...
Trụ Hư Tử vẫn quỳ ở đó, không hề nhúc nhích. Miệng hắn há ra nhưng không thể thốt nên lời, đối mặt với vùng đất hắc ám âm u, trong mắt lại là một màu trắng bệch đến đáng sợ.
Chẳng có máu tươi nào diễm lệ hơn thế, cũng chẳng có nỗi tuyệt vọng nào triệt để hơn thế.
Nỗi tuyệt vọng chân chính không hề có màu sắc, cũng chẳng có âm thanh.
Giống như năm đó, khi Vân Triệt tận mắt chứng kiến Lam Cực Tinh bị hủy diệt.
Mà thứ còn tuyệt vọng hơn cả tuyệt vọng, chính là tuyệt vọng sau khi được ban cho hy vọng.
- Ha... ha ha...
Tiếng cười âm trầm tựa ma quỷ hát ca, cánh tay Vân Triệt vung lên, máu đen đã sạch không còn một vết. Hắn nhìn Trụ Hư Tử đang quỳ sụp trên mặt đất, hồn phách như đã lìa khỏi xác, lòng hận thù ngập trời lần đầu tiên dấy lên khoái cảm thấu tận xương tủy:
- Trụ Thiên lão cẩu... mùi vị này thế nào?
- Nhìn thấy người thân quan trọng nhất, vô tội nhất của mình chết thảm ngay trước mắt, có phải rất sảng khoái không! Sảng khoái đến tận xương tủy!
- Ta chính là tên ma nhân khát máu, tàn bạo, tội ác tày trời, vô nhân tính, không đáng tồn tại, kẻ không đội trời chung trong miệng ngươi! Vậy mà ngươi lại đi tin lời của một ma nhân!
- Lão cẩu ngu xuẩn nhà ngươi lại đi tin lời của một ma nhân!!
- Ha... ha ha... ha ha ha ha...
- Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!
Hắn cười như điên, tóc đen bay loạn, nhưng mỗi một tiếng cười lại mang theo máu tươi và nỗi đau đớn khiến lòng người run rẩy.
... Trụ Hư Tử cuối cùng cũng cử động. Đầu hắn chậm rãi quay lại, thân thể của một Thần Đế mà động tác lại cứng ngắc, chậm chạp như một con rối gỗ. Trong miệng cuối cùng cũng phát ra âm thanh yếu ớt như muỗi kêu:
- Các... ngươi...
Trì Vũ Thập nhàn nhạt nói:
- Man Hoang Thần Tủy là thứ tốt. Nhưng, người hôm nay hy vọng ngươi đến không phải bổn hậu, mà là Vân Triệt.
- Tự mình cảm nhận nỗi thống khổ và tuyệt vọng mà năm đó Vân Triệt phải gánh chịu, cảm giác thế nào? À không không...
Trì Vũ Thập lắc đầu:
- Ngươi còn kém xa lắm. Dù sao, ngươi vẫn còn quê hương, còn thuộc hạ thành đàn, người thân cũng còn con cháu đầy nhà.
Trì Vũ Thập chậm rãi giơ ngón út trắng như ngọc lên:
- Ngươi nợ hắn... cũng mới chỉ được một chút thế này thôi.
- Nhưng không cần phải vội. Sẽ có một ngày, ngươi phải trả lại không thiếu một phân... gấp mười, gấp trăm lần, toàn bộ trả lại!
Rõ ràng là mối thù của Vân Triệt, nhưng ánh mắt Trì Vũ Thập lại u hàn đến thế.
... Thân thể Trụ Hư Tử bắt đầu run rẩy... run lên bần bật. Đột nhiên, đôi mắt tái nhợt của hắn ngưng tụ máu đỏ, trong tai, trong mũi, trong miệng cũng đều rỉ ra những vệt máu nhàn nhạt.
- A a a a a!
Trụ Hư Tử... vị Thần Đế hiền hậu, điềm tĩnh nhất Thần Giới vậy mà lại phát ra tiếng gào thét tựa dã thú. Huyền khí quanh thân bùng nổ như sao băng vỡ nát, điên cuồng tuôn ra, trong khoảnh khắc khiến trời sụp đất nứt, phong vân biến sắc.
Sức mạnh của một Thần Đế trong cơn tuyệt vọng, khủng bố đến nhường nào!
Trì Vũ Thập đã sớm chuẩn bị, một chưởng vỗ lên ngực Vân Triệt, đẩy hắn bay ra xa, tay trái vung mạnh dải lụa đen, quét thẳng về phía Trụ Hư Tử.
Sức mạnh của hai vị Thần Đế đồng thời bùng nổ, vùng hắc ám khổng lồ trong chớp mắt trời đất đảo lộn, vỡ tan tành.
Trụ Hư Tử đã hoàn toàn điên loạn, miệng phát ra những tiếng hét cuồng dại chưa từng có, sức mạnh Thần Đế bùng nổ càng thêm điên cuồng.
Ầm ầm!!
Trong không gian hủy diệt do sức mạnh của hai vị Thần Đế tạo ra vang lên một tiếng nổ bất thường. Vân Triệt bị một chưởng của Trì Vũ Thập đẩy bay đi, toàn thân huyền khí màu máu, mang theo tiếng gầm rú còn khàn khàn điên cuồng hơn cả Trụ Hư Tử, thanh cự kiếm đỏ son trong tay hung hăng nện thẳng xuống đầu Trụ Hư Tử.
- Trụ Thiên lão cẩu... chết... chết đi!!
Ở trạng thái Diêm Hoàng, chiến lực cực hạn của Vân Triệt có thể sánh ngang với Thần Chủ cấp bảy. Nếu Trụ Hư Tử còn tỉnh táo, nhìn thấy cảnh này nhất định sẽ kinh hãi tột độ.
Thế nhưng... đột nhiên cảm nhận được khí tức của Vân Triệt đến gần, Trụ Hư Tử lại như con sói tuyệt vọng ngửi thấy mùi máu tanh, hoàn toàn không thèm để ý đến sức mạnh của Trì Vũ Thập, điên cuồng lao thẳng về phía Vân Triệt.
Ầm ầm!
Mặt đất bị lật tung, vạn núi sụp đổ. Sườn của Trụ Hư Tử bị dải lụa của Trì Vũ Thập rạch ra một đường máu, còn sức mạnh của hắn cũng hung hăng va chạm với Kiếp Thiên Kiếm.
Đó là sức mạnh bùng nổ của một Thần Đế, cho dù Vân Triệt có tiến cảnh nghịch thiên đến đâu cũng tuyệt đối không thể thực sự chống lại.
Tựa như hai vì sao va vào nhau, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Vân Triệt phun ra một ngụm máu tươi, cả người bay ngang ra ngoài như cành khô trong bão táp... Nhưng ngay lập tức, hắn lại gắng gượng lật người trên không, nuốt ngược máu tươi vào bụng, Kiếp Thiên Kiếm dù cho xương tay đã gãy cũng không rời, một lần nữa ngưng tụ huyết quang hận thù, lại bổ nhào về phía Trụ Hư Tử.
Trì Vũ Thập thầm thở dài, nàng đã sớm lường trước được tình huống này.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến nàng để Kiếp Tâm và Kiếp Linh đi theo.
Nàng lơ lửng bay lên, hai tay kết ma ấn. Trong nháy mắt, sức mạnh hắc ám của không gian xung quanh cấp tốc hội tụ, cùng lúc ép về phía Trụ Hư Tử. Cùng lúc đó, hắc mang chợt lóe lên trong mắt nàng, Niết Luân Ma Hồn xuyên qua bóng tối, đâm thẳng vào linh hồn Trụ Hư Tử.
Linh hồn của Ma Hậu từng để lại bóng ma vạn năm cho hắn lại một lần nữa xâm nhập. Linh hồn Trụ Hư Tử run rẩy, khiến thân hình và sức mạnh của hắn bị hắc ám áp chế lùi lại từng tầng, nhưng sát ý vẫn ngập trời, hận thù vẫn ngút tận mây xanh, liều mạng nhắm thẳng vào Vân Triệt.
Một vách chắn đột ngột xuất hiện, hung hăng chặn đứng Trụ Hư Tử đang liều mạng lao về phía Vân Triệt. Hai bóng trắng nhanh chóng xuyên ra từ trong bóng tối, một trái một phải gắt gao khống chế Vân Triệt.
Kiếp Tâm, Kiếp Linh.
Hai đại Thần Chủ cấp mười hợp lực, hoàn toàn khống chế toàn thân Vân Triệt từ trên xuống dưới, đừng nói là lao về phía Trụ Hư Tử, ngay cả một ngón tay hắn cũng không thể động đậy.
- A a a a... ta muốn hắn chết... muốn hắn chết! A a a a!!
Vân Triệt điên cuồng giãy giụa, liều mạng gào thét, mỗi một tiếng gầm đều phun ra bọt máu.
Vẻ mặt Kiếp Tâm và Kiếp Linh vẫn lạnh lùng, khống chế Vân Triệt, đó là nhiệm vụ duy nhất của các nàng hôm nay.
