Tiến cảnh của huyền đạo sẽ thay đổi khí tức huyền lực.
Còn mỗi một lần Đại Đạo Phù Đồ Quyết tiến cảnh đều sẽ thay đổi khí tức sinh mệnh.
Năm đó ở Đài Phong Thần Trụ Thiên, sau khi Vân Triệt trải qua chín tầng lôi kiếp, bước vào cảnh giới tầng thứ năm của Đại Đạo Phù Đồ Quyết, sau đó cho dù cảm ngộ thế nào cũng không hề có tiến cảnh.
Còn lần này, lực lượng Chân Thần hiện thế, cũng trong vô hình mở ra một cánh cửa phù đồ cho hắn.
Thêm vào huyết mạch Long Thần và Long Thần tủy của hắn, cường độ thân thể của hắn hiện giờ hiển nhiên đã vượt qua Thiên Lang Khê Tô năm đó!
Hơn nữa, kế thừa Quang Minh huyền lực, tốc độ tự chữa lành thân thể và khôi phục huyền khí càng đạt tới một lĩnh vực mà không một ai có thể sánh bằng, cũng không cách nào lý giải nổi.
Mà lực lượng Chân Thần thoáng hiện, mang đến tuyệt đối không chỉ có thế.
Khi giới hạn bị đánh nát, hắn cũng trong lúc vô tình, trong lúc vô hình đã va chạm vào “Hư Vô” ở tầng sâu hơn.
------
- Tiểu Triệt, mau tỉnh lại! Nên rời giường rồi!
- Ưm... trời còn sớm như vậy, để ta ngủ thêm một lát đi.
- Hôm nay là ngày đại hỷ ngươi và Tư Đồ tiểu thư thành thân! Canh giờ sắp đến rồi, mau dậy đi!
...
- Tiểu Triệt, đây là cháo ta vừa mới nấu xong, thân thể ngươi yếu ớt, buổi sáng còn dài... phải uống hết toàn bộ đấy.
- Được, được, được.
- A... cũng không cần gấp như vậy, vẫn còn chút thời gian.
- Phù... uống hết rồi. Về sau không biết còn có thể thường xuyên ăn cơm do tiểu cô nấu không nữa.
- Hi hi, là ngươi rước thiên kim nhà thành chủ về dinh, chứ không phải ngươi gả đi, chỉ cần ngươi muốn, ta sẽ giống như trước kia, mỗi ngày đều làm cho ngươi ăn... Nhưng mà Tiểu Triệt, sau khi thành gia, thời gian dành cho ta nhất định sẽ ngày càng ít đi.
- Sao có thể chứ! Ngày hôm qua ta mới cam đoan với tiểu cô: Sau khi thành thân với Tư Đồ Huyên, không thể có vợ lại quên tiểu cô, không thể giảm bớt thời gian ở chung với tiểu cô, chỉ cần tiểu cô gọi vẫn sẽ giống như trước kia, gọi là đến ngay!
- Hì hì, coi như ngươi còn ngoan!
------
- Nguyên Bá, sao đệ lại dậy sớm thế?
- Ha ha! Hôm nay là ngày huynh thành thân, đệ đương nhiên phải tới giúp... À, thật ra là có một tin tức tốt. Mấy hôm trước cha đệ mời một vị bạn tốt làm đạo sư ở Tân Nguyệt Huyền Phủ, vốn định nhờ hắn dẫn đệ vào Tân Nguyệt Huyền Phủ, không ngờ vị đạo sư tiền bối kia lại nói với tư chất của đệ, hoàn toàn có thể trực tiếp tiến vào Thương Phong Huyền Phủ.
- A! Vậy thì tốt quá! Đây quả thật là chuyện vui lớn của toàn bộ Lưu Vân Thành chúng ta!
- Ha ha ha... đệ kích động đến hai ngày không ngủ ngon. Chờ sau khi đệ vào Thương Phong Huyền Phủ, trở nên ngày càng lợi hại, xem còn ai dám bắt nạt huynh nữa!
- Bây giờ chuyện này vẫn còn là bí mật, cha nói phải tạm thời giữ kín, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hiện giờ chỉ có mình huynh biết... À đúng rồi, nói mới nhớ, hai năm nay đệ nghe được rất nhiều lời đồn không tốt, nghe nói Tư Đồ thành chủ nhất định sẽ hủy bỏ hôn ước, gả Tư Đồ Huyên cho Tiêu Ngọc Long, con trai của môn chủ Tiêu Môn nhà huynh. Nghe được lời đồn này, đệ tức giận lắm, cũng không dám nói với huynh. Nhưng mà cho tới bây giờ, những lời đồn đại này đã tự sụp đổ rồi.
- Không có lửa làm sao có khói, nhất định có nguyên nhân. Nhưng mà không sao, ta đã sớm quen rồi. Ta, một tên phế nhân như vậy, có thể có được một người bạn như đệ, còn có thể cưới được thiên kim nhà thành chủ đã là trời cao ban ơn rồi.
------
- Triệt nhi, nhân duyên giữa ngươi và con gái thành chủ được kết xuống như vậy. Lúc đó Tư Đồ thành chủ cảm kích ơn cứu mạng con gái của Tiêu Ưng nên đã kết làm huynh đệ với nó ngay tại chỗ, cũng ở trước mặt mọi người, tuyên bố tương lai con gái mình chỉ gả cho con trai của Tiêu Ưng, lấy đó để báo ân.
- Vì lần cứu giúp này, huyền khí của Tiêu Ưng hao tổn rất lớn, nguyên khí tổn hại nặng nề, lại đúng vào thời điểm này đột nhiên gặp phải kẻ xấu... bị hạ độc thủ.
-----
Ý thức rõ ràng tỉnh táo, nhưng không biết vì sao lại không cách nào tỉnh lại... Ngược lại, từng âm thanh hỗn loạn vang lên trong ý thức của hắn.
Nhưng những âm thanh này rõ ràng rất quen thuộc, lại mang theo cảm giác xa lạ quỷ dị.
Rõ ràng vang lên trong óc, lại giống như xa xôi vĩnh viễn không thể nào chạm đến.
Ý thức mơ hồ nói cho hắn biết, những âm thanh quen thuộc mà xa lạ, gần gũi lại xa xôi này, không phải là lần đầu tiên hắn nghe được, mà đã từng vang lên ở trong mộng.
Giấc mộng vô cùng hoang đường này... Hạ Nguyên Bá ở trong mộng có vóc người gần giống hắn, thân thể gầy gò, vẻ ngoài anh tuấn, cùng với thiên phú huyền đạo vô cùng kinh người.
Ở trong mộng, người hắn phải cưới không phải là Hạ Khuynh Nguyệt mà là Tư Đồ Huyên, con gái của Lưu Vân Thành chủ.
Trong mộng, Hạ Nguyên Bá thật hâm mộ bên người hắn có một tiểu cô để cho hắn vĩnh viễn không cô đơn, bởi vì Nguyên Bá không có huynh đệ tỷ muội.
Vì sao những cảnh trong mơ hoang đường này sẽ lại một lần nữa... còn đồng thời xuất hiện...
...
Ý thức của Vân Triệt bắt đầu giãy giụa, cố sức muốn tỉnh lại, đột nhiên... Vùng biển ý thức không hề báo trước rơi vào trong một mảnh xám trắng vặn vẹo kịch liệt.
Trong màu xám trắng vặn vẹo, vang lên từng mảng âm thanh vỡ vụn...
- Ngươi (ta) thật sự muốn như vậy sao?
- Ngươi (ta) cũng biết... đã trải qua năm tháng dài đằng đẵng cỡ nào... bao nhiêu lần luân hồi... mới cuối cùng có được ngươi “hoàn chỉnh”...
- Nếu cho tất cả... nguyên lực đều cho hắn... Ngươi (ta) sẽ không còn cách nào chân chính tồn tại trên thế gian này...
- Hắn... suy cho cùng chỉ là một phàm nhân...
- Được... như ngươi (ta) mong muốn... Dù sao, ý chí của ngươi (ta), chính là ý chí của ta (ngươi).
- Thân thể gầy yếu của hắn không cách nào thừa nhận được lực lượng của ta (ngươi), ta (ngươi) cũng không có cách nào giao cho. Có thể cho cũng chỉ có thánh khu được tạo thành từ pháp tắc Hư Vô, có thể chứa đựng tất cả lực lượng trong trời đất...
- Như thế, còn chưa đủ sao?
- Không... vận mệnh, là thứ không thể can thiệp nhất trên thế giới này.
- Cho dù là ta (ngươi), cũng không thể.
- Được... nếu như ngươi (ta) kiên trì như thế...
- Bóp méo vận mệnh, cho dù chỉ một chút cũng sẽ dính dáng đến toàn bộ nhân quả của thế giới thay đổi. Hậu quả càng không phải bất cứ kẻ nào, kể cả là ngươi (ta), cũng không thể đoán trước và khống chế.
- Nguyên lực cuối cùng, có lẽ cũng đủ hoàn thành một lần điều chỉnh nhân quả...
- Chỉ là cần thời gian rất dài... có lẽ vài năm, có lẽ mười mấy năm...
- Trong khoảng thời gian này, ta (ngươi) sẽ tạm dừng bánh xe thời gian của thế giới này... ngoại trừ, thế giới sắp được trao cho hắn, để hắn hoàn thành dung hợp với nguyên lực...
--------
- A!
Vân Triệt chợt mở to mắt, bật người ngồi dậy.
Âm thanh vỡ vụn hỗn loạn vang lên trong đầu lúc trước cấp tốc mơ hồ đi trong ý thức, đi xa, hắn ngưng tâm muốn lưu lại, nhớ kỹ những âm thanh này, nhưng chúng nó lại càng ngày càng xa, càng lúc càng mờ nhạt... cuối cùng thế mà lại hoàn toàn tan biến trong ký ức của hắn.
Một chữ cũng không thể nhớ lại.
- Cuối cùng cũng tỉnh.
Vân Triệt ngẩng đầu, phía trước hắn, Thiên Diệp Ảnh Nhi khoanh tay tựa vào bức tường ở phía xa, mắt lạnh nhìn hắn.
Lắc lắc đầu, Vân Triệt lập tức cảm nhận được sự biến hóa vĩ đại của thân thể.
Khí tức sinh mệnh lưu chuyển, máu lưu động, phương thức hô hấp, cảm giác đối với trời đất... tất cả của tất cả đều thay đổi.
Ý thức của hắn chìm xuống... tòa tháp phù đồ yên lặng hồi lâu kia rõ ràng đã biến thành màu vàng tinh khiết.
Đại Đạo Phù Đồ Quyết lại một lần nữa đột nhiên tiến cảnh, hơn nữa hắn rõ ràng cảm giác được, một lần tiến cảnh này mang đến biến hóa to lớn vượt xa bất kỳ lần nào trước đây.
Năm đó Mạt Lỵ từng nhắc đến với hắn, mười hai tầng Đại Đạo Phù Đồ Quyết, lấy thân thể phàm linh, tu tới tầng thứ sáu đã là cực hạn. Lên cao hơn nữa là lĩnh vực của thần, vĩnh viễn không thể nào chạm đến.
Hắn giơ cánh tay lên, im lặng cảm nhận sự biến hóa của thân thể. Lấy thân thể đã lột xác một lần nữa của hắn hiện giờ, khi mở ra Diêm Hoàng sẽ không còn phải chịu đựng gánh nặng và tổn thương tất yếu nữa, hơn nữa chắc có thể duy trì trong một thời gian tương đối dài.
Đợi tương lai hắn thành Thần Chủ, ở trạng thái bình thường duy trì Diêm Hoàng cũng không phải không có khả năng.
Rầm!
Một tiếng khí bạo nặng nề, áo khoác mới thay trên người Vân Triệt nứt toác hơn phân nửa.
Hắn nhíu mày, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Mở kết giới ra, không cho bất cứ kẻ nào tới gần.
“...” Cánh tay khoanh trước ngực hơi căng thẳng, Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh nói:
- Có hai ma nữ ở ngay bên ngoài, ngươi vẫn nên thu liễm thì tốt hơn!
- Ta muốn đột phá, hộ pháp cho ta!
Nói xong, hai tay Vân Triệt cấp tốc khép lại, bắt đầu ngưng tâm dẫn dắt luồng huyền khí hỗn loạn quanh thân, tiến đến bên bờ đột phá.
Thiên Diệp Ảnh Nhi ngây người, sau đó nhanh chóng đứng dậy, cánh tay vung lên, kết giới được dựng lên, đồng thời cũng truyền âm cho Trì Vũ Thập, ngăn cách bất cứ kẻ nào tới gần, thậm chí là bất cứ âm thanh gì.
Mỗi một lần Vân Triệt đột phá tiểu cảnh giới đều có khác biệt rất lớn so với các huyền giả tầm thường khác.
Đột phá Thần Quân cảnh, vốn là một quá trình biến đổi về lượng trên diện rộng và biến đổi về chất với biên độ nhỏ, yên tĩnh và dài lâu. Thế mà Vân Triệt đột phá tiểu cảnh giới ở Thần Quân cảnh, huyền khí lưu chuyển lại như sóng gào biển giận, gần như đạt tới trình độ có thể dễ dàng phá hủy huyền mạch bình thường.
Mấy lần đột phá Thần Quân cảnh trước đều hoàn thành ở trong Thái Cổ Huyền Chu, lần này thân ở Kiếp Hồn Thánh Vực, ngược lại càng phải an tâm hơn rất nhiều.
Trong kết giới, Thiên Diệp Ảnh Nhi yên lặng nhìn Vân Triệt đột phá, dòng khí bạo loạn cuốn động mái tóc dài và gấu váy của nàng, chỉ có đôi mắt của nàng thủy chung không hề có bất cứ dao động gì.
Kể cả bản thân nàng cũng bắt đầu cảm giác được... mình thật sự đã thay đổi.
Biến thành một dáng vẻ mà trước kia nàng tuyệt đối sẽ không tin tưởng và thừa nhận... thứ mà nàng khinh thường và xem nhẹ nhất.
Mà nàng rất rõ ràng, người âm thầm thúc đẩy loại biến hóa này, hoặc là nói khiến cho nàng từng bước thấy rõ và tiếp nhận tất cả... không phải là chính nàng, mà là Trì Vũ Thập.
Lời nói lúc trước của Trì Vũ Thập, mỗi một lời đều lộ ra sự quỷ dị, mấy ngày nay đã vô số lần vang vọng trong đầu nàng.
Gần nửa canh giờ sau, theo một tiếng khí bạo nặng nề cuối cùng, gió lốc trên người Vân Triệt đột ngột dừng lại.
Đôi mắt hắn mở ra, một luồng thần quang sâu thẳm hơn trước bắn ra từ trong mắt hắn.
Khí tức Thần Quân cảnh cấp tám, không tiếng động tràn ngập trên người hắn.
Kết hợp với tiến cảnh của Đại Đạo Phù Đồ Quyết, tuy chỉ vượt qua một tiểu cảnh giới, nhưng tổng hợp lại, thực lực của hắn lại tăng lên to lớn, tuyệt đối không phải người bình thường có khả năng tưởng tượng được.
Tuyệt diệt bốn Tinh Thần nguyên lực, mở ra “Thần Tẫn” trong hai giây, vốn tưởng rằng nhất định sẽ phải gánh chịu hậu quả nghiêm trọng. Không ngờ lại nhân họa đắc phúc, phá vỡ luôn cả rào cản.
Chỉ là, trong đôi mắt mở ra của hắn không hề có một chút kích động và vui sướng.
Dù sao, đối với hắn mà nói, đây chính là một bước sẽ bước ra trên con đường báo thù, cũng là một bước nhất định phải bước ra.
- Hoàn thành rồi?
Thiên Diệp Ảnh Nhi xoay lưng, mái tóc vàng vén ra sau... Những động tác vô ý thức này, trước kia chưa bao giờ xuất hiện trước mặt Vân Triệt.
- Không khiến ngươi tàn phế, càng không lấy mạng ngươi, ngược lại còn giúp ngươi đột phá. Hừ! Mạng của ngươi thật đúng là lớn!
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói, năm ngón tay mở ra, định giải trừ kết giới.
Vân Triệt lại đột nhiên chìa tay, ngăn động tác của nàng, hỏi:
- Phần Nguyệt Giới thế nào rồi?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Trừ Phần Đạo Quân và Phần Đạo Tàng bị ngươi giết chết ra, các Thực Nguyệt Giả khác, Phần Nguyệt Thần Sứ đều đã thần phục toàn bộ, Phần Nguyệt Vương Thành cũng đã rơi vào trong sự khống chế của ma nữ.
- Toàn bộ!?
Chân mày Vân Triệt trầm xuống.
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc nhìn hắn:
- Ngươi cũng không phải không biết thủ đoạn của Trì Vũ Thập. Đám Thực Nguyệt Giả này vốn bị ngươi dọa cho mất hồn mất vía, ma âm của nàng lại nhiếp hồn mê tâm, nói mấy câu ngắn ngủi, từng chữ đều đánh vào yếu hại, hoàn toàn mượn thế của ngươi, không tốn một giọt máu đã khống chế được Phần Nguyệt.
- Nhưng mà, như vậy không tốt lắm sao? Bước ra một bước lớn vô cùng thuận lợi.
“...” Vân Triệt trầm mặc, sắc mặt vô cùng khó coi.
- Sao vậy? Cảm thấy nữ nhân Trì Vũ Thập này quá mức đáng sợ?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói.
Vân Triệt không nói gì, cũng xem như ngầm thừa nhận.
Trong đầu hắn cấp tốc quay về mỗi một sự kiện, từng hình ảnh, thậm chí mỗi một câu nói phát sinh sau khi bước vào Phần Nguyệt Giới, chân mày dần dần càng cau chặt.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:
- Nếu như nàng không đủ thông minh, lại sao xứng hợp tác với chúng ta. Huống chi, tâm cơ thủ đoạn của nàng cao tới đâu, cũng phải dựa vào chúng ta ở mức độ rất lớn. Ít nhất trước mắt, hai bên chỉ có cùng chung mục tiêu, mà không có xung đột lợi ích gì, ngươi không cần thiết phải lo lắng quá nhiều.
Vân Triệt đang nhíu mày ngước mắt lên, nhìn vào ánh mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi, chậm rãi nói:
- Ngươi đang nói giúp cho ả ta.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi ngẩn ra trong khoảnh khắc, sau đó trong mắt hiện lên một chút phức tạp:
- Dường như đúng là như thế. Ngươi sẽ không phải... cho rằng kể cả ta cũng bị ả mê tâm kiếp hồn đó chứ?
Vân Triệt lại trầm mặc, hồi lâu, cánh tay hắn chìa ra, theo năm ngón tay mở ra, một luồng khí tức tinh thuần đến cực điểm lan tỏa trong kết giới, chỉ trong nháy mắt, toàn bộ thế giới dường như cũng vì nó mà đã xảy ra biến đổi về chất kỳ dị.
Man Hoang Thế Giới Đan!
Ban đầu ở Thái Sơ Thần Cảnh, dung hợp Man Hoang Thần Tủy và Thái Sơ Thần Quả, Hòa Lăng tổng cộng luyện ra hai viên Man Hoang Thế Giới Đan.
Một viên cho Thiên Diệp Ảnh Nhi luyện hóa, khiến cho tu vi của nàng đột nhiên tăng mạnh trong vòng nửa năm, thành Thần Chủ cấp tám.
Còn một viên khác, Vân Triệt lại chuẩn bị để bản thân dùng sau khi tu thành Thần Chủ cảnh.
Vào lúc này lại lấy nó ra trước, hơn nữa... còn giao nó cho Thiên Diệp Ảnh Nhi.
- Ăn nó đi.
Man Hoang Thế Giới Đan, huyền đan ở cấp bậc cao nhất trong nhận thức đương thời, thần vật mà kể cả thần đế cũng không dám hy vọng xa vời. Nhưng đối mặt với viên Man Hoang Thế Giới Đan thứ hai, Thiên Diệp Ảnh Nhi lại cau kim mi lại, giọng nói cũng thấp lạnh vài phần:
- Có ý gì? Áy náy? Bồi thường? Thương hại?
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Không, chuyện lần này khiến ta cảm nhận được một mối nguy. Trì Vũ Thập thật sự cực kỳ dựa vào Hắc Ám Vĩnh Kiếp của ta, nhưng... về thực lực mà nói, chúng ta vẫn còn kém ả nhiều lắm.
- Mà chỉ có lực lượng của ngươi mới chân chính... hoàn toàn thuộc về ta.
» Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng «