Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1648: CHƯƠNG 1647: TIỀN ĐẶT CƯỢC CỦA TRỤ THIÊN

Đông Thần Vực, Trụ Thiên Thần Giới, đáy Tháp Trụ Thiên.

Nơi đây hoàn toàn âm u, chỉ có vài viên huyền ngọc phóng ra quang mang ảm đạm.

Không chỉ ánh sáng, tất cả mọi thứ nơi đây đều cách biệt với bên ngoài, kể cả âm thanh và khí tức.

Dù nơi này vốn là trọng địa trong các trọng địa của Trụ Thiên Thần Giới, nếu không được chính miệng Trụ Thiên Thần Đế cho phép, bất cứ kẻ nào cũng không được bước vào, nhưng vẫn được bố trí tầng tầng lớp lớp kết giới.

Giữa không gian âm u, Trụ Thanh Trần đang tĩnh tọa. Đây đã là ngày thứ hai trăm hai mươi chín hắn ở nơi này.

Hắn nhớ rất rõ, bởi vì mỗi một ngày ở đây đều dài hơn cả ngàn năm cuộc đời đã qua của hắn.

Trước kia, bế quan mấy năm cũng chỉ là tĩnh tâm mà trôi qua. Vậy mà mấy tháng ngắn ngủi này lại khiến hắn cảm thấy thời gian trôi đi thật đáng sợ.

Két.

Một tiếng động vang lên, cánh cửa lớn đã khép chặt từ lâu được đẩy ra một cách cẩn trọng và chậm rãi, chút động tĩnh ban đầu ngay lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn.

Theo cánh cửa mở ra, một luồng ánh sáng chiếu vào, tuy không hề mãnh liệt nhưng vẫn khiến Trụ Thanh Trần theo bản năng giơ tay lên che trước mặt.

Bị giam cầm ở nơi này, hắn rõ ràng nên khao khát ánh sáng, nhưng chút ánh sáng này lại làm hắn cảm thấy chói mắt.

Bởi vì, hiện giờ hắn là một ma nhân.

- Phụ vương.

Trụ Thanh Trần đứng dậy, hành lễ theo đúng quy củ.

Trụ Hư Tử chậm rãi bước tới. Mấy tháng ngắn ngủi, hắn dường như lại già đi thêm một phần, nhưng trên mặt vẫn mang nụ cười ôn hòa như gió xuân:

- Thanh Trần, gần đây thế nào rồi?

Trụ Thanh Trần nói:

- Thưa Phụ vương, nửa tháng nay hắc ám huyền khí không có dấu hiệu náo động, lòng con cũng bình ổn hơn rất nhiều.

Trụ Hư Tử mỉm cười gật đầu:

- Vậy thì tốt. Tình hình còn tốt hơn tưởng tượng rất nhiều, điều này cũng cho thấy tổ tiên vẫn luôn âm thầm che chở. Cho nên con càng phải tin tưởng vững chắc rằng hắc ám trên người mình nhất định sẽ có ngày được tinh lọc.

Lần này, Trụ Thanh Trần lại không đáp lời như trước kia mà đột nhiên nói:

- Phụ vương, trong khoảng thời gian này con vẫn luôn suy ngẫm, trong lòng chợt nảy sinh một vài... suy nghĩ có lẽ không nên có, không biết có nên thỉnh giáo Phụ vương hay không.

- Ha ha, có gì cứ nói, cứ việc hỏi.

Trụ Hư Tử nói. Cảnh ngộ hiện giờ của Trụ Thanh Trần vốn do hắn gây ra. Dưới nỗi đau đớn và hổ thẹn sâu sắc trong lòng, thái độ của hắn đối với Trụ Thanh Trần cũng ôn hòa hơn trước rất nhiều.

- Con muốn hỏi...

Lúc lời ra đến miệng, Trụ Thanh Trần vẫn có vẻ do dự, nhưng khi đối mặt với ánh mắt ôn hòa của phụ thân, hắn cuối cùng cũng hỏi ra:

- Hắc ám huyền lực... thật sự tội không thể dung thứ đến vậy sao?

Trụ Hư Tử nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ ôn hòa, cười nói:

- Hửm? Hắc ám huyền lực tượng trưng cho sức mạnh tiêu cực, thế gian này nếu không có hắc ám huyền lực cũng sẽ không có sức mạnh của tội ác. Nhất là chúng ta, những người kế thừa sức mạnh do thần linh để lại, việc bài trừ hắc ám huyền lực trên thế gian là một sứ mệnh không cần nói ra nhưng đã được nhiều thế hệ tuân theo.

- Sao con lại đột nhiên hỏi vấn đề này?

Khi Trụ Thanh Trần mới bắt đầu tu huyền đã được nghe Trụ Hư Tử nói những lời này, cũng đã nghe không biết bao nhiêu người nói tới. Hắn chưa bao giờ nghi ngờ, bởi vì đó là nhận thức cơ bản giống như nước với lửa không thể hòa hợp.

Đối mặt với ánh mắt của phụ thân, hắn nói ra nỗi nghi hoặc chân thực nhất của bản thân:

- Ma nhân thân mang hắc ám huyền lực đều sẽ bị hắc ám huyền lực làm phai mờ nhân tính, trở nên hung tàn, khát máu, tàn bạo, vì lợi ích của bản thân mà không từ tội ác nào... Hắc ám huyền lực là dị đoan của thế gian, thân là huyền giả Thần Giới, hễ gặp ma nhân, ma thú, ma linh đều phải dốc toàn lực diệt trừ.

- Cho nên sau khi biến thành ma nhân, con vẫn luôn sợ hãi, sợ hãi bản thân sẽ biến thành một con quái vật dần mất hết tính người, không còn lương tri.

Trụ Hư Tử: “...”

Hắn nâng hai tay mình lên, huyền lực vận chuyển, lòng bàn tay chậm rãi hiện lên một tầng hắc khí. Mười ngón tay hắn không hề run rẩy, ánh mắt và giọng nói vẫn bình tĩnh như trước:

- Đã hơn bảy tháng, tần suất hắc ám huyền lực bạo động ngày càng thấp, cơ thể con đã hoàn toàn thích ứng với sự tồn tại của nó. So với lúc ban đầu, con bây giờ mới được xem là một ma nhân chân chính.

Hắn chậm rãi nhắm mắt:

- Nhưng mà... vì sao con lại không cảm thấy bản thân biến thành dã thú như vậy? Lý trí của con, cảm giác tội lỗi của con vẫn còn đó. Những chuyện trước kia không muốn làm, không thể làm, bây giờ vẫn không muốn làm, không thể làm.

- Chỉ khi hắc ám huyền lực bạo động, cảm xúc cũng trở nên nóng nảy theo, con mới có thể cảm nhận rõ ràng sự biến hóa tiêu cực đó...

Hai tay hắn lại nâng lên vài phần, hắc ám huyền khí trên ngón tay càng thêm nồng đậm:

- Phụ vương, có phải hắc ám huyền lực cũng không đáng sợ như vậy không? Có phải nhận thức từ trước đến nay của chúng ta về hắc ám huyền lực, về ma nhân... đã sai ngay từ đầu rồi không?

- Đủ rồi!

Một tiếng quát giận dữ xua tan tất cả vẻ ôn hòa trên mặt Trụ Hư Tử. Là Thần Đế kiên định với chính đạo nhất trên đời, lấy việc diệt trừ hắc ám và tội ác làm sứ mệnh cả đời, hắn không thể tin, không cách nào chấp nhận được những lời như vậy lại thốt ra từ miệng con trai mình, từ người kế thừa Trụ Thiên do chính tay hắn lựa chọn.

Đó đâu chỉ là đại nghịch bất đạo!

Trụ Hư Tử hiếm khi tức giận đến dựng thẳng chân mày, định vung một cái tát... Nhưng khi ánh mắt chạm đến hắc khí trong tay Trụ Thanh Trần, đôi mắt hắn run lên. Hắn cứng rắn đè nén cơn giận đang dâng trào, bàn tay vươn ra, trong chớp mắt đã triệt tiêu luồng hắc ám khí tức mà Trụ Thanh Trần phóng thích.

Sắc mặt Trụ Hư Tử cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng giọng nói lại hơi run rẩy:

- Thanh Trần, sao con có thể nói ra những lời như vậy! Hắc ám là dị đoan không được phép tồn tại trên thế gian, đây là chuyện thường tình! Là lời dạy của tổ tông! Là phương hướng của thiên đạo!

Đối mặt với lời trách mắng của Trụ Hư Tử, Trụ Thanh Trần ngày thường vốn kính cẩn thuận theo lại đột nhiên lùi về sau một bước, giọng điệu còn nặng hơn trước mấy phần:

- Nếu hắc ám thật sự là tội ác không thể dung thứ, vậy tại sao... Kiếp Thiên Ma Đế lại vì an nguy của thế gian mà hy sinh bản thân, hy sinh cả toàn tộc!

- Vì sao Thiên Sát Tinh Thần nắm trong tay Tà Anh Vạn Kiếp Luân lại mạo hiểm hiểm nguy bị tiêu diệt mà hiện thân để phong tỏa Vách Tường Hỗn Độn!

- Vì sao Vân Triệt thân mang hắc ám huyền lực lại vì cứu thế mà một mình đối mặt với Kiếp Thiên Ma Đế...

- Im miệng!

Chát!

Tay áo dài vung lên, một cái tát trời giáng đánh bay Trụ Thanh Trần ra xa. Trụ Hư Tử râu tóc dựng đứng, toàn thân run rẩy:

- Thanh Trần, con... con có biết mình đang nói gì không! Con điên rồi! Con đã bắt đầu bị hắc ám huyền lực ăn mòn lý trí và bản tính! Tỉnh lại cho ta!

Trụ Thanh Trần vịn vào vách tường, chậm rãi đứng dậy. Hắn giơ tay lau khóe miệng, cúi thấp đầu, từ từ nói:

- Khụ... khụ khụ. Người không tỉnh táo chỉ biết điên cuồng si dại, nói năng xằng bậy. Mà những lời con vừa nói, đều là Phụ vương và con tận mắt chứng kiến, tự mình trải qua...

- Còn không ngậm miệng!

Rầm!

Huyết dịch toàn thân Trụ Hư Tử dồn lên đỉnh đầu, huyền ngọc dưới chân nứt toác một mảng lớn, bột mịn bay tứ tung.

Trụ Thanh Trần tóc dài rối tung, thở dốc kịch liệt. Hắn chậm rãi quỳ xuống, đầu cúi thấp:

- Con lỡ lời mạo phạm... xin Phụ vương thứ tội.

Đối với Trụ Thanh Trần mà nói, hơn hai trăm ngày tăm tối này lại là khoảng thời gian tỉnh táo nhất trong đời hắn.

Chỉ khi thân mang hắc ám, mới có thể thực sự thấu hiểu hắc ám.

Có lẽ đây mới là sự trả thù tàn nhẫn nhất đầu tiên của Vân Triệt đối với Trụ Thiên.

Không chỉ hủy hoại thân thể của người kế thừa Trụ Thiên, mà còn hủy hoại cả tín niệm mà hắn ta luôn tin tưởng và gìn giữ.

Giọt máu chậm rãi rơi xuống theo khóe môi Trụ Thanh Trần, mỗi một giọt đều như đâm vào tâm hồn Trụ Hư Tử. Mọi tức giận đều bị nỗi đau thay thế, hắn thở dài một tiếng, chậm rãi tiến lên, ngón tay điểm ra, huyền quang chợt lóe, làm nhạt đi vết đỏ trên mặt Trụ Thanh Trần.

Hắn chậm rãi nói:

- Thanh Trần, con yên tâm, ta đã tìm được biện pháp khôi phục cho con. Bất kể thế nào, bất kể phải trả cái giá ra sao, ta đều chắc chắn sẽ làm được.

- Đây là lời hứa của vi phụ đối với đứa con mà mình coi trọng nhất.

- Con... tin tưởng Phụ vương.

Trụ Thanh Trần nhẹ nhàng đáp lại, nhưng đầu hắn vẫn luôn cúi thấp, không ngẩng lên.

Trụ Hư Tử quay người rời đi, bước chân không tiếng động, nhưng vô cùng nặng nề.

Đi ra khỏi tầng tầng kết giới, Trụ Hư Tử không rời khỏi Tháp Trụ Thiên mà đi về phía tầng thấp nhất, cũng là nơi bí ẩn nhất của Trụ Thiên Thần Giới.

Nơi đó là chỗ của Trụ Thiên Châu.

Nhưng bước chân của hắn khi thì trầm trọng, khi lại mơ hồ.

- Lời dạy của tổ tông... chí nguyện của Trụ Thiên... theo đuổi cả đời... đấu tranh nửa đời... tại sao có thể sai, tại sao có thể sai được...

Hắn thì thào lẩm bẩm, hết lần này đến lần khác.

Trong khoảng thời gian này, hắn liên tục đến tìm Trụ Thiên Châu, hy vọng có thể gợi lại một chút ký ức thượng cổ, tìm được phương pháp cứu vớt Trụ Thanh Trần. Nhưng mỗi lần nhận được câu trả lời đều là “Vân Triệt có thể cưỡng ép gieo vào thì có khả năng giải trừ... Hơn nữa còn là khả năng duy nhất.”

Vừa định bước vào cấm địa nơi có Trụ Thiên Châu, trong tâm hồn hắn đột nhiên có người truyền âm tới.

Luồng truyền âm này khiến bước chân hắn đột ngột dừng lại, toàn thân chấn động, hắn chợt xoay người, bay đi với tốc độ cực nhanh.

Rời khỏi Tháp Trụ Thiên, Thái Vũ Tôn Giả đã đợi sẵn trong chủ điện. Trụ Hư Tử đáp xuống trước mặt ông, cất giọng nặng nề:

- Thái Vũ, ngươi nói là sự thật!?

- Thiên chân vạn xác.

Thái Vũ Tôn Giả chậm rãi gật đầu. Với tôn vị của ông, nếu không chắc chắn mười thành, dù chỉ chín thành chín cũng sẽ không thể nói ra bốn chữ “Thiên chân vạn xác”.

- Có biết chi tiết không?

Trụ Hư Tử hỏi.

Thái Vũ Tôn Giả lắc đầu:

- Tình hình cụ thể khó mà biết được. Vân Triệt thật sự đã rơi vào tay Kiếp Hồn Ma Hậu, Diêm Ma Giới cũng từng vì vậy mà đến đòi người từ chỗ Ma Hậu.

- Diêm Ma Giới?

Trụ Hư Tử khẽ nhíu mày.

Thái Vũ Tôn Giả nói:

- Ừm, mặc dù Vân Triệt mang hắc ám huyền lực, nhưng đối với Bắc Thần Vực mà nói, hắn dù sao vẫn là người của Đông Thần Vực. Bọn họ vĩnh viễn căm thù Đông Thần Vực, sau khi biết về Vân Triệt, tự nhiên cũng sẽ coi hắn là dị đoan ngoại lai.

- Thêm vào đó, với truyền thừa Tà Thần và Thiên Độc Châu trên người hắn, các Vương Giới ở Bắc Thần Vực cũng có khả năng đã nghe nói tới. Cho nên, một khi Vân Triệt bại lộ thân phận ở Bắc Thần Vực, tình cảnh tuyệt đối không tốt hơn chút nào.

- Lúc trước hắn xuất hiện ở Thái Sơ Thần Cảnh chắc là vì bại lộ thân phận, bị ép trốn vào đó để thoát khỏi sự truy sát. Sau khi làm Trụ Thanh Trần bị thương, hành tung bại lộ lại bị ép chạy về Bắc Thần Vực.

- Trước khi rơi vào tay Ma Hậu, dường như hắn đã đắc tội nặng với nàng ta. Về phần Diêm Ma là vì hắn đã giết một nhân vật quan trọng. Xem ra, cho dù thực lực của Vân Triệt thay đổi quỷ dị, nhưng ở Bắc Thần Vực cũng bốn bề là địch.

Kết quả như vậy, nghe không hề bất ngờ, dù là vì thân phận của Vân Triệt hay những bí mật trên người hắn.

Trụ Hư Tử suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Thời gian đại khái là khi nào?

- Chắc là từ một tháng trước.

Thái Vũ Tôn Giả nói, sau đó nhíu mày:

- Lúc trước Ma Hậu rõ ràng đã đồng ý chuyện này, nhưng sau khi làm được lại suốt cả một tháng không hề có động tĩnh gì. Nói không chừng sau khi bắt được Vân Triệt, nàng ta vốn không có ý định dùng hắn để “giao dịch”. Nói cho cùng, sao nàng ta có thể bỏ qua những bí mật trên người Vân Triệt được!

Trụ Hư Tử chậm rãi lắc đầu:

- Không, bí mật chung quy vẫn là bí mật, nhìn không thấy, sờ không tới. Nhưng nàng ta không thể từ chối món hời của ta. Huống chi ta chỉ yêu cầu ép Vân Triệt giải trừ hắc ám trên người Trụ Thanh Trần, hứa hẹn sẽ không hạ sát thủ với hắn hay mang hắn về Đông Thần Vực... nàng ta càng không có lý do để từ chối.

- Nàng ta chắc chắn sớm muộn gì ta cũng sẽ nhận được tin tức, đang chờ ta chủ động liên lạc với nàng ta.

Thái Vũ Tôn Giả khẽ than một tiếng, ông biết, cho dù rơi vào thế bị động hoàn toàn, Trụ Hư Tử cũng nhất định sẽ nhượng bộ.

Trụ Hư Tử lộ vẻ mệt mỏi:

- Hậu của ma nhân, xảo trá tham lam, ta càng vội vàng, nàng ta sẽ càng ra giá trên trời... Nhưng Thanh Trần không thể chờ được nữa. Thần trí của nó đã bắt đầu bị hắc ám ăn mòn, thêm một ngày là thêm một phần biến cố. Nếu trễ hơn, e rằng sẽ không thể cứu vãn được nữa, haizz. Nhưng cũng may nàng ta thật sự đã bắt được Vân Triệt.

Thái Vũ Tôn Giả nhìn Trụ Hư Tử, nói:

- Nhưng xem ra, chủ thượng cũng không quá lo lắng về lần giao dịch này.

Trụ Hư Tử nhìn về phía trước, chậm rãi nói:

- Món hời đó, nàng không thể nào từ chối. Bất cứ ai... cũng không thể từ chối.

Thái Vũ Tôn Giả nhíu mày thật sâu, hỏi:

- Chủ thượng, món hời mà ngài sử dụng rốt cuộc là gì?

Lời vừa ra khỏi miệng, ông đột nhiên nghĩ tới điều gì, sắc mặt đột ngột thay đổi, kinh hãi thốt lên:

- Chẳng lẽ... chẳng lẽ là...

Trụ Hư Tử nhắm mắt, không nói gì.

Vẻ kinh ngạc đọng lại trên mặt Thái Vũ Tôn Giả, hồi lâu mới khó khăn giãn ra. Ông thở dài một tiếng, nói:

- Chủ thượng vì Trụ Thiên, vì thế gian này đã trả giá nửa đời, cũng nên sống vì mình một lần.

Trụ Hư Tử chậm rãi nói:

- Sau chuyện này, ta sẽ không còn là Đế của Trụ Thiên nữa. Cái giá này, cứ để bản thân Thanh Trần đến trả đi.

- Thái Vũ, cảm ơn lời nói vừa rồi của ngươi.

Hắn nói từ đáy lòng. Mặc dù chỉ là một câu nói ngắn ngủi của Thái Vũ Tôn Giả, nhưng có thể nói là sự an ủi tinh thần rất lớn đối với hắn.

Thái Vũ Tôn Giả mỉm cười lắc đầu:

- Quan hệ huynh đệ giữa ta và ngươi, cần gì nhiều lời như vậy. Chỉ là Ma Hậu kia chẳng những vô cùng xảo trá, mà hồn lực lại càng quỷ dị đáng sợ, năm đó ta đã có dịp lĩnh giáo. Ngài nhất định phải cẩn thận.

Trụ Hư Tử nói:

- Yên tâm, nếu không chuẩn bị chu toàn, sao ta dám đặt chân vào Bắc Cảnh Vực. Trước đó, việc che giấu hành tung như thế nào là quan trọng nhất... Thái Vũ, xin nhờ ngươi.

- Chủ thượng yên tâm.

Thu hồi kết giới cách âm, Thái Vũ rời đi. Trong ký ức của ông, từ sau khi Trụ Hư Tử đăng cơ làm đế, đây là lần đầu tiên hắn thực sự tư tâm vì bản thân mình.

Có lẽ, cũng chỉ có Trụ Thanh Trần mới có thể khiến hắn làm như vậy.

✿ Thiên Lôi Trúc . com ✿ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!