Trì Vũ Thập vừa dứt lời, biểu cảm của Quý Đạo Phiên chợt cứng đờ, thần sắc của các thực nguyệt giả cũng đột nhiên thay đổi.
Ở Bắc Thần Vực, thực nguyệt giả, diêm ma, ma nữ đều là những tồn tại gần với cấp bậc Thần Đế. Vạn linh chỉ có thể ngước nhìn từ xa, xúc phạm bọn họ chẳng khác nào xúc phạm thiên uy.
Mà kẻ có đủ tư cách nhìn xuống bọn họ, cũng chỉ có tam đế Bắc Vực mà thôi.
Nếu lời này không phải thốt ra từ miệng Ma hậu, kẻ dám nói năng xằng bậy như vậy chắc chắn đã phơi thây tại chỗ.
Phần Nguyệt thần đế thu lại nụ cười, khẽ nhíu mày:
- Ma hậu, lời này là có ý gì? Hay là... cảm thấy nghĩa tử này của bản vương tư chất tầm thường?
Trì Vũ Thập lại tỏ vẻ nghi hoặc, hỏi ngược lại:
- Hửm? Ý của Phần Nguyệt thần đế chẳng lẽ là cho rằng tư chất của kẻ này rất cao sao? Hay là những năm gần đây Phần Nguyệt thần đế không chỉ hao mòn thân thể, mà ngay cả đầu óc cũng đặt hết lên người nữ nhân rồi?
- Ha ha ha ha ha!
Bị Trì Vũ Thập trào phúng sỉ nhục, Phần Nguyệt thần đế lại phá lên cười ha hả. Hắn cảm thấy Trì Vũ Thập có lẽ đang cố ý chọc giận mình, cho nên... hắn cố ý không nổi giận.
- Nhiều năm không gặp, Ma hậu lại thay đổi, trở nên thích nói đùa như vậy.
Phần Nguyệt thần đế ngửa người ra sau, ánh mắt vô tình hữu ý liếc nhìn ma nữ Thiền Y đang yên lặng đứng sau lưng Trì Vũ Thập:
- Ma uy của Ma hậu bao trùm thiên hạ, e rằng thế gian này không có ai có thể thật sự lọt vào mắt xanh của ngươi. Nhưng mà... thời điểm Đạo Phiên tiếp nhận Phần Nguyệt thần lực cũng tương đương với lúc ngươi thu nhận ma nữ thứ chín. Vậy mà tu vi này lại cao hơn nửa phần.
- Nếu nói tư chất của Đạo Phiên là tầm thường, vậy ma nữ dưới trướng Ma hậu chẳng phải càng thêm khó coi hay sao? Lời này của Ma hậu, chẳng lẽ là đang cố ý tự giễu cợt mình?
Lời nói không giận không hờn của Phần Nguyệt thần đế lập tức trút đi cơn tức trong lòng các thực nguyệt giả, ánh mắt họ nhìn về phía Trì Vũ Thập cũng bớt đi vài phần kính sợ, lại nhiều thêm vài phần chế giễu.
Nghe đồn Kiếp Hồn Ma hậu đáng sợ như yêu ma, không ai không sợ hãi. Hôm nay tận mắt thấy, hóa ra cũng chỉ là một kẻ vì muốn trào phúng người khác mà lấy đá tự đập vào chân mình.
Chẳng qua cũng chỉ thế mà thôi.
Trì Vũ Thập cười nhạt:
- Nếu bàn về nói đùa, bản hậu xin cam bái hạ phong trước mặt Phần Nguyệt thần đế. Tư chất và tu vi thì có liên quan gì đến nhau? Thiền Y của bản hậu tuy không dám nói là thiên tư vô song, nhưng cũng không phải là tên tiểu tử khác họ mà ngươi mới thu nhận có thể so bì.
