Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1652: CHƯƠNG 1651: CHẠM KHẼ

Bốp! Bốp! Bốp!

Trì Vũ Thập chậm rãi vỗ tay:

- Không hổ là Trụ Thiên Thần Đế, những hài tử này của bổn hậu quả nhiên không thể qua mắt được ngươi.

Trụ Thiên Thần Đế có thể phát hiện ra Kiếp Tâm và Kiếp Linh, Trì Vũ Thập cũng không hề bất ngờ, bởi vì các nàng ở rất gần, hơn nữa cũng không hề cố tình che giấu.

Nhưng có thể phát hiện nhanh như vậy vẫn có phần nằm ngoài dự liệu của nàng. Dù sao thì Kiếp Tâm và Kiếp Linh bây giờ đã không còn như trước, các nàng đã hoàn toàn dung hợp với hắc ám, khả năng ẩn mình đã vượt xa trước kia, nơi này lại là địa phận hắc ám.

- Nếu không phải sợ tiết lộ hành tung, bị kẻ khác để mắt rồi nhúng tay vào giành phần, bổn hậu đã hận không thể dời một nửa Kiếp Hồn Giới đến đây. Dù sao đối mặt với vị thánh nhân bậc nhất của ba Thần Vực, bổn hậu, Ma Đế của vạn ác ma nhân này, đã sợ đến mức tim sắp vỡ ra rồi đây.

Đối mặt với lời châm chọc của Trì Vũ Thập, Trụ Hư Tử vẫn như núi cao ẩn trong mây, sắc mặt bình thản không chút gợn sóng:

- Nếu Phần Nguyệt và Diêm Ma kia theo đuôi tới, e rằng vật trong tay lão hủ cũng không phải một mình Ma hậu ngươi có thể độc chiếm. Ma hậu đã tự biết, cần gì phải mạnh miệng.

Khi nói chuyện, ánh mắt của hắn vẫn không kìm được mà liếc nhìn về phía Vân Triệt đang ở bên chân Trì Vũ Thập. Vân Triệt bị hắc vụ đè chặt dưới đất, nhưng vẫn luôn cố gắng giãy giụa, liều mạng ngẩng đầu lên... mỗi ánh mắt phóng ra đều hận không thể hóa thành ngàn vạn lưỡi dao đẫm máu, băm vằm thân thể Trụ Hư Tử thành muôn mảnh.

Như tán thành giọng điệu của Trụ Thiên Thần Đế, Trì Vũ Thập thu lại nụ cười, lời nói nhàn nhạt mang theo uy lăng vô thượng thuộc về một Thần Đế:

- Được, người ngươi muốn, bổn hậu đã mang đến. Thứ bổn hậu muốn đâu?

Sắc mặt Trụ Hư Tử nghiêm nghị, cánh tay duỗi ra, lòng bàn tay mở hé, một luồng tử quang rọi chiếu, khắc sâu vào trong mắt mỗi người.

Tử quang này tuy không nồng đậm, nhưng lại trong suốt và tinh thuần hơn cả những vì sao lộng lẫy nhất. Khoảnh khắc nó tỏa sáng, thế mà lại xuyên thấu qua tầng tầng hắc ám dày đặc, nhuộm không gian xung quanh, thậm chí cả bầu trời xa xôi một màu tím nhàn nhạt.

Hòa lẫn trong tử quang là một khí tức viễn cổ vô thượng, mênh mông rộng lớn, dường như có thể dung chứa cả thế gian.

Khí tức Hồng Mông!

Nếu Thiên Diệp Ảnh Nhi có mặt ở đây, nhất định sẽ vô cùng chấn động.

Bởi vì thứ trong tay Trụ Hư Tử rõ ràng là...

Man Hoang Thần Tủy!

Theo ghi chép ở Đông Thần Vực, Man Hoang Thần Tủy rõ ràng là thần vật đã tuyệt tích.

Khi bất ngờ có được Man Hoang Thần Tủy ở Bắc Thần Vực, Thiên Diệp Ảnh Nhi đã kinh ngạc đến nhường nào.

