“...” Vân Triệt đang bị đoạt hồn, đương nhiên không có bất kỳ phản ứng nào.
Khóe mắt Trụ Hư Tử giật lên liên hồi. Sớm đã nghe Ma hậu Bắc Vực xinh đẹp tựa mị ma chuyển thế, phong thái mị hoặc đến tận xương tủy, thuật ngự nam thiên hạ vô song, nhưng hắn vẫn không kịp trở tay trước cảnh tượng này.
Ngay cả việc câu hồn đoạt phách đám tiểu bối mà nàng cũng không hề kiêng dè trước mặt mọi người, đủ để thấy ngày thường vị Ma hậu này dâm mị đến nhường nào.
Vậy mà chỉ một cái chạm da thịt đơn giản như thế lại khiến Trụ Thiên Thần Đế, người đã trải qua mấy vạn năm sương gió, cũng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Một luồng nhiệt nóng vốn đã nguội lạnh từ nhiều năm, tưởng chừng đã tuyệt tích, lại trỗi dậy trong cơ thể, rồi nhanh chóng bùng lên, khiến gương mặt hắn lan ra một vầng hồng ửng bất thường.
Hắn chấn động trong lòng... nhưng đồng thời trỗi dậy lại rõ ràng là dục vọng muốn trầm luân trong đó, vứt bỏ tất cả, vĩnh viễn rơi vào miền cực lạc.
Trụ Hư Tử cắn mạnh đầu lưỡi, huyền khí toàn thân vận chuyển, cấp tốc trấn áp cơn xao động đáng sợ này. Sắc mặt hắn vẫn không đổi, giọng nói trầm thấp mang theo uy áp:
- Ma hậu, chút mị kỹ này còn không làm loạn được tâm thần của lão hủ đâu, đừng uổng phí công sức.
- Thời gian kéo dài càng lâu, sẽ càng gặp thêm nhiều rủi ro không thể lường trước. Ngươi đường xa mà tới, chắc cũng không muốn một chuyến tay không trở về!
Trì Vũ Thập lại chẳng thèm để tâm, ánh mắt cũng không nhìn về phía Man Hoang Thần Tủy trong tay Trụ Hư Tử:
- Hửm? Sốt ruột rồi sao? Không sao, bổn hậu có rất nhiều thời gian. Dù không thành, chuyến đi này coi như du ngoạn một phen, cũng chẳng tổn thất gì.
Nàng khẽ chuyển mắt nhìn Vân Triệt với ánh mắt vô hồn, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng, mềm mại:
- Phải không, Triệt nhi ngoan của bổn hậu?
Trụ Thiên Thần Đế nhíu mày thật sâu, nhưng không nói gì thêm.
Ngay khoảnh khắc đầu tiên lấy Man Hoang Thần Tủy ra, hắn đã cảm nhận được rất rõ ràng lòng tham lam ngập tràn của Trì Vũ Thập.
Giao phong bằng lời nói, áp chế bằng hồn lực, hắn đều thất bại thảm hại.
Vạn năm tang thương, hắn đã già đi, còn Ma hậu lại càng trở nên đáng sợ hơn.
Thế nhưng, cho dù rơi vào thế hạ phong, trong lòng như lửa đốt, bước này hắn cũng tuyệt đối không thể nhượng bộ.
Hắn tin rằng, Trì Vũ Thập chắc chắn cũng sốt ruột không kém gì hắn. Bởi vì thời gian càng kéo dài, một khi bị người của hai Vương giới khác phát hiện hành tung, thì Man Hoang Thần Tủy này, nàng cũng đừng hòng độc chiếm.
Trụ Hư Tử không nói, Trì Vũ Thập cũng không thèm liếc hắn, ngay cả khí tức cũng dời khỏi người hắn. Dưới làn hắc vụ mờ ảo, thân thể nàng dường như đã dán chặt vào người Vân Triệt đang bị đoạt hồn.
Trong ba Thần Vực đều biết đến sự tồn tại của Thần Đế giới tính nữ. Thái tổ của Trụ Thiên Thần Giới hắn cũng là một nữ tử. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn thật sự khó mà tin nổi một nữ tử ở ngôi vị Đế vương lại có thể làm ra hành vi không thể lọt mắt như vậy trước mặt người khác.
Nàng lại cất lên một tiếng vừa mềm mại vừa ngọt ngào, khiến thân thể Trụ Hư Tử thoáng chốc mềm nhũn đi một nửa:
- Triệt nhi, trả lời bổn hậu, nữ nhân đầu tiên của ngươi là ai thế?
Đôi môi Vân Triệt mấp máy:
- Linh... Nhi...
Trì Vũ Thập tỏ vẻ kinh ngạc, ý cười càng thêm quyến rũ:
- Nha~ Vậy, trong lòng ngươi, nữ nhân nào là đẹp nhất?
- Thần... Hi...
Vẫn là vẻ mặt đó, vẫn là câu trả lời máy móc vô hồn.
Vân Triệt dưới trạng thái bị đoạt hồn, những câu trả lời này đều không thông qua ý chí của hắn, mà trực tiếp đến từ sâu trong linh hồn.
Trì Vũ Thập khẽ thở ra một tiếng đầy khoa trương, cười khanh khách:
- Chà chà, có “Thần Nữ” còn chưa thỏa mãn, lại còn nhớ thương cả “Long Hậu”, lòng tham thật lớn đó nha.
Hô hấp của Trụ Thiên Thần Đế trở nên dồn dập, trước mắt mơ hồ tối sầm lại.
Cả đời này, những nơi hắn từng đến đều hoặc là trọng đại, hoặc là trang nghiêm, hoặc là vạn chúng chú mục. Nơi nào có hắn, ai dám có hành vi vượt quá giới hạn hay bất nhã.
Nhưng Ma hậu Bắc Vực này... hành vi của nàng đâu chỉ là ngả ngớn phóng đãng. Tình thế vốn nên giương cung bạt kiếm, nàng lại đi mềm giọng tán tỉnh một kẻ bị đoạt hồn!
Thật là bẩn mắt dơ lòng!
Vừa hèn hạ vừa nhục nhã!
Trì Vũ Thập dường như hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Trụ Hư Tử, giọng nói mềm mại như hơi thở, còn mang theo cả sự cưng chiều mà tiếp tục hỏi:
- Nghe nói, sư tôn của ngươi tên là Mộc Huyền Âm, ngươi và nàng, có...
Trụ Hư Tử không thể chịu đựng được nữa, gầm nhẹ một tiếng, cánh tay cầm Man Hoang Thần Tủy giơ về phía trước:
- Đủ rồi! Ma hậu, giao Vân Triệt cho lão hủ, trước khi ngươi hạ lệnh, lão hủ sẽ giao Man Hoang Thần Tủy cho ngươi. Đây là sự nhượng bộ cuối cùng của lão hủ!
Trì Vũ Thập cuối cùng cũng đảo mắt nhìn hắn:
- Nhượng bộ? Nhượng bộ lớn như vậy, nếu Trụ Thiên Thần Đế ngài vì thế mà bẽ mặt, bổn hậu quả thực không gánh nổi.
Trụ Hư Tử nén giận nói:
- Cho dù Vân Triệt ở trong tay lão hủ trước, không có mệnh lệnh của Ma hậu ngươi, hắn cũng không thể giải trừ hắc ám cho con ta. Mà ngươi, lại có thể trực tiếp lấy được Man Hoang Thần Tủy, đã chiếm thế chủ động tuyệt đối.
- Luận võ mồm, lão hủ quả thực không bằng ngươi. Ta và ngươi đều đến đây vì mục đích riêng, lão hủ đã lùi bước đến mức này, Ma hậu ngươi tốt nhất cũng nên biết điều một chút!
Trì Vũ Thập cười nhạt một tiếng:
- Chủ động tuyệt đối? Thiên hạ ai mà không biết ngươi là người muốn giết Vân Triệt nhất. Nếu giao Vân Triệt cho ngươi trước, ngươi trực tiếp một chưởng đánh chết hắn, vậy chẳng phải bổn hậu mất cả chì lẫn chài sao!
- Bổn hậu thậm chí còn đang hoài nghi, cái gọi là cứu con của ngươi chẳng qua chỉ là một cái cớ. Mục đích thật sự chính là mượn cớ đó để giết Vân Triệt.
“...” Sâu trong mắt Trụ Hư Tử thoáng qua một tia âm u khó nhận ra, chân mày hắn sa sầm xuống:
- Nơi này là Bắc Vực của ngươi, ngoài Ma hậu ngươi ra còn có hai Ma nữ mạnh nhất bên cạnh, mà lão hủ chỉ có một mình.
- Nếu các ngươi cùng xông lên, cường sát con ta từ trong tay lão hủ, cũng không phải là việc gì khó khăn.
- Có mối uy hiếp này, lão hủ nào dám có dị tâm!
Trì Vũ Thập dịu dàng nói:
- Chà chà, con trai của ngươi không chỉ có tướng mạo tuấn tú, hiện giờ còn là người của ma tộc ta, bổn hậu cực kỳ vừa ý, sao nỡ lòng nào giết hắn chứ.
Nàng vừa dứt lời, bầu trời vốn đã âm u lại càng thêm tối tăm.
Trì Vũ Thập và Trụ Hư Tử đồng thời ngẩng đầu.
Nơi này là biên giới xa nhất của Bắc Thần Vực, ở cực nam, có thể mơ hồ nhìn thấy một vầng trăng u ám.
Trăng lên giữa trời, một ngày sắp kết thúc.
Khí tức của Trì Vũ Thập lại thay đổi, khi mở miệng lần nữa, giọng nói đã không còn lười biếng kiều mị như trước, mà trở nên lạnh lùng nhiếp tâm:
- Thôi được, đã đến giờ này, bổn hậu cũng không có tâm tư dông dài với ngươi nữa.
Nàng đột nhiên đẩy tay, Vân Triệt đang đứng bên cạnh như một khúc gỗ bay về phía Trụ Hư Tử.
Trụ Hư Tử nhẹ nhàng giơ tay, Vân Triệt đã nhẹ nhàng dừng lại trước người hắn.
Gần trong gang tấc, đôi mắt vô hồn... Nhìn Vân Triệt ở khoảng cách gần như thế, hình ảnh Vân Triệt ngạo nghễ kiên định ở đại hội Huyền Thần năm đó, hình ảnh hắn cung kính lỗi lạc trước mặt mình, hình ảnh hắn ấm áp hữu hảo chủ động loại trừ ma độc, và cả ánh mắt tựa như ngưng tụ ngàn vạn vì sao khi một mình đối mặt với Kiếp Thiên Ma Đế...
Tất cả như mới hôm qua, nhưng tất cả lại đã long trời lở đất.
Một tiếng thở dài, đối diện với đôi mắt vô hồn ấy, Trụ Hư Tử lại bất giác né tránh. Một tay hắn tóm lấy cánh tay Vân Triệt, tay kia nhẹ nhàng đẩy ra.
Tử quang lóe lên, chí bảo mà Trụ Thiên Thần Giới khổ sở cất giữ hơn mười vạn năm, rất có thể là khối Man Hoang Thần Tủy cuối cùng của không gian hỗn độn, cứ như vậy bay về phía Ma hậu Bắc Vực.
Trì Vũ Thập đưa tay đón lấy, chỉ liếc nhìn thoáng qua đã thu lại, khóe miệng nở một nụ cười:
- Rất tốt, cuối cùng cũng biết giữ lời một lần.
Mặc dù đã sớm quyết định, nhưng nhìn chí bảo mà tổ tiên để lại cứ thế... do chính tay mình giao cho ma nhân Bắc Vực, trong lòng hắn vẫn như có vạn dao xuyên qua.
Nhưng hắn sẽ không hối hận.
- Ma hậu, hạ lệnh đi.
Ánh mắt Trụ Hư Tử nhìn thẳng, giọng nói trầm trọng mà không mất đi sự lạnh nhạt... thực chất là trạng thái tâm lý mà hắn đang cố gắng níu giữ.
Trước hôm nay, hắn và Trì Vũ Thập tổng cộng chỉ tiếp xúc một lần, và lần đó đã để lại bóng ma cho hắn trọn vẹn vạn năm.
Trong nhận thức của hắn, Trì Vũ Thập tuyệt đối là nữ nhân đáng sợ nhất, xảo trá nhất đương thời. Mỗi một khoảnh khắc đối mặt với nàng, tất cả thần kinh của hắn đều ở trong trạng thái căng như dây đàn.
Mà phương thức giao dịch do chính miệng Trì Vũ Thập đề ra, cho dù nghe có vẻ rất công bằng, hắn cũng quả quyết không đồng ý, mà phải do hắn sửa đổi hoặc quyết định.
Cho dù đến bây giờ Vân Triệt đã ở trong tay hắn, hắn giao ra Man Hoang Thần Tủy vẫn lo lắng có thể xảy ra biến cố... Càng sợ hãi Trì Vũ Thập cứ thế cầm Man Hoang Thần Tủy bỏ trốn.
Dù sao, nàng nhất định đã moi sạch bí mật trên người Vân Triệt. Nếu Tà Thần thần lực và Thiên Độc Châu có thể đoạt xá, thì cũng đã sớm làm rồi... Trì Vũ Thập hoàn toàn có khả năng vứt bỏ một Vân Triệt đã không còn giá trị lợi dụng.
Hắn lùi bước đến nước này dưới từng tầng áp bức và trọng kích của Trì Vũ Thập, cũng không còn lựa chọn nào khác.
Chuyện Trụ Hư Tử lo lắng nhất đã không xảy ra, Trì Vũ Thập nhàn nhạt mở miệng:
- Vân Triệt, bổn hậu mệnh lệnh cho ngươi, lập tức loại trừ lực lượng hắc ám mà ngươi đã gieo xuống người hắn.
Trong lòng Trụ Hư Tử thầm thở phào.
Mà trước người hắn, Vân Triệt đã nhận lệnh, máy móc bước tới, đứng thẳng trước mặt Trụ Thanh Trần, sau đó chậm rãi giơ tay về phía y.
Trên người hắn không hề cảm nhận được khí tức sinh mệnh và khí tức linh hồn.
Bất luận là lực lượng hay linh hồn đều hoàn toàn bị Trì Vũ Thập áp chế và đoạt đi. Điểm này, ngay từ đầu Trụ Hư Tử đã liên tục xác nhận, tuyệt đối không có gì khác thường.
Nhưng kể cả như vậy, cho đến giờ phút này, khí cơ của hắn vẫn tương liên với kết giới thủ hộ trên người Trụ Thanh Trần, không hề lơi lỏng dù chỉ một thoáng.
Ánh mắt Trì Vũ Thập rung động trong một khoảnh khắc nhỏ không thể nhận ra.
Năm đó, bên ngoài Lam Cực Tinh đã bị hủy diệt, Mộc Huyền Âm vì che chở cho Vân Triệt đã một mình chắn trước mặt một đám Thần Đế, nhưng vẫn dành hơn phân nửa lực lượng để bảo vệ Vân Triệt.
Trụ Hư Tử trước mắt, thân ở nơi hắc ám nguy hiểm nhất, đối mặt với Ma hậu và hai đại Ma nữ ẩn mình trong bóng tối, cũng dồn hơn phân nửa lực lượng lên người Trụ Thanh Trần. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hắn không tiếc tính mạng mình để bảo vệ Trụ Thanh Trần rời đi.
A... Trì Vũ Thập khẽ cười, một nụ cười có chút lạnh lẽo.
Bàn tay Vân Triệt bị ngăn cách bên ngoài kết giới, không cách nào chạm vào Trụ Thanh Trần.
Trụ Hư Tử di chuyển, thế tay hơi đổi. Nhất thời, lực lượng kết giới lưu chuyển như dòng nước, bao bọc lấy cánh tay Vân Triệt, đưa nửa cánh tay của hắn xâm nhập vào trong kết giới, đồng thời cũng gần như dính chặt vào thân thể và lực lượng của hắn.
Như thế, nếu động tác và khí tức lực lượng của Vân Triệt có chút dị động, hắn sẽ phát hiện ra ngay lập tức.
- Chà chà, Trụ Thiên Thần Đế thật cẩn thận nha. Vân Triệt chính là hài tử ngoan ngoãn nhất bên cạnh bổn hậu, sẽ không ăn thịt con trai của ngươi đâu.
Trì Vũ Thập cười duyên nói.
Trụ Hư Tử nhìn chằm chằm bàn tay Vân Triệt, thấp giọng nói:
- Phiền Ma hậu cởi bỏ áp chế lực lượng của hắn.
Ngón tay Trì Vũ Thập khẽ điểm một cái, nhất thời, hắc vụ quấn quanh người Vân Triệt nhanh chóng tan đi, để lộ ra lực lượng và khí tức vốn thuộc về hắn.
Theo sự giải trừ áp chế, bất luận là lực lượng hay linh hồn, việc khôi phục và thức tỉnh đều là một quá trình không ngắn.
Nhất là linh hồn, sẽ giống như từ trong ác mộng đột nhiên bừng tỉnh, sau khi hoàn toàn giải trừ trạng thái bị đoạt hồn cũng cần một thời gian rất lâu mới có thể chân chính tỉnh táo.
Thế nhưng... ngay lúc hắc vụ trên người Vân Triệt còn chưa tan hết, đôi mắt vốn u ám vô quang của hắn lại đột nhiên lóe lên một tia huyết sắc quỷ dị.
Hiện tượng quỷ dị hoàn toàn không hợp lẽ thường này khiến Trụ Hư Tử, người vẫn luôn căng thẳng tinh thần, lập tức phát hiện ra. Nhưng hắn còn chưa kịp có phản ứng, trước mắt đã chợt hiện lên một đôi long mâu hắc ám, một tiếng rồng gầm tựa như đến từ cửu thiên xa xôi nhất, lại như vọng về từ vực sâu tuyệt vọng nhất, nổ tung trong tâm hồn hắn.
GÀO --------
Đôi mắt Trụ Hư Tử lập tức vằn lên vô số tia máu, thế giới trước mắt ầm ầm vỡ vụn, hóa thành một mảnh đen kịt và xám trắng.
Mà đúng vào khoảnh khắc này, cánh tay của Trì Vũ Thập cũng duỗi ra, một dải lụa dài tối đen tựa như sao băng hắc ám trong đêm, trong chớp mắt xuyên qua khí cơ nối liền giữa Trụ Hư Tử và Trụ Thanh Trần.
RẦM!!
Kết giới vỡ tan.
Thân hình Trụ Hư Tử chấn động mạnh, nhưng vẫn gắng gượng không ngã xuống, tâm hồn và ý chí khổng lồ tích lũy mấy vạn năm khiến đôi mắt đang tan rã của hắn khôi phục tiêu cự với tốc độ nhanh đến không thể tưởng tượng nổi.
Đầu đau như búa bổ, trong óc như có vạn con sóng cuộn trào... Nhưng những thứ này còn không bằng một phần vạn nỗi kinh hoàng đột nhiên dâng lên khắp toàn thân hắn.
Bởi vì trong tầm mắt chao đảo, hắn nhìn thấy một đôi mắt đỏ tươi. Trong khoảnh khắc hoảng hốt đầu tiên, hắn tưởng rằng mình đã thấy được ác quỷ thật sự.
Mà Trụ Thanh Trần... cổ của y đang bị năm ngón tay của ác quỷ kia siết chặt trong tay.