Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1656: CHƯƠNG 1655: ẢNH TÂM VÂN HẬN

Huyền chu xuyên qua từng tầng không gian hắc ám, trở về Kiếp Hồn Giới, tốc độ nhanh hơn lúc đi rất nhiều.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng bên mạn huyền chu, mái tóc vàng tung bay trong cơn gió lạnh hắc ám không ngừng thổi tới, ánh mắt nàng nhìn vào bóng tối đã có sự khác biệt vi diệu so với trước kia.

Bóng đen lóe lên, thân ảnh Trì Vũ Thập đã xuất hiện tựa như mị ma không một tiếng động.

— Hắn tỉnh chưa?

Trì Vũ Thập đi đến bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi, cất tiếng hỏi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi dường như lúc này mới phát hiện ra Trì Vũ Thập, đáp lại đơn giản:

— Tỉnh rồi. Ngươi đã đi đâu?

— Đi xử lý một vài dấu vết không nên lưu lại.

Trì Vũ Thập đáp, nghĩ đến luồng khí tức chợt lóe lên rồi biến mất, dù tìm kiếm thế nào cũng không thấy tung tích, đuôi mày nàng hơi trầm xuống.

Đây gần như là chuyện quỷ dị nhất mà nàng từng gặp ở Bắc Thần Vực.

Nếu năng lực ẩn nấp của đối phương đạt đến tột đỉnh, khiến nàng từ đầu đến cuối không phát hiện ra thì cũng đành.

Thế nhưng, cho dù là kỹ năng ẩn nấp cường đại đến cực hạn như Đoạn Nguyệt Phất Ảnh cũng không thể nào sau khi bị phát hiện lại có thể biến mất triệt để trong nháy mắt như vậy.

Ít nhất, trong nhận thức của nàng, không một ai có được năng lực đó.

— Ngươi có tâm sự?

Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc xéo nàng.

Trì Vũ Thập cười nói:

— Đương nhiên, thân là Ma Hậu Bắc Vực, Đế Vương Kiếp Hồn Giới, lại phải chăm sóc một hài tử như vậy, muốn thỉnh thoảng thả lỏng quả thật quá khó khăn.

Thiên Diệp Ảnh Nhi biết nàng nói một đằng nghĩ một nẻo, hừ lạnh một tiếng, không hỏi nữa... hoặc phải nói, tâm trí nàng vốn không đặt ở đây.

Trì Vũ Thập nhìn bầu trời u ám, nói:

— Còn một khắc nữa, ngày hôm nay sẽ qua đi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi hờ hững nhìn về phía trước:

— Hiện giờ ta chỉ đơn thuần không muốn nhìn thấy hắn. Có một số việc, ta thật sự cần phải suy nghĩ cẩn thận.

Trì Vũ Thập đột nhiên cười, bất ngờ nói:

— Xem ra đã tán thành lời ta nói trước đó rồi? Nhưng có nhiều thứ, ngược lại đừng nghĩ thì tốt hơn, bởi vì càng nghĩ sẽ chỉ càng loạn. Ngươi chỉ cần xác định là “có” hay “không” là được.

Thiên Diệp Ảnh Nhi bất giác đảo mắt:

— Nếu như là “Có”, thì nên làm thế nào? Với lập trường của ta...

Đúng vậy, câu nói này nàng đang thỉnh giáo Trì Vũ Thập.

Nàng hiểu bản thân có địch ý khó hiểu với Trì Vũ Thập, hiện giờ cũng vẫn cực kỳ không ưa Ma Hậu này. Nhưng... dường như chỉ có Trì Vũ Thập mới có thể cho nàng câu trả lời.

Trì Vũ Thập thản nhiên đáp:

— Hoặc là triệt để loại bỏ, hoặc là thuận theo lòng mình. Cho dù là lựa chọn nào cũng tốt hơn nhiều so với việc tự phủ nhận và để tâm tư hỗn loạn.

— Nhưng mà, nếu như thứ này có thể triệt để loại bỏ...

Trì Vũ Thập lắc đầu, không nói tiếp.

Thiên Diệp Ảnh Nhi tự giễu cười, nói:

— Ha... ta từng coi nam nhi thiên hạ đều là lũ ti tiện, không một ai có tư cách lọt vào mắt xanh, càng đừng nói là chạm vào một sợi tóc của ta. Vậy mà lại rơi vào tình cảnh này. Nực cười... thật nực cười...

— Trì Vũ Thập, nếu ngươi muốn cười thì cứ cười đi.

Trì Vũ Thập nói nhỏ, nhưng lại mang theo một phần tự giễu nhàn nhạt:

— Sao ta phải cười ngươi? Nếu nói nực cười, ta còn... nực cười hơn ngươi nhiều.

Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn luôn nhìn về phía trước, không nhìn vào mắt Trì Vũ Thập, cũng không quá để tâm đến câu nói này của nàng.

Dù sao, Trì Vũ Thập trong truyền thuyết là kẻ đã đạp lên vô số nam nhân để leo lên đỉnh cao, về phương diện tình cảm nam nữ, quả thực có thể xưng là “vô song”.

— Rõ ràng ta ghét hắn, hận hắn. Ta gieo cho hắn Phạm Hồn Cầu Tử Ấn khiến hắn sống không được chết không xong, còn hắn lại hạ Nô Ấn hủy hoại cả đời tôn nghiêm của ta, giữa chúng ta rõ ràng có mối thù sâu đậm nhất...

— Rốt cuộc là vì sao?

Trì Vũ Thập nói:

— Vấn đề này cần phải suy nghĩ cẩn thận sao? Cho dù là lúc ngươi căm hận hắn nhất, muốn giết hắn nhất, ngươi cũng không thể không thừa nhận, hắn là nam tử thần bí và kỳ lạ nhất đương thời, đúng không?

“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi không phủ nhận.

— Đối với nữ nhân, thứ nguy hiểm nhất trên thế gian này chính là bí mật trên người một nam nhân. Khi ngươi muốn tìm tòi khám phá nó, ngươi đã đứng bên bờ vực nguy hiểm. Mà ngươi... khi còn là Phạm Đế Thần Nữ, trên đời này có lẽ không ai giống như Vân Triệt, khiến ngươi điên cuồng muốn biết tất cả bí mật của hắn.

“...” Cánh môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhếch, từng màn quá khứ tái hiện, nhưng giờ đây lại mang một hương vị khác.

— Vào lúc ngươi tuyệt vọng nhất, người ngươi nghĩ đến là hắn; lúc thống khổ nhất, người bên cạnh ngươi là hắn; lúc u ám nhất, ánh sáng duy nhất của ngươi cũng là hắn. Các ngươi đã từng bước một đi từ vực sâu đến ngày hôm nay, người nắm tay ngươi chính là hắn.

— Trong lúc ngươi vô tình, không gian hắn chiếm cứ trong lòng ngươi ngày càng nhiều, dần dần vượt qua cả mối thù mà ngươi từng xem là mạng sống... thậm chí có khả năng đã bắt đầu khiến ngươi cảm thấy, thù hận dường như cũng không còn quan trọng như vậy nữa.

“!!” Tròng mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt lóe lên.

Khoảng thời gian bị hạ Nô Ấn, bị Vân Triệt gọi là “Ảnh Nô”, vốn là dấu ấn sỉ nhục cả đời nàng không thể xóa nhòa.

Nhưng giờ nghĩ lại, dường như cảm giác nhục nhã cũng không còn nhiều đến thế.

Giết Thiên Diệp Phạm Thiên là chấp niệm duy nhất khiến nàng không chịu chết đi, là mục đích duy nhất để nàng gắng sức chạy tới Bắc Thần Vực. Vì nó, nàng có thể từ bỏ tất cả, thậm chí không tiếc quỳ gối trước mặt Vân Triệt, chủ động để hắn hạ Nô Ấn cho mình.

Nàng vẫn khát vọng báo thù. Nhưng mà...

Nếu không thể báo thù, cứ vĩnh viễn ở lại Bắc Thần Vực với Vân Triệt như vậy, cho dù vĩnh viễn làm hai cô hồn dã quỷ bầu bạn lang thang trong bóng tối... dường như cũng không phải là không thể chấp nhận.

Thậm chí còn có một sự hướng tới mơ hồ.

— Đây quả nhiên là... thứ đáng sợ nhất trên đời.

Thiên Diệp Ảnh Nhi thì thào.

Trước kia, Thiên Lang Khê Tô từng vì nàng mà cam nguyện làm tất cả, thậm chí không màng tính mạng. Đáp lại, nàng chỉ có sự hèn mọn và chế nhạo.

Hiện giờ... nàng cuối cùng đã hiểu, nàng thế mà lại đã hiểu.

— Tất cả những điều này trong mắt ngươi có lẽ không thể tin nổi, nhưng trong mắt ta lại là chuyện thuận lý thành chương. Huống chi... trước khi tâm hồn ngươi bị hắn chiếm cứ, thân thể đã sớm bị hắn chiếm đoạt hoàn toàn.

Trì Vũ Thập liếc nhìn nàng, giọng nhẹ bẫng:

— Phạm Đế Thần Nữ, dung mạo họa thủy, nam nhân nào có được mà chẳng ngày đêm chìm đắm. E rằng bây giờ ngươi đã hoàn toàn biến thành dáng vẻ mà hắn muốn, đời này khó lòng thoát khỏi.

— Ngươi... câm miệng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc xéo.

Nhìn gò má Thiên Diệp Ảnh Nhi, Trì Vũ Thập nhếch môi cười nhẹ:

— Phạm Đế Thần Nữ từng ngoan độc tuyệt tình, khinh miệt tất cả, khiến vô số Đế tử Thần tử phải lưu luyến si mê như điên. Nếu để bọn họ nhìn thấy dáng vẻ của ngươi bây giờ, e rằng đến thần hồn cũng bay mất.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên nói:

— Trì Vũ Thập, cả đời ngươi duyệt vô số nam nhân, chắc hẳn là người hiểu rõ nam nhân nhất.

Trì Vũ Thập: “...”

— Cho nên ta muốn hỏi ngươi một vấn đề.

Rõ ràng đang hỏi Trì Vũ Thập, nhưng ánh mắt nàng lại luôn nhìn về một hướng khác, giọng nói cũng bắt đầu ấp úng:

— Ngươi cảm thấy... ngươi cảm thấy Vân Triệt hắn...

— Ngươi định hỏi ta, Vân Triệt có tình cảm nam nữ với ngươi không?

Trì Vũ Thập nói thẳng thay nàng.

Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi càng lệch đi vài phần, khẽ gật đầu không thể nhận ra.

— Đương nhiên là không.

Trì Vũ Thập trả lời còn thẳng thắn hơn.

“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhắm mắt, tự giễu cười:

— Quả nhiên.

Trì Vũ Thập nói:

— Hiện giờ hắn sẽ không, cũng không dám có tình cảm với bất kỳ ai. Dù sao, trong một đêm hắn đã mất đi tất cả. Trước khi báo thù, hắn không cho phép bản thân có bất cứ “tạp niệm” nào. Mà cho dù sau khi báo thù...

— Cả đời này hắn có thể bước ra khỏi cơn ác mộng đó hay không, vẫn còn chưa biết.

— Thậm chí hắn có nguyện ý bước ra hay không, cũng là...

Trì Vũ Thập nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Tử chí ẩn giấu dưới lòng thù hận của Vân Triệt, nàng tin Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng cảm nhận được.

Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi dần mê man, nhất thời không để ý đến... sự hiểu biết của Trì Vũ Thập về Vân Triệt dường như đã quá nhiều rồi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi xoay người, tâm sự nặng nề rời đi.

— Không nói một tiếng “cảm ơn” sao?

Trì Vũ Thập nói.

Bước chân thoáng dừng, Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng lên tiếng:

— Ta vẫn rất ghét ngươi.

Trì Vũ Thập nở nụ cười rất nhẹ, không hề để tâm, mơ hồ nói một câu không rõ ý nghĩa:

— Ta ngược lại rất cảm kích ngươi.

“??” Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày, nhưng lòng đang rối bời, nàng không dừng lại mà nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Trì Vũ Thập.

Hướng nàng đi là nơi Vân Triệt đang ở.

Trì Vũ Thập ngẩng đầu nhìn trời, hắc vụ lơ lửng cũng không cách nào che giấu được mâu quang u ám mà yêu mị của nàng, nàng lẩm bẩm:

— Nếu Trụ Thiên Thần Đế còn giữ được lý trí, chín phần mười sẽ không vì hận thù mà bất chấp hậu quả tấn công Bắc Thần Vực.

— Nhưng mà, dù là khả năng nhỏ nhất cũng phải đề phòng.

----

Trong căn phòng sâu nhất trên huyền chu hắc ám, đặc biệt yên tĩnh.

Vân Triệt cuộn người, thu mình trong góc hẹp nhất, trong lòng ôm lưu âm thạch ba màu mà Vân Vô Tâm đưa cho hắn, ngón tay vuốt ve trên đó hết lần này đến lần khác... bầu bạn với nữ nhi, cùng con bé vượt qua canh giờ mười tám tuổi.

... ...

Vô Tâm, ngày sinh nhật bảy mươi tuổi của ông nội, Tô Chỉ Chiến đến mừng thọ, cũng nhân cơ hội cầu hôn với cha, hy vọng cha hứa gả con cho nhi tử của hắn là Tô Hàn Lâu vừa tròn mười tám tuổi.

Ý nghĩ duy nhất lúc đó của cha chính là đánh gãy chân hắn rồi ném ra ngoài.

Thân là phụ thân, cha không nên ích kỷ can thiệp vào cuộc đời của con sau khi con trưởng thành.

Nhưng nghĩ đến có người muốn cướp con đi khỏi bên cạnh mình, cha lại sợ hãi, phẫn nộ, hoảng hốt...

Đã từng có một cô gái, khi nàng ấy mười lăm tuổi đã ngốc nghếch đòi gả cho cha. Phụ thân của nàng ấy nổi trận lôi đình muốn đánh muốn giết, lúc đó trong lòng cha còn khinh thường ông ta không có phong phạm của một Giới Vương, giống như một con dã thú phát điên.

Cho đến ngày đó, cha đột nhiên ý thức được, con gái của mình cũng sẽ có ngày xuất giá...

Nếu thật sự đến ngày đó, cha nhất định sẽ... cười trong đau khổ.

Nhưng mà... nhưng mà...

Ngay cả cơ hội như vậy, cha cũng đã vĩnh viễn mất đi rồi.

Vô Tâm, con là nữ nhi tốt nhất trên đời. Lại gặp phải... người cha đáng hận nhất, vô dụng nhất trên đời này.

Hiện giờ, khát khao lớn nhất của cha chính là có thể bù đắp cho con ở thế giới bên kia... cho dù phải bước qua núi đao, lội qua biển máu.

Chờ cha... ngày đó sẽ không còn xa nữa.

... ...

Rầm!

Cửa phòng bị đẩy ra một cách không hề dịu dàng, Thiên Diệp Ảnh Nhi bước vào.

Vân Triệt ngước mắt lên từ giữa hai đầu gối, vừa định nói chuyện, một mùi hương cơ thể quen thuộc đã đột nhiên ập tới, hắn trực tiếp bị Thiên Diệp Ảnh Nhi đè ngã xuống đất.

Xoẹt!

Một tiếng vang nhỏ, áo đen trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi rách toạc, bờ vai thơm như tuyết trắng ngần không tì vết tỏa ra ngọc quang trong không gian u ám.

“...” Ánh mắt Vân Triệt khựng lại trong chớp mắt, sau đó lạnh lùng nói:

— Hôm nay ta không muốn tu luyện!

— Ta cũng không muốn.

Thiên Diệp Ảnh Nhi tháo mặt nạ xuống, để lộ dung nhan tuyệt mỹ đủ khiến cho tất cả sắc màu, tất cả ánh sáng trên thế gian đều lập tức thất sắc. Trong đôi mắt đẹp màu vàng kim gợn lên một tầng thủy quang mà Vân Triệt chưa từng thấy, đẹp đến mức khiến hắn có chút hoảng hốt:

— Chỉ là đột nhiên muốn thử xem, cảm giác ở trên là như thế nào!

Trên huyền chu hắc ám, Kiếp Tâm và Kiếp Linh đồng thời có cảm giác, vội vàng liếc nhìn nhau.

— Chủ nhân, dường như có âm thanh kỳ quái.

Kiếp Tâm nói.

Kiếp Linh nói:

— Là giọng của Vân Thiên Ảnh, hay là nàng ấy cũng bị thương?

Họa Cẩm ngưng thần lắng nghe, đột nhiên, trên khuôn mặt trắng như ngọc của nàng hiện lên một tầng hồng nhạt bất thường:

— Âm thanh này... dường như... dường như là...

Trì Vũ Thập ngoái đầu nhìn lại, nhìn ba ma nữ với thần sắc khác nhau, mỉm cười nói:

— Tiên âm đoạt hồn của Phạm Đế Thần Nữ đâu phải ai cũng có diễm phúc được nghe. Các ngươi còn không mau ngưng thần lắng nghe, bỏ lỡ một khoảnh khắc thôi cũng là tổn thất to lớn cả đời khó mà bù đắp được đấy.

“...” Cánh môi của Kiếp Tâm, Kiếp Linh, Họa Cẩm khẽ nhếch, sau đó run rẩy hồi lâu rồi mới ào ào bay đi như chạy trốn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!