Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1674: CHƯƠNG 1673: NGHI KỴ

Đôi mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi xao động hồi lâu, cuối cùng nàng đưa tay nhận lấy viên Man Hoang Thế Giới Đan từ tay Vân Triệt... đây cũng có thể là viên cuối cùng của thời đại này, thậm chí là của cả đời sau.

Lúc trước, trên đường cùng Vân Triệt đến Kiếp Hồn Giới, nàng từng hỏi Vân Triệt về “át chủ bài” không phải là không có nguyên nhân, dù sao bọn họ cũng phải đối mặt với nữ nhân đáng sợ nhất Bắc Thần Vực, cùng với toàn bộ thế lực Vương Giới sau lưng nàng ta.

Sự chắc chắn của Vân Triệt khi đó, giờ đây đã có đáp án. Nhưng việc mất đi lá bài tẩy này không còn nghi ngờ gì nữa đã mang đến một cảm giác bất an cực lớn.

Bởi vì, nếu bỏ qua Kiếp Hồn Giới vốn chỉ gắn kết với nhau vì mục đích “hợp tác”, thì thứ mà Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi thực sự sở hữu trước sau như một chỉ có đối phương mà thôi.

Mà Vân Triệt biết vô cùng rõ ràng, mình là một người không thể khống chế, nhưng với tính tình và phương thức hành xử của Trì Vũ Thập, đến một giai đoạn nào đó, nàng ta tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào vượt qua mình, thậm chí... sẽ không mong muốn tồn tại một người mà nàng ta không thể khống chế.

Những chuyện này, trước đó không khiến hắn phải lo lắng trong ngắn hạn.

Nhưng át chủ bài đã mất, hắn không thể hoàn toàn làm ngơ được nữa.

Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi gật đầu, ngọc thủ từ từ siết chặt viên Man Hoang Thế Giới Đan:

- Được, nếu lần này có thể giúp ta trở lại cảnh giới trước kia thì không còn gì tốt hơn. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại... lần này ngươi không lo lắng ta mạnh hơn ngươi quá nhiều, sau đó thoát khỏi sự khống chế của ngươi sao?

- Ta đã nói, lực lượng của ngươi... tất cả đều là của ta.

Vân Triệt cau mày nói.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nghiêng người đi, khóe mắt khẽ liếc:

- Hừ, lực lượng ở trên người ta, ngươi nói cũng không tính. Sự tự tin đến mức khó hiểu này của ngươi quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Vân Triệt không nói gì.

Những năm tháng ngày đêm chung sống, sự thấu hiểu của hắn về Thiên Diệp Ảnh Nhi từ lâu đã sâu đến từng ngóc ngách.

Nàng tàn nhẫn, ác độc... từng khiến hắn hận đến tận xương tủy, thề phải dùng thủ đoạn tàn độc nhất để giết chết nàng.

Thế nhưng, trên Hắc Ám Huyền Chu, những giọt nước mắt co quắp trong câm lặng kia, mỗi một giọt đều rơi vào nơi sâu nhất trong linh hồn hắn...

Nơi đó, hắn vốn tưởng rằng đã chết rồi.

Thấy rõ một người thật sự quá khó khăn.

Hạ Khuynh Nguyệt mà hắn từng cho rằng tuyệt đối sẽ không hại mình, Trụ Hư Tử mà hắn từng cho rằng mình sẽ kính trọng cả đời, Thiên Diệp Ảnh Nhi mà hắn từng cho rằng mình sẽ căm hận cả đời...

Hình tượng của bọn họ trong sinh mệnh hắn đều đã long trời lở đất.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên mở miệng:

- Thật ra, ta ngược lại cảm thấy, ngươi cũng không cần đề phòng Trì Vũ Thập... đương nhiên, đây chỉ là một loại trực giác vi diệu mà thôi, không hề có căn cứ, ngươi cũng có thể không cần để tâm.

- Trong lúc hợp tác với Trì Vũ Thập, chúng ta đồng thời phải phát triển lực lượng chỉ thuộc về bản thân.

Vân Triệt thấp giọng nói, hàn quang lóe lên trong mắt.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

- Phát triển thế nào? Ở Bắc Thần Vực, đừng nói tới căn cơ, ngay cả người chúng ta quen biết cũng chẳng có bao nhiêu.

- Ngươi sẽ thấy.

Vân Triệt nói nhỏ.

Thiên Diệp Ảnh Nhi kinh ngạc trong lòng, nhưng không hỏi kỹ, đôi môi son khẽ mím:

- Được, ta mỏi mắt mong chờ.

Vân Triệt nói:

- Vào Thái Cổ Huyền Chu đi... ta sẽ đi ngay bây giờ. Lần trước luyện hóa mất nửa năm. Lần này, với tu vi hiện giờ của ngươi, chắc có thể rút ngắn trong vòng một tháng. Vừa hay cũng có thể mượn nó để bình ổn tâm tình.

Thiên Diệp Ảnh Nhi quay mặt đi:

- Tâm cảnh của ta rất tốt!

Vân Triệt: “...”

Thái Cổ Huyền Chu hiện ra, bàn tay của Thiên Diệp Ảnh Nhi đặt lên huyền chu, nhưng không lập tức tiến vào, mà quay lưng về phía Vân Triệt, đột nhiên dùng giọng nói rất nhẹ cất lời:

- “Tương lai” mà ngươi nói ngày đó, có thật không...

Vân Triệt nhàn nhạt cười khẽ một tiếng, nhắm mắt nói:

- A... Ta chỉ đột nhiên cảm thấy, một vật hoàn mỹ như ngươi mà lại chết yểu, chẳng được hưởng thụ bao nhiêu năm, dường như có hơi đáng tiếc.

“...” Không hề xoay người nổi giận, khóe môi Thiên Diệp Ảnh Nhi chỉ khẽ giật giật, bóng dáng nàng biến mất trong một vệt hồng quang nhàn nhạt, tiến vào thế giới của Thái Cổ Huyền Chu.

Không gian yên tĩnh, kết giới vẫn chưa được giải trừ.

Vân Triệt không đứng dậy, mà đột nhiên thấp giọng gọi một tiếng:

- Hòa Lăng.

Theo tiếng gọi của Vân Triệt, bóng dáng nhỏ bé của thiếu nữ Mộc Linh hiện ra trước người hắn, đôi mắt đẹp chớp động nhìn hắn:

- Chủ nhân có gì phân phó?

Vân Triệt nói:

- Tiếp theo ta sẽ đến Diêm Ma Giới làm một chuyện quan trọng, sau đó có chuyện cần nhờ ngươi.

- Chủ nhân cứ nói.

Hai chữ “nhờ ngươi” khiến Hòa Lăng hơi hoảng hốt.

Vân Triệt ngước mắt, nhìn vào đôi mắt xanh biếc tuyệt mỹ của Hòa Lăng, chậm rãi nói:

- Song tu với ta.

Hòa Lăng ngẩn ra, sau đó đôi mắt đẹp trợn to, thân thể hoảng loạn lùi lại một bước nhỏ, thất thanh thốt lên:

- Hả? Chủ... chủ nhân, người nói... nói... nói cái gì?

Trên đời này không có sinh linh nào thuần khiết hơn Mộc Linh. Mặc dù trong linh hồn Hòa Lăng tràn đầy hận thù, và sự cố chấp đối với hận ý này tuyệt đối không thua kém Vân Triệt, nhưng bản chất của nàng vẫn là hậu duệ duy nhất của Vương tộc Mộc Linh.

Vân Triệt không hề ngạc nhiên trước phản ứng của Hòa Lăng, hắn nghiêm túc nói:

- Ta cần khí tức Mộc Linh của ngươi để lĩnh ngộ Hư Vô pháp tắc ở một tầng sâu hơn.

- Ta... khí tức của ta... Hư Vô... pháp tắc?

Hòa Lăng vừa mờ mịt vừa sợ hãi.

Vân Triệt khẽ gật đầu, vẫn nhìn thẳng vào mắt nàng:

- Bộ tộc Mộc Linh là chủng tộc đầu tiên do Sinh Mệnh Sáng Thế Thần Lê Sa sáng tạo ra, trên người các ngươi mang theo sinh mệnh lực nguyên thủy nhất. Mà ngươi là Vương tộc Mộc Linh cuối cùng, chắc chắn có thể giúp ta dần dần tiếp xúc đến tầng thứ sâu hơn của Hư Vô.

- Và nếu như có thể tiến thêm một bước nữa...

Vân Triệt nâng tay, trong lòng bàn tay chính là vật dẫn ma nguyên đoạt được từ Phần Nguyệt Giới -- Phần Nguyệt Ma Quỳnh Ngọc.

Trên đó, hai luồng hắc quang mờ ảo đang di động, đó là lực lượng từng thuộc về Thực Nguyệt Giả mạnh nhất Phần Đạo Tàng và Phần Nguyệt Thần Đế Phần Đạo Quân đang dần dần quay trở về.

Tâm niệm và khát vọng của Vân Triệt thông qua sinh mệnh của bọn họ liên kết, rõ ràng truyền vào trong tâm hồn của Hòa Lăng. Nàng cắn môi, cúi đầu xuống, mái tóc dài xanh biếc che đi gò má ửng đỏ của nàng, dùng giọng nói rất nhỏ đáp:

- Ta... ta nghe lời chủ nhân.

Vân Triệt nói:

- Nếu ngươi không muốn, ta sẽ không ép buộc.

Hòa Lăng nhẹ nhàng lắc đầu:

- Kể từ ngày ta trở thành Thiên Độc Độc Linh, tính mạng của ta chỉ còn hai ý nghĩa, một là báo thù, hai là chủ nhân. Chỉ cần là chuyện chủ nhân mong muốn, ta... ta đều nguyện ý.

Cánh môi nàng cắn chặt lại, ngón tay quấn chặt vào nhau gần như muốn vặn rách cả vạt váy.

Nàng khẩn trương, bất an... nhưng duy nhất không có là sự mâu thuẫn.

Dù sao, mặc dù trên phương diện này nàng chỉ là một tờ giấy trắng, nhưng những năm tháng mưa dầm thấm đất... nàng đã biết rất nhiều.

Vân Triệt gật đầu, sau đó hạ giọng nói:

- Hòa Lăng, sau khi chúng ta trở về Đông Thần Vực, không chỉ mối thù của ngươi nhất định sẽ được báo, mà vận mệnh của tộc nhân ngươi cũng nhất định sẽ thay đổi... sẽ không cần phải ẩn náu trong góc tối để trốn tránh thế gian nữa.

Hòa Lăng nhẹ nhàng đáp lại, đôi mắt đẹp ngước lên, nhưng vẫn mang theo vẻ sợ hãi:

- Vâng. Chủ nhân, người... tại sao người lại đột nhiên muốn... muốn...

- Bởi vì Trì Vũ Thập, người này còn đáng sợ hơn ta nghĩ rất nhiều.

Vân Triệt nhíu mày, giọng nói trầm xuống, trong đầu đan xen những hình ảnh ở Phần Nguyệt Giới:

- Rất có thể, nàng ta đã biết trước được thai tức trên người Thiên Ảnh.

- A?

Hòa Lăng khẽ kêu một tiếng.

- Với tính tình của Thiên Ảnh, vốn tuyệt đối sẽ không cho phép loại chuyện này xảy ra. Nhưng từ sau khi vào Kiếp Hồn Giới, nàng bắt đầu xuất hiện đủ loại dị thường, nàng cố ý không tự kiềm chế, mà để cho mình có thai tức... cũng nhất định là bị Trì Vũ Thập ảnh hưởng.

Chân mày của Vân Triệt càng nhíu chặt lại:

- Ở Phần Nguyệt Giới, chính là nàng ta bảo Thiên Ảnh đi giao thủ với Phần Đạo Quân.

- Nếu như tất cả những điều đó còn có thể xem là trùng hợp và phán đoán. Vậy thì, cuối cùng Hồn Thiên Hạm xuất hiện đúng lúc...

Hai tay của Vân Triệt từ từ siết chặt, trên mặt ngưng tụ một tia sát khí âm u.

Cánh môi Hòa Lăng khẽ nhếch:

- Ý của chủ nhân là... tất cả đều do Ma Hậu cố tình tính kế? Nhưng mà, sao nàng ta có thể biết được chủ nhân sẽ giết được Phần Nguyệt Thần Đế kia?

Vân Triệt chậm rãi nói:

- Không, nàng ta không thể biết được. Hành động lần này của nàng ta là vì chọc giận ta, khiến ta đi đối phó Phần Nguyệt Giới. Từ đó vừa có thể bại lộ và phế bỏ lá bài tẩy của ta, lại vừa có thể làm Phần Nguyệt trọng thương, với lập trường của nàng, đây chính là một mũi tên trúng hai đích.

- Chắc chắn nàng ta không đoán được ta có thể giết Phần Đạo Quân, nhưng sẽ tin rằng ta dưới cơn thịnh nộ, khi tế ra át chủ bài lớn nhất trên người, nhất định có thể làm Phần Nguyệt trọng thương... Hồn Thiên Hạm sẽ xuất hiện vào lúc đó, chính là để làm ngư ông đắc lợi.

Tâm cơ, thủ đoạn của nữ tử này... nhất là khả năng khống chế lòng người khiến Vân Triệt cũng cảm thấy không rét mà run. Giờ đây hắn càng ngày càng tin tưởng, ánh mắt ẩn giấu sau màn sương đen của Trì Vũ Thập có thể dễ dàng nhìn thấu linh hồn con người.

Sự thay đổi của Thiên Diệp Ảnh Nhi rất có thể đã bị nàng ta can thiệp trong vô hình. Mà một loạt hành động của bản thân... lại hoàn toàn nằm trong tính toán của nàng ta!

Người đáng sợ như thế, nếu là đồng minh, tự nhiên là một trợ lực cực kỳ mạnh mẽ.

Nhưng đồng thời, đối với một người như vậy mà nói, sau khi lợi dụng lẫn nhau, không thể nào cho phép một sự tồn tại đầy uy hiếp như mình... Không chỉ là nàng ta, mà tất cả thần đế trên thế gian đều như thế.

Cho nên sự chuẩn bị của hắn cũng phải đi trước một bước.

- Có phải... có phải Hồn Thiên Hạm xuất động chỉ vì sợ chủ nhân xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở Phần Nguyệt Giới không?

Hòa Lăng yếu ớt nói.

Vân Triệt cười nhạt một tiếng:

- Ha, là chủ huyền hạm của Kiếp Hồn Giới, chỉ cần động là sẽ kinh động toàn bộ Bắc Vực, nếu không phải cố ý xông vào Phần Nguyệt, thì sẽ tương đương với việc tuyên chiến toàn diện.

- Mặc dù dưới Hắc Ám Vĩnh Kiếp, lực lượng của Ma Nữ toàn diện áp chế được Thực Nguyệt Giả, nhưng đả thương địch một ngàn tất tự tổn tám trăm, một khi ác chiến nