Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 168: CHƯƠNG 167: LONG HUYẾT BẢO ĐAN

- Phong thiếu gia, gian phòng của thiếu gia nhà ta ở đây, không biết Phong thiếu gia còn có gì dặn dò?

Thị vệ đưa Vân Triệt tới trước cửa phòng Mộ Dung Dật, cúi đầu, cung kính nói.

- Ta và Mộ Dung huynh có chuyện cực kỳ quan trọng cần thương nghị, ngươi canh gác ở đây, bất luận kẻ nào đến cũng không được phép vào trong. Hiểu chưa?

Nói xong, không đợi thị vệ kia đáp lời, Vân Triệt liền tiến lên, đẩy cửa bước vào.

Mộ Dung Dật đang nằm trên giường, thương thế cực kỳ nghiêm trọng, e rằng trong vòng nửa tháng cũng đừng hòng xuống giường. Nghe có người đi vào, hắn mở mắt, đang định nổi giận thì thấy là Phong Bạch Y, ánh mắt nhất thời sáng lên, gắng gượng ngồi dậy:

- Bạch Y, ngươi đến đây muộn như vậy… Chuyện đã xong rồi sao?

- Ta và Tiết Lãng cùng ra tay, chẳng lẽ còn có khả năng thất thủ?

Phong Bạch Y cười híp mắt, tiêu sái đến gần.

- Nói như vậy, Vân Triệt bây giờ đã chết?

Trong mắt Mộ Dung Dật lập tức lộ vẻ hưng phấn.

- Không!

Vân Triệt đi tới trước giường Mộ Dung Dật, trên mặt nở nụ cười thần bí khó lường:

- Hắn không chết. Chẳng những không chết mà còn sống rất tốt, chỉ có ngươi, Mộ Dung Dật, là sắp phải chết rồi.

Câu nói của “Phong Bạch Y” khiến Mộ Dung Dật kinh ngạc tột độ, nhưng hắn còn chưa kịp thốt lên lời nào, cổ họng đã bị Vân Triệt khóa chặt trong chớp mắt.

- Ực…

Hai mắt Mộ Dung Dật lập tức trợn trừng, hai tay hắn vội vã chụp lấy cổ tay Vân Triệt, trong cổ họng phát ra những âm thanh thống khổ.

Thương thế của Mộ Dung Dật rất nặng, Vân Triệt nắm chắc phần thắng trong lòng. Lúc này, Mộ Dung Dật căn bản không có một tia uy hiếp nào đối với hắn, huống hồ bản thân hắn còn vừa đột phá nhờ dược lực của Kim Lân Hóa Long Đan. Ngay cả sức để gạt tay hắn ra, y cũng không có.

Nhìn Mộ Dung Dật đã không thể cất tiếng, chỉ có thể rên rỉ trong đau đớn, Vân Triệt cười tàn nhẫn, tay trái khẽ xé một vệt trên mặt, khuôn mặt của Phong Bạch Y đột nhiên biến mất, lộ ra diện mạo thật sự. Nhìn thấy gương mặt Vân Triệt gần trong gang tấc, hai con ngươi của Mộ Dung Dật lồi cả ra trong nỗi kinh hoàng tột độ, dường như sắp nhảy ra khỏi tròng mắt.

- Hai huynh đệ tốt Phong Bạch Y và Tiết Lãng mà ngươi mời tới để giết ta, đáng tiếc ta không chết, nhưng bọn họ thì chết rồi, chết không toàn thây.

Vân Triệt nhìn Mộ Dung Dật, trầm thấp cười:

- Đến lượt ngươi rồi… Chà chà, bị đánh thành ra thế này, chỉ có thể nằm trên giường chắc hẳn thống khổ lắm. Vậy ta sẽ làm người tốt đến cùng, chấm dứt nỗi đau này, trực tiếp đưa ngươi đi gặp Diêm Vương, cũng để ngươi sớm ngày đoàn tụ với huynh đệ tốt của mình!

- Ực… ực…

Mộ Dung Dật trợn mắt, trong ánh nhìn tràn ngập hoảng sợ và van xin.

- Kiếp sau, đừng đến chọc vào ta!

Giọng nói lạnh lùng của Vân Triệt vừa dứt, lực đạo trên tay hắn đột ngột bùng phát. Chỉ nghe “rắc” một tiếng, xương cổ và cả yết hầu của Mộ Dung Dật đã hoàn toàn nát tan, hai mắt y lồi ra, toàn thân đột nhiên giật nảy lên một cái, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

- Giết người thật tàn nhẫn và quyết đoán, hơn nữa sau khi giết người, sắc mặt lại không có bất kỳ biến hóa nào… Trước khi gặp ta, ngươi đã giết rất nhiều người rồi sao?

Mạt Lỵ bỗng nhiên lạnh lùng hỏi.

- Ừ, rất nhiều.

Vân Triệt thu tay về, bình tĩnh trả lời:

- Nói không chừng, còn nhiều hơn cả ngươi.

- Hừ, ngươi quá ngây thơ rồi.

Mạt Lỵ khinh thường hừ lạnh, sau đó không nói thêm gì nữa.

- Ngây thơ? Ngây thơ chỉ dùng để hình dung trẻ con, ví như Mạt Lỵ, một bé gái đáng yêu chẳng hạn.

Vân Triệt thì thầm.

Lúc đi ra khỏi phòng, Vân Triệt đã một lần nữa đổi lại khuôn mặt của Phong Bạch Y. Thị vệ canh giữ ở cửa vẫn không rời đi, vừa thấy hắn bước ra, vội vàng cúi đầu nói:

- Phong thiếu gia, ngài muốn rời đi sao?

- Ừ.

Vân Triệt thiếu kiên nhẫn đáp một tiếng:

- Mộ Dung huynh bây giờ đã muốn ngủ, các ngươi tốt nhất đừng vào trong làm phiền hắn.

- Vâng, mời Phong thiếu gia đi thong thả.

Giải quyết đại thiếu gia của phủ Trấn Bắc Đại Tướng Quân, sau đó còn nghênh ngang rời đi, cảm giác này, quả thực sảng khoái vô cùng.

Ngày hôm sau, tin tức con trai của Trấn Bắc Đại Tướng Quân chết thảm trong phủ như một trận cuồng phong lan khắp toàn bộ Hoàng Thành.

Mà hung thủ giết chết Mộ Dung Dật, được cho là Phong Bạch Y!

Mộ Dung Dật chết vào đêm qua. Mà đêm qua, người duy nhất đến phòng của Mộ Dung Dật chỉ có Phong Bạch Y! Khi nhà Mộ Dung tìm kiếm Phong Bạch Y khắp nơi, lại phát hiện hắn dường như đã bốc hơi khỏi thế gian, dù thế nào cũng không tìm thấy tung tích, đây rõ ràng là “bỏ trốn vì sợ tội”. Sau khi không tìm được người, Trấn Bắc Đại Tướng Quân giận tím mặt, mang theo mấy ngàn binh mã vây chặt cửa phủ Bình Tây Tướng Quân… Hai gia tộc cứ như vậy mà trở mặt thành thù.

Mà bởi vì không tài nào tìm được Phong Bạch Y, Bình Tây Tướng Quân cũng bắt đầu hoài nghi Phong Bạch Y đã bị nhà Mộ Dung ám sát, hai đại gia tộc bắt đầu tranh đấu đến trời long đất lở, một mất một còn…

Đối với hung thủ thật sự là Vân Triệt… thì căn bản không một ai nghi ngờ.

Mộ Dung Dật quả thực có thể bị người ám sát, nhưng phủ Trấn Bắc Tướng Quân là nơi nào? Muốn ở trong phủ Trấn Bắc Tướng Quân với tầng tầng lớp lớp phòng vệ mà lặng yên không tiếng động giết chết Mộ Dung Dật, ít nhất phải có tu vi Địa Huyền Cảnh hậu kỳ, thế nào cũng không thể nào là Vân Triệt được.

Vì lẽ đó, dù Hoàng Thành sóng gió ngập trời, nhưng khi trở lại Thương Phong Huyền Phủ, cuộc sống của Vân Triệt vẫn bình lặng như xưa.

Qua một đêm, nội thương trong người Vân Triệt đã khá hơn nhiều. Lúc này hắn đang tự giam mình trong phòng, trên bàn gỗ trước mặt bày ra hơn mười loại dược liệu và bảo tinh khác nhau. Nổi bật nhất là ba khối Thanh Huyền Tinh mua từ Hắc Nguyệt Thương Hội, bên cạnh là các loại thảo mộc xanh biếc và mười hai giọt Viêm Long Chi Huyết.

Bắt đầu luyện chế Long Huyết Bảo Đan!

Vốn dĩ hắn đã định bắt đầu luyện chế Long Huyết Bảo Đan từ hai tháng trước, cũng là vì lần đi đến Hắc Nguyệt Thương Hội mà gặp được Tiểu Tiên Nữ. Nhưng khi đó Đại Đạo Phù Đồ Quyết của hắn còn chưa đạt tới tầng thứ nhất, khả năng chịu đựng Viêm Long Chi Huyết rất có hạn, một viên đan dược nhiều nhất chỉ có thể dung hợp ba giọt Viêm Long Chi Huyết, làm như vậy chắc chắn sẽ lãng phí Thanh Huyền Tinh, nên sau khi suy nghĩ kỹ, hắn đã tạm thời từ bỏ.

Mà lúc này, hắn đã lấy ra mười hai giọt máu từ xác Viêm Long… cũng là mười hai giọt máu của Long cấp Vương Huyền! Nói cách khác, hắn muốn trong ba viên Long Huyết Bảo Đan, mỗi viên sẽ dung hợp bốn giọt Long Huyết!

Với tu vi Chân Huyền Cảnh mà phải chịu đựng bốn giọt máu của Viêm Long cấp Vương Huyền, đặt vào người khác thì tuyệt đối là hành động tự tìm cái chết, nhưng Vân Triệt có Đại Đạo Phù Đồ Quyết hộ thân, thân thể mạnh hơn người thường, hắn tự tin rằng mình hoàn toàn có thể chịu đựng được bốn giọt Long Huyết.

Vân Triệt đặt các loại vật liệu vào đúng thứ tự, hai tay úp lên trên, nhắm mắt lại. Một lát sau, lực lượng tinh luyện của Thiên Độc Châu được phát động, một quầng sáng màu xanh lục bao bọc lấy Viêm Long Chi Huyết cùng tất cả vật liệu… Hồi lâu sau, lúc Vân Triệt bỏ tay ra, trên bàn phủ kín cặn bã đủ màu sắc, mà ở trung tâm, đã xuất hiện ba viên đan dược màu đỏ, long lanh như ngọc, tựa ba viên trân châu đỏ thẫm. Một mùi thuốc kỳ dị cũng chậm rãi khuếch tán ra.

- Tinh luyện mười phần, quả là hoàn mỹ.

Vân Triệt cầm ba viên đan dược lên, hài lòng tự nhủ.

Tiêu Tông mấy trăm năm nội tình quả nhiên không tầm thường, dược liệu cần để luyện chế một viên Long Huyết Đan rất đa dạng, hơn nữa phần lớn đều cực kỳ quý giá. Trong bảo khố của Tiêu Tông, ngoại trừ hai nguyên liệu chính là Long Huyết và Thanh Huyền Tinh, mười bốn loại vật liệu còn lại đều có đủ, hơn nữa còn đủ để luyện chế ba viên. Bằng không nếu Vân Triệt phải tự mình đi thu thập những vật liệu này, không chỉ hao phí lượng lớn tử huyền kim, mà về mặt thời gian, dù thuận lợi cũng phải mất ít nhất hai, ba tháng.

Luyện hóa một viên cần khoảng hai ngày, ba viên chỉ mất sáu ngày là đủ. Đến lúc đó, huyền lực của hắn ít nhất có thể tăng thêm hai bậc… Mà huyền lực tăng cấp vẫn là thứ yếu, máu của Long cấp Vương Huyền… đối với khí huyết, thể chất, huyền mạch, xương cốt đều có lợi ích vô hạn.

- Đây là đan dược gì?

Ngay khi Vân Triệt đang đánh giá những viên đan dược vừa được Thiên Độc Châu tinh luyện ra, một giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng từ phía sau truyền đến.

Khóe miệng Vân Triệt nở nụ cười, sau đó mang theo vẻ mặt vui mừng xoay người lại. Trong tầm mắt, một nữ nhân toàn thân như tuyết, khí chất siêu phàm tuyệt sắc đang đứng ở đó, đôi mắt đẹp như sao đang nhìn chằm chằm vào những viên đan dược hắn cầm trong tay. Đôi mắt ấy thực sự quá đẹp, dù cho bị hàn băng bao phủ, vẫn khiến người ta phải rung động.

- Tiểu Tiên Nữ, cuối cùng người cũng chịu ra gặp ta rồi, lần trước người đột nhiên bỏ đi…

- Ta hỏi ngươi, trong tay ngươi là đan dược gì?

Tiểu Tiên Nữ không nhìn hắn, lạnh lùng nói:

- Tại sao mấy viên đan dược này lại có khí tức của Vương Huyền Cảnh!

Khí tức của đan dược lại có thể khiến nàng chủ động xuất hiện.

Vân Triệt đành phải trả lời:

- Cái này gọi là Long Huyết Bảo Đan, là đan dược dùng Long Huyết luyện chế thành, sau khi uống không chỉ có thể nâng cao huyền lực mà còn có thể tăng cường thể chất, vạn bệnh bất xâm. Còn việc nó có khí tức của Vương Huyền Cảnh…

Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi nói thật:

- Là bởi vì Long Huyết dùng để luyện chế nó, đến từ một con Viêm Long cấp Vương Huyền.

Ánh mắt Tiểu Tiên Nữ khẽ động, một tia kinh ngạc chợt lóe lên, nàng tiến lại gần một bước, lần nữa liếc nhìn đan dược trong tay Vân Triệt, mở miệng nói:

- Ngươi còn biết luyện đan? Lại còn luyện chế ra đan dược đẳng cấp như vậy. Cho dù ở toàn bộ Thương Phong Huyền Phủ, cũng không tìm ra được viên nào cao cấp hơn viên đan dược trong tay ngươi. Hơn nữa, cách luyện đan của ngươi, ta chưa từng nghe thấy!

Vừa nãy nàng đã thấy rõ quá trình Vân Triệt luyện chế đan dược, không có đỉnh lô, không có lửa, không cần điều phối bằng huyền lực… Chỉ cần hai tay bao lấy, mười mấy giây sau một đống vật liệu đã trở thành ba viên đan dược, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, nàng tuyệt đối không thể tin nổi. Theo nàng biết, để luyện chế ra đan dược cao cấp như vậy, người có đủ năng lực trong toàn bộ Thương Phong Đế Quốc không vượt quá mười người, hơn nữa quá trình luyện chế cực kỳ lâu dài và gian nan. Cách làm của Vân Triệt vừa rồi không giống luyện đan, mà giống như đang biểu diễn ảo thuật hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!