Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1665: CHƯƠNG 1664: BÓNG HÌNH CHẾT YỂU

- Đi!

Không đợi Vân Triệt kịp hỏi han hay đến gần, cũng chẳng nói nửa lời với Phần Nguyệt thần đế, Trì Vũ Thập đã mang theo Thiên Diệp Ảnh Nhi bay lên không, chớp mắt đã đi xa.

Thiền Y và Ngọc Vũ liếc nhìn nhau, vội vàng theo sát phía sau.

- Thứ cho bổn vương không tiễn xa.

Giọng của Phần Nguyệt thần đế vang vọng ngàn dặm, mang theo đế uy lẫm liệt.

Tận nơi xa, ngay khoảnh khắc Trì Vũ Thập sắp hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hắn thấy nàng đột nhiên ngoái đầu, thản nhiên liếc nhìn hắn một cái.

Không có uy áp, không có băng hàn, không có trào phúng, không có phẫn nộ... hoàn toàn không mang theo bất cứ cảm xúc nào.

Phần Đạo Tàng trầm giọng nói:

- Hừ! Thần Chủ cấp tám, lại dám vọng tưởng khiêu chiến ma uy của ngô vương.

“...” Phần Nguyệt thần đế lặng thinh. Hắn cũng không cảm thấy khoái trá khi cuối cùng đã có một lần dập tắt được nhuệ khí của Trì Vũ Thập, sau chuỗi ngày bị nàng áp chế đến không thở nổi.

Lúc lực lượng của Thiên Diệp Ảnh Nhi bùng nổ, cảm giác áp bách đột ngột ập đến kia, cho tới bây giờ vẫn chưa tan hết.

Mà sau đó... một loạt hành động của nàng hoàn toàn không hợp lẽ thường, không thể nào hiểu nổi.

Nhưng những chuyện này vốn không phải là điều hắn nên suy nghĩ lúc này.

Vân Triệt thân mang lực lượng ma đế, lại còn có Kiếp Hồn giới vì hắn mà lột xác... đây là đại sự trước nay chưa từng có, rất có thể sẽ thay đổi triệt để cục diện của Bắc Thần Vực!

Hắn trầm giọng hạ lệnh:

- Triệu hồi toàn bộ Thực Nguyệt Giả. Bất kể bọn chúng đang ở đâu, lệnh cho chúng lập tức quay về!

----

Huyền chu hắc ám xuyên qua không gian, dùng tốc độ cực hạn quay về Kiếp Hồn giới.

Bên trong huyền chu, Trì Vũ Thập nhẹ nhàng đặt Thiên Diệp Ảnh Nhi xuống... Từ đầu đến cuối, nàng đều không định để Vân Triệt chạm vào Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Cho đến lúc này, bọn họ đã rời xa Phần Nguyệt giới.

Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn đang hôn mê. Thế nhưng thương thế và khí huyết hao tổn của nàng vốn còn xa mới đủ để khiến nàng bất tỉnh.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Vân Triệt sao lại không nhìn ra Trì Vũ Thập cố tình không cho hắn chạm vào Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Nhưng dù trong lòng đầy ắp nghi hoặc, hắn vẫn không cố tình làm trái ý nàng.

Dù sao, trong gần một năm chung sống, giữa hắn, Trì Vũ Thập và Thiên Diệp Ảnh Nhi đã bất tri bất giác hình thành một sự tin tưởng vi diệu.

Nhất là sau khi giết Trụ Thanh Trần, hủy hồn Trụ Hư Tử.

Giống như khi Trì Vũ Thập đột ngột tuyên bố Vân Triệt làm đế của Kiếp Hồn, dù Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi không hề hay biết trước đó, nhưng cả hai đều không hề tỏ ra khác thường.

Trì Vũ Thập xoay người, chậm rãi nói:

- Thai tức của nàng... đã tan rồi.

“...” Vân Triệt chết sững tại chỗ trọn vẹn ba giây, sau đó mới vô cùng cứng ngắc quay đầu:

- Ngươi... nói... cái... gì?

- Tự ngươi xem đi.

Trì Vũ Thập tránh sang một bên, rồi khẽ thở ra một hơi.

Vân Triệt bước tới, đưa tay chạm vào ngực Thiên Diệp Ảnh Nhi, huyền khí và thần thức từ từ lan tỏa... Sau đó, hắn hoàn toàn sững lại ở đó, toàn thân như đột nhiên đông cứng, rất lâu, rất lâu sau vẫn không hề nhúc nhích.

Hắn và Thiên Diệp Ảnh Nhi, đều là những kẻ lòng mang thù hận, hóa thân thành ác quỷ báo thù.

Những lần kết hợp giữa bọn họ phần lớn đều nhằm mục đích song tu. Dưới lòng hận thù ngập trời, cả hai đều sẽ cố hết sức tránh đi sự cố ngoài ý muốn này.

Với tu vi của Thiên Diệp Ảnh Nhi, chỉ cần nàng không muốn, tuyệt đối không có khả năng thụ thai.

Với lập trường và mối thù của nàng, cũng vốn không có lý do để làm vậy!

- Thai tức mỏng manh, chắc chưa đầy nửa tháng.

Trì Vũ Thập nói.

Đồng tử của Vân Triệt chợt co rụt lại!

Chưa đầy nửa tháng... Chính là ngày giết Trụ Thanh Trần, ngay trên chiếc huyền chu hắc ám này!

Cũng chính là lần Thiên Diệp Ảnh Nhi chủ động nhất, điên cuồng nhất.

- Nàng, làm sao có thể...

Vân Triệt thất thần lẩm bẩm.

Bốp!

Một tiếng giòn vang, bàn tay Vân Triệt đang đặt trên ngực Thiên Diệp Ảnh Nhi bị hất văng ra.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đã mở mắt, nàng ngồi dậy, sắc mặt vẫn còn phủ một tầng tái nhợt, nhưng đôi mắt đã trở lại vẻ băng hàn như cũ, không hề có gì khác lạ.

Nàng đứng dậy, lạnh nhạt nói:

- Hừ, khiến các ngươi chê cười rồi. Ta không để nó kết thành thai, chính là để nó có thể mất đi bất cứ lúc nào. Như vậy cũng tốt... không, phải nói là tốt nhất.

- ... Ngươi không sao chứ?

Trì Vũ Thập dùng một giọng nói vô cùng dịu dàng hỏi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi hờ hững đáp:

- Ta có thể có chuyện gì? Sắp tới sẽ thôn tính Diêm Ma, sau đó là Phần Nguyệt. Tất cả đều gần trong gang tấc, nếu lúc này lại có thêm một phiền toái... quả thật ngu xuẩn hết chỗ nói.

- Vốn dĩ trước khi đến Diêm Ma giới, ta cũng sẽ tự tay phá bỏ nó.

Trì Vũ Thập: “...”

Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc nhìn Vân Triệt, nói:

- Lần đó ta chỉ mải phóng túng dưới thân ngươi, quên mất việc tự phong bế. Ngươi yên tâm, sai lầm này, sau này sẽ không bao giờ tái diễn.

Vân Triệt không nói gì.

- Trì Vũ Thập, lần này khiến ngươi mất mặt ở chỗ Phần Nguyệt... ta sẽ đền bù.

Nói xong, Thiên Diệp Ảnh Nhi xoay người, đẩy cửa bước ra ngoài.

Một khoảng lặng đến ngột ngạt.

Trì Vũ Thập khẽ thở dài, chậm rãi cất bước, chuẩn bị rời đi.

Vân Triệt cúi đầu lên tiếng, tựa như lẩm bẩm:

- Phải vậy, như thế là tốt nhất.

“...” Bước chân Trì Vũ Thập sắp bước ra khỏi cửa phòng chợt dừng lại, lồng ngực khẽ phập phồng.

Nàng đột nhiên mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, lại mang theo một tia sầu muộn như chạm đến đáy lòng người nghe:

- Vân Triệt, ta biết, trong lòng ngươi có vô tận thống khổ, vô tận oán hận. Báo thù là mục tiêu và chấp niệm duy nhất của ngươi. Ngoài thù hận ra, ngươi thậm chí không cho phép bản thân có thêm bất kỳ tình cảm nào khác.

- Nhưng mà... ta vẫn hy vọng, cho dù từng góc linh hồn của ngươi đều là hận thù, cũng đừng để nó hoàn toàn gặm nhấm... trái tim vốn ấm áp của ngươi.

Nàng chậm rãi ngoái đầu, giọng nói vốn nhẹ nhàng bỗng trở nên mơ màng như mây khói trong mộng:

- Nữ nhi của ngươi, Vân Vô Tâm, ít nhất con bé đã từng đến thế giới này, ít nhất đã từng nhận được tình thương không chút giữ lại của cha mình.

Vân Triệt: “...”

Trì Vũ Thập tiếp tục nói:

- Việc lần đó, không phải là ngoài ý muốn, mà thật sự là tư tâm của riêng nàng. Chỉ là tư tâm của nàng không phải vì bản thân, mà là vì ngươi.

- Nàng không muốn ngươi chết.

Trì Vũ Thập rời đi, căn phòng trở nên yên tĩnh, Vân Triệt ngẩn ngơ đứng đó, rất lâu, rất lâu.

Ra khỏi phòng, men theo khí tức, hắn thấy Thiên Diệp Ảnh Nhi đang đứng lặng ở đuôi huyền chu.

Cảm nhận được hắn đến gần, Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc hắn một cái rồi quay mặt đi:

- Định mắng ta à? Sai lầm lần này, ta nhận. Ta đã nói rồi, sau này sẽ không tái phạm. Món nợ ở chỗ Phần Nguyệt thần đế... ta cũng nhất định sẽ đòi lại.

Vân Triệt không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào nàng.

“...?” Thiên Diệp Ảnh Nhi nghi hoặc quay đầu, bắt gặp ánh mắt rõ ràng khác thường của Vân Triệt, nàng nhíu mày, nói:

- Sao vậy? Vẫn còn tức giận à?

- Sao ngươi biết ta đang tức giận?

Vân Triệt mở miệng, giọng nói lạnh nhạt.

- Còn có ai hiểu rõ ngươi hơn ta sao?

Thiên Diệp Ảnh Nhi không chút do dự đáp lại, nàng thật sự là người có tư cách nói câu này nhất.

Vân Triệt nói:

- So với tức giận, ta càng thấy bất ngờ hơn.

- Bất ngờ? A! Ngươi sẽ không cho rằng ta cố tình làm vậy đấy chứ?

Thiên Diệp Ảnh Nhi lại đảo mắt, nhìn về phía thế giới hắc ám đang nhanh chóng lướt qua trước mặt:

- Thôi, đã không quan trọng, ngươi nghĩ thế nào là chuyện của ngươi.

- Thật sự không quan trọng sao?

Vân Triệt nói, giọng nói dường như không mang theo chút cảm xúc nào.

Thiên Diệp Ảnh Nhi như nghe được chuyện nực cười, cất tiếng cười lạnh:

- Chẳng lẽ ta nên giống như thiếu nữ đáng thương vô dụng mà khóc lóc nức nở sao? Thật buồn cười đến cực điểm.

Nàng khép hờ đôi mắt đẹp, ánh mắt lạnh như kiếm:

- Tuy rằng hơi mất mặt, nhưng cuối cùng cũng giải quyết được một tâm sự đã quấy nhiễu ta mấy ngày nay. Như vậy, ta có thể triệt để lòng không vướng bận.

- Bên Diêm Ma giới, ngươi vẫn định một mình đi mạo hiểm sao?

Nàng đột nhiên hỏi.

- Ta đã có tính toán, ngươi không cần lo lắng thừa thãi.

Nói xong, Vân Triệt xoay người, cất bước rời đi. Sau khi đi được một đoạn xa, hắn dừng bước, khí tức trên người chậm rãi thu liễm, rồi lại thu liễm, bóng dáng cũng dần dần nhạt đi... cho đến khi cả khí tức và bóng dáng đều hoàn toàn biến mất tại chỗ.

Hắn lặng lẽ quay trở lại, rất nhanh sau đó, bóng hình Thiên Diệp Ảnh Nhi lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt.

Gió lạnh buốt giá, mang theo từng trận gào thét như quỷ khóc, mái tóc vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi bay trong gió, trở thành khung cảnh diễm lệ nhất giữa màn đêm.

Trong tĩnh lặng, nàng vẫn không nhúc nhích, cũng không nhận ra Vân Triệt đã rời đi rồi quay lại, thời gian dường như ngưng đọng.

Thế giới âm u, ánh sáng mờ ảo, đây là lần đầu tiên Vân Triệt cẩn thận đến thế, không chớp mắt nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi như vậy.

Hồi lâu, ngay khi Vân Triệt vừa xoay người, chuẩn bị rời đi... Bóng dáng của Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên chậm rãi cuộn tròn lại.

Hai đầu gối chạm đất, nàng quỳ sụp xuống... Một tư thế hoàn toàn trái ngược với sự kiêu ngạo của nàng, một tư thế mà nàng chán ghét nhất, cũng không bao giờ cho phép bản thân dễ dàng làm ra.

Nhưng nàng lại quỳ rất lâu không đứng dậy. Hai tay siết chặt trước ngực, thân thể nàng run rẩy kịch liệt, tựa như đang ở trong một hầm băng vĩnh cửu...

Tí tách!

Tí tách!

Tí tách!

Tiếng giọt nước rơi rõ ràng nhỏ như vậy, nhưng mỗi một giọt đều nặng nề nhỏ xuống cõi lòng Vân Triệt.

Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi đưa tay lên, trong tầm mắt mông lung, nàng thấy lòng bàn tay mình trong chốc lát đã ướt đẫm. Nàng cắn chặt răng, nhưng nước mắt lại như vỡ đê, điên cuồng tuôn rơi, làm cách nào cũng không thể ngăn lại.

- Vì... sao... chứ...

Nàng mê man than nhẹ...

Rõ ràng nên là sự giải thoát, rõ ràng không cần phải do dự giãy giụa nữa, rõ ràng... đây chỉ là một sai lầm không nên xuất hiện.

Tại sao lại đau đớn như vậy...

Tại sao ta vẫn còn có nước mắt...

Tại sao ta... lại thành ra thế này...

Rốt cuộc ta đã làm sao...

Đầu nàng cúi thật sâu, hai tay dùng hết sức lực ôm chặt lấy bả vai mình, cố nén để không phát ra một tiếng khóc nào, bởi vì như vậy sẽ bị Vân Triệt phát hiện.

“Nữ nhi của ngươi, Vân Vô Tâm, ít nhất con bé đã từng đến thế giới này, ít nhất đã từng nhận được tình thương không chút giữ lại của cha mình.”

“Nàng không muốn ngươi chết...”

Vân Triệt chậm rãi siết chặt tay, rồi lại siết chặt.

Trong lặng im, hắn thu hồi ánh mắt, chậm rãi rời đi, vẫn duy trì trạng thái Nặc Ảnh, đi thẳng đến một bên khác của huyền chu.

Hắn nhìn về phía trước, thật lâu không một tiếng động.

... ...

“Giúp ta... báo thù.”

“Xin ngươi... một lần nữa ban nô ấn cho ta, ta nguyện vĩnh viễn... làm nô lệ cho ngươi!”

“Ngươi sẽ không hối hận!”

“Thiên Diệp Ảnh Nhi đã chết, hiện giờ trên đời chỉ có Vân Thiên Ảnh!”

“Ngươi cho rằng ngươi đối xử tốt với Vân Thường là có thể xóa đi tội lỗi và áy náy vì không bảo vệ tốt cho nữ nhi của mình sao? Là có thể bù đắp khoảng trống trong lòng sao? Ta nói cho ngươi biết... Không thể nào! Vĩnh viễn không thể nào! Ngược lại, ngươi đang sai càng thêm sai!”

“Việc ngươi phải làm nhất bây giờ, cũng là việc duy nhất có thể làm, chính là báo thù cho con bé! Ngươi vốn đã không dễ dàng gì mới không còn vướng bận và sơ hở, vậy mà lại ở đây, tự mình tạo ra một cái nữa? A!”

“Ta đúng là công cụ của ngươi. Nhưng đừng quên, ngươi cũng là công cụ của ta! Ngươi có thể phạm sai lầm ngu xuẩn, nhưng ta cũng có thể ngăn cản ngươi phạm sai lầm ngu xuẩn!”

... ...

Vân Triệt thất thần lẩm bẩm:

- Rõ ràng là ngươi bảo ta cắt đứt tất cả tình cảm, giúp ta xóa đi vướng bận và sơ hở cuối cùng...

- Vì sao cũng chính là ngươi...

Hắn nhắm mắt lại, rồi đột nhiên bay xuống, thoát khỏi huyền chu hắc ám, bay thẳng về hướng ngược lại.

Trong cảm giác, khí tức của huyền chu hắc ám nhanh chóng đi xa, cùng lúc đó bóng dáng của Vân Triệt cũng hiện ra. Trên người hắn lấp lánh hắc quang, tốc độ tăng vọt, trong đôi mắt từ từ mở ra lóe lên quang mang hắc ám u tối nhất kể từ khi hắn đặt chân đến Bắc Thần Vực.

Ánh mắt hắn hướng về... Phần Nguyệt giới

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!