Nơi này là sân nhà hắc ám của Trì Vũ Thập, Trụ Hư Tử trong cơn tuyệt vọng điên cuồng lập tức bị ma hồn của nàng dễ dàng phá vỡ tâm hồn, phát ra từng tiếng gầm lên giận dữ, thống khổ, thê lương. Nhưng hắn dường như đã triệt để hóa điên, vẫn nhào về phía khí tức của Vân Triệt, trong tròng mắt ngưng tụ ý hận, đỏ rực như trong mắt Vân Triệt.
Lúc này, lại một luồng khí tức cường đại khác cấp tốc từ xa đến gần, trong hắc vụ nhanh chóng hiện ra bóng dáng của Thái Vũ.
Cho dù Trụ Hư Tử chưa truyền âm, nhưng động tĩnh hai vị Thần Đế giao chiến lớn đến vậy, sao có thể không kinh động đến hắn.
Trụ Hư Tử mất trí điên cuồng, không thấy bóng dáng và khí tức của Trụ Thanh Trần...
Thái Vũ Tôn Giả lập tức hiểu ra đã xảy ra chuyện gì. Có thể khiến Trụ Thiên Thần Đế phát cuồng, chỉ có thể là Trụ Thanh Trần đã chết.
Nhưng nơi này là khu vực hắc ám. Ma Hậu Bắc Vực ở ngay trước mặt, còn có hai ma nữ với khí tức hắc ám cường đại đến mức khiến hắn cũng phải kinh hãi, lại còn một khí tức Thần Chủ cấp tám khác đang nhanh chóng đến gần...
- Chủ thượng, đi!
Thái Vũ Tôn Giả xé toạc từng tầng hắc ám, vọt tới bên cạnh Trụ Hư Tử, kéo lấy cánh tay hắn:
- Đi! Đi mau!!
Rầm!
Cánh tay lẫn thân thể hắn đều bị Trụ Hư Tử hung hăng hất văng ra.
Thái Vũ Tôn Giả lắc mình quay lại, chắn trước mặt Trụ Hư Tử, hai mắt trừng lớn gắt gao nhìn chằm chằm vào đôi mắt dữ tợn của Trụ Hư Tử:
- Chủ thượng! Ngài muốn để Thanh Trần chết vô ích sao? Đi! Về giới! Báo thù!
Ba chữ “Trụ Thanh Trần” đâm thẳng vào đáy hồn khiến toàn thân Trụ Hư Tử chấn động, tròng mắt cuối cùng cũng khôi phục một chút tỉnh táo.
Trong cơn bão hắc ám cắn nuốt vạn vật, đột nhiên cuốn tới một điểm sáng. Dưới sức mạnh đáng sợ như thế, nó chỉ bị phá hủy gần chín thành, phần còn lại vẫn tỏa ra bạch quang không tì vết, chiếu thật sâu vào đôi mắt Trụ Hư Tử.
Hắn ngẩn người, sau đó run rẩy đưa tay, nâng niu mảnh ngọc tàn trong tay, nắm thật chặt, sợ làm tổn thương dù chỉ một chút.
Đó là ngọc trường sinh vào ngày Trụ Thanh Trần ra đời, do chính tay hắn tạo ra cho con.
Cả đời chưa bao giờ rời khỏi người.
Cơn điên cuồng tan đi, nước mắt đã giàn giụa trên mặt. Hắn xoay người, cùng Thái Vũ Tôn Giả sóng vai bay đi, nhưng bóng lưng lại thê lương như ráng chiều hấp hối:
- Vân Triệt... Trì Vũ Thập...
Giọng Trụ Hư Tử từ xa vọng lại, từng chữ căm hận ngập trời:
- Dốc hết toàn lực Trụ Thiên Giới... toàn bộ Đông Thần Vực... cả ba Thần Vực... thề sẽ san bằng Bắc Thần Vực... nghiền xương các ngươi thành tro!
- A... a a!
Bầu trời chợt tối sầm lại, Hắc Ám huyền lực của Kiếp Tâm và Kiếp Linh thi triển ra hoàn toàn bị Vân Triệt dùng Hắc Ám Vĩnh Kiếp bóp méo đi một chút. Bất ngờ không kịp đề phòng, Vân Triệt đột nhiên thoát ra, lao thẳng tới Trụ Hư Tử.
Xoẹt!
Tiếng xé gió cắt ngang trời, một đường kim ảnh phóng tới, khoảnh khắc chạm vào thân thể Vân Triệt lại tựa như linh xà quấn quanh hắn từng tầng, mạnh mẽ phong kín hành động của hắn.
Bóng đen lóe lên, Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng trước người Vân Triệt, hai tay chụp lên vai hắn, trầm giọng nói:
- Ngươi không giết được hắn, tiết kiệm chút sức lực đi!
Xa xa, bóng dáng của Trụ Hư Tử và Thái Vũ Tôn Giả đã hoàn toàn biến mất, khí tức cũng tan biến trong linh giác.
Tròng mắt Vân Triệt co rút lại, toàn thân chao đảo, một ngụm máu lớn điên cuồng phun ra từ miệng hắn, ánh mắt cũng theo đó trống rỗng, cả người như bị rút cạn toàn bộ nguyên khí và linh hồn, chậm rãi ngã xuống.
Ý thức trôi đi, hắn ngất lịm.
Hắn giết Trụ Thanh Trần ngay trước mặt Trụ Hư Tử, tuy rằng hả giận, nhưng cũng chỉ có thể hả giận mà thôi.
Trơ mắt nhìn Trụ Hư Tử ở ngay trước mặt mà lại bất lực, nỗi hận bản thân mới là thứ thống khổ và dằn vặt nhất.
Trì Vũ Thập đi tới, liếc nhìn Vân Triệt ôm hận mà hôn mê, thở dài:
- Rõ ràng đã hóa thân thành ác quỷ, mà vẫn cứ như một đứa trẻ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi ôm hắn lên, dùng giọng nói rất nhẹ nhàng:
- Có lẽ ai cũng đã quên, tuổi của hắn chỉ mới nửa giáp... vốn dĩ là một đứa trẻ.
Trì Vũ Thập: “...”
Thiên Diệp Ảnh Nhi cất bước, đi về phía huyền thuyền hắc ám. Bước chân của nàng rất nhẹ, tốc độ rất chậm, một hồi lâu sau, bóng dáng hai người mới khuất dần trong bóng tối.
Trì Vũ Thập nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ thì thầm:
- Haizz, cũng không biết làm vậy rốt cuộc là đúng hay sai.
- Họa Cẩm.
Nàng khẽ gọi.
Thải ảnh lóe lên, Họa Cẩm đã không một tiếng động xuất hiện trước người Trì Vũ Thập, quỳ gối hành lễ.
- Thế nào rồi?
Nàng hỏi.
Trong tay Họa Cẩm nâng lên một viên ma châu tối đen:
- Thứ chủ nhân cần đều ở trong này. Còn phải cảm tạ sự phối hợp của Trụ Thiên Thần Đế.
Trì Vũ Thập đưa tay nhận lấy, thần thức quét nhẹ, khóe môi khẽ nhếch lên:
- Rất tốt.
Đột nhiên, ánh mắt nàng thay đổi, bóng dáng lập tức hóa thành hư không, biến mất trước mặt Họa Cẩm.
“...!?” Họa Cẩm vô thức há miệng, sau đó lại lập tức ngậm chặt, nín đi tiếng kêu suýt thốt ra, khí tức cũng hoàn toàn ẩn đi, cả người như quỷ mị biến mất tại chỗ.
Trì Vũ Thập xuyên thẳng qua không gian hắc ám, khoảnh khắc bóng dáng hiện ra lần nữa, linh giác khổng lồ đã được phóng thích đến cực hạn, nháy mắt bao trùm mười dặm, trăm dặm, ngàn dặm, vạn dặm...
Nhưng ngay lập tức, chân mày nàng lại hơi nhíu lại.
- Lăn ra đây!
Nàng quát khẽ một tiếng, không gian xung quanh nhất thời gợn sóng hồi lâu không tan.
Không có khí tức, không có dấu vết, càng không có lời đáp lại.
Linh giác thu liễm, Trì Vũ Thập đứng tại chỗ, thấp giọng tự nói:
- Chẳng lẽ là ảo giác?
Nhẹ nhàng thở ra, thân hình nàng vừa chuyển, lại tan biến tại chỗ.
Một giây... hai giây... ba giây!
Xoẹt!
Không gian đột nhiên bị xé rách, bóng dáng Trì Vũ Thập lại xuất hiện lần nữa, linh giác cũng trải rộng ra với tốc độ nhanh nhất.
Sao nàng có thể tin vào thứ gọi là ảo giác được.
Nhưng lần này vẫn không thu hoạch được gì.
Luồng khí tức cực kỳ nhỏ bé đột nhiên lóe lên kia dường như đã trốn ra ngoài phạm vi linh giác của nàng trong một khoảnh khắc cực ngắn, khiến nàng không tài nào tìm được.
Nhưng một người như vậy, ở thời đại này vốn không thể tồn tại.
Rốt cuộc là ai...
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng