- Ngông cuồng!
Bị một tên tiểu bối miệt thị như vậy, Phương lão lập tức nổi giận.
- Phương Bá, không cần phí lời, giết hắn ngay lập tức. Nếu hắn không chết, sau này nhất định sẽ đến giết ta!
Phong Bạch Y một tay chống đất đứng dậy, gương mặt tràn đầy oán hận xen lẫn sợ hãi.
Phương lão hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên bay người lên, vươn tay phải chụp tới yết hầu của Vân Triệt. Một chiêu này đủ để vặn gãy cổ Vân Triệt trong nháy mắt.
Vân Triệt chuẩn bị lùi lại, nhưng vừa vận huyền lực, lồng ngực lập tức truyền đến cơn đau nhói khó nhịn. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào móng vuốt đoạt mệnh đang ngày càng gần, trong lòng gầm nhẹ:
- Mạt Lỵ, giết hắn!
Từ khi Mạt Lỵ giết chết Viêm Long, độc tính trong hồn thể đã phát tác được mấy tháng, chỉ cần qua ba tháng là có thể sử dụng huyền lực. Bây giờ Mạt Lỵ đã có thể phát động huyền lực trong thời gian cực ngắn… Lấy sức mạnh của Mạt Lỵ, giết chết một con rồng cấp Vương Huyền cũng chỉ trong nháy mắt, huống hồ là một kẻ ở Địa Huyền Cảnh. Tuy rằng mỗi lần ra tay đều sẽ khiến độc tính phát tác, nhưng trong tình cảnh này, cũng chỉ có thể dựa vào sức mạnh của Mạt Lỵ mới có thể thoát hiểm.
- Không cần ta ra tay!
Mạt Lỵ cự tuyệt:
- Tự nhiên sẽ có người cứu ngươi.
- Hả?
Vân Triệt ngẩn ra, mà lúc này, Phương lão đã cách hắn chưa tới một trượng, một giây sau là đủ để bóp nát cổ họng hắn.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tròng mắt Phương lão bỗng nhiên trừng lớn, thân thể đang lao tới với tốc độ cực nhanh bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Trong tầm mắt của lão, một vệt lam quang chợt lóe lên, xẹt qua trước mắt lão, rồi cắm thẳng xuống bãi cỏ giữa lão và Vân Triệt.
Đây là một thanh đoản đao, nhưng lại tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, mà chính luồng hàn khí này dường như che lấp mọi sắc màu giữa đất trời, vô cùng chói mắt.
Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện đó căn bản không phải một thanh đoản đao, mà là một khối… băng mang hình dạng lưỡi dao. Nhưng sau khi rơi xuống đất, nó không hề có dấu hiệu tan chảy, cắm thẳng trên mặt đất, phát ra lam quang lạnh lẽo.
Phương lão nhìn vệt lam quang trên đất, trong đôi mắt già nua lóe lên vẻ sợ hãi, bước chân cũng theo bản năng lùi lại một bước. Lam quang trước mắt cực kỳ mỹ lệ, nhưng lại khiến lòng lão dâng lên một cảm giác hồi hộp. Thời điểm lam quang hạ xuống, lão rõ ràng cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương chạy dọc toàn thân. Cũng chính luồng băng hàn này đã khiến thân thể lão khựng lại, không dám tiến lên.
Vân Triệt cũng cảm nhận rõ ràng được luồng áp lực đáng kinh ngạc từ khối băng trước mặt, tâm trạng vừa thả lỏng liền trở nên kích động… Lẽ nào… chẳng lẽ là…
- Không biết là vị tiền bối nào ở đây, kính xin hiện thân gặp mặt.
Phương lão hít một hơi thật sâu, chắp tay về bốn phía, giọng nói thêm mấy phần kính cẩn, đồng thời cũng không dám tiếp tục ra tay với Vân Triệt… Lão suy đoán người bí ẩn này rất có khả năng là người bảo vệ cho thiếu niên trước mắt, hơn nữa huyền lực ít nhất phải cao hơn lão một đại cảnh giới. Kẻ có được người bảo vệ với thực lực như thế, thân phận của thiếu niên này tuyệt không tầm thường, nói không chừng còn vượt qua cả gia tộc của thiếu gia Phong Bạch Y.
Bầu trời đêm tĩnh mịch, dù lão có gọi nửa ngày cũng không một ai đáp lại.
- Phương Bá!
Phong Bạch Y ở phía sau hét lớn:
- Thân thế của tên Vân Triệt này ta đã điều tra rồi, hắn chẳng qua chỉ đến từ một Tân Nguyệt Thành nhỏ bé, đừng nói gia thế, ngay cả cha mẹ cũng không có, căn bản không thể nào có người bảo vệ! Nhưng kẻ này quỷ kế đa đoan, cái thứ màu xanh lam kia nhất định là quỷ kế của hắn, Phương Bá tuyệt đối đừng bị hắn dọa, giết hắn ngay đi! Nếu bây giờ ngài không giết hắn, một ngày nào đó, ta sẽ chết trong tay hắn!
Lời của Phong Bạch Y khiến Phương lão có chút do dự, lão liếc nhìn vẻ mặt Vân Triệt, phát hiện khi Phong Bạch Y nói xong, trên mặt Vân Triệt rõ ràng lộ ra vẻ bối rối… Tuy hắn che giấu rất tốt, nhưng vẫn bị lão bắt được.
Mũi băng màu lam trên mặt đất vẫn tỏa ra hàn khí đầy uy hiếp, nhưng Phương lão tưởng rằng mình đã “sáng tỏ trong lòng”, nên không còn chút e ngại nào nữa, sắc mặt cũng trở nên âm trầm:
- Tiểu tử, lại dám giở trò với lão phu, chịu chết đi!
Nói xong, lão vung tay, trực tiếp lướt qua mũi băng màu lam, một lần nữa chụp tới Vân Triệt…
Keng…
Một thanh âm rất nhỏ vang lên, nhẹ như tiếng kim rơi xuống đất. Ngay khoảnh khắc ấy, thân thể lão nhân quỷ dị khựng lại tại chỗ, cánh tay phải duỗi ra chỉ cách cổ Vân Triệt vài tấc, nhưng lại tựa như cách một trời một vực, không cách nào tiến thêm được nửa phân.
Hai mắt Phương lão trừng lớn, đồng tử co rút lại như mũi kim. Lão há hốc mồm nhưng không thể phát ra âm thanh nào. Trên người lão, một vệt lam quang lạnh lẽo chậm rãi lan tràn, từ bên trong cơ thể nhanh chóng bao phủ toàn thân, cho đến tứ chi, đầu, chân tóc, y phục…
Dường như chỉ trong nháy mắt, cả người lão đều bị băng bao phủ, hóa thành một pho tượng băng bất động.
Vù…
Một cơn gió đêm thổi tới, lướt nhẹ bên tai Vân Triệt, rồi lại lướt qua lão nhân đã biến thành tượng băng. Thân thể lão tức thì tan thành vô số bụi băng màu lam bay lả tả khắp trời, từ đầu đến chân, trong nháy mắt hoàn toàn biến mất, chỉ để lại trong đêm tối những mảnh ánh sáng băng lam mỏng manh.
Ánh mắt Vân Triệt đờ đẫn, yết hầu khó khăn nuốt một tiếng “ực”. Đời này, đây là lần đầu tiên hắn thấy một thủ pháp giết người rực rỡ đến thế, đẹp đến nghẹt thở, nhưng cũng tàn khốc tới cực điểm. Phương lão kia chết đừng nói toàn thây, ngay cả một chút dấu vết cũng không lưu lại.
Đối diện hắn, Phong Bạch Y ngã ngồi trên mặt đất, toàn thân run rẩy kịch liệt, cả khuôn mặt sợ hãi đến trắng bệch. Bỗng nhiên, hắn hét lên một tiếng “A”, không biết lấy sức mạnh từ đâu, đột nhiên từ dưới đất bò dậy, liều mạng bỏ chạy thục mạng, hệt như một con chó nhà có tang.
- Muốn chạy?
Vân Triệt sao có thể để hắn đào tẩu ngay trước mắt, thân hình khẽ động, hai tay vung mạnh, Phách Vương Cự Kiếm mang theo tiếng gió rít gào lao tới, mũi kiếm nặng nề dễ dàng xuyên qua thân thể kẻ địch, tàn nhẫn ghim chặt Phong Bạch Y xuống đất.
Vân Triệt không lập tức thu kiếm về, mà nhìn quanh bốn phía, kích động hô:
- Tiểu Tiên Nữ! Tiểu Tiên Nữ ngươi ở đâu? Ta biết là ngươi, mau ra đây đi!! Tiểu Tiên Nữ!
Hắn hét lớn, nhưng không có ai trả lời.
Lúc trước Tiểu Tiên Nữ đã hứa với hắn, sau hai tháng sẽ ở bên cạnh bảo vệ hắn ba tháng. Bây giờ vừa vặn qua hai tháng kể từ lúc nàng rời đi, nàng cũng đã đúng hẹn trở về, và vừa cứu hắn khỏi hiểm cảnh.
- Tiểu Tiên Nữ, nhanh chút ra đây! Vừa về đã chơi trốn tìm với ta… Ta biết là nàng mà, mau ra đây! Ít nhất cũng để ta cảm ơn nàng một tiếng chứ…
- Này! Tiểu Tiên Nữ!
“…”
Vân Triệt gọi liên tiếp một lúc lâu, trong bầu trời đêm cuối cùng cũng truyền đến thanh âm của Tiểu Tiên Nữ, nhẹ nhàng mà lạnh lẽo thấu xương:
- Ta chỉ hứa bảo vệ ngươi ba tháng, chứ không hứa sẽ gặp mặt, càng không hứa sẽ nghe theo ngươi bất cứ điều gì, ngươi không cần phải phí công vô ích.
Sau đó, mặc cho Vân Triệt có gào thét thế nào, cũng không có thêm hồi âm nào nữa.
- Hừ hừ… Tiểu Tiên Nữ này, thật đúng là kiêu ngạo, đến rồi mà sống chết cũng không chịu xuất hiện.
Vân Triệt thở hắt ra một hơi, thấp giọng lẩm bẩm:
- Nếu ta không gọi được ngươi ra, vậy thì, khà khà… ta sẽ đợi ngươi tự mình xuất hiện.
Trong lòng nghĩ đến điều gì đó, Vân Triệt nhướng mày cười gian, không gọi Tiểu Tiên Nữ nữa, mà cất bước đi tới bên cạnh thi thể Phong Bạch Y, rút Phách Vương Cự Kiếm ra khỏi người hắn, sau đó dùng huyền lực xóa sạch vết máu trên thân kiếm.
- Đàng hoàng làm một vị đại thiếu gia ăn chơi không thích, cứ một mực muốn tìm chết.
Vân Triệt khinh thường cười gằn, lấy đi chiếc nhẫn không gian của hắn.
Trong nhẫn của Phong Bạch Y có rất nhiều thứ hỗn tạp, gồm 800 Tử Huyền Tệ, một quyển «Thương Long Thương Quyết», một quyển huyền công gia truyền «Băng Long Quyết», một đống bảo ngọc và đan dược, còn có mấy bộ y phục của hắn, vân vân.
Lục lọi đồ đạc của Phong Bạch Y xong, Vân Triệt cũng tiện thể biết được thân phận của hắn… Con trai của Bình Tây Đại Tướng Quân.
Phụ thân của hắn ta và Mộ Dung Dật, một người là Bình Tây, một người là Trấn Bắc, môn đăng hộ đối, cùng nắm giữ quân quyền, chẳng trách lại là bạn bè thân thiết.
Vân Triệt phóng ra Phượng Hoàng Chi Viêm, thiêu rụi xác của Phong Bạch Y và Tiết Lãng. Trong ánh lửa, Vân Triệt thu hồi trọng kiếm, chậm rãi rời đi, nhưng hướng đi không phải là về Thương Phong Huyền Phủ, mà là hướng về phía bắc thành.
Là Phong Bạch Y mang theo Tiết Lãng tới giết hắn, không liên quan tới Mộ Dung Dật.
- Người ta đã tìm đến tận cửa, không đáp lễ thì thật bất lịch sự… Bọn chúng muốn giết ta, vậy thì ta tuyệt đối không cho phép chúng tiếp tục tồn tại trên thế gian này!
Vân Triệt lẩm bẩm. Nội thương của hắn chưa lành, vốn không thích hợp động thủ. Nhưng hắn vừa giết Phong Bạch Y, chuyện Phong Bạch Y “biến mất” ngày mai nhất định sẽ bị phát hiện, đến lúc đó không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Đêm dài lắm mộng, người đáng chết thì nên chết càng sớm càng tốt… Đây cũng là một trong những tín điều của hắn!
Vân Triệt tùy tiện tìm một người hỏi vị trí phủ Trấn Bắc Tướng Quân, rồi bóng người xuyên qua màn đêm. Khi hắn đến cổng phủ Trấn Bắc Tướng Quân, y phục trên người đã đổi thành bộ đồ lấy từ trong nhẫn không gian, ngay cả dung mạo cũng biến thành giống hệt Phong Bạch Y.
Ánh mắt cuồng ngạo và phong thái, cùng với các đặc điểm trên cơ thể, không hề có chút khác biệt nào với Phong Bạch Y.
Thị vệ canh cổng phủ Trấn Bắc Tướng Quân vừa nhìn thấy “Phong Bạch Y” liền vội vã tiến lên đón, cung kính nói:
- Phong công tử, ngài đã đến. Là đến thăm thiếu gia nhà ta phải không?
- Ừm!
Vân Triệt hất cằm lên trời “ừm” một tiếng, sau đó chỉ tay:
- Ta đến muộn thế này, tự nhiên là có chuyện rất quan trọng. Ngươi, theo ta vào trong, đừng hỏi tại sao, dẫn đường phía trước.
Tiến vào phủ Trấn Bắc Tướng Quân, hắn cũng không biết phòng của Mộ Dung Dật ở đâu, vì vậy chỉ có thể để một tên thị vệ dẫn đường.
- Vâng, vâng!
Thị vệ nào dám không đáp ứng:
- Phong thiếu gia xin mời đi theo ta.