậu xin đợi bất cứ lúc nào. Dựa vào mấy người các ngươi, dường như còn chưa đủ tư cách.
Mấy Diêm Ma trầm mặc một lúc, khi giọng nói lại truyền đến đã mang theo vài phần âm hàn:
- Diêm Đế có lệnh, cho dù thế nào, nhất định phải...
- Lời bổn hậu muốn nói đã nói hết rồi.
Giọng nói chậm rãi cắt ngang lời Diêm Ma, nhưng ngay sau đó, âm thanh khắp trời đột nhiên thay đổi:
- Hay là, các ngươi muốn nghe lần thứ hai?
Đó là một cái lạnh thấu xương đâm vào linh hồn.
Khi Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đối mặt với Trì Vũ Thập, đó là giọng nói yêu mị như ma, gần như có thể làm tan chảy xương cốt người ta. Nhưng giờ phút này, giọng điệu đột nhiên trở nên băng hàn của nàng, chín chữ vô cùng ngắn ngủi kia lại khiến người ta cảm giác như đột nhiên rơi xuống bên bờ vực của băng ngục và tử vong, mỗi một dây thần kinh, mỗi một sợi linh hồn đều đang run rẩy co rút không ngừng.
Toàn bộ Thánh Vực Kiếp Hồn không còn một tiếng động, sau một hồi yên lặng, giọng nói của Diêm Ma cuối cùng mới truyền đến:
- Lời của Ma hậu, chúng ta sẽ thuật lại chi tiết cho Diêm Đế, cáo từ.
Nói xong, khí tức của ba Diêm Ma cấp tốc rời đi, không dám bước chân vào Thánh Vực Kiếp Hồn nửa bước.
Diêm Ma rời đi, hàn uy của Ma hậu cũng tan biến vào hư không. Thanh Huỳnh mở miệng nói:
- Kỳ quái, vì sao Diêm Ma giới lại biết Vân Triệt ở đây, mà còn nhanh như vậy?
Trong mắt các ma nữ, việc Vân Triệt sở hữu lực lượng Ma Đế là một bí mật cực lớn, hiện giờ chắc chỉ có Ma hậu và các nàng biết. Việc “hợp tác” này, ít nhất trong giai đoạn đầu nên là chuyện tuyệt mật.
Cho nên, với lập trường của Kiếp Hồn giới, tự nhiên sẽ toàn lực che giấu và phong tỏa bất cứ tin tức nào liên quan.
Một tiếng cười lạnh truyền đến, Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh giọng nói:
- Ha, chuyện này phải hỏi chủ tử của các ngươi!
Thanh Huỳnh trừng mắt:
- Vân Thiên Ảnh, ngươi có ý gì!
Thiên Diệp Ảnh Nhi không để ý đến Thanh Huỳnh, mắt lạnh nhìn Trì Vũ Thập:
- Trì Vũ Thập, người biết hướng đi của chúng ta, chỉ có ngươi và ma nữ thứ bảy.
- Chúng ta không hề quen thuộc Bắc Thần Vực, trên đường đi vì che giấu khí tức, tốc độ cũng không nhanh, vậy mà ngươi lại còn về trễ hơn chúng ta.
Khóe môi Thiên Diệp Ảnh Nhi nhếch lên một nụ cười giễu cợt, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ lạnh lẽo:
- Càng kỳ diệu hơn chính là... chín ma nữ tới đây có tám, kể cả Ma hậu ngươi cũng ở đây, lại chỉ thiếu duy nhất ma nữ thứ bảy. Để ta đoán thử xem, nàng ta đi đâu rồi nhỉ?
Lời của Thiên Diệp Ảnh Nhi không thể nghi ngờ đã chọc giận các ma nữ:
- Im miệng! Còn dám nói xấu chủ nhân, đừng trách chúng ta không khách khí.
Trì Vũ Thập khẽ thở dài, cười hì hì nói:
- Ai nha, quả nhiên không gạt được các ngươi. Sở dĩ Họa Cẩm không ở đây là vì bổn hậu sai nàng đi vài nơi... nơi đầu tiên chính là Diêm Ma giới.
- Hiện giờ, Diêm Ma và Phần Nguyệt đều biết ngươi đang ở đây. Chẳng bao lâu nữa, nửa Bắc Thần Vực chắc đều sẽ biết.
Các ma nữ ngẩn ra, Dạ Ly hỏi:
- Chủ nhân, đây... đây là?
- Lý do.
Vân Triệt lại không hề nóng vội hay tức giận, nhàn nhạt hỏi lại.
Trì Vũ Thập càng không nhanh không chậm, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt sắc như dao của Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Lý do ư, nhiều lắm. Vậy nói cái gần nhất, cũng là cái đơn giản nhất.
- Bổn hậu muốn cho người ta biết ngươi đang ở trong tay bổn hậu, chỉ đơn giản như vậy. Hơn nữa phạm vi này không chỉ giới hạn trong Bắc Thần Vực, nếu tiếp tục thúc đẩy, chẳng bao lâu nữa, bên Đông Thần Vực kia chắc cũng sẽ nhận được tin tức.
Đôi mắt đen của nàng như thoáng lóe lên:
- Nhất là... Trụ Thiên Thần Giới.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không kiềm được cơn giận, bóng dáng lóe lên, đã trực tiếp đến gần Trì Vũ Thập, tròng mắt hai người đối diện nhau cách chưa đầy nửa thước:
- Trì Vũ Thập! Ngươi rốt cuộc... định làm cái gì!
Một khắc này, nàng đột nhiên tự vấn về điều mà mình vẫn luôn kiên trì sau khi tiến vào Bắc Thần Vực -- dẫn đường và thúc đẩy Vân Triệt hợp tác với Ma hậu Trì Vũ Thập.
Đây mới là ngày đầu tiên bọn họ hợp tác, rõ ràng bắt đầu vô cùng thuận lợi, nhưng suy nghĩ và hành vi của Trì Vũ Thập hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nàng, càng không nằm trong sự khống chế của nàng và Vân Triệt.
Đối mặt với ánh nhìn gần trong gang tấc của Thiên Diệp Ảnh Nhi, Trì Vũ Thập lại cười thản nhiên, thân thể ngược lại còn ngả về phía trước một chút, như đang thưởng thức nửa khuôn mặt hoàn mỹ đến mức quá đáng của Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Nói ra thì, chuyện này cũng là do ngươi gợi ý cho bổn hậu.
- ...
Thiên Diệp Ảnh Nhi không lùi lại, từng chữ lạnh như băng:
- Ngươi tốt nhất, hãy giải thích rõ ràng cho ta!
Trì Vũ Thập nói:
- Nếu đã là hợp tác, bổn hậu đương nhiên sẽ nói rõ ràng cho các ngươi biết. Dù sao các ngươi mới là nhân vật chính thực sự, bổn hậu chẳng qua chỉ là người thúc đẩy nho nhỏ mà thôi.
Giọng Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng:
- Nực cười! Chỉ riêng việc này, ngươi đã hoàn toàn tự ý quyết định, không hề hỏi ý kiến của chúng ta. Báo hành tung của chúng ta cho Diêm Ma biết, càng có hiềm nghi ám toán chúng ta. Như vậy, còn có mặt mũi nói “hợp tác” sao? Còn muốn chúng ta ngoan ngoãn phối hợp với ngươi?
Trì Vũ Thập cười tủm tỉm nói:
- Vậy chờ bổn hậu nói xong, rốt cuộc có muốn phối hợp hay không, chẳng phải do chính các ngươi quyết định sao.
- Nói.
Vân Triệt phun ra một chữ.
- Vậy các ngươi phải nghe cho kỹ nhé, nhất là ngươi đó.
Nàng đối diện với Thiên Diệp Ảnh Nhi, đôi môi nhẹ nhàng mấp máy.
Khóe mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhướn lên.
- Vân Thiên Ảnh, lúc trước ngươi nói đại lễ dùng để hoàn trả “Man Hoang Thần Tủy” là một “cơ hội” tuyệt diệu. Mượn việc Trụ Hư Tử đề xuất giao dịch với bổn hậu, rồi triệt để chọc giận hắn, khiến hắn điên cuồng, dưới cơn mất trí mà chủ động tấn công Bắc Thần Vực, từ đó mượn thế tạo đà.
- Nghe qua thì vạn phần tốt đẹp, khiến bổn hậu cũng phải động lòng. Nhưng sau khi bổn hậu suy nghĩ lại thì phát hiện phần “đại lễ” này dường như có hai lỗ hổng khá lớn.
- Lỗ hổng gì!?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói.
Trì Vũ Thập ung dung nói:
- Thứ nhất, thời cơ mà ngươi nghĩ là sau khi sáp nhập ba Vương giới, chuẩn bị đủ lực lượng, chọc giận Trụ Thiên, dụ hắn đến tấn công, từ đó dựa thế phản công, về cả lý do và khí thế đều đứng ở thế thượng phong, cũng mượn đó khiến hai Thần Vực Tây và Nam không thể khoanh tay đứng nhìn.
- Nhưng mà... Kiếp Hồn giới ta muốn nuốt chửng Phần Nguyệt và Diêm Ma phải mượn dùng lực lượng của Vân Triệt. Cuộc chiến với một Vương giới, cho dù quy mô có ép đến nhỏ nhất cũng nhất định sẽ chấn động toàn bộ Bắc Thần Vực, tự nhiên cũng sẽ dễ dàng bị các Vương giới Đông Vực biết được. Như vậy, Trụ Thiên sẽ biết bổn hậu và Vân Triệt là hợp tác chứ không phải bắt được hắn, sao hắn lại mang nhi tử của mình ra để mắc mưu chứ?
Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh:
- A, thân là Kiếp Hồn Ma hậu, ngay cả chút năng lực phong tỏa tin tức đó cũng không có sao?
Trì Vũ Thập đáp lại bằng một nụ cười nhạo:
- Phong tỏa? Tranh giành giữa các Vương giới, trên đời này sợ rằng không có đại sự nào lớn hơn nữa, phong tỏa thế nào đây?
- Hơn nữa, với thân phận đã từng là Phạm Đế Thần Nữ của ngươi, nói cho bổn hậu nghe xem, chuyện có quy mô lớn đến như vậy, cho dù phong tỏa thế nào, năng lực tình báo của Đông Thần Vực thật sự sẽ yếu kém đến mức không hề thăm dò ra được sao?
- ...
Thiên Diệp Ảnh Nhi không nói gì.
Trì Vũ Thập tiếp tục nói:
- Thứ hai, lui vạn bước mà nói, cho dù tất cả đều như ngươi mong muốn, sau khi chuẩn bị xong xuôi và thành công chọc giận Trụ Thiên, ngươi lại dựa vào cái gì mà nhận định... hắn nhất định sẽ dưới cơn giận dữ mà dẫn dắt lực lượng Trụ Thiên tấn công Bắc Vực?
Thiên Diệp Ảnh Nhi trầm giọng nói:
- Dựa vào sự áy náy của hắn đối với vong thê, dựa vào việc hắn coi trọng tính mạng của Trụ Thanh Trần hơn tất cả, dựa vào sự kiêng kỵ và khủng hoảng của hắn sau khi thấy Vân Triệt trưởng thành... không đủ sao!
Trì Vũ Thập nói:
- Đủ hay không đủ, sao bổn hậu biết được. Nhưng ít nhất bổn hậu biết một điều, một người có đôi khi ngay cả suy nghĩ của bản thân còn không thể phân rõ, lại đi phán đoán suy nghĩ của người khác, rồi coi đó là tiền cược... thường thường sẽ chỉ là một trò cười!
Nàng liếc mắt qua:
- Hai người các ngươi, không phải là trò cười như vậy sao.
- Ngươi!
Mái tóc vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi tung bay, trong mắt lóe lên hắc mang... nhưng cuối cùng vẫn không thực sự bộc phát.
Bọn họ đã từng, một người kính trọng Trụ Hư Tử nhất, một người kính trọng Thiên Diệp Phạm Thiên nhất, lại rơi vào kết cục này.
Nói bọn họ là một trò cười như vậy, có gì sai sao?
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Dịch giả AI