Theo lệnh của Phần Nguyệt Thần Đế, kết giới của Phần Nguyệt Vương Thành mở rộng, không khí cũng đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Phần Đạo Tàng, một Thần Chủ cấp chín đỉnh phong, đứng đầu mười một Thực Nguyệt Giả dưới trướng Phần Nguyệt Thần Đế, cũng là thúc tổ phụ của hắn. Vừa lúc kết giới vương thành rộng mở, y cũng cấp tốc đến bên cạnh Phần Nguyệt Thần Đế:
- Thần Đế, có đại sự gì?
Phần Nguyệt Thần Đế vẫn ngước mắt nhìn trời, mày nhíu chặt:
- Ma Hậu.
- Cái gì!?
Phần Đạo Tàng chấn động.
- Nên tới, cuối cùng vẫn tới.
Phần Nguyệt Thần Đế trầm giọng.
Hắn luôn giấu kín chuyện Man Hoang Thần Tủy cất ở Thiên Hoang Thần Giáo bị trộm mất, lại còn bị Ma Nữ thứ bảy phát hiện, nên biết sớm muộn gì Trì Vũ Thập cũng sẽ tìm tới cửa.
Nhưng nàng lại đích thân đến... thế trận này cũng quá lớn rồi.
Lần trước Trì Vũ Thập đích thân đến Phần Nguyệt Thần Giới đã là chuyện của mấy ngàn năm trước.
- Thần Đế, nên ứng đối thế nào?
Phần Đạo Tàng hỏi.
Phần Nguyệt Thần Đế hơi trầm mặc, rồi chậm rãi nói:
- Hiện có bao nhiêu Thực Nguyệt Giả đang ở trong giới?
Phần Đạo Tàng nói:
- Tính cả lão hủ, tổng cộng có bảy người.
Trong mắt Phần Nguyệt Thần Đế liên tục lóe lên những tia sáng tối:
- Toàn bộ đến hầu ở chủ điện. Ma Hậu nham hiểm xảo trá, tuyệt đối không thể lấy cứng đối cứng. Nhưng... nơi này là Phần Nguyệt Vương Thành, về khí thế cũng tuyệt đối không thể yếu thế!
- Dạ.
Phần Đạo Tàng lĩnh mệnh, lúc xoay người thì khẽ thở ra một hơi.
Lời của Phần Nguyệt Thần Đế tuy kiên cường mạnh mẽ, đế uy lăng nhiên... nhưng thực chất, chỉ riêng mệnh lệnh triệu tập tất cả Thực Nguyệt Giả đang ở trong giới đến chủ điện đã cho thấy sự yếu thế trong tiềm thức.
Nói khó nghe hơn một chút... chính là sợ hãi.
Nhớ lại vạn năm trước, Kiếp Hồn Giới vẫn là Tịnh Thiên Thần Giới do Tinh Thiên Thần Đế chấp chưởng. Mỗi lần Tịnh Thiên Thần Đế đích thân tới bái phỏng, nhiều nhất cũng chỉ sai một Thực Nguyệt Giả ra đón chào.
Khí tức trong Phần Nguyệt Vương Thành bắt đầu cuộn trào, nhưng khí tức của Ma Hậu lại tiếp cận vô cùng thong thả, dường như cố ý cho bọn họ đủ thời gian để phản ứng và chuẩn bị.
Vẻ thản nhiên gần như ngạo mạn này cũng là một loại áp bức vô hình.
Trọn vẹn một khắc sau, ma âm mờ ảo từ trên không trung Phần Nguyệt Vương Thành phủ xuống:
- Phần Nguyệt Thần Đế, đã lâu không gặp.
Không tự giới thiệu, không tỏ vẻ đến bái phỏng, chỉ một câu thăm hỏi đã đổ ập xuống như mang theo oán hận.
Câu hỏi thăm này, dù là Phần Nguyệt Thần Đế hay bất kỳ ai khác ra nghênh đón, bất kỳ ai khác đáp lời, đều tuyệt đối không thích hợp.
Phần Nguyệt Thần Đế nhíu mày thật sâu, rồi tự mình đứng dậy... lúc đứng lên, trên mặt đã hồng hào rạng rỡ, ý cười thản nhiên:
- Ha ha ha ha! Hôm qua ma hoa ở Phần Tinh Trì nở rộ, hắc tinh sáng rực, bổn vương đã biết chắc chắn có khách quý ghé thăm, không ngờ lại chính là Ma Hậu giá lâm!
Hắn bay lên không, đích thân nghênh đón trước mặt Trì Vũ Thập, ánh mắt nhanh chóng lướt qua những người sau lưng nàng, ý cười càng thêm rạng rỡ:
- Ma Hậu đích thân tới, Phần Nguyệt thật vinh hạnh. Nhiều năm không gặp, phong thái và ma tức của Ma Hậu quả nhiên hơn xa năm đó, thật khiến bổn vương thán phục.
Trì Vũ Thập cười như không cười:
- Xem ra Phần Nguyệt Thần Đế chẳng có tiến bộ gì. Bao năm nay chắc đều mải mê trên bụng nữ nhân rồi nhỉ?
Phần Nguyệt Thần Đế háo sắc như mạng, đây là chuyện cả Bắc Thần Vực đều biết.
Nhưng người dám mỉa mai Phần Nguyệt Thần Đế ngay trước mặt như vậy, e rằng cũng chỉ có Trì Vũ Thập.
Phần Nguyệt Thần Đế không hề tức giận, mà cười lớn một tiếng nói:
- Nam nhi trên đời, chẳng qua cũng chỉ vì hai chữ quyền sắc. Bổn vương tuy là đế của Phần Nguyệt, nhưng trong cốt tủy vẫn chỉ là một tục nhân, sao có thể so được với Ma Hậu.
Trì Vũ Thập cười thản nhiên, chậm rãi nói:
- Thật hiếm thấy Phần Nguyệt Thần Đế lại tự biết mình như vậy.
Khóe mắt Phần Nguyệt Thần Đế run rẩy rất nhỏ. Nếu người trước mắt đổi lại là kẻ khác, hắn đã sớm một chưởng đánh thành tro bụi.
Hắn biết Trì Vũ Thập đích thân tới nhất định có ý đồ không tốt, nhưng mức độ "không tốt" này vẫn vượt xa dự đoán của hắn.
Xem ra chuyện Man Hoang Thần Tủy quả thật đã khiến nàng nổi giận... Hơn nữa, nếu không nắm được bằng chứng tuyệt đối, sao nàng có thể đích thân đến đây.
Xem ra hôm nay khó mà yên ổn.
Hờ hững liếc nhìn Phần Nguyệt Thần Đế đang tâm tư trăm mối, Trì Vũ Thập nói:
- Phần Nguyệt Thần Đế không tò mò về ý đồ của bổn hậu lần này sao?
Phần Nguyệt Thần Đế cười nói:
- Ha ha, bổn vương và Ma Hậu đã nhiều năm không gặp, chỉ riêng việc hàn huyên thôi e rằng mười ngày mười đêm cũng không đủ. Tiệc đã chuẩn bị xong, mời Ma Hậu vừa thưởng tiệc vừa trò chuyện được chăng?
- Mời.
Đến Phần Nguyệt Thần Giới, Trì Vũ Thập chỉ dẫn theo bốn người.
Vân Triệt, Thiên Diệp Ảnh Nhi, Ma Nữ thứ tám Ngọc Vũ và Ma Nữ thứ chín Thiền Y.
Không có Đại Ma Nữ đi cùng, lại dẫn theo hai Ma Nữ yếu nhất, điều này khiến áp lực trong lòng Phần Nguyệt Thần Đế giảm đi đôi chút.
Trong đại điện, yến tiệc đã bày sẵn. Nhưng điện đường nguy nga là thế mà chỉ có hơn mười người ngồi, mỗi người trong số họ đều có thân phận vô cùng cao quý.
Dù sao, người có tư cách ngồi cùng bàn với Ma Hậu, toàn bộ Bắc Thần Vực có được bao nhiêu kẻ?
Phần Nguyệt Thần Đế đích thân dẫn Ma Hậu vào đại điện. Tất cả những người đang chờ sẵn trong điện lập tức đứng dậy hành lễ đón chào. Cùng lúc đó, một luồng uy áp đáng sợ ngưng tụ trong điện cũng lặng lẽ ép xuống.
