- Hơn nữa, theo góc nhìn của bổn hậu, nếu Trụ Hư Tử kia thật sự coi trọng Trụ Thanh Trần đến vậy, thì sau khi Trụ Thanh Trần chết đi, khả năng lớn hơn lại không phải là cường công Bắc Thần Vực.
- Bởi vì cái chết của Trụ Thanh Trần không chỉ khiến hắn tức giận điên cuồng, mà còn khiến hắn mất hết thể diện! Người đã chết, việc cuối cùng hắn có thể làm là cố hết sức bảo toàn danh tiết cho con trai, tuyệt đối không thể để chuyện Trụ Thanh Trần biến thành “Ma nhân” bị người đời biết tới.
- Trong cơn giận dữ mà cường công có thể trút được căm phẫn nhất thời, nhưng cũng sẽ gây tổn hại cho Trụ Thiên Giới, đồng thời rất có thể sẽ làm bại lộ bí mật Trụ Thanh Trần đã trở thành ma nhân, bại lộ sự thật cấm kỵ rằng hắn đã chủ động giao dịch với bổn hậu, cùng vô số hậu quả khôn lường khác.
- Còn nếu nén giận không phát tác, dù lửa giận thiêu đốt tâm can, nhưng lại có thể bảo toàn danh tiết cuối cùng cho Trụ Thanh Trần, hơn nữa sẽ không gây ra những hậu quả tai hại kia.
Trì Vũ Thập lại đến gần Thiên Diệp Ảnh Nhi thêm một bước:
- Trụ Thiên Thần Giới ghê tởm và bài xích hai chữ “Ma nhân” đến mức nào, trở thành “Ma nhân” là sỉ nhục ra sao, ngươi nhất định còn rõ hơn cả bổn hậu.
- Cho nên, ngươi cảm thấy hắn sẽ nghiêng về lựa chọn nào hơn?
Không đợi Thiên Diệp Ảnh Nhi đáp lời, Trì Vũ Thập lại đột nhiên nói:
- À phải rồi, bổn hậu giúp ngươi nhớ lại một chuyện... Trụ Hư Tử, về tuổi tác, kinh nghiệm, hay thời gian đăng quang Thần Đế đều hơn xa Thiên Diệp Phạm Thiên.
- Hơn nữa, trong suốt thời gian tại vị, hắn luôn là Thần Đế có thể nói là danh vọng cao nhất, được người đời kính trọng nhất ở Đông Thần Vực... không, ở cả tam phương Thần Vực.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
- Một kẻ như vậy, khả năng vì tức giận mà mất kiểm soát, rốt cuộc lớn đến đâu?
Hai tay Thiên Diệp Ảnh Nhi luôn siết chặt, tuy trong lòng nàng đầy phẫn nộ nhưng vẫn không phải là người dễ dàng mất đi lý trí. Lời của Trì Vũ Thập lại khiến nàng trong phút chốc không thể nào phản bác.
Khi thuật lại với Vân Triệt, nàng từng nói về vị trí đặc thù của Trụ Thanh Trần đối với Trụ Hư Tử, khả năng Trụ Hư Tử mất khống chế là khoảng sáu thành, và nàng sẽ tìm cách biến nó thành mười thành, thời gian cũng đủ.
Nhưng giờ phút này nghe Trì Vũ Thập phân tích, dù không muốn thừa nhận, nàng lại đột nhiên cảm thấy, khả năng đó có lẽ thật sự chỉ còn lại khoảng một thành, thậm chí còn thấp hơn.
Nàng biết rõ quan hệ giữa Trụ Hư Tử và chính thê của hắn, nên vô cùng chắc chắn Trụ Thanh Trần là điểm yếu lớn nhất, cũng có thể là duy nhất của Trụ Hư Tử. Nhưng có một điểm còn quan trọng hơn... đó chính là “danh tiết” của Trụ Thanh Trần sau khi chết.
Mà Trì Vũ Thập chỉ nghe nàng miêu tả sơ qua một lần, trong nửa ngày ngắn ngủi đã trực tiếp vạch ra “lỗ hổng” mà nàng luôn bỏ sót này.
Nữ nhân này...
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Nếu đã như vậy, vì sao ngươi lại cố tình công khai chuyện Vân Triệt ở đây, còn chủ động để Đông Thần Vực biết được?
Trì Vũ Thập đáp:
- Đương nhiên là mượn “gợi ý” của ngươi, dẫn hắn mang theo Trụ Thanh Trần đến gặp bổn hậu.
- Ngay bây giờ?
- Đương nhiên.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không lập tức nổi giận, nàng suy nghĩ chốc lát rồi trầm giọng nói:
- Đừng nói đến việc hợp nhất ba Vương giới, hiện giờ chúng ta còn chưa bước ra được bước đầu tiên, lúc này chọc giận Trụ Thiên Giới chẳng khác nào lãng phí cơ hội khả thi nhất.
- Hơn nữa, lỡ như hắn nổi giận mất kiểm soát, cường công Bắc Vực, lúc đó chúng ta ngay cả gót chân còn chưa đứng vững, nói gì đến phản công, chẳng phải là trò cười lớn nhất thiên hạ sao?
Trì Vũ Thập mỉm cười nhàn nhạt:
- Hắn sẽ không, mà cho dù có, cũng chẳng sao. Mảnh đất hắc ám này nếu dễ dàng bị tấn công như vậy, sao có thể tồn tại đến ngày hôm nay.
- Vậy ngươi làm thế, rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhanh chóng suy tính mọi khả năng, nhưng đều không thể tự thuyết phục mình.
- Vô cùng đơn giản. Chỉ cần hắn tới là đủ rồi.
Đây là câu trả lời của Trì Vũ Thập.
Vân Triệt, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng:
- Có ý gì?
- Có một câu ngạn ngữ rất thú vị, tin rằng các ngươi nhất định đã từng nghe qua.
Mi gian Trì Vũ Thập khẽ cong, đôi môi hé mở, thở ra làn hơi nhẹ:
- Bùn dính đũng quần, không phải phân cũng là phân.
Hồn La Thiên chìm vào im lặng hồi lâu.
Khi Thiên Diệp Ảnh Nhi ngước mắt lên lần nữa, nàng cuối cùng đã hiểu rõ ý của Trì Vũ Thập, nàng cười khẩy một tiếng:
- Bàn về sự đê tiện vô sỉ, so với ngươi, ta quả nhiên còn kém xa.
Câu nói này vừa như châm biếm, vừa như than thở.
Trì Vũ Thập vẫn giữ nụ cười như cũ, ma âm êm dịu:
- Giữa việc dựa vào cơ hội người khác trao cho và tự mình tạo ra, giữa bị động và chủ động, bổn hậu vẫn thích vế sau hơn một chút. Dù sao, chủ động nắm giữ và bị động chấp nhận là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, Vân Thiên Ảnh, ngươi thấy thế nào?
Khóe mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi giật giật, nàng cố gắng dời ánh mắt đi, nhưng toàn thân lại bất giác tê dại.
Nụ cười thu lại, Trì Vũ Thập xoay người, nói một câu đầy ẩn ý:
- Thủ đoạn nhỏ nhen này, bổn hậu trước nay luôn khinh thường. Nhưng nếu đối phương là Trụ Hư Tử... vậy lại là chuyện khác.
Câu nói cuối cùng mơ hồ mang theo một luồng sát khí sâu kín.
- Vân Triệt, chuyện này, ngươi sẽ phối hợp, đúng không?
Trì Vũ Thập nói. Không cần Vân Triệt trả lời, nàng đã biết đáp án.
Bởi vì chuyện này, Vân Triệt còn mong chờ hơn bất kỳ ai.
- Thời gian.
Vân Triệt nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không phản đối.
Trì Vũ Thập mỉm cười, nói:
- Do sự ngăn cách thông tin giữa Bắc Thần Vực và Đông Thần Vực, lâu nhất là một tháng, Trụ Hư Tử sẽ nhận được tin tức ngươi rơi vào tay bổn hậu, tiện thể có thể kèm theo vài tin vặt về việc ngươi từng liên tiếp chọc giận ta. Khi đó, hắn chắc chắn sẽ truyền âm hẹn ngày.
- Về phần thời gian hẹn, không thể quá dài cũng không thể quá ngắn.
- Quá dài, sẽ dần làm hao mòn sự kiên nhẫn, hơn nữa đêm dài lắm mộng.
- Quá ngắn... nếu bổn hậu không nhân cơ hội này mà ra giá trên trời, từng bước ép sát, ngược lại sẽ khiến hắn sinh nghi.
- Một trăm ngày sau, được chứ?
Ánh mắt nàng lướt qua Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, lại bất ngờ phát hiện, lúc mình nói ra thời gian này, khí tức của cả hai đều xuất hiện một sự dao động bất thường.
Nàng híp mắt:
- Hửm? Hay là thời gian này không hợp ý các ngươi?
