Trì Vũ Thập lại không quay đầu, mà khẽ cười một tiếng, chậm rãi nói:
- Bổn hậu cũng không để ý. Nhưng mà... nơi này là Phần Nguyệt Vương thành, còn ngươi là đế vương của Phần Nguyệt, lỡ như ngươi bị đánh bại, đã nghĩ tới hậu quả chưa?
Sắc mặt của Phần Nguyệt thần đế chợt cứng đờ.
Thần đế, kẻ đứng đầu Vương giới, là tồn tại tối cao trong cõi hỗn độn, là đỉnh cao của trời đất.
Thần đế không thể thua, cũng không thể bại. Bằng không, tín ngưỡng và trụ cột tinh thần của cả Vương giới sẽ sụp đổ.
Phần Nguyệt thần đế cũng không phải không lường trước hậu quả quan trọng này, mà là... làm thần đế đã lâu, trong tiềm thức của hắn vốn không tồn tại, cũng sẽ không bao giờ suy xét đến chữ “Bại”.
Nhưng đây là do chính miệng hắn nói ra, sao có thể nuốt lời như vậy, nhất thời sắc mặt biến đổi, rơi vào thế đâm lao phải theo lao.
Sự thay đổi rõ rệt trong khí tức phía sau đã tố cáo phản ứng của Phần Nguyệt thần đế, Trì Vũ Thập nói:
- Nhưng mà, nếu Phần Nguyệt thần đế đã nóng lòng muốn biết về lực lượng hắc ám vĩnh kiếp như vậy, sao bổn hậu có thể khiến ngươi thất vọng được chứ.
- Thiên Ảnh, ngươi tới chỉ giáo cho Phần Nguyệt thần đế một chút, để cho hắn được mở mang tầm mắt, xem thế nào là hắc ám vĩnh kiếp!
Mọi ánh mắt nhất thời đổ dồn về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Thần Chủ cấp tám với thần đế, chênh lệch có thể nói như trời với vực. Mà Trì Vũ Thập lại sử dụng hai chữ “chỉ giáo”.
Nhưng... khi Trì Vũ Thập nói ra lời ấy, Thiên Diệp Ảnh Nhi lại khẽ nhíu mày.
Nàng đứng ở phía sau Vân Triệt, cả Trì Vũ Thập lẫn Vân Triệt đều không để ý đến vẻ mặt khác thường này của nàng.
Nhưng Phần Nguyệt thần đế lại thấy rất rõ ràng.
Trên mặt tất cả người của Phần Nguyệt đều hiện lên vẻ giận dữ! Trì Vũ Thập thế mà lại sai một Thần Chủ cấp tám thay mình luận bàn với đế vương của họ, đây rõ ràng là một sự sỉ nhục trắng trợn!
“...” Phần Nguyệt thần đế khẽ nhíu mày.
- Thế nào, là cảm thấy nàng không xứng, hay là... ngươi sợ?
Trì Vũ Thập khẽ cười.
Phần Nguyệt thần đế cũng bật cười, hắn nhìn về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ:
- Ha ha, danh xưng Phạm Đế thần nữ ở Đông Thần Vực, mấy trăm năm trước bổn vương đã như sấm bên tai, nay được tận mắt diện kiến đã là tam sinh hữu hạnh, sao có thể nói không xứng.
- Chỉ là, kẻ sợ hãi dường như không phải bổn vương.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt vàng đột nhiên bắn ra hàn quang thấu hồn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh tuyệt đẹp nhưng lại khiến người ta phải run sợ:
- Ngươi đang nói... ta sợ? A! Ngươi nghĩ mình đang nói chuyện với ai!
Trước mặt thần đế, người đời đều sợ hãi cúi đầu.
Nhưng Thiên Diệp Ảnh Nhi là nhân vật thế nào! Nàng từng đứng ở đẳng cấp thần đế, từng là người kế thừa của thần đế đệ nhất Đông Vực, khi ở Đông Thần Vực thậm chí còn nhiều lần đùa bỡn cả đám thần đế trong lòng bàn tay.
Nàng mà lại đi sợ một Phần Nguyệt thần đế phải răm rắp sợ hãi trước mặt Trì Vũ Thập ư!?
Không đợi người của Phần Nguyệt nổi giận, Trì Vũ Thập đã nói tiếp lời Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Nếu đã vậy, thì hẹn trong bảy chiêu. Nếu trong vòng bảy chiêu mà Phần Nguyệt thần đế không cách nào thắng được, thì cũng chẳng cần phải luận bàn với bổn hậu nữa.
- Đương nhiên, nếu Phần Nguyệt thần đế thật sự sợ, cứ việc cự tuyệt.
