Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 165: CHƯƠNG 164: THƯƠNG PHONG BÀI VỊ CHIẾN THƯ

Sàn nhà nứt toác, đỉnh điện sụp đổ, đá vụn cùng cát bụi tung tóe phủ kín nơi Vân Triệt đứng, không cách nào thấy rõ.

- A?

Lăng Kiệt thét lên kinh hãi, bởi vì hắn chợt phát hiện mối liên hệ giữa mình và thanh kiếm đã đột nhiên biến mất. Cùng lúc đó, từ trong màn bụi, một thanh trường kiếm màu bạc xoay tròn bay ra, vạch một đường cong thật dài trên không trung rồi rơi xuống trước người Lăng Kiệt. Ngay lúc sắp chạm đất, nó bỗng vang lên một tiếng "Keng" chói tai, thanh trường kiếm vốn nguyên vẹn bỗng vỡ tan tành như một tấm kính mỏng manh.

Lăng Kiệt sững sờ tại chỗ, nhìn những mảnh vỡ của thanh trường kiếm dưới chân, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.

Cát bụi cuối cùng cũng lắng xuống, Vân Triệt vác trọng kiếm, chậm rãi bước tới. Sắc mặt hắn vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không có vẻ gì là vừa dốc hết toàn lực.

- Lăng Kiệt tiểu đệ, kiếm thứ ba này... ta cũng đỡ được rồi. Ngươi... thua... rồi.

Vân Triệt đứng trước mặt Lăng Kiệt, chậm rãi nói. Kiếm thứ ba, hắn đã ngăn cản một cách cực kỳ mạo hiểm, hơn nữa còn có chút gian lận. Bởi vì hắn đã dùng liên tiếp hai kiếm là Viên Nguyệt Trầm Tinh và Thiên Lang Trảm mới gắng gượng chống đỡ được chiêu kiếm này. Nhưng Lăng Kiệt chỉ nói đỡ được ba kiếm, chứ không nói là phải dùng mấy kiếm để đỡ.

Lăng Kiệt nhìn Vân Triệt, rồi lại nhìn những mảnh vỡ trên đất, có chút choáng váng nói:

- Ta lại thua... Ngươi ngay cả chiêu Quán Nhật cũng đỡ được... Còn làm hỏng cả kiếm của ta...

- Người có thể chính diện đỡ được một chiêu kiếm của ta, trong sơn trang có rất nhiều, nhưng huyền lực của họ đều cao hơn ta rất nhiều, tuổi cũng lớn hơn ta, đỡ được cũng chẳng có gì ghê gớm. Ngươi rõ ràng mới Chân Huyền Cảnh, vậy mà lại đỡ được thật...

Nói đến đây, Lăng Kiệt bỗng nhiên mắt lộ kỳ quang, trừng trừng nhìn Vân Triệt:

- Ngươi quả thật rất lợi hại! Mới Chân Huyền Cảnh mà đã mạnh như vậy, nếu như đến Linh Huyền Cảnh, ta căn bản không thể là đối thủ của ngươi. Chẳng trách công chúa tỷ tỷ xinh đẹp như vậy lại coi trọng ngươi, ngươi thật sự xứng với công chúa tỷ tỷ.

Vân Triệt nhếch miệng, nói:

- Đừng nói mấy lời vô dụng đó. Ngươi không quên là thua thì phải làm gì rồi chứ? Là một nam nhân chân chính, phải biết chịu trách nhiệm! Nếu không, không xứng được gọi là nam nhân.

- Hừ! - Lăng Kiệt nhếch mũi, không chút giả tạo nói: - Lăng Kiệt ta đã nói thì đương nhiên sẽ không nuốt lời. Chẳng phải chỉ gọi ngươi một tiếng lão đại thôi sao, có gì ghê gớm.

Nói xong, hắn bước lên trước, cợt nhả nói:

- Haiz, Vân Triệt lão đại, Lăng Kiệt ta thua rồi, sau này chính là tiểu đệ của ngươi. Ừm, lão đại, ngươi làm thế nào mà ở Chân Huyền Cảnh lại lợi hại đến vậy? Đã là lão đại, tuyệt đối không được keo kiệt với tiểu đệ, phương diện này ngươi nhất định phải chỉ điểm cho tiểu đệ nha! Nếu ta cũng có thể được như ngươi, bây giờ ta chắc chắn có thể đi khiêu chiến đại ca rồi! Không cần lần nào cũng bị đại ca đánh cho sưng mặt sưng mũi nữa.

Lăng Kiệt nhanh chóng thừa nhận, quả thật khiến Vân Triệt có chút bất ngờ. Hơn nữa nhìn bộ dạng của hắn cũng không có vẻ miễn cưỡng, trong đôi mắt ngược lại còn ẩn chứa sự hiếu kỳ và... vẻ sùng bái!

Hiển nhiên việc mình dùng Chân Huyền Cảnh chống đỡ tuyệt kỹ của hắn, phá nát kiếm của hắn, đã tạo thành một cú sốc tâm lý rất lớn.

Vân Triệt cười châm chọc nói:

- Cái này còn phải xem tiểu đệ nhà ngươi có đủ tư cách hay không, nếu ngươi làm lão đại này hài lòng, ta có thể cân nhắc nói cho ngươi biết.

Đôi mắt Lăng Kiệt bỗng sáng lên, kích động kêu to:

- Thật sao? Oa! Ngươi nếu thật sự chịu nói cho ta biết, đừng nói làm tiểu đệ, bái ngươi làm sư phụ cũng được a!

Lăng Vân đi tới, quay về phía Vân Triệt cười nhạt, chân thành nói:

- Vân huynh đệ, lúc mới đến Hoàng Thành, tại hạ có nghe được nhiều lời đồn về huynh, lúc đó còn bán tín bán nghi. Bây giờ tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền. Tiểu Kiệt thua trong tay huynh, cũng là thua tâm phục khẩu phục.

Nói xong, Lăng Vân thâm ý sâu sắc nhìn Vân Triệt một chút, rồi chuyển hướng sang Lam Tuyết Nhược nói:

- Công chúa điện hạ, lần này huynh đệ chúng ta đến Hoàng Thành là để đưa thiệp mời cho Hoàng thất, kính xin công chúa điện hạ nhận lấy.

Một tấm thiệp mời màu vàng nhạt được Lăng Vân lấy ra, giao vào tay Lam Tuyết Nhược. Lăng Vân tiếp tục nói:

- Nửa năm sau, chúng tôi sẽ ở sơn trang nghênh đón Hoàng thất giá lâm. Nếu công chúa điện hạ có thể nể mặt đến dự, đó là phúc phần của sơn trang. Lần này bên cạnh công chúa có Vân huynh đệ là một kỳ tài hiếm thấy, tin tưởng ba năm sau, Hoàng thất nhất định có thể nhờ Vân huynh đệ mà tỏa sáng rực rỡ... Như vậy, nhiệm vụ của huynh đệ chúng tôi đã hoàn thành, xin cáo từ.

Hướng Lam Tuyết Nhược và Vân Triệt thi lễ, không chờ Lam Tuyết Nhược đáp lại, Lăng Vân đã kéo Lăng Kiệt:

- Tiểu Kiệt, chúng ta phải đi.

- Hả? Đi sao? Nhưng ta còn chưa lĩnh giáo lão đại làm sao để trở nên lợi hại như vậy ở Chân Huyền Cảnh... A a!

Lăng Kiệt chưa nói xong đã bị Lăng Vân dùng thân pháp huyền kỹ lôi đi thật xa. Một giây sau, từ ngoài đại điện xa xa truyền đến thanh âm của Lăng Kiệt:

- Lão đại, rảnh rỗi nhất định phải đến Thiên Kiếm Sơn Trang... Ta muốn để những tên kia biết cái gì mới thật sự là thiên tài, Chân Huyền Cảnh cũng có thể đánh bại bọn họ... A a a, đại ca, huynh đừng kéo ta...

Lăng Vân lấy thiệp mời ra, nói xong liền trực tiếp lôi Lăng Kiệt rời đi, toàn bộ quá trình diễn ra trong nháy mắt, khiến Lam Tuyết Nhược không kịp phản ứng, ngay cả lời từ biệt cũng không kịp nói ra. Nàng nhìn về hướng cửa điện, kinh ngạc nói:

- Lăng Vân tính tình trầm ổn khiêm tốn, sao bỗng nhiên lại đi vội như vậy, chẳng lẽ nhớ ra việc gì gấp sao?

Nàng mới vừa nói xong, Vân Triệt bên cạnh bỗng nhiên thân thể lảo đảo, sau đó chống trọng kiếm quỳ một gối xuống, sắc mặt trắng nhợt, một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ một mảng lớn sàn nhà trước mặt.

- A! Vân sư đệ!

Lam Tuyết Nhược hoa dung thất sắc, cuống quýt đỡ lấy Vân Triệt, lo lắng nói:

- Vân sư đệ, ngươi làm sao vậy? Ngươi bị thương sao? Có nghiêm trọng không?

Vân Triệt đem hầu hết trọng lượng cơ thể tựa lên kiếm, lắc lắc đầu, mặt trắng bệch cười nói:

- Sư tỷ không cần lo lắng, ta không sao. Một kiếm kia của Lăng Kiệt... thật bá đạo. Tuy rằng vừa nãy mạnh mẽ cản lại, nhưng vẫn chịu chút nội thương. Lăng Vân sở dĩ vội vã rời đi như vậy... là vì hắn đã nhìn ra ta đang cố gắng đè nén thương thế, xem như giữ lại cho ta chút thể diện.

Lam Tuyết Nhược vội vàng lấy ra một viên Hồi Thiên Đan, nhìn Vân Triệt ăn vào, mãi đến lúc sắc mặt Vân Triệt từ từ hồi phục, nàng mới thở phào nhẹ nhõm:

- Ta biết Vân sư đệ nếu dám cùng Lăng Kiệt đánh cược, nhất định có phần thắng, nhưng vừa rồi vẫn quá liều lĩnh. Tuy rằng Lăng Kiệt nhìn qua còn nhỏ, nhưng xuất thân từ Thiên Kiếm Sơn Trang, đều là những thiên tài trăm năm khó gặp, thực lực của bọn họ căn bản không thể tính toán theo lẽ thường. Có điều cũng may ngươi đã thắng, lại còn khiến hắn trở thành tiểu đệ của ngươi.

Đại Đạo Phù Đồ Quyết giúp thương thế của Vân Triệt khép lại với tốc độ kinh người. Nghe Lam Tuyết Nhược nói, hắn lắc đầu:

- Đây chỉ là ta thấy Lăng Kiệt tâm tính non nớt, nên nhất thời nảy lòng tham mà thôi. Tuy rằng hắn đã đáp ứng, nhưng vốn không có gì ràng buộc. Chỉ là hy vọng sau này có thể nhờ hắn giúp đỡ ở vài phương diện khác, dù sao, hắn cũng là con trai của trang chủ Thiên Kiếm Sơn Trang.

- Đúng rồi, Lăng Vân bọn họ đến đưa thiệp mời... Chẳng lẽ là?

Lam Tuyết Nhược lấy tấm thiệp mời ra:

- Phụ hoàng dự đoán không sai, là chiến thư mời tham gia Thương Phong Bài Vị Chiến. Mỗi một thư mời đều được gửi đi sớm hơn nửa năm, để các thế lực ở Thương Phong tham gia có thời gian chuẩn bị.

- Nói cách khác, còn nửa năm nữa sao? - Vân Triệt kinh ngạc nói.

- Ừm. - Lam Tuyết Nhược gật đầu: - Đúng vậy, chỉ còn lại nửa năm. Có điều Vân sư đệ, ngươi cũng không cần gấp, bởi vì lần này ngươi không cần tham gia, mà là tham gia lần sau.

- Lần tới? Tại sao?

Vân Triệt nhíu mày. Hắn nhớ tới câu nói của Lăng Vân trước khi đi: "Tin tưởng ba năm sau, Hoàng thất nhất định có thể nhờ Vân huynh đệ mà tỏa sáng rực rỡ..."

Sau ba năm? Lẽ nào ý của Lăng Vân cũng là chỉ Thương Phong Bài Vị Chiến sao?

Lam Tuyết Nhược giải thích:

- Thương Phong Bài Vị Chiến ba năm một lần, tên như ý nghĩa của nó, đây là trận đấu quyết định thứ bậc trong Thương Phong Đế Quốc. Nhưng người tham gia thi đấu không nhất định là các Tối Cường Giả, bởi vì bất kể là thế lực nào, đặc biệt là những thế lực lớn, đều tuyệt đối không thể đem lá bài tẩy của mình ra cho người khác xem. Vì lẽ đó, cuộc so tài của các 'Tối Cường Giả' căn bản không thực tế, mà là cuộc so tài giữa các thế hệ trẻ để quyết định thứ hạng. Bởi vì độ cao mà thế hệ trẻ có thể đạt tới đủ để thể hiện nội tình và tiềm lực của thế lực đứng sau họ, dùng cách này để xếp hạng, về cơ bản cũng coi là công bằng nhất.

- Mỗi một lần Thương Phong Bài Vị Chiến tổ chức, sẽ mời khoảng 500 thế lực, mỗi thế lực nhiều nhất chỉ có thể phái ba tên đệ tử trẻ tuổi tham gia, lấy thành tích cao nhất của đệ tử để quyết định thứ hạng của thế lực. Độ tuổi tham gia được giới hạn từ 16 đến 20 tuổi, thấp hơn mười sáu tuổi hoặc cao hơn hai mươi tuổi đều không được tham gia, trước khi giao đấu đều phải kiểm tra, điểm này không cách nào gian lận. Vì lẽ đó, để bảo đảm sức chiến đấu tốt nhất, đệ tử tham gia đa số đều tập trung ở độ tuổi 20, 19 và 18, rất ít người thấp hơn mười tám tuổi. Vân sư đệ vừa tròn mười bảy tuổi, tuổi còn nhỏ, căn bản không thích hợp tham gia lần Thương Phong Bài Vị Chiến này. Lần tới, Vân sư đệ vừa tròn 20 tuổi, lại có ba năm tích lũy, đó mới là thời cơ tốt nhất để tham gia.

- Thì ra là vậy. - Vân Triệt chậm rãi gật đầu, trầm mặc một lúc, đột nhiên hỏi: - Sư tỷ, người đứng đầu Thương Phong Bài Vị Chiến lần trước, lúc đó huyền lực ở cấp bậc nào?

Lam Tuyết Nhược không cần suy nghĩ, trực tiếp nói:

- Người đứng đầu Thương Phong Bài Vị Chiến lần trước chính là Lăng Vân mà ngươi vừa gặp.

- Là hắn? - Vân Triệt lẩm bẩm một tiếng.

- Vân sư đệ, ngươi thấy Lăng Vân là người thế nào? - Lam Tuyết Nhược hỏi.

Vân Triệt suy nghĩ một chút, chậm rãi nói:

- Lăng Kiệt thiên phú kinh người, có thể nói là yêu nghiệt, nhưng ít nhất ta còn dám cùng hắn đấu ba kiếm. Nhưng Lăng Vân, hắn cho ta cảm giác chỉ có sâu không lường được. Ngay cả tính cách của hắn cũng ôn hòa hoàn mỹ, khiến người khác không thể nảy sinh ác cảm, cả con người hắn có thể nói là... không một chút sơ hở.

- Đánh giá của ngươi rất giống phụ hoàng. - Lam Tuyết Nhược cảm thán nói: - Phụ hoàng năm đó lần đầu gặp Lăng Vân cũng đã đánh giá hắn là 'không một chút sơ hở'. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, Thương Phong Bài Vị Chiến lần này, hắn vẫn sẽ tham gia.

- Ồ. - Vân Triệt trả lời, lông mày hơi động, kinh ngạc nói: - Sư tỷ nói... lần này hắn còn có thể tham gia? Nói cách khác, tuổi của hắn bây giờ vẫn chưa tới hai mươi? Vậy chẳng phải tuổi của hắn lúc đó mới...

- Không sai. Hắn đoạt được hạng nhất Thương Phong Bài Vị Chiến khi mới mười bảy tuổi. - Lam Tuyết Nhược tiếp tục nói: - Lúc đó tu vi huyền lực đã là Linh Huyền Cảnh cấp chín.

"Mười bảy tuổi, Linh Huyền Cảnh cấp chín..." Vân Triệt hít một ngụm khí lạnh.

- Mười bảy tuổi đạt tới Linh Huyền Cảnh cấp chín đã là cực kỳ kinh người, nhưng thực lực của Lăng Vân còn cao hơn thế. Trong trận chung kết, đối thủ của hắn là Mộc Lăng Tuyết của Băng Vân Tiên Cung. Lúc đó Mộc Lăng Tuyết đã tròn 20 tuổi, huyền lực cao đến Linh Huyền Cảnh cấp mười, chỉ cách Địa Huyền Cảnh nửa bước chân, là người có huyền lực cao nhất lúc đó. Nhưng trong tay Lăng Vân... nàng chỉ đỡ được bảy kiếm... Mà đó còn chưa phải là toàn bộ thực lực của Lăng Vân.

Vân Triệt: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!