Phần Nguyệt thần đế còn chưa kịp mở miệng, Quý Đạo Phiên đã ngước mắt lên, nói:
- Ma hậu điện hạ, vãn bối kính ngài là tiền bối, không dám thất lễ. Nhưng thân là thực nguyệt giả, cho dù ngài là Ma hậu cũng không thể ác ý sỉ nhục!
Thân là thực nguyệt giả, lại ở trong Phần Nguyệt Vương Thành, cho dù đối mặt với Ma hậu, hắn cũng có tư cách thản nhiên đối diện.
Trì Vũ Thập khẽ liếc đôi mị mâu, khóe môi nhếch lên một tia châm chọc:
- Ác ý sỉ nhục? Dựa vào ngươi mà cũng xứng?
Nàng đột nhiên hạ lệnh, giọng nói chậm rãi:
- Thiền Y, đây là lần đầu tiên ngươi đặt chân đến Phần Nguyệt giới. Đã đến rồi, vậy thì thuận tiện luận bàn một chút với vị thực nguyệt giả mới nhậm chức này đi, chỉ giáo cho hắn một chút, thế nào mới gọi là “Tư chất”!
- Vâng, chủ nhân.
Thiền Y lĩnh mệnh bước ra, đứng đối diện Quý Đạo Phiên.
Không khí trong đại điện ngưng đọng, tất cả ánh mắt đều trở nên vô cùng kinh ngạc.
Ngoại trừ Quý Đạo Phiên, bảy thực nguyệt giả còn lại đều là Thần Chủ cấp chín. Bọn họ chỉ cần liếc mắt là đã nhận ra tu vi huyền lực của vị ma nữ mới nhậm chức này là Thần Chủ cảnh cấp tám trung kỳ, trong khi Quý Đạo Phiên lại là Thần Chủ cảnh cấp tám hậu kỳ.
Mặc dù đều là Thần Chủ cấp tám, nhưng một khi đã đến cảnh giới Thần Chủ hậu kỳ, chênh lệch nửa tiểu cảnh giới gần như là một khoảng cách không thể nào vượt qua.
Mà thực nguyệt giả và ma nữ là những tồn tại cùng cấp bậc, ma công tu luyện cũng khó phân cao thấp. Bởi vậy, hai chữ “gần như” cũng có thể bỏ đi. Cường độ của Hắc Ám huyền lực đã có thể trực tiếp quyết định mạnh yếu thắng bại.
Bởi vì nếu thật sự giao thủ, ma nữ Thiền Y vốn không có khả năng thắng... vậy mà còn đòi chỉ giáo.
Vị Ma hậu này... điên rồi sao, hay là đang cố tình gây sự?
Keng!
Không đợi Quý Đạo Phiên trả lời, Nam Hoàng Thiền Y đã rút kim kiếm ra khỏi vỏ, hắc vụ tràn ngập quanh thân, ma uy phóng thích hết cỡ:
- Xin chỉ giáo!
Kiếm đã tuốt vỏ, Phần Nguyệt không thể không ứng chiến, vả lại cũng không có lý do gì để từ chối. Ánh mắt Quý Đạo Phiên híp lại, chuyển hướng về phía Phần Nguyệt thần đế.
Phần Nguyệt thần đế đứng dậy, nói:
- Được. Nếu Ma hậu đã có hứng thú này, Đạo Phiên, ngươi cứ luận bàn một phen với vị ma nữ thứ chín tư chất lỗi lạc này đi.
- Vâng, phụ vương!
Hừ nhẹ một tiếng, cánh tay Quý Đạo Phiên giơ ngang, một thanh hắc ám cự kích xuyên không mà hiện, sóng khí hắc ám mênh mông lập tức khiến đại điện rung chuyển, nhất là trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nó đã cưỡng ép dập tắt hơn nửa khí thế của Thiền Y.
Phần Đạo Tàng cùng một thực nguyệt giả khác bay ra khỏi bàn tiệc, một kết giới ngăn cách cấp tốc thành hình, chia đại điện làm hai.
- Chỉ là luận bàn, điểm đến là dừng.
Phần Nguyệt thần đế mỉm cười, nhưng trong lòng lại không hề thoải mái chút nào.
Hắn một lần nữa xác nhận khí tức của ma nữ Thiền Y, đúng là Thần Chủ cấp tám trung kỳ không sai. Mà hắn lại càng rõ thực lực của Quý Đạo Phiên như lòng bàn tay. Nếu thật sự giao thủ, Quý Đạo Phiên không có khả năng bại.
Nhưng Ma hậu trong nhận thức của hắn lại tuyệt đối không phải kẻ sẽ làm ra chuyện biết rõ không địch lại mà vẫn chủ động gây hấn. Như vậy, khả năng duy nhất còn lại chính là...
Mượn cớ gây chuyện!
Quý Đạo Phiên hiển nhiên đã bị chọc giận, hắn trong cơn tức giận sẽ dốc toàn lực, dùng tốc độ nhanh nhất để đánh bại ma nữ thứ chín, qua đó vả mặt Ma hậu. Nhưng như thế, ma nữ thứ chín rất có thể sẽ bị thương.
Trì Vũ Thập có thể thừa cơ hội này để gây sự!
Vừa nghĩ đến đây, Phần Nguyệt thần đế liền ngưng thần truyền âm cho Quý Đạo Phiên:
- Nhớ kỹ, không được làm nàng ta bị thương!
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng liếc nhìn Phần Nguyệt thần đế... Thần đế, tồn tại đỉnh cao của thời đại, kẻ thật sự nhìn xuống vạn linh, vô địch vô kỵ. Ở tình thế này, nếu đổi lại là một Thần Đế khác, chắc chắn sẽ điên cuồng cười to, thuận thế mà ngang ngược trào phúng.
Thế nhưng, Phần Nguyệt thần đế rõ ràng đang chiếm ưu thế tuyệt đối, trong ánh mắt lại tràn đầy thận trọng và do dự.
Quả thật là sỉ nhục của Thần Đế.
Nhưng mà...
Người có thể trở thành Thần Đế, sao có thể là nhân vật đơn giản.
Mỗi người đều có đạo lý hành sự của riêng mình, Thần Đế cũng vậy. Nếu ngay cả một tồn tại như Thần Đế mà cũng dám xem thường, e rằng chết thế nào cũng không biết.
Trong khoảnh khắc Thiên Diệp Ảnh Nhi thu hồi ánh mắt, nàng đột nhiên cảm nhận được một tia hàn mang chợt lóe lên từ người hắn.
Uy lăng hắc ám trong nháy mắt đó khiến mí mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên trĩu xuống.
Tuy rằng chỉ là một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, nhưng lại khiến Thiên Diệp Ảnh Nhi cảm nhận được vô cùng rõ ràng, thực lực của Phần Nguyệt thần đế này tuyệt đối còn vượt qua Tinh Tuyệt Không và Nguyệt Vô Nhai năm đó... thậm chí cũng không kém Trụ Hư Tử bao nhiêu.
Trong kết giới, Quý Đạo Phiên đã động.
Hắn không hề khách sáo rườm rà, cự kích vung lên trong khoảnh khắc tựa như ác long rời vực sâu, ma huy hắc ám dữ dội bắn ra, nháy mắt đã hoàn toàn bao trùm thế giới bên trong kết giới.
Ngay cả bên ngoài kết giới cũng đột nhiên bị một áp lực nặng nề như trời sập bao phủ.
Hắn là thực nguyệt giả trẻ tuổi nhất trong lịch sử, là nghĩa tử đầu tiên được Phần Nguyệt thần đế phá lệ thu nhận, vốn có tôn nghiêm và kiêu ngạo vô cùng mạnh mẽ.
Trước mặt Phần Nguyệt thần đế, trước mặt bao người, đối mặt với một ma nữ Kiếp Hồn có thực lực rõ ràng yếu hơn mình, sao hắn có thể bại!
Thiền Y khẽ nhíu mày, vòng eo nhẹ xoay, kiếm trong tay lóe lên kim ảnh, va chạm trực diện với cự kích đang đập tới.
Ầm ầm!
Trên kết giới nổi lên những gợn sóng lan tỏa, chấn động hồi lâu.
Chênh lệch cảnh giới không thể vượt qua, lực lượng va chạm dưới ma công cùng cấp bậc có kết quả rõ ràng, Thiền Y như cánh bướm trong gió, bay ngược ra xa, dư lực của cự kích bị lĩnh vực ma nữ của nàng tầng tầng hấp thu chống đỡ, thân thể cũng nhanh chóng lấy lại cân bằng.
Nhưng chỉ mới chiêu đầu tiên, nàng đã rơi vào thế bị động.
Quý Đạo Phiên đã mang theo ma quang hắc ám nhanh chóng lao tới, cự kích trong tay hắn uốn cong thành một vầng trăng khuyết, sau đó mang theo cự lực kinh khủng, quất thẳng về phía vòng eo liễu yếu của Thiền Y.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Ầm ầm!!
Cuộc chiến giữa các Thần Chủ, dù cách một lớp kết giới vẫn có thể cảm nhận được uy thế hủy thiên diệt địa.
Mà chiến cuộc ngay từ đầu đã được định đoạt. Ma nữ Thiền Y tu vi ở thế yếu ban đầu còn có thể thoáng đánh trả, nhưng càng kéo dài, thế yếu của nàng càng lộ rõ, dưới cây cự kích lúc đóng lúc mở của Quý Đạo Phiên, nàng không còn sức hoàn thủ, chỉ có thể phòng ngự.
Theo lĩnh vực ma nữ bị từng bước phá hủy và co rút lại, ngay cả thế phòng ngự cũng dần dần đi đến bờ vực sụp đổ.
Phần Nguyệt thần đế cười một tiếng, nói:
- Ha ha ha, “Tư chất” mà Ma hậu muốn bản vương chiêm ngưỡng, bản vương đã thấy rồi, nên dừng ở đây được rồi chứ?
Thấy tốt thì nên thu tay lại, nếu không hiểu rõ Phần Nguyệt thần đế, chắc chắn sẽ cho rằng hắn là một người ôn nhã hiền hòa, lòng dạ rộng lượng, thích giúp người, không ưa tranh đấu.
Trì Vũ Thập cười nhẹ, thản nhiên nói:
- Lời này của Phần Nguyệt thần đế, hình như hơi sớm rồi.
Trì Vũ Thập vừa dứt lời, chiến cuộc trong kết giới đột nhiên thay đổi.
Thiền Y bị áp chế liên tục bại lui, ngay cả lĩnh vực ma nữ cũng sắp tan rã lại đột nhiên chuyển thủ thành công, lực lượng lĩnh vực quanh thân lập tức tụ lại phía trước, nghênh đón thẳng cự kích hủy diệt của Quý Đạo Phiên.
Hành động này giống như một nỗ lực phản công cuối cùng trước khi hoàn toàn sụp đổ, mọi người trong điện đã có thể dự đoán được cảnh tượng tiếp theo là ma nữ Thiền Y bị thương nặng bay ngang ra...
Chỉ có ánh mắt của Phần Nguyệt thần đế đột nhiên ngưng lại.
Bởi vì tốc độ ngưng tụ lại lực lượng lĩnh vực của ma nữ Thiền Y nhanh đến mức bất thường.
Rầm!
Lực lượng Thần Chủ đối đầu chính diện, thân trên ma nữ Thiền Y ngửa ra sau, thân hình nhanh chóng lùi lại... lực lượng bị đánh tan, huyền khí quanh thân đáng lẽ phải đại loạn, thậm chí mất khống chế trong thời gian ngắn.
Nhưng thân hình nàng vừa thoáng ổn định, trên người lại một lần nữa chiếu lên huyền quang hắc ám, trước mặt cấp tốc nở ra một đóa sen hắc ám, chặn thẳng Quý Đạo Phiên đang truy kích ngay mặt.
Một màn hắc ám vượt qua lẽ thường này ngược lại khiến Quý Đạo Phiên, người đang chiếm ưu thế tuyệt đối, trong nháy mắt trở tay không kịp. Mặc dù kinh hãi nhưng không loạn, thân thể hắn chưa dừng lại, cự kích vung ngang, trực tiếp đánh tan đóa sen hắc ám... nhưng cũng vào lúc này, đôi mắt của hắn chợt co rụt lại.
Bóng dáng của ma nữ Thiền Y vẫn đang lui về sau, nhưng ngọc chưởng của nàng vừa chìa ra, đã có ba đóa hắc liên nở rộ ngay mặt đánh tới, mỗi một đóa hắc liên đều phóng thích ra khí tức hắc ám không hề kém đóa sen trước chút nào.
“??!” Thân là thực nguyệt giả kế thừa Phần Nguyệt thần lực, có được nhận thức hắc ám cao nhất, Quý Đạo Phiên lại ngay trong lúc chiến đấu kịch liệt này chợt sững sờ.
Trong đại điện, tất cả các thực nguyệt giả đều biến sắc, mà Phần Nguyệt thần đế... hắn hoàn toàn theo bản năng bước về trước nửa bước.
So với Quý Đạo Phiên, bọn họ nhìn rõ ràng hơn, ma nữ Thiền Y đang ở trong trạng thái lực lượng tan tác, thân thể mất ổn định, chỉ trong lúc nhấc tay đã ngưng tụ ra được ba đóa sen hắc ám!
Hắc ám cự kích đâm ngang, ma quang đầy trời trong nháy mắt tựa như ác long gầm thét, cấp tốc đâm thủng ba đóa hắc liên, khiến chúng vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ hắc ám.
Hắc liên vỡ vụn đồng thời ma quang trên cự kích cũng ảm đạm đi hơn phân nửa, và đúng lúc này, ma nữ Thiền Y đã ép thẳng tới, kiếm mang xen lẫn những đường kim văn trên thân kiếm đột nhiên đâm về phía Quý Đạo Phiên.
Keng!
Kiếm kích chạm nhau, hắc tinh bắn tung tóe, lần này, Quý Đạo Phiên dư lực chưa kịp sinh ra đã bị chấn động toàn thân, thân hình nhanh chóng lùi lại, sắc mặt cũng xuất hiện vẻ kinh ngạc trong khoảnh khắc.
Nhưng hắn còn chưa kịp hoàn hồn nửa hơi, kiếm mang đã lại lướt thẳng tới trước người. Rõ ràng là theo sát ngay sau, nhưng uy thế lại không hề yếu hơn trước chút nào!
Ma nữ Thiền Y tay trái vung kiếm, tay phải ngưng liên, một kiếm đánh văng cự kích của Quý Đạo Phiên ra, đóa sen hắc ám nện lên người hắn, khiến cho lĩnh vực hộ thân của hắn kịch liệt lõm xuống, trên mặt cũng xuất hiện vẻ dữ tợn trong nháy mắt.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm --
Sự biến hóa quỷ dị vô cùng kia của ma nữ Thiền Y cũng không phải phù dung sớm nở tối tàn, ngược lại càng lúc càng mạnh, nàng xuất kiếm cực nhanh, tựa như mưa rền gió dữ. Mà đây vốn không phải là chỗ kỳ lạ...
Điều không hợp với lẽ thường chính là mỗi một kiếm mang theo lực lượng hắc ám của nàng lại đều cực kỳ bá đạo, không vì công kích như mưa rào mà suy giảm. Thậm chí theo công kích của nàng, lĩnh vực ma nữ lúc trước bị tiêu diệt lại từ từ trải rộng ra, càng lúc càng lớn, tầng tầng áp chế lĩnh vực đang không ngừng co rút lại của Quý Đạo Phiên.
Tất cả sáu thực nguyệt giả đều đứng bật dậy, thần sắc khác nhau. Phần Nguyệt thần đế cũng không còn cách nào che giấu được vẻ kinh ngạc trên mặt.
Hắc Ám huyền lực là mãnh thú cường đại, nhưng lại khó có thể khống chế, đây là thường thức cơ bản tồn tại từ xưa đến nay ở Bắc Thần Vực.
Nhưng trên người ma nữ Thiền Y, Hắc Ám huyền lực lại như một dòng chảy dịu ngoan, tốc độ ngưng tụ, phóng thích, thu thế cực nhanh, đã đến mức độ khiến cho một Thần Đế Bắc Vực như hắn cũng không thể lý giải... thậm chí kinh hãi.
Hắn đột nhiên liếc mắt nhìn về phía Trì Vũ Thập và Vân Triệt, phát hiện khí tức của bọn họ không hề rung chuyển chút nào, giống như tất cả đều là chuyện quá đỗi bình thường.
Bên trong chiến trường, Quý Đạo Phiên liên tiếp bại lui, còn thế công của ma nữ Thiền Y lại liên miên không dứt, như thủy ngân tràn đất. Quý Đạo Phiên còn chưa kịp hòa hoãn một hơi, từng vòng lực lượng hắc ám của ma nữ Thiền Y đã lại mãnh liệt công tới.
Keng!
Một tiếng va chạm nặng nề, cánh tay phải của Quý Đạo Phiên bị một kiếm của Thiền Y hung hăng đánh văng ra, cuối cùng hoàn toàn mất đi tri giác, hắc ám cự kích rời tay bay đi, tay kia của nàng lại mạnh mẽ xuyên phá lĩnh vực hộ thân đã lung lay sắp đổ của Quý Đạo Phiên, đóa sen hắc ám vô tình nổ tung trước ngực hắn.
Ầm ầm!
Trong tiếng nổ, lĩnh vực hộ thân của Quý Đạo Phiên lập tức vỡ nát, thân thể hắn bay ngược ra sau, lưng nặng nề nện lên kết giới, lúc rơi xuống đất khẽ run rẩy, sau đó vững vàng đứng lại... cố gắng nuốt ngược ngụm máu tươi đã trào lên cổ họng.
Chính là dù biểu hiện của hắn có kiên cường đến đâu, cây hắc ám cự kích đã rời tay và sắc mặt trắng bệch kia đã rõ ràng cho thấy hắn là kẻ bại trận.
Hơn nữa... gần như có thể xem là một trận thảm bại.
Ma nữ Thiền Y thu kiếm xoay người, không thấy nàng có động tác gì, lực lượng ma nữ vốn mãnh liệt mênh mông kia đã tiêu tán vô tung trong nháy mắt.
Một lần này lại khiến từng đôi mắt rung chuyển hồi lâu.
Quý Đạo Phiên bình tĩnh đứng đó, hắn nỗ lực duy trì ánh mắt ngạo nghễ và thần sắc cương nghị, nhưng ánh mắt hắn lại đang hoảng hốt, giống như không thể tin được, không thể chấp nhận được bản thân thế mà lại bị đánh bại...
Bản thân đường đường là thực nguyệt giả lại bại bởi một ma nữ Kiếp Hồn có tu vi cảnh giới không bằng mình!
- Đây... là?
Phần Nguyệt thần đế chậm rãi chuyển mắt, bất cứ ai cũng có thể thấy rõ ràng... ngay cả một Thần Đế như hắn cũng không thể hoàn toàn che giấu được vẻ kinh sợ.
- Tư chất như thế nào, Phần Nguyệt thần đế thấy rõ ràng rồi chứ?
Trì Vũ Thập cầm ly ngọc trong tay, ngón tay nhỏ nhắn trắng như tuyết lại còn tinh xảo óng ánh hơn cả ly ngọc do ma tinh tạo thành:
- Bị nữ nhân ép khô cũng thôi đi, nhưng đừng để đến cả đầu óc cũng bị moi rỗng.