Ngay cả nàng, người từng là Phạm Đế Thần Nữ, cũng như thế, có thể tưởng tượng được, ở Đông Thần Vực, thậm chí cả ba phương Thần Vực, tuyệt đối không ai biết Trụ Thiên Thần Giới lại sở hữu một khối Man Hoang Thần Tủy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có được thần vật như Man Hoang Thần Tủy, Trụ Thiên Thần Giới chắc chắn sẽ che giấu đến cùng, tuyệt đối không để lộ một chút manh mối nào.

Ánh mắt Trì Vũ Thập ngưng lại trên luồng tử quang, hồi lâu không dời đi, dù có hắc vụ ngăn cách nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự hưng phấn và tham lam gần như tuôn trào ra ngoài.

- Thật là một luồng sáng tuyệt mỹ, ngay cả hắc ám đẹp đẽ nhất cũng trở nên ảm đạm trước mặt nó.

Trì Vũ Thập thở dài, đôi mắt nàng dường như đã hòa tan vào tử quang, không muốn rời xa.

Đột nhiên, tử quang tắt lịm, Man Hoang Thần Tủy đã biến mất trong tay Trụ Hư Tử.

Thứ khơi gợi lòng người nhất chính là mồi nhử trong gang tấc nhưng lại lúc ẩn lúc hiện. Trụ Hư Tử am hiểu sâu sắc đạo lý này. Mười tháng trước, hắn sai hai đại Thủ Hộ là Thái Ngần và Trục Lưu mang Hoàn Hư Đỉnh vào Thái Sơ Thần Cảnh để lấy Thái Sơ Thần Quả, mục đích chính là để kết hợp với Man Hoang Thần Tủy đã cất giấu nhiều năm nhằm luyện chế một viên Man Hoang Thế Giới Đan.

Hắn quả nhiên đã dốc hết tất cả cho Trụ Thanh Trần.

Thái Ngần và Trục Lưu không lấy được Thái Sơ Thần Quả, còn bỏ mạng tại Thái Sơ Thần Cảnh, ngay cả Hoàn Hư Đỉnh cũng bị mất, theo lời Khư Uế Tôn Giả thì nó đã rơi vào tay Vân Triệt. Man Hoang Thần Tủy này cũng mất đi giá trị quan trọng nhất của nó.

Nhưng nó cũng là con bài tốt nhất để cứu Trụ Thanh Trần trở về.

Trên đời này không ai có thể chống lại được sức hấp dẫn của Man Hoang Thần Tủy, tuyệt đối không.

Huống chi đây rất có thể là khối Man Hoang Thần Tủy cuối cùng của toàn bộ Hỗn Độn hiện giờ.

Trụ Hư Tử nói, nếu không có được lời cam đoan của Trì Vũ Thập, hắn cũng không thể mạo hiểm tự mình đến đây:

- Vân Triệt có thể xóa bỏ lực lượng hắc ám trên người con ta, đây là điều Ma hậu đã chính miệng hứa hẹn, hy vọng Ma hậu... không phải đang đùa bỡn lão hủ.

- Trụ Thiên Thần Đế, lực lượng Kiếp Hồn của bổn hậu, năm đó ngươi đã tự mình lĩnh giáo rồi, lời này của ngươi cũng quá xem nhẹ bổn hậu.

Trì Vũ Thập nói xong, bàn tay đột nhiên hạ xuống, đặt lên đỉnh đầu Vân Triệt, một luồng hắc khí khủng bố từ trên đỉnh đầu hắn lan tràn xuống dưới, chỉ trong nháy mắt, Vân Triệt đang giãy giụa và gào thét liền hoàn toàn bất động.

Trì Vũ Thập khẽ siết tay, cả người Vân Triệt đã bị nhấc bổng lên. Hắn chậm rãi đứng thẳng, nhưng hai tay lại buông thõng vô lực, hắc khí trên đầu nhanh chóng tiêu tán, nhưng đôi mắt hắn lại không thấy tròng ngươi, càng không có một chút thần sắc nào.

Trì Vũ Thập nhàn nhạt nói:

- Vân Triệt, nói cho bổn hậu, trên đời này ai là kẻ đáng chết nhất.

Thân thể Vân Triệt cứng đờ, ánh mắt dại ra, môi mấp máy:

- Trụ... Thiên... lão... cẩu...

Mặt Trụ Hư Tử không đổi sắc, nhưng năm ngón tay đã hơi siết lại.

- Trụ Thanh Trần trở thành ma nhân, là do ngươi xuống tay sao?

Trì Vũ Thập hỏi lại.

- Phải.

Vân Triệt trả lời.

- Nếu hắc ám do ngươi gieo xuống, vậy ngươi nhất định có cách giải trừ, đúng không?

- Phải.

Một chữ không hề có tình cảm, khàn đặc vô hồn, lại chính là đáp án mà Trụ Hư Tử hằng mơ ước có được.

Ngược lại, Trụ Thanh Trần đứng bên cạnh hắn... vốn nên là người kích động nhất, lại chẳng có phản ứng gì lớn, dường như vẫn chưa tỉnh táo lại sau câu nói mê hoặc lòng người của Ma hậu.

Nỗi bất an cuối cùng rốt cuộc cũng được xóa bỏ, Trụ Hư Tử như trút được gánh nặng ngàn cân, lỗ chân lông toàn thân đều khẽ run lên.

Toàn thân Vân Triệt, thậm chí cả tròng mắt đều tỏa ra khí tức linh hồn thuộc về Trì Vũ Thập, không còn nghi ngờ gì nữa, hắn đang hoàn toàn nằm dưới sự khống chế của thuật "Cướp Hồn" của Trì Vũ Thập. Dưới tình huống này, lời hắn nói ra không thể nào là giả dối.

Lực lượng Kiếp Hồn của Trì Vũ Thập, vạn năm trước hắn và Thiên Diệp Phạm Thiên đều đã tự mình lĩnh giáo, hai chữ “đáng sợ” cũng không đủ để hình dung.

Vân Triệt có Long Hồn cường đại, đây là chuyện ai cũng biết. Nhưng năm đó hắn vẫn rơi vào "Phạm Hồn Cầu Tử Ấn" của Thiên Diệp Ảnh Nhi, may mắn gặp được Thần Hi mới giải trừ được.

Mà Thiên Diệp Phạm Thiên đã chính miệng nói, hồn lực của Trì Vũ Thập còn vượt xa hắn, hơn nữa còn quỷ dị đến mức không thể lý giải.

Vạn năm trước, ngay cả nhân vật như Tịnh Thiên Thần Đế còn đột tử trong tay nàng, muốn khống chế Vân Triệt, đối với vị Ma hậu khủng bố này quả thật dễ như trở bàn tay.

- Thế nào, nghe đủ rõ ràng chứ?

Trì Vũ Thập liếc mắt nói.

Vân Triệt hiện giờ quả thật đang nằm dưới sự khống chế Kiếp Hồn của Trì Vũ Thập, không hề giả dối.

Bằng không cũng không thể qua mắt được một nhân vật như Trụ Hư Tử.

Nhưng... quyền chủ động thoát khỏi Kiếp Hồn lại không hoàn toàn nằm trong tay Trì Vũ Thập.

Chín phần chín linh hồn của Vân Triệt đã bị Trì Vũ Thập cướp đi. Nhưng một tia phòng tuyến cuối cùng lại có thể phá vỡ tất cả chỉ trong nháy mắt. Bởi vì... đó là lực lượng của Hắc Ám Vĩnh Kiếp!

Hắc Ám Vĩnh Kiếp có thể khống chế vật dẫn hắc ám, lẽ nào lại không bao gồm ma hồn hắc ám!

Nhưng loại tồn tại bao trùm cả nhận thức của Chân Thần này, Trụ Hư Tử sao có thể nhìn thấu được.

Man Hoang Thần Tủy lại xuất hiện trong tay Trụ Hư Tử, màu tím thần bí lại một lần nữa rọi chiếu trong hắc ám, Trụ Hư Tử nghiêm giọng nói:

- Ra lệnh cho Vân Triệt giải trừ hắc ám trên người con ta, sau khi hoàn thành, khối Man Hoang Thần Tủy cuối cùng trên thế gian này sẽ thuộc về Ma hậu ngươi!

Trì Vũ Thập híp ma mâu lại, cất lên một tràng cười đầy mê hoặc:

- Khanh khách khanh khách, Trụ Thiên Thần Đế, ngươi coi bổn hậu là trẻ con ba tuổi ngây thơ sao? Giúp ngươi giải trừ trước, bổn hậu còn mong lấy được khối Man Hoang Thần Tủy này sao!

Ánh mắt Trụ Thiên Thần Đế lạnh nhạt, từng chữ trầm trọng vang lên, đầy uy tín:

- Lão hủ thân là Trụ Thiên Thần Đế, từng chữ như thiên dụ! Dù đối mặt với ai, dù ngươi là Ma hậu Bắc Vực, lời hứa lão hủ đã nói ra cũng nhất ngôn cửu đỉnh, trời cao có thể chứng giám!

Ở ba phương Thần Vực kia, lời hứa của Trụ Thiên Thần Đế thật sự được xem là thiên dụ mà không ai dám hoài nghi.

Nhưng Trì Vũ Thập nghe vậy lại liếc nhìn hắn, đột nhiên phá lên cười, không phải cười quyến rũ, không phải cười nhẹ mà là cười to đầy tùy ý, như thể vừa nghe được một câu chuyện nực cười nhất thế gian:

- Nhất ngôn cửu đỉnh? Ha ha ha ha... Trụ Thiên Thần Đế, bốn chữ này, ngươi xứng sao?

- Nhìn kỹ Vân Triệt bên cạnh bổn hậu đây, rồi nói cho bổn hậu biết, bốn chữ này, ngươi xứng sao?

“...” Trụ Hư Tử như bị điểm trúng tử huyệt, vẻ chính khí, quả quyết, ngạo nghễ không cho phép ai nghi ngờ trên mặt lập tức tan vỡ, nhất thời không thốt nên lời.

Vân Triệt rơi vào tay Trì Vũ Thập, dưới lực lượng Kiếp Hồn của nàng, tất cả bí mật trên người hắn chắc chắn đã bị lột trần.

Mà tất cả những gì xảy ra sau khi hắn bội tín với Vân Triệt không thể nghi ngờ đã được khắc sâu nhất, hận nhất trong tâm hồn Vân Triệt, Trì Vũ Thập sao có thể không biết.

Vĩ danh được người đời ngưỡng vọng của Trụ Thiên Thần Đế... nhất là lời hứa của hắn nặng như trời, ở chỗ Trì Vũ Thập này lại trực tiếp trở thành trò cười.

Trì Vũ Thập cười trào phúng, tiếp tục nói:

- Sao thế? Không lời nào để nói à? Năm đó Vân Triệt cứu các ngươi, không chỉ là tính mạng, nếu không có Vân Triệt, e rằng cả gốc rễ của các ngươi cũng chẳng còn.

- Nhưng chỉ trong nháy mắt, vì hắn bại lộ Hắc Ám huyền lực, các ngươi lập tức trở mặt ngay tại chỗ, chuyện cứu mạng các ngươi cứ như chưa từng tồn tại, đoán chừng mấy năm nay còn giấu kỹ hơn cả cái đũng quần của các ngươi. Sau đó do Trụ Thiên Thần Đế ngươi dẫn đầu, thống lĩnh ba Thần Vực toàn lực vây giết, ngay cả tinh cầu xuất thân của hắn cũng bị hủy diệt đến mức không còn một mẩu cặn.

Sắc mặt Trụ Thiên Thần Đế lại biến đổi... Trì Vũ Thập đã cướp hồn Vân Triệt, nàng biết rõ ràng tường tận như thế, một chút cũng không kỳ quái.

- Mà con của ngươi, thân mang Hắc Ám huyền lực, ngươi, vị đại thánh nhân hạng nhất Đông Vực vốn ghét ma như thù, lại chẳng những không trừ ma vệ đạo, thanh lý môn hộ, ngược lại còn giấu kín như bưng, sau đó cầm khối Man Hoang Thần Tủy duy nhất của Đông Thần Vực chạy tới địa phận Bắc Thần Vực của ta, tìm đến Ma Đế của ma nhân... chà chà chà chà.

- Một người là cứu thế chủ đã cứu mạng các ngươi, thậm chí cứu vãn cả vận mệnh Thần Giới; một người là thần tử sâu mọt gặm nhấm vô số tài nguyên, chưa từng cống hiến chút nào, nhưng đãi ngộ này lại chênh lệch đến mức khiến người ta phải cười đến rụng cả răng, chỉ vì kẻ đó là con của ngươi... ha ha ha ha, Trụ Thiên Thần Đế, trong mắt bổn hậu, ngươi đến bốn chữ “dối trá vô sỉ” còn không xứng, lại còn xứng để bổn hậu tin vào cái gọi là “lời hứa” của ngươi sao?

- Một Thần Đế hôi tanh đầy mình, lại là đại thánh nhân được cả Đông Thần Vực kính ngưỡng, xem ra Đông Thần Vực này cũng chỉ là một chốn ô uế hôi tanh mà thôi.

Tuy trong lòng biết những lời tru tâm này của Trì Vũ Thập là để ép hắn rơi vào thế bị động, nhưng lòng Trụ Hư Tử vẫn co rút lại, phải mất mấy giây mới bình tĩnh được đôi chút, sau đó chậm rãi phun ra sáu chữ:

- Ma hậu, ngươi muốn thế nào?

Hắn không muốn dây dưa gì thêm về chuyện này, ngay cả biện giải cũng không, một chữ cũng không muốn nghe nữa.

Trì Vũ Thập nói:

- Rất đơn giản, tuy đây là Bắc Vực, nhưng bổn hậu cũng không bắt nạt ngươi. Ta và ngươi cùng đặt thứ mình muốn vào một kết giới, sau đó kết giới dung hợp, rồi đồng thời thu lực, mỗi người lấy thứ mình cần.

- Như thế, nếu một bên có ý đồ xấu, không kịp thời thu lực, kết giới sẽ không mở ra, ai cũng không lấy được thứ của đối phương, cực kỳ công bằng.

Trụ Hư Tử trực tiếp từ chối, trầm giọng nói:

- Không... được! Man Hoang Thần Tủy là vật chết, còn Vân Triệt là người sống! Man Hoang Thần Tủy vào tay ngươi, sẽ là của ngươi. Còn Vân Triệt rơi vào tay lão hủ, vẫn do ngươi khống chế!

Trì Vũ Thập nhàn nhạt cười lạnh:

- A, nực cười. Nếu bổn hậu giải trừ Kiếp Hồn, ngươi đoán hắn sẽ cứu đứa con trai tuấn tú này của ngươi sao? E rằng hắn tình nguyện tự tuyệt vạn lần cũng sẽ không thuận theo.

Trụ Hư Tử nói:

- Vậy nếu ngươi không chịu hạ lệnh, lão hủ chẳng phải mất cả chì lẫn chài sao, công bằng ở đâu. Ngươi có thể không tin lão hủ, lão hủ cũng không có lý do gì để tin ngươi.

- Vậy thì cứ giằng co tiếp đi.

Trì Vũ Thập lại không hề sốt ruột, ngược lại ung dung quay người, nhìn về phía Vân Triệt đang đứng yên vô hồn bên cạnh, khóe miệng hơi cong lên.

Dưới hắc vụ, một bàn tay ngọc vươn ra, đầu ngón tay chạm lên gương mặt Vân Triệt, sau đó ngả ngớn vỗ nhẹ.

Nàng khẽ nói, cười tủm tỉm, gương mặt dường như tràn đầy yêu thương như nước:

- Hài tử thật ngoan, chỉ riêng Tà Thần thần lực trên người hắn, nếu một ngày kia có thể tước đoạt được, còn quý hơn khối Man Hoang Thần Tủy này gấp vạn lần.

- Bổn hậu còn lo lắng sau khi giao ngươi vào tay lão già Trụ Thiên kia, lỡ như hắn đột nhiên một chưởng phế đi hoặc đánh chết ngươi, bổn hậu sẽ đau lòng biết bao.

Nàng nhẹ nhàng thở ra, giọng nói càng lúc càng mềm, càng lúc càng chậm, sau đó đầu ngả về phía trước, cánh môi hé mở, đầu lưỡi thơm mềm mang theo hương thơm thấm hồn nhẹ nhàng lướt qua cổ Vân Triệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!