Vân Triệt mở miệng, vẻ mặt và giọng điệu không có chút khác thường nào:
- Không, thời gian này... rất tốt.
Trì Vũ Thập: “...?”
Thiên Diệp Ảnh Nhi lặng lẽ liếc nhìn Vân Triệt, nuốt lại lời định nói.
Lúc này, một cơn gió mát thổi tới, một nữ tử toàn thân lượn lờ thải quang bồng bềnh đáp xuống, chính là Ma nữ thứ bảy Họa Cẩm.
Cùng với sự xuất hiện của nàng, chín Ma nữ Kiếp Hồn đã tề tựu đông đủ trước mặt Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Họa Cẩm cúi người bẩm báo:
- Thưa chủ nhân, tẩm điện của Vân công tử đã chuẩn bị xong.
- Ừm.
Trì Vũ Thập khẽ đáp một tiếng, đoạn nhìn về phía Vân Triệt, thản nhiên cười nhẹ:
- Vân Triệt, phiêu bạt mấy năm, nay đã có chỗ dừng chân, vậy hãy cho phép bản thân nghỉ ngơi một ngày đi. Bắt đầu từ ngày mai, dù muốn thảnh thơi một khắc cũng khó.
- Thiền Y, ngươi đưa Vân Triệt và Vân Thiên Ảnh đến tẩm điện của họ. Hôm nay hãy hầu ở ngoài điện, nếu họ muốn dạo chơi Thánh Vực, cứ để ngươi dẫn đường.
- Vâng.
Thiền Y lĩnh mệnh. Lấy thân phận Ma nữ làm chuyện “hầu hạ”, trong lòng nàng lại không hề có chút bài xích nào. Dù sao, ân tình Vân Triệt ban cho nàng, thật sự không gì báo đáp nổi.
Vân Triệt khẽ gật đầu.
Trì Vũ Thập nhẹ xoay ma thân, ánh mắt dừng lại trên từng người trong chín Ma nữ:
- Kiếp Tâm, Kiếp Linh, Dạ Ly, Yêu Điệp, Thanh Huỳnh, Lam Đình, Họa Cẩm, Ngọc Vũ, Thiền Y.
Nàng gọi tên từng Ma nữ, trong giọng nói mang theo một phần ôn hòa hiếm thấy:
- Bổn hậu đã từng nói với các ngươi về tâm nguyện của chúng ta, một tâm nguyện mà ta từng cho rằng chỉ là hy vọng xa vời vĩnh viễn. Nhưng rồi... ngày này đã đột ngột đến, bắt đầu từ hôm nay.
- Tương lai sẽ ra sao, bổn hậu không thể đoán trước, càng không thể cam đoan điều gì. Thậm chí có thể ngay cả sinh tử của các ngươi, ta cũng không thể bảo vệ được, như thế...
Kiếp Tâm nói:
- Chủ nhân, không cần phải nói. Tính mạng của chủ nhân, nguyện vọng của chủ nhân, đó chính là lý do tồn tại của chúng nô tỳ.
Tám Ma nữ còn lại không lên tiếng, nhưng ánh mắt của các nàng đã nói lên những lời tương tự.
Trì Vũ Thập mỉm cười gật đầu, quả thật, giữa nàng và các nàng vốn không cần những lời thừa thãi:
- Tốt. Các ngươi đi đi.
Các Ma nữ rời đi. Bắt đầu từ hôm nay, quỹ đạo vận mệnh của các nàng, và cả thế giới mà các nàng sắp đối mặt, đều sẽ thay đổi long trời lở đất.
Bởi vì Vân Triệt đã đến.
- Vân công tử, mời.
Thiền Y đi đến bên cạnh Vân Triệt, tư thái thoáng mang một phần cung kính.
Hồi tưởng lại lần gặp mặt năm đó ở Trung Khư Giới, trong lòng nàng dâng lên vô vàn cảm khái.
Vân Triệt liếc nhìn Trì Vũ Thập, nhưng không nói gì, cất bước theo Nam Hoàng Thiền Y bay thẳng xuống Hồn La Thiên.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đang ở bên cạnh Vân Triệt, nhưng khi hắn vừa bay xuống, nàng lại đột ngột dừng lại, khẽ xoay người, lạnh lùng nói với Trì Vũ Thập:
- Trì Vũ Thập, ngươi thật biết chọn thời gian.
- Thời gian như vậy, rốt cuộc có vấn đề gì?
Trì Vũ Thập hỏi.
Trong mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi lóe lên một tia phức tạp, nàng hừ nhẹ một tiếng:
- Một trăm ngày sau, chính là sinh nhật mười tám tuổi của con gái hắn.
“...” Trì Vũ Thập hơi sững người.
Thiên Diệp Ảnh Nhi quay lưng về phía Trì Vũ Thập, giọng điệu lạnh nhạt:
- Mặt khác, có một câu ngươi nhớ cho kỹ. Ta thừa nhận, ở một vài phương diện, ta không bằng ngươi.
- Ồ?
Trì Vũ Thập nhướng mày, tỏ vẻ rất hứng thú.
- Nhưng đó là vì ta trẻ tuổi hơn ngươi. Nếu ta ở độ tuổi của ngươi bây giờ, chỉ có thể giỏi hơn ngươi rất xa!
Trì Vũ Thập cười khẽ một tiếng, mềm giọng nói:
- Chênh lệch giữa ngươi và ta đâu chỉ dừng lại ở tuổi tác?
Hai hàng mày của Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi chau lại.
Trì Vũ Thập chậm rãi nói:
- Phạm Đế Thần Nữ, ở Bắc Thần Vực này nào có ai không biết tên. Phạm Đế Thần Nữ trong truyền thuyết thiên phú siêu phàm, mọi việc thuận buồm xuôi gió, không có thứ gì ngươi không đoạt được, không có kẻ nào ngươi không tính kế được.
- Chỉ là, tất cả những điều đó, rốt cuộc là vì ngươi tâm cơ thủ đoạn cao siêu tàn nhẫn, hay là vì... sau lưng ngươi là một Phạm Đế Thần Giới không ai dám động vào?
Thiên Diệp Ảnh Nhi mỉa mai đáp trả:
- Vậy còn ngươi? Bắc Vực Ma hậu Trì Vũ Thập, từ Giới Vương trung vị đến Giới Vương thượng vị, rồi đến Thần Đế, đều dựa vào từng gã đàn ông để leo lên, quả là cao minh!
Trì Vũ Thập phá lên cười lớn, nhưng ý vị ẩn chứa trong tiếng cười lại không một ai trên thế gian này có thể hiểu được, nàng ngước mắt nhìn trời, thản nhiên nói:
- Ha ha ha ha, nam tử thế gian này thân ở địa vị cao, trong mắt bọn họ, nữ nhân vĩnh viễn chỉ là vật phụ thuộc. Vậy tại sao nữ tử lại không thể lấy nam nhân làm vật phụ thuộc, làm công cụ chứ?
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
- Bổn hậu từ một phàm nữ, đã dùng chính đôi chân của mình, từng bước giẫm lên những gã đàn ông mà bổn hậu tự tay biến thành đá lót đường, giẫm lên tông môn của chúng, tính mạng của chúng, gia tộc của chúng, hoặc là... Vương giới của chúng!
- Cho đến khi thế gian này không còn nam tử nào dám nhìn xuống bổn hậu nửa phần.
- Còn ngươi, sinh ra đã đứng ở đỉnh cao, có được tất cả, dường như là người không có tư cách coi thường bổn hậu nhất trên đời này.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng sững tại chỗ, hồi lâu không nói.
Giọng điệu của Trì Vũ Thập lại thay đổi, ý cười mang theo vài phần trêu chọc, cảm xúc mà nàng bộc lộ ra dường như vĩnh viễn biến đổi tùy ý, không ai có thể nhìn thấu hay đoán trước được:
- Nhưng mà, ngươi cũng không cần phải có địch ý lớn như vậy với bổn hậu, cũng không nhất định phải nảy sinh cảm giác nguy cơ lớn đến thế. Dù sao, những năm tháng tăm tối nhất của hắn, đều là ngươi bầu bạn bên cạnh, một điểm này, không ai có thể thay đổi, cũng không ai có thể thay thế được.
- Trái lại, chính là như thế.
- ... Có ý gì?
Thiên Diệp Ảnh Nhi quay phắt đầu lại.
Trì Vũ Thập cười nhàn nhạt, gót chân đã bước đến rìa Hồn La Thiên:
- Hỏi rất hay. Vấn đề do ngươi hỏi ra, cũng chỉ có ngươi mới có thể đưa ra đáp án chính xác nhất, bổn hậu chẳng qua chỉ nói bừa mà thôi.
Một tiếng cười duyên mị hoặc đến tận xương, bóng dáng của Trì Vũ Thập đã khuất xa, chỉ còn lại một mình Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng trên Hồn La Thiên, hồi lâu không rời đi.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng