Thiên hạ rộng lớn, càng tiếp xúc nhiều người, đi qua càng nhiều nơi, lại càng cảm thấy bản thân nhỏ bé. Từ thành Lưu Vân đến thành Tân Nguyệt, rồi tới Hoàng thành Thương Phong, sau đó là Thiên Kiếm Sơn Trang, khái niệm "thiên tài" trong nhận thức của Vân Triệt đã lần lượt được định nghĩa lại. Hôm nay, trong một tình huống không hề chuẩn bị, hắn thậm chí còn được tiếp xúc với những nhân vật thuộc thế hệ trẻ đỉnh cao nhất của Đế quốc Thương Phong, một kẻ ôn tồn lễ độ, không để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Nếu một người như vậy trở thành kẻ địch, chắc chắn sẽ đáng sợ hơn những kẻ ngang ngược, cuồng ngạo gấp nhiều lần.
Vân Triệt dùng một buổi chiều trong hoàng cung để chữa thương, lúc rời đi, sắc trời đã tối mịt. Lam Tuyết Nhược vì chuyện cổ độc trong người Thương Vạn Hác mà tâm tư trĩu nặng, Vân Triệt cũng không cần nàng đưa tiễn, một mình rời khỏi hoàng cung, đi về hướng Huyền phủ Thương Phong.
Màn đêm buông xuống, đường phố Hoàng thành cũng không có quá nhiều người. Cú đâm của Lăng Kiệt đã khiến Vân Triệt chịu nội thương không nhẹ, dù có Đại Đạo Phù Đồ Quyết, cũng không phải một sớm một chiều có thể hoàn toàn bình phục. Vì lẽ đó, hắn không vận huyền lực, cũng không đi nhanh. Đi được nửa đường, hắn bỗng nhiên quay đầu, không nhanh không chậm đi về phía đông.
Đi thẳng đến một bãi cỏ hoang vắng không dấu chân người, Vân Triệt mới dừng lại, nhìn về phía trước rồi thản nhiên nói:
- Ra đây đi.
Dứt lời, xung quanh vẫn hoàn toàn yên tĩnh. Một lúc lâu sau, sau lưng hắn mới vang lên một tiếng hừ lạnh, theo đó là tiếng bước chân không hề che giấu.
Vân Triệt xoay người lại, thấy một người trẻ tuổi toàn thân mặc đồ đen. Người này vóc dáng không cao, trông chừng hai mươi tuổi, đôi mắt tràn đầy vẻ âm u, ánh mắt nhìn Vân Triệt như đang nhìn một kẻ sắp chết.
Huyền khí toát ra từ người hắn vô cùng dày đặc, còn vượt xa Vân Triệt... Thậm chí, còn vượt qua cả Mộ Dung Dật ở Chân Huyền Cảnh cấp chín!
Vân Triệt hai tay khoanh trước ngực, trên mặt không có chút sợ hãi nào, cười lạnh nói:
- Còn một kẻ nữa đâu? Cũng ra đây đi. Sao thế, sau khi hít bụi sau lưng ta cả một đoạn đường, đến nơi này rồi lại không có can đảm lộ diện à?
- Ha ha ha ha!
Vân Triệt vừa dứt lời, một tràng cười điên cuồng vang lên. Ngay sau đó, một thanh niên mặc áo trắng từ sau gốc cây chậm rãi bước ra, chính là Phong Bạch Y.
- Vân Triệt, vốn ta còn muốn ra tay không để lại dấu vết, không ngờ ngươi lại tự tìm cho mình một nấm mồ tốt như vậy. Ta nên nói ngươi ngây thơ, hay là ngu xuẩn đây?
- Mồ?
Vân Triệt nheo mắt cười như không cười nhìn Phong Bạch Y và gã thanh niên áo đen:
- Không sai, đúng là một nấm mồ tốt, nhưng không phải ta tìm cho mình, mà là dành cho các ngươi.
Sắc mặt Phong Bạch Y trầm xuống, cười lạnh nói:
- Chết đến nơi rồi còn mạnh miệng. Cũng được, đối với một kẻ sắp chết cũng không cần nói nhảm nhiều, Tiết Lãng, giết hắn!
Tiết Lãng? Cái tên này lọt vào tai Vân Triệt, khiến tâm trí hắn lóe lên một tia suy nghĩ... Đây là cái tên trong Nội phủ Thiên Huyền Bảng, hơn nữa còn đứng thứ bảy! Tu vi Chân Huyền Cảnh cấp mười.
Phong Bạch Y vừa dứt lời, trong tay Tiết Lãng liền xuất hiện một thanh kiếm màu đỏ sậm. Thân hình hắn lao vút đi, xé toạc màn đêm như một bóng ma, mũi kiếm đỏ rực cắt xuyên không khí, tựa lưỡi rắn độc đâm thẳng về phía yết hầu Vân Triệt.
Tiết Lãng ra tay gọn gàng dứt khoát, thân pháp và tốc độ kiếm cực nhanh, nhanh như một tia chớp!
Trong con ngươi Vân Triệt lóe lên sát cơ, hắn phát động Tinh Thần Toái Ảnh, thân thể đột ngột vọt lên cao, khiến một đòn của Tiết Lãng đâm vào khoảng không. Nhưng khi Vân Triệt nhảy lên, thân hình hơi khựng lại, một cơn đau nhói từ lồng ngực truyền đến.
Hắn vừa vận dụng huyền lực, lập tức động đến nội thương chưa lành.
Phải tốc chiến tốc thắng... Vân Triệt âm thầm siết chặt lồng ngực. Hai tay hắn vung lên, Phách Vương Cự Kiếm xuất hiện, toàn thân cũng bùng lên ngọn lửa Phượng Hoàng màu đỏ thắm.
Tiết Lãng một kiếm đánh hụt, liền nhanh như chớp đổi hướng, giơ kiếm lên, đâm thẳng về phía Vân Triệt đang từ trên không trung hạ xuống.
- Chết đi... Phượng Dực Thiên Khung Vũ!
Trong con ngươi Vân Triệt lạnh băng, Phượng Hoàng Chi Viêm toàn thân bốc lên ngùn ngụt, một đôi Phượng Hoàng Viêm Dực từ sau lưng hiện ra, mang theo hỏa khí ngập trời, bổ nhào về phía Tiết Lãng.
Sở trường của Tiết Lãng là tốc độ, bất luận thân pháp hay tốc độ kiếm, đều nhanh như lưu quang. Nhưng ngay trước mắt hắn, Vân Triệt vốn cách xa mười mấy bước lại đột ngột xuất hiện ngay trước mặt, tốc độ tựa thiên thạch lao đến khiến hắn hoàn toàn không kịp phản ứng, kinh hãi đến biến sắc.
Ngay sau đó, chỉ nghe một tiếng nổ vang, một quả cầu lửa khổng lồ giữa Vân Triệt và Tiết Lãng ầm ầm nổ tung. Kiếm khí màu đỏ của Tiết Lãng lập tức vỡ nát, ngay cả thanh xích kiếm cũng gãy thành ba đoạn. Uy lực của trọng kiếm trong tay Vân Triệt không hề suy giảm, hung hãn chém xuống người Tiết Lãng.
Ầm!!!
Hộ thân huyền lực của Tiết Lãng dưới sức mạnh của trọng kiếm kết hợp với Phượng Hoàng Viêm Lực đã vỡ tan như pha lê. Trong tiếng hét thảm thiết, xương sườn và xương sống của hắn bị nghiền thành mảnh vụn, cả người bay ra như một bao tải rách. Giữa không trung, thân thể hắn vỡ thành hai đoạn, máu tươi và nội tạng văng tung tóe, rơi xuống ngay trước mặt Phong Bạch Y.
- Cái... Cái gì!?
Phong Bạch Y lùi lại hai bước, nhìn cái xác tan xương nát thịt trên đất, nụ cười đắc ý trên mặt đã biến mất, chỉ còn lại vẻ kinh hoàng tột độ.
Mộ Dung Dật thất bại trong tay Vân Triệt, Phong Bạch Y vẫn luôn cho rằng đó là do Mộ Dung Dật quá khinh địch và bất cẩn, thậm chí hắn còn phân tích cặn kẽ nguyên nhân thất bại. Hắn tự tin rằng nếu mình giao thủ với Vân Triệt, trong vòng mười chiêu có thể giết chết đối phương... Mà việc mang theo Tiết Lãng, chủ yếu là vì không muốn tự mình ra tay để lại dấu vết, đồng thời cũng là thêm một tầng đảm bảo rằng Vân Triệt chắc chắn phải chết.
Cuộc ám sát hôm nay, hắn đã nghĩ đến đủ mọi tình huống có thể xảy ra, thậm chí cả những quỷ kế mà Vân Triệt có thể dùng để đào tẩu. Nhưng hắn làm thế nào cũng không thể ngờ được, Tiết Lãng còn mạnh hơn Mộ Dung Dật một bậc, lại bị Vân Triệt một kiếm chém chết không toàn thây!
- Phong Bạch Y, đến lượt ngươi rồi!
Vân Triệt cầm kiếm chỉ thẳng vào Phong Bạch Y, chậm rãi bước về phía hắn, giọng nói lạnh như băng. Vừa rồi vận dụng Phượng Dực Thiên Khung Vũ đã khiến nội thương của hắn nứt ra, đau đớn vô cùng, nhưng sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh đến đáng sợ... Dù nội thương có nứt ra, muốn giết thêm một tên Phong Bạch Y, vẫn dư sức!
- Vân Triệt, chỉ bằng ngươi... cũng muốn giết ta!?
Phong Bạch Y tuy cố tỏ ra cứng rắn, nhưng rõ ràng là ngoài mạnh trong yếu, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy. Tiết Lãng trên Phong Huyền Bảng xếp hạng cao hơn hắn gần ba mươi bậc, vậy mà lại bị Vân Triệt một kiếm phân thây, sao hắn có thể không chột dạ cho được.
Nhìn Vân Triệt từng bước áp sát, Phong Bạch Y bỗng nhiên gầm lên một tiếng, hai tay siết chặt trường thương màu xanh, quét ra một trận cuồng phong, chém ngang về phía cổ Vân Triệt.
- Thương Long Giảo Hải!
Phong Bạch Y và Mộ Dung Dật đều tu luyện "Thương Long Thương Quyết", lần trước giao thủ với Mộ Dung Dật, Vân Triệt cũng đã chịu một vết thương nhỏ dưới chiêu này.
Đối mặt với chiêu thức của kẻ còn mạnh hơn Mộ Dung Dật, Vân Triệt chỉ cười lạnh. Lần trước hắn bị thương, nguyên nhân chủ yếu là do Mộ Dung Dật đột nhiên đánh lén, hơn nữa hắn không có vũ khí trong tay để chống đỡ. Nhưng bây giờ, với trọng kiếm trong tay, làm sao hắn có thể bị thương được nữa.
- Cút!
Vân Triệt chẳng thèm để tâm đến chiêu thức của Phong Bạch Y, thậm chí còn không dùng huyền kỹ. Hắn chỉ đơn giản vung ngang một kiếm, nhưng luồng kình phong tạo ra còn kinh khủng hơn cả "Thương Long Giảo Hải" gấp bội. Chỉ nghe một tiếng "Oanh" vang trời, cây thương trong tay Phong Bạch Y đã bị đánh bay.
Phong Bạch Y tâm thần hoảng loạn... Khoảnh khắc trọng kiếm của Vân Triệt vung tới, hắn mới thực sự cảm nhận được nó khủng khiếp đến mức nào, cũng lập tức hiểu ra vì sao Mộ Dung Dật và Tiết Lãng lại bại thảm như vậy. Bởi vì luồng khí lãng do một kiếm đó tạo ra mạnh mẽ như sóng thần cuộn trào, khiến cả người hắn bị cuốn vào trong đó... Không phải Mộ Dung Dật và Tiết Lãng không muốn tránh, mà là dưới sự chèn ép của cơn sóng dữ đó, thân thể căn bản khó có thể nhúc nhích, nói gì đến né tránh hay phản kích.
Trọng kiếm trong ấn tượng của mọi người đều là cuồng bạo, bá đạo, nhưng mỗi một kiếm vung lên đều nặng nề chậm chạp, đồng thời sẽ để lại sơ hở rất lớn. Nhưng trọng kiếm trong tay Vân Triệt, khi di chuyển, lại nhẹ nhàng linh hoạt như một thanh khinh kiếm!
Cây thương trong tay Phong Bạch Y bị đánh bay, một luồng sức mạnh cuồng bạo từ phía trước ập tới, hung hăng va vào trường thương. Trường thương lập tức cong oằn, sau đó văng khỏi tay hắn. Cả người hắn cũng như bị búa tạ nện trúng, từng luồng sức mạnh điên cuồng tràn vào cơ thể, phá vỡ mấy chục kinh mạch.
- A ——
Phong Bạch Y hét thảm một tiếng, thân thể bay ngược ra mấy chục trượng, đập mạnh vào thân cây mà lúc nãy hắn ẩn nấp. Cây rung chuyển dữ dội, lá rơi lả tả.
Phong Bạch Y nằm trên mặt đất, phun ra mấy ngụm máu tươi, nửa ngày không đứng dậy nổi.
Nội thương của Vân Triệt càng thêm trầm trọng, khiến sắc mặt hắn trắng bệch, khóe miệng rỉ ra một vệt máu. Hắn không trì hoãn nữa, phi thân tới trước, Phách Vương Cự Kiếm không chút lưu tình chém về phía cổ Phong Bạch Y. Một kiếm này nếu chém trúng, đủ để khiến Phong Bạch Y tan xương nát thịt.
Cái chết cận kề, thân thể Phong Bạch Y hoảng hốt co rúm lại, đồng thời miệng hắn phát ra một tiếng hét sợ hãi đến cực điểm:
- Phương Bá, mau cứu ta!
Phong Bạch Y vừa hét lên, trên trời bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát giận dữ của một lão già:
- Tiểu tử, không được làm hại thiếu gia nhà ta!
Trong tiếng gầm giận dữ, một luồng sức mạnh nặng nề như núi từ trên trời giáng xuống, đè lên người Vân Triệt. Sức mạnh này mạnh mẽ đến mức Vân Triệt tuyệt đối không thể chống đỡ. Nếu hắn cứ tiến lên, chắc chắn sẽ bị luồng sức mạnh này nghiền thành từng mảnh.
Vân Triệt kinh mà không loạn, dùng Tinh Thần Toái Ảnh đột ngột lùi về phía sau, sau đó dùng toàn lực ngăn chặn dư chấn, thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng. Nhưng hắn vẫn bị dư âm quét trúng, miệng rên lên một tiếng, lùi lại hơn hai mươi trượng mới miễn cưỡng đứng vững trước cỗ sức mạnh đáng sợ.
Phía trước Phong Bạch Y, một lão già toàn thân mặc áo đen, râu tóc bạc phơ đã xuất hiện. Sự xuất hiện của lão già khiến Phong Bạch Y, kẻ vừa từ cõi chết trở về, thở phào một hơi nhẹ nhõm, sau đó hắn gào lên như điên:
- Phương Bá, mau giết hắn, giết hắn cho ta!
Phong Bạch Y và Mộ Dung Dật đều xuất thân từ hào môn thế gia. Thân thế của hắn tự nhiên cũng không kém Mộ Dung Dật. Lại còn là trưởng nam trong nhà, sự an toàn của họ luôn được đặt lên hàng đầu, bên người lúc nào cũng có một cường giả bí mật bảo vệ. Lão già họ Phương này chính là người bảo vệ của Phong Bạch Y. Chỉ có điều, chức trách của lão là bí mật bảo vệ, chứ không phải nghe theo sai khiến của Phong Bạch Y, cũng sẽ không can thiệp vào bất kỳ hành vi hay quyết định nào của hắn. Chỉ khi nào Phong Bạch Y gặp nguy hiểm đến tính mạng, lão mới xuất hiện.
Vân Triệt che ngực thở dốc. Trong lòng hắn cũng vang lên giọng nói của Mạt Lỵ:
- Địa Huyền Cảnh cấp ba, không phải kẻ ngươi có thể đối phó.
Lão già họ Phương nhướng mày nhìn thẳng Vân Triệt, nói:
- Tiểu tử, nếu ngươi chỉ làm trọng thương thiếu gia rồi tha mạng cho nó, lão phu sẽ không xuất thủ. Nhưng ngươi tâm địa ác độc, còn muốn hạ sát thủ, vậy thì đừng trách lão phu lấy mạng của ngươi!
- Hắc!
Vân Triệt cười lạnh:
- Lấy mạng ta? Chỉ bằng ngươi, còn chưa xứng