Trong điện có bảy Thực Nguyệt Giả, hai mươi Phần Nguyệt Thần Sứ, cùng một nhóm đế tử, đế nữ có tu vi và thiên phú cao nhất.
Nhiều cường giả đỉnh cấp của Bắc Vực tề tựu một nơi, vốn không cần cố ý phóng thích khí tức, chỉ riêng uy thế tự nhiên dung hợp lại đã đủ để dễ dàng nghiền nát ý chí của người khác, khiến họ không dám tiến lên nửa bước.
Dù đối phương là Ma Hậu Bắc Vực, nhưng nơi này là vương thành của Phần Nguyệt Thần Giới!
Trong số đó, Phần Nguyệt Đế Tử Phần Kiết Nhiên, người từng gặp Vân Triệt ở Hoàng Thiên Khuyết, cũng có mặt. Hắn liếc nhìn Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, thoáng sững sờ, rồi vội vàng cúi đầu, trong lòng chấn động.
Trì Vũ Thập đứng trước điện, ánh mắt lướt qua, đuôi mày khẽ nhướng, khóe môi cũng cong lên một đường yêu dị:
- Nhiều năm không đến, đạo đãi khách của Phần Nguyệt các ngươi ngày càng long trọng nhỉ. Thịnh lễ thịnh tình thế này, bổn hậu cũng có phần thụ sủng nhược kinh đấy.
Giọng của Thần Đế vốn nên từng chữ như thiên uy sấm sét.
Nhưng giọng nói của Trì Vũ Thập lại mềm mại như tơ, dịu dàng như yêu nữ, vừa lọt vào tai đã xâm nhập vào hồn. Toàn bộ người trong điện đều run lên, huyết khí toàn thân tăng tốc... đặc biệt là mấy vị đế tử, đế nữ có tu vi tương đối thấp, thân thể thậm chí còn khẽ lảo đảo, tầm mắt cũng trở nên hoảng hốt.
Uy áp của Phần Nguyệt vốn nên khiến người ta kinh sợ, vậy mà trong khoảnh khắc đã trở nên hỗn loạn.
- Ha ha ha ha ha!
Một tiếng cười to như chuông ngân trống giục khiến tâm thần mọi người chấn động, nhanh chóng khôi phục lại sự tỉnh táo. Phần Nguyệt Thần Đế cao giọng nói:
- Ma Hậu là khách quý, dù cả giới ra nghênh đón cũng không quá đáng. Yến tiệc nhỏ thế này, Ma Hậu không chê sơ sài đã là may rồi.
- Mau mời ngồi ghế trên.
Trì Vũ Thập cười nhẹ, cất bước vào điện. Nàng đi đến đâu, mọi người đều cúi đầu... Đây không phải là cung nghênh, mà là sự kiêng kỵ phát ra từ sâu trong linh hồn.
Các đế tử, đế nữ này toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Bọn họ đã sớm nghe danh Ma Hậu, nhưng chưa từng tận mắt diện kiến. Hôm nay, chỉ một câu ma âm mờ ảo đã khiến tâm hồn họ đến giờ vẫn còn run sợ không thôi.
Phần Nguyệt Thần Đế ngồi vào đế vị, Trì Vũ Thập ngồi ở ghế tôn quý nhất. Ngọc Vũ và Thiền Y lại không ngồi xuống mà đứng hầu một trái một phải sau lưng Trì Vũ Thập, làm như không thấy vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
Vân Triệt ngồi ở bên cạnh Trì Vũ Thập, Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng ở sau hắn.
Từ lúc vào Phần Nguyệt Thần Giới, cả hai người đều chưa nói một lời. Mà vị Phần Nguyệt Thần Đế, một trong ba Thần Đế Bắc Vực này, lại khác một trời một vực so với tưởng tượng của họ.
- Ma Hậu, nếu bổn vương không đoán sai, vị này chính là Ma Nữ mà người mới thu nhận vài năm gần đây, lấy "Thiền Y" làm tên?
Ánh mắt của Phần Nguyệt Thần Đế rơi vào trên người Ma Nữ Thiền Y ở sau lưng Trì Vũ Thập.
