Biên giới Bắc Vực.
Đây là nơi hắc ám của Bắc Thần Vực gần Đông Thần Vực nhất. Khí tức hắc ám đặc biệt mỏng manh, vì quá gần Đông Thần Vực nên trong phạm vi trăm dặm không hề có tung tích của ma nhân, ngay cả ma thú cũng cực kỳ hiếm thấy.
Mặt khác, tinh vực của Đông Thần Vực gần Bắc Thần Vực nhất chính là Ngâm Tuyết Giới.
Trụ Hư Tử đứng ngoài biên giới Bắc Vực, ánh mắt nhìn về nơi hắc ám gần trong gang tấc. Bên cạnh hắn là Trụ Thanh Trần với thần sắc ảm đạm.
Hy vọng khôi phục đang ở ngay trước mắt, nhưng hắn lại không có quá nhiều hưng phấn và mong chờ.
Đương nhiên, trong mắt Trụ Hư Tử và Thái Vũ tôn giả, đây không nghi ngờ gì chính là kết quả của việc bị lực lượng hắc ám ảnh hưởng.
Vạn năm trước, Trụ Hư Tử từng bị Trì Vũ Thập dẫn dụ, cùng Thiên Diệp Phạm Thiên đuổi vào mảnh đất hắc ám này, động tĩnh quá lớn ngoài ý muốn còn cuốn theo cả Ngâm Tuyết Giới Vương Mộc Huyền Âm vừa mới đột phá Thần Chủ.
Khi đó hắn vì đuổi giết Ma hậu mà bước vào hắc ám, dù bị người đời biết cũng không thẹn với lương tâm.
Còn hôm nay…
Thái Vũ tôn giả nói:
- Chủ thượng, đi đi. Ta sẽ canh giữ nơi này, tuyệt đối không để bất cứ kẻ nào phát hiện ra. Nếu bên kia xảy ra biến cố gì, ta cũng sẽ lập tức đến ứng cứu, ngài cứ yên tâm.
Trụ Hư Tử, Thái Vũ, một là Trụ Thiên Thần Đế, một là thủ lĩnh Người Thủ Hộ Trụ Thiên. Hai nhân vật quan trọng nhất của Trụ Thiên Thần Giới thế mà lại đang giấu cả thiên hạ, chuẩn bị tiến hành một giao dịch cấm kỵ nhất.
Thái Vũ đưa mắt nhìn sâu vào Trụ Thanh Trần, khẽ thở dài, truyền âm nói:
- Thanh Trần, phụ thân ngươi đã từng vì tín niệm mà vứt bỏ nguyên tắc, hủy đi lời hứa với Vân Triệt, trong lòng đã vô cùng hổ thẹn. Hiện giờ lại vì ngươi mà ngay cả tín niệm cũng tạm thời gạt bỏ.
- Nếu ngươi được cứu, tương lai nhất định phải trở thành Trụ Thiên Thần Đế vĩ đại nhất, mới không phụ sự hy sinh và nỗi khổ tâm của phụ thân ngươi.
Trụ Thanh Trần ngẩng đầu, nhắm mắt lại, thân thể khẽ run rẩy.
Trong mắt Thái Vũ, hắn cho rằng tâm hồn Trụ Thanh Trần đã bị lay động, kích động đến khó kiềm chế. Nhưng hắn nào biết, ý niệm trong lòng Trụ Thanh Trần lại hoàn toàn trái ngược.
Nếu như tất cả, ngay từ đầu đã là sai lầm…
Nếu như tín niệm, bản thân nó đã là một sự bóp méo…
Ai mới là chúa cứu thế chân chính… ai mới là kẻ tạo ra tội ác thật sự… ai mới là kẻ gây ra tất cả… ai mới là kẻ không thể tha thứ…
Tại sao lại để ta nhìn thấu hắc ám…
Tại sao không để ta tiếp tục mù quáng trong quang minh, không biết gì cả, tự lừa dối mình…
Vân Triệt, ngươi đã trả thù thành công rồi.
Ngươi không giết ta, nhưng lại khiến ta… hối hận vì bản thân đã từng sống như thế, hối hận vì bản thân… lại là con của Trụ Thiên.
Vầng hào quang và vinh quang từng khiến ta kiêu ngạo, hóa ra lại được bao bọc bởi sự vặn vẹo và dơ bẩn đã tích tụ trăm vạn năm.
Nực cười làm sao… Nực cười làm sao!
Khi nhìn về phía Trụ Thanh Trần, vẻ lo lắng trên mặt Trụ Hư Tử tan biến hết, hắn ôn hòa cười nói:
- Thanh Trần, chúng ta đi thôi. Con yên tâm, nếu không đủ nắm chắc, vi phụ đã không mang con đến đây rồi. Qua hôm nay, tất cả sẽ đều là quá khứ.