Trì Vũ Thập khéo léo từ chối luận bàn, còn “tốt bụng” nhắc nhở Phần Nguyệt thần đế về hậu quả nếu bại trận...
Nàng ta làm gì có lòng tốt như vậy!
Nàng cự tuyệt rõ ràng mang ý đối phương không xứng giao đấu với mình, rồi đẩy Vân Thiên Ảnh với tu vi Thần Chủ cảnh cấp tám ra chính là đang vả thẳng vào mặt Phần Nguyệt thần đế!
Một câu “Nếu thật sự sợ, cứ việc cự tuyệt” càng suýt khiến một đám Thực Nguyệt giả tức nổ phổi.
Cự tuyệt, chính là sợ.
Còn nếu tiếp nhận, không nói đến chuyện tự hạ thấp thân phận, lỡ như... lỡ như thật sự không thể đánh bại đối phương trong vòng bảy chiêu, vậy còn mất mặt hơn cả việc bại bởi Trì Vũ Thập trước mặt mọi người.
Phần Đạo Tàng bước ra một bước, trầm giọng quát:
- Chỉ là một Thần Chủ cấp tám, cũng xứng luận bàn với ngô vương sao? Một trận chiến này do lão hủ thay thế ngô vương.
- Không cần.
Người nói ra hai chữ này lại là Phần Nguyệt thần đế.
Phần Đạo Tàng nhất thời sững sờ, mặt đầy kinh ngạc.
Phần Nguyệt thần đế chậm rãi bước ra, nói:
- Bổn vương đã nhiều năm không giao thủ với Thần Chủ cấp tám. Nhưng nếu là Phạm Đế thần nữ, ngược lại cũng không tệ.
Phần Nguyệt thần đế chậm rãi nâng tay, trên mặt không hề có gợn sóng:
- Hơn nữa... hắc ám vĩnh kiếp mà Kiếp Thiên Ma Đế lưu lại, sao có thể dùng lẽ thường để đo lường. Nếu bổn vương thật sự không thể thắng sau bảy chiêu, kể cả mất hết mặt mũi cũng tâm phục khẩu phục.
- Phần Nguyệt thần đế quả nhiên rộng lượng, bổn hậu rất khâm phục.
Trì Vũ Thập nói với giọng điệu nửa như tán thưởng, nửa như châm biếm.
- Phạm Đế thần nữ, xin chỉ giáo.
Phần Nguyệt thần đế không nói thêm lời thừa, hắn vung tay áo, một kết giới khổng lồ lập tức bao phủ, khí tức cũng vô hình lan tỏa.
Trong nháy mắt, trời đất dường như vận hành chậm lại, không gian gợn sóng như dòng nước, một vầng trăng đen đang thiêu đốt hiện lên sau lưng hắn. Kể từ thời khắc này, dường như toàn bộ thế giới đều lấy hắn làm trung tâm mà vận chuyển.
Phần Nguyệt Vương thành thoáng chốc trở nên vô cùng yên tĩnh, ngoài vạn dặm đều có thể cảm nhận được khí trường vô thượng đến từ thần đế.
Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ nhẹ một tiếng, bóng dáng lóe lên, đã đứng trong kết giới, lạnh lùng nói:
- Ta tên Vân Thiên Ảnh!
Rõ ràng có tu vi Thần Chủ cấp tám, nhưng khi đứng trước mặt thần đế, đối mặt với khí trường thần đế, nàng lại không hề đổi sắc, khí tức hắc ám trên người không hề rối loạn chút nào.
Một màn này khiến Phần Nguyệt thần đế khẽ nhíu mày.
Đôi mắt các Thực Nguyệt giả cũng đột nhiên co rụt lại... Chợt cảm thấy, lời Trì Vũ Thập nói dường như không phải đơn thuần muốn sỉ nhục Phần Nguyệt thần đế.
Phần Nguyệt thần đế lạnh nhạt lên tiếng, hắc vụ lượn lờ quanh thân, đôi tròng mắt cũng nổi lên hắc mang nồng đậm:
- Được, Vân Thiên Ảnh, ra tay đi, để bổn vương kiến thức thử xem dưới hắc ám vĩnh kiếp, hắc ám huyền lực rốt cuộc sẽ lột xác ra sao!
- Nếu bảy chiêu bổn vương không thắng, sẽ nhận thua!
Một thần đế của Vương giới, trong giao chiến chính diện, bảy chiêu không áp chế nổi một Thần Chủ cấp tám?
Ai nghe thấy lời này đều sẽ thấy nực cười.
Bản thân Phần Nguyệt thần đế cũng quả quyết không tin. Nhưng không tin không có nghĩa là hắn sẽ khinh thường.
Ban đầu ở Hoàng Thiên khuyết, Thiên Diệp Ảnh Nhi chính là dùng lực lượng Thần Chủ cấp tám đả thương ma nữ thứ tư Yêu Điệp, một Thần Chủ cấp chín! Sao Phần Nguyệt thần đế lại không biết chuyện này được.
Ánh mắt, lời nói của hắn vô cùng rộng rãi, giống như chỉ muốn kiến thức lực lượng hắc ám vĩnh kiếp, không thèm để ý đến thắng bại.
Thật ra... thân là đế vương của Phần Nguyệt, sao hắn có thể cho phép mình bại được!
Hắn thản nhiên tiếp nhận đề nghị của Trì Vũ Thập như vậy, chính là có một nguyên nhân đặc thù – đó là lúc Trì Vũ Thập đưa ra đề nghị, Thiên Diệp Ảnh Nhi kia đã có phản ứng kháng cự hoàn toàn xuất phát từ bản năng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không hề nói lời vô nghĩa, trên người mở ra ma trận, chỉ trong nháy mắt, hắc ám huyền khí đã vận chuyển tới cực hạn, rõ ràng còn nhanh hơn cả ma nữ Thiền Y và Ngọc Vũ một phần.
Vẻ khiếp sợ của các Thực Nguyệt giả còn chưa kịp lộ ra, bàn tay Thiên Diệp Ảnh Nhi vừa siết lại, trong lúc bóng dáng lướt nhanh, Thần Dụ như một con linh xà màu vàng bắn ra, mang theo từng tầng dòng xoáy hắc ám lao thẳng vào yết hầu của Phần Nguyệt thần đế.
Lấy lực lượng Thần Chủ cấp tám chiến thần đế... cả Trì Vũ Thập lẫn Vân Triệt đều không hề có một chút lo lắng.
Bởi vì Thiên Diệp Ảnh Nhi không chỉ đạt thành sự phù hợp hoàn mỹ sớm nhất dưới lực lượng hắc ám vĩnh kiếp của Vân Triệt, trên người còn có ma huyết căn nguyên đến từ Kiếp Thiên Ma Đế!
Ma công mà nàng tu luyện cũng đều do Kiếp Thiên Ma Đế lưu lại.
Tuy huyền lực thấp hơn Phần Nguyệt thần đế hai tiểu cảnh giới, nhưng cả huyết mạch lẫn ma công của nàng, về đẳng cấp đều hoàn toàn nghiền áp hắn.
Tuy nàng không thể nào là đối thủ của Phần Nguyệt thần đế, nhưng Phần Nguyệt thần đế muốn thắng được nàng trong bảy chiêu, vốn là chuyện không thể nào!
Kết quả sau bảy chiêu, đả kích đối với Phần Nguyệt thần đế, thậm chí toàn bộ Phần Nguyệt giới đều sẽ lớn như trời long đất lở.
Mà đây là do bản thân Phần Nguyệt thần đế chủ động đưa tới cửa, sao Trì Vũ Thập có thể bỏ qua được.
Đối mặt với lực lượng đang nhanh chóng tới gần của Thiên Diệp Ảnh Nhi, trên người Phần Nguyệt thần đế lại nảy sinh một cảm giác đè nén khó hiểu, hắn cảm thấy lòng mình trầm xuống, cảnh giác tăng mạnh, lực lượng vốn còn giữ lại chút nào nay đã dâng lên toàn bộ, tụ vào bàn tay, chậm rãi đẩy ra.
Ngay cả các Thực Nguyệt giả cũng hoàn toàn không thể tưởng tượng được, Phần Nguyệt thần đế thế mà lại trực tiếp dốc toàn lực.
Lực lượng thần đế, mênh mông bát ngát, lúc tới gần, trong tầm mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi đã không còn ánh sáng, chỉ có cơn bão hủy diệt khiến vạn linh phải nghẹt thở.
Đôi mắt nàng đột nhiên co rút lại một cách bất thường.
Thân thể đang lao tới đột nhiên dừng lại, lực lượng ngưng tụ vào Thần Dụ bị nàng cố hết sức thu về, trong lúc vặn vẹo cưỡng ép chuyển sang phòng ngự.
Chân mày Trì Vũ Thập đột nhiên nhíu lại.
Vân Triệt cũng đột ngột ngẩng đầu, sắc mặt ngưng trọng.
Khi đến gần kẻ địch, lực lượng sắp bùng nổ lại đột ngột thu về, trừ phi vì đột nhiên nảy sinh ý niệm không muốn làm bị thương đối phương, bằng không trong đối chiến, đây là hành vi ngu xuẩn mà ngay cả một đứa trẻ mới nhập huyền đạo cũng không phạm phải!
Huống chi đối thủ còn là Phần Nguyệt thần đế có thực lực hơn xa nàng!
Còn Thiên Diệp Ảnh Nhi, nàng là thần nữ chân chính có nhận thức huyền đạo ở đẳng cấp thần đế, thiên phú huyền đạo càng cao đến dọa người.
Càng là người sẽ không sợ thần đế nhất.
Lại đột nhiên làm ra hành vi ngu xuẩn như thể bị trúng tà mất trí!
Hơn nữa, động tác thu lực lượng về của nàng rõ ràng mang theo hoảng loạn, khí tức cũng hỗn loạn rõ rệt, không thể khống chế.
Những thứ này vốn tuyệt đối không nên xuất hiện trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi!
- Sao lại thế này?
Trì Vũ Thập khẽ than.
Khi lực lượng bên bờ bùng nổ bị cưỡng ép chuyển thành phòng thủ, trước mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi cấp tốc trải rộng ra một tầng kết giới hơi vặn vẹo, khí tức của nàng cũng không hề nghi ngờ mà trở nên đại loạn.
Ầm rầm!
Dưới lực lượng thần đế, kết giới mà Thiên Diệp Ảnh Nhi cưỡng ép ngưng tụ lập tức sụp đổ, nhưng cũng mạnh mẽ chống đỡ được lực lượng của Phần Nguyệt thần đế.
Trong mắt Phần Nguyệt thần đế thoáng qua một tia nghi hoặc, nhưng lực lượng thần đế lại không hề trì trệ đánh ra, phủ thẳng lên người Thiên Diệp Ảnh Nhi đang cấp tốc lùi lại.
Khí tức hỗn loạn ngắn ngủi... Bàn tay Phần Nguyệt thần đế đẩy vào hư không, một vầng trăng đen không tiếng động vỡ vụn trước mặt Thiên Diệp Ảnh Nhi, phóng thích ra ngàn vạn tàn quang hắc ám.
Chiêu thứ ba.
Ánh trăng tàn hắc ám hóa thành bụi phấn trong Vĩnh Dạ ma trận.
Thiên Diệp Ảnh Nhi giống như con bướm gãy cánh bay ngược ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi trong không trung.
Vân Triệt đứng phắt dậy, mà bóng dáng của Trì Vũ Thập đã cấp tốc lướt lên, nháy mắt phá vỡ kết giới, bàn tay chìa ra, một luồng ám phong cuốn tới, đưa Thiên Diệp Ảnh Nhi đến trước người nàng.
Phần Nguyệt thần đế thu hết ma khí, cười nhẹ:
- Hay là, bổn vương đã đánh giá cao hắc ám vĩnh kiếp rồi sao?
Trì Vũ Thập không trả lời, bởi vì... Thiên Diệp Ảnh Nhi ngã vào lòng nàng cực kỳ không ổn.
Mặt nạ che khuất, không nhìn thấy được ánh mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi. Khóe môi nàng vương một vệt máu dài. Nàng bị thương, nhưng đối với nàng mà nói, thương tổn nhẹ như vậy vốn nên tương đương với không có.
Tuy nhiên sắc mặt của nàng lại trắng bệch đến đáng sợ, khí tức càng hỗn loạn đến cực điểm.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Trì Vũ Thập nhỏ giọng hỏi.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi hé mở cánh môi, phát ra lại là một tiếng rên rỉ thống khổ:
- Cứu...
Đột nhiên, thân hình nàng cứng đờ, tất cả thống khổ biến thành sợ hãi tột cùng, thân thể cũng trở nên lạnh buốt trong vài giây ngắn ngủi đó... rồi cứ thế ý thức ly tán, bất tỉnh.
Trì Vũ Thập cấp tốc đưa tay, điểm vào ngực nàng... sau đó đột nhiên rụt lại như bị điện giật, năm ngón tay trắng như ngọc khẽ run rẩy khi siết hờ.
- Đã có chuyện gì?
Giọng nói của Vân Triệt vang lên sau lưng.
Trì Vũ Thập xoay người, thuận thế ôm lấy Thiên Diệp Ảnh Nhi, giống như vô tình khiến ngón tay của Vân Triệt định chạm vào nàng rơi vào khoảng không. Giọng nàng bình tĩnh nói:
- Một chút thương tổn nhỏ, không đáng lo ngại... rời khỏi nơi này rồi nói sau.