Trong số những người đồng hành cùng Trì Vũ Thập, người đáng chú ý nhất không nghi ngờ gì là Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Mười tháng trước, một người tên "Lăng Vân" đã dùng sức mạnh Thần Quân cấp bảy đánh bại hoàn toàn Thiên Cô Hộc vô địch cùng cấp ở Hoàng Thiên Giới, sau đó còn một kiếm tiêu diệt quỷ vương Diêm Ma Diêm Tam Canh. "Lăng Thiên Ảnh" đi cùng hắn còn làm trọng thương Ma Nữ thứ tư Yêu Điệp.
Chuyện này khiến vạn giới khiếp sợ, ảnh hưởng vô cùng lớn. Đến hôm nay, với khả năng của Phần Nguyệt Giới, sao lại không biết Lăng Vân chính là Vân Triệt, còn Lăng Thiên Ảnh chính là Phạm Đế Thần Nữ đã cùng hắn trốn đến Bắc Thần Vực.
Sau đó, Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi đều ở Kiếp Hồn Giới. Có lời đồn rằng họ chủ động đến đó, cũng có lời đồn rằng sau khi họ xúc phạm Ma Hậu, làm tổn thương Ma Nữ ở Hoàng Thiên Khuyết đã chọc giận Ma Hậu, bị Kiếp Hồn Giới bắt về xử tội.
Với hiểu biết của Phần Nguyệt Thần Đế về Trì Vũ Thập, hắn càng tin vào giả thuyết sau.
Bên phía Diêm Ma Giới hiển nhiên cũng nghĩ như vậy.
Nhưng hôm nay, Trì Vũ Thập đích thân đến Phần Nguyệt Giới lại mang theo Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi!
Càng kỳ lạ hơn là, từ vị trí chỗ ngồi của Vân Triệt cùng với thái độ của bọn họ, Phần Nguyệt Thần Đế rõ ràng có một cảm giác... địa vị của Vân Triệt còn cao hơn cả các Ma Nữ.
Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc và nghi ngờ.
Theo lẽ thường, thấy tình hình như vậy sẽ tự nhiên mượn cớ giới thiệu người đi theo để thăm dò. Kể cả các Thực Nguyệt Giả, Phần Nguyệt Thần Sứ trong điện đều cho rằng Phần Nguyệt Thần Đế chắc chắn sẽ hỏi Trì Vũ Thập về Vân Triệt trước tiên.
Nhưng Phần Nguyệt Thần Đế lại không làm vậy.
Hắn không hỏi đến Vân Triệt, cũng không hỏi mục đích Trì Vũ Thập đến đây, mà lại hỏi về Ma Nữ thứ chín đi theo trước. Ánh mắt thậm chí còn không liếc về phía Vân Triệt, như thể hoàn toàn không để tâm đến sự tồn tại của họ.
Hôm nay Trì Vũ Thập đến đây không có ý tốt. Dù trong lòng Phần Nguyệt Thần Đế kinh nghi, nhưng hắn quyết không để mình bị cuốn theo nhịp điệu của nàng.
Trong lòng hắn có tật, nên việc đầu tiên phải làm là giành thế chủ động, áp chế đối phương về mặt khí thế ngay từ đầu.
Và Ma Nữ thứ chín mà Trì Vũ Thập mới thu nhận đã trở thành cơ hội tốt nhất được hắn lựa chọn.
Trì Vũ Thập nói:
- Không sai, Thiền Y là Ma Nữ mới của bổn hậu từ bảy năm trước, rất ngoan ngoãn, bổn hậu rất thích nàng.
Thiền Y: "..."
Phần Nguyệt Thần Đế cười hề hề gật đầu:
- Thì ra là vậy. Người đời thường đồn Ma Hậu chọn Ma Nữ lấy dung mạo làm đầu, tư chất là phụ, bao năm nay bổn vương vẫn không tin. Giờ tận mắt thấy mới biết lời đồn không phải không có căn cứ. Hẳn là vị Ma Nữ mới này có dung mạo khuynh quốc khuynh thành.
Lời này nghe như đang khen ngợi dung mạo của Ma Nữ thứ chín, nhưng thực chất... là đang giễu cợt tư chất của nàng và cả ánh mắt của Trì Vũ Thập.
Sau khi kế thừa lực lượng Ma Nữ, tu vi Thần Chủ cấp tám trung kỳ... không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là Ma Nữ yếu nhất.
Trì Vũ Thập dường như không nghe ra ý mỉa mai trong lời hắn, cười nhạt:
- Đó là tự nhiên, e rằng Phần Nguyệt Thần Đế mà thấy được sẽ hồn xiêu phách lạc mất. Bổn hậu cũng nghe nói vài năm gần đây Phần Nguyệt Giới có một Thực Nguyệt Giả trẻ tuổi nhất, còn được Phần Nguyệt Thần Đế phá lệ thu làm nghĩa tử?
Phần Nguyệt Thần Đế hỏi về Ma Nữ thứ chín là để có cớ giới thiệu nghĩa tử mới thu của mình. Nào ngờ lời nói bâng quơ của Trì Vũ Thập lại chĩa thẳng vào họng súng của hắn.
Trong lòng Phần Nguyệt Thần Đế khẽ động, nhưng sắc mặt không đổi, ngược lại còn tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Ồ? Ma Hậu sống ở Thánh Vực Kiếp Hồn, vốn không màng thế sự, lại cũng nghe nói đến chuyện nhỏ này sao?
Trì Vũ Thập khẽ cười:
- Phần Nguyệt Thần Đế thu nghĩa tử, nửa Bắc Thần Vực đều kinh động, bổn hậu muốn không biết cũng khó. Huống chi chuyện liên quan đến Thực Nguyệt Giả, sao có thể là chuyện nhỏ được.
- Ha ha ha ha.
Phần Nguyệt Thần Đế cười to một tiếng, sau đó khẽ gọi:
- Đạo Phiên!
Theo tiếng gọi của Thần Đế, một nam tử có sắc mặt cương nghị, dáng người khôi ngô rời bàn tiệc bước ra, cung kính hành lễ:
- Phụ hoàng có gì căn dặn.
Sinh mệnh khí tức của hắn không quá dày, gần như là người trẻ tuổi nhất trong những người của Phần Nguyệt ở đây. Nhưng huyền khí lại vô cùng bá đạo mênh mông, rõ ràng là một Thần Chủ cấp tám! Hơn nữa đã là cấp tám hậu kỳ.
Ma văn "Thực Nguyệt" trên người tượng trưng cho thân phận Thực Nguyệt Giả của hắn.
Phần Nguyệt Thần Đế cười nói:
- Hiếm khi Ma Hậu cũng quan tâm đến con, còn không mau tới bái kiến.
- Dạ.
Nam tử lên tiếng trả lời, xoay sang phía Trì Vũ Thập, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:
- Vãn bối Quý Đạo Phiên, bái kiến Kiếp Hồn Ma Hậu.
- Ngươi chính là nghĩa tử mà Phần Nguyệt Thần Đế mới thu nhận, Thực Nguyệt Giả mới nhậm chức?
Dưới lớp sương đen, ánh mắt Trì Vũ Thập lướt qua đánh giá hắn, dường như rất hứng thú.
- Dạ.
Quý Đạo Phiên cúi đầu trả lời.
Trì Vũ Thập nhếch mày, giọng nói uốn lượn chậm rãi:
- Quý? Đã là Thực Nguyệt Giả, lại là nghĩa tử của Phần Nguyệt Thần Đế, vậy mà chưa đổi sang họ "Phần", thật có chút lạ.
"..." Vân mỗ nào đó không hề có cảm giác tồn tại, chỉ cúi đầu nhắm mắt, dường như đã ngủ say.
Ánh mắt của Quý Đạo Phiên như sao lạnh, dù đối mặt với Trì Vũ Thập vẫn khí thế như núi, tuy kế thừa Phần Nguyệt thần lực chưa lâu nhưng đã cực kỳ có uy phong của một Thực Nguyệt Giả:
- Phụ hoàng lòng dạ như biển, không chỉ ban cho Phần Nguyệt thần lực, còn cho phép vãn bối giữ lại họ của tổ tiên trong trăm năm.
- Thì ra là vậy, thuật dụng nhân của Phần Nguyệt Thần Đế khiến bổn hậu rất bội phục.
Còn chưa đợi Phần Nguyệt Thần Đế đáp lại, giọng Trì Vũ Thập đã chuyển:
- Chỉ là ánh mắt nhìn người thật sự quá kém. Tư chất như vậy mà cũng ban cho Phần Nguyệt thần lực, còn thu làm nghĩa tử. Thực Nguyệt Giả ngày nay đã sa sút đến mức này rồi sao?