- Vâng.
Trụ Thanh Trần gật đầu, rồi bước đi trước Trụ Hư Tử, tiến vào vùng hắc ám trước mặt.
Huyền chu hắc ám dừng lại ở phía xa.
Vân Triệt xuống huyền chu đầu tiên, nhưng hắn không hành động thiếu suy nghĩ mà đứng yên tại chỗ, nhìn thẳng vào màn hắc ám phía trước, hồi lâu không động đậy.
Vì Trì Vũ Thập cố ý đi chậm lại, Trụ Hư Tử tất nhiên đã đến từ sớm, khí tức đang ở ngay phía trước.
- Họa Cẩm.
Trì Vũ Thập gọi một tiếng.
Họa Cẩm khẽ gật đầu, vòng eo thon thả như liễu khẽ lượn, bóng dáng đã biến mất trong hắc ám, vô ảnh vô tung, không một tia khí tức.
- Kiếp Tâm, Kiếp Linh. Nhiệm vụ của các ngươi chỉ có một, những chuyện khác đều không liên quan, rõ chưa?
Trì Vũ Thập rất hiếm khi lặp lại mệnh lệnh, nhưng lần này nàng lại nhấn mạnh một lần nữa.
Ánh mắt của hai nàng không hẹn mà cùng liếc về phía Vân Triệt, sau đó trịnh trọng gật đầu, rồi bay về hai hướng khác nhau, đều biến mất trong hắc ám.
Chiếc huyền chu hắc ám kia không bị thu lại, vẫn dừng tại chỗ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi vừa định xuống huyền chu, bóng dáng Trì Vũ Thập lại đột nhiên chắn trước người nàng.
- Vân Thiên Ảnh, ngươi ở lại đây.
- …Lý do.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không nổi giận, lạnh lùng hỏi.
Trì Vũ Thập nói:
- Chuyện lần này ngươi không tiện tham gia, bởi vì có ngươi ở đây rất có thể sẽ lộ ra sơ hở. Để ngươi đi theo đến đây đã là giới hạn rồi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi như nghe thấy một câu chuyện nực cười nhất trên đời, ánh mắt lập tức băng hàn:
- Ta? Sơ hở? Trì Vũ Thập, ta cảnh cáo ngươi lần cuối, đừng cố khiêu khích ta, một khi ta không giữ được bình tĩnh, dù ngươi có quỳ xuống trước mặt ta cũng không kịp nữa đâu!
Trì Vũ Thập không hề tức giận, đối mặt với ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo của Thiên Diệp Ảnh Nhi, nàng ngược lại chậm rãi tiến lên, bộ ngực đầy đặn gần như chạm vào ngực của Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Phạm Đế Thần Nữ trước kia đương nhiên sẽ không khiến người ta lo lắng, bởi vì chỉ cần nàng đã xác định mục tiêu thì sẽ dốc hết tâm cơ và thủ đoạn, không để ngoại vật quấy nhiễu, đặc biệt là tình cảm.
- Nhưng Vân Thiên Ảnh của hiện tại, còn là Phạm Đế Thần Nữ của ngày xưa sao?
“…” Hơi thở thơm ngát từ đôi môi Trì Vũ Thập nhẹ nhàng lướt qua khóe môi và gò má nàng, nhưng lần này Thiên Diệp Ảnh Nhi lại không hề lùi bước, đôi mắt đẹp băng hàn:
- Ngươi đang nói chuyện cười gì vậy!
Trì Vũ Thập mỉm cười nhàn nhạt:
- Ngươi đương nhiên không hiểu, nếu ngươi hiểu thì đã không biến thành bộ dạng bây giờ. Dù sao, ở những lĩnh vực khác, ngươi là Phạm Đế Thần Nữ, nhưng ở “một lĩnh vực nào đó”, ngươi chỉ là một con chim non còn không bằng cả phàm nữ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Ngươi…
Trì Vũ Thập tiếp tục nói:
- Hy vọng ngươi suy nghĩ kỹ hai chuyện. Thứ nhất, ngươi luôn miệng nói báo thù là lý do ngươi cam nguyện đọa lạc hắc ám, là tất cả của ngươi.
- Có lẽ ban đầu đúng là vậy. Nhưng ngươi hãy nghĩ lại cho kỹ, trong khoảng thời gian này, thứ chiếm cứ nhiều nhất trong lòng ngươi vẫn là “báo thù” sao?
“…” Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi khựng lại.
- Thứ hai, chỉ cần liên quan đến một chuyện, lời nói của ngươi sẽ luôn đi trước tâm cơ và suy tính, sẽ khiến ngươi mất bình tĩnh, mất đi chừng mực. Đây cũng là lý do vì sao bổn hậu không cho phép ngươi đi theo. Bởi vì Vân Triệt quá coi trọng và khao khát chuyện này, nếu không đủ hoàn mỹ, hoặc bị phá hỏng… thì thật đáng tiếc.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng sững tại chỗ, không nói một lời, dưới lớp mặt nạ, đôi kim mâu của nàng như những vì sao vỡ nát, hỗn loạn run rẩy.
Trì Vũ Thập xoay người, nói:
- Đương nhiên, nếu ngươi nhất quyết phải đi theo, bổn hậu cũng không cản được.
Nàng cất bước nhẹ nhàng, chậm rãi rời đi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại không đi cùng, cho đến khi bóng dáng của Trì Vũ Thập và Vân Triệt biến mất trong hắc ám, nàng vẫn không bước thêm một bước nào.
Thế giới hắc ám trống rỗng chỉ còn lại một mình nàng.
Sau khi tiến vào Bắc Thần Vực, đây là lần đầu tiên trong tầm mắt và cảm giác của nàng mất đi sự tồn tại của Vân Triệt.
Linh hồn đột nhiên trống rỗng.
Trụ Hư Tử đã đợi trọn vẹn ba canh giờ.
Nhưng hắn không vội, cũng không có ý định xâm nhập. Bắc Thần Vực bị ba Thần Vực ép thành một nhà giam hèn mọn, cuối cùng có được cơ hội cầu cạnh như vậy, thân là Ma hậu Bắc Vực, sao có thể không nhân cơ hội này mà ra oai.
Cuối cùng, đôi mắt yên lặng hồi lâu của Trụ Hư Tử chậm rãi ngước lên, bàn tay đưa ra, lực lượng thần đế mênh mông mãnh liệt tuôn ra, bao bọc lấy Trụ Thanh Trần, dựng nên một kết giới thủ hộ mà vạn núi cũng đừng mong phá vỡ.
Cánh tay thu về, nhưng một luồng khí tức vẫn kết nối giữa Trụ Hư Tử và Trụ Thanh Trần.
Hắn… đổi lại là bất cứ ai cũng không thể nghĩ ra lý do vì sao Trì Vũ Thập lại đột nhiên ra tay hạ sát Trụ Thanh Trần. Dù sao, đối với Trì Vũ Thập mà nói, lợi thế đó quan trọng hơn việc giết con trai hắn để thị uy hả giận gấp vạn lần.
Trừ phi nàng ta điên rồi.
Nhưng hắn không thể không đề phòng.
Trong màn sương đen mờ mịt, bóng dáng của Trì Vũ Thập từ xa đến gần, theo bước chân của nàng, nơi hắc ám vốn đã âm u càng trở nên ngột ngạt hơn.
Bầu trời xám xịt như sụp đổ xuống, đè nén đến mức khiến người ta nghẹt thở, thậm chí không cảm nhận được nhịp tim của mình.
Ánh mắt Trụ Hư Tử bị nhuộm thành một màu u tối, nữ tử trong tầm mắt chìm trong một màn sương đen mỏng manh hư ảo, cả thị giác lẫn linh giác đều không thể nhìn thấu.
Bóng dáng mông lung, dung nhan che giấu, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên hắn đã vô cùng chắc chắn nàng chính là Ma hậu Bắc Vực!
Luồng khí tức hắc ám này, dù chết hắn cũng không thể quên.
Nhưng ngay lập tức, ánh mắt hắn chuyển sang phía sau Trì Vũ Thập, con ngươi hơi co lại.
Vân Triệt!!
Đầu của Trụ Thanh Trần cuối cùng cũng ngẩng lên.
Trong màn sương đen, bóng dáng Vân Triệt chậm rãi bước ra.
Hắn một thân áo đen rách nát, tóc tai rối bời, khắp người là vết máu khô, toàn thân bị bao phủ trong một tầng sương đen, đây rõ ràng không phải lực lượng của chính hắn mà là lực lượng hắc ám đến từ Ma hậu.
Trong màn sương đen, bước chân hắn chậm chạp mà nặng nề, nhưng thân thể lại thẳng tắp như thép cứng, đôi mắt rõ ràng có chút tan rã nhưng vẫn tuôn ra sát khí tựa ma quỷ.
Vừa nhìn thấy Trụ Hư Tử, toàn thân Vân Triệt đột nhiên cứng đờ, hai mắt chợt bắn ra hận thù như máu tươi:
- Trụ… Thiên… lão… cẩu!!!
Từng chữ căm hận, từng chữ như nghiến răng nuốt máu. Hắn loạng choạng tiến lên một bước, rồi như phát điên lao ra, tựa như một ác quỷ bị vạn đao xuyên hồn.
Ngón tay Trì Vũ Thập nhẹ nhàng điểm xuống, hắc vụ áp chế, Vân Triệt nhất thời ngã sõng soài trên mặt đất, tứ chi co giật kịch liệt, không cách nào đứng dậy, chỉ có thể phát ra những tiếng gào khàn khàn thống khổ từ trong cổ họng.
Sự phẫn nộ của hắn, sự căm hận của hắn, thương thế của hắn, máu của hắn, ánh mắt của hắn, tất cả đều không phải giả.
Huyền lực và hồn lực của hắn cũng thật sự bị Trì Vũ Thập áp chế phong tỏa toàn bộ… chỉ là hắn có thể thoát ra bất cứ lúc nào.
Trì Vũ Thập không thèm liếc nhìn Vân Triệt, mà chậm rãi nói:
- Trụ Thiên Thần Đế, vạn năm không gặp, ngươi đã già nua thành thế này rồi. Sớm biết như vậy, năm đó bổn hậu cần gì phải lãng phí nhiều sức lực đến thế, dù sao cũng chẳng còn bao nhiêu năm nữa, cũng đủ để chờ đến ngày ngươi chết già.
- Ha ha, ngày lão hủ mệnh tận, tất sẽ có người hơn xa lão hủ thay thế vị trí này, e rằng Ma hậu khó được như ý nguyện.
Trụ Hư Tử mỉm cười nói, râu tóc khẽ bay, đạo cốt tiên phong.
Ánh mắt Trì Vũ Thập đột nhiên dừng trên người Trụ Thanh Trần, nhưng không lập tức dời đi, giọng nói bỗng trở nên chậm rãi, yêu kiều triền miên:
- Đây là đứa con trai bé bỏng của ngươi sao? Đúng là một đứa trẻ tuấn tú. Nếu đã có duyên với ma tộc ta như vậy, hay là để bổn hậu thu nhận hắn, giữ lại bên người làm “Trụ Thiên đồng tử”, hai giới chúng ta kết giao hữu hảo, chẳng phải là mỹ mãn lắm sao?
Toàn thân Trụ Thanh Trần mềm nhũn, hai mắt thoáng chốc vô hồn, một dòng nước bọt chảy dài từ khóe miệng xuống.
Keng!
Như ngàn vạn tiếng chuông lớn nổ tung trong đầu, thân hình Trụ Thanh Trần run lên, ánh mắt tụ lại, nhưng toàn thân trên dưới đã ướt đẫm mồ hôi lạnh… Bàn tay Trụ Hư Tử đặt trên ngực hắn, đẩy hắn lùi về sau, giọng nói đột nhiên âm trầm:
- Ma hậu, thứ ta và ngươi đều muốn, nếu lần này thất bại, lão hủ đảm bảo, đời này ngươi sẽ không có cơ hội thứ hai!
Trì Vũ Thập khẽ “chậc” một tiếng, hồn lực thu hết, cười tủm tỉm nói:
- Ây da. Bổn hậu chỉ là thấy đứa trẻ này tuấn tú nên trêu đùa một chút thôi, thân là Thần Đế, hà tất phải keo kiệt như vậy. Nhưng mà…
Nàng tiến lên một bước:
- Bổn hậu lại không ngờ, ngươi chỉ đến đây một mình… À, cũng phải thôi, người thừa kế Đế vị Trụ Thiên đường đường lại trở thành ma nhân, còn Trụ Thiên Thần Đế ngươi lại chạy đến nơi hắc ám này cầu xin bổn hậu, chuyện này dù chỉ truyền ra một chút cũng đủ khiến vô số thánh nhân của ba Thần Vực kia kinh ngạc đến vỡ cả mắt, cười đến rụng cả răng, sao có thể phô trương thanh thế được chứ. Ha ha ha ha ha ha…
Sớm biết mình chắc chắn sẽ bị Ma hậu châm chọc, Trụ Hư Tử không hề biến sắc, nói:
- Ma hậu thật coi trọng lão hủ, ngoài bản thân ra còn dẫn theo hai ma nữ cùng đến.
Mắt hắn lóe lên:
- Hai đại ma nữ có thực lực mạnh nhất trong truyền thuyết. Xem ra Ma hậu đối với vật trong tay lão hủ cũng không ung dung như vẻ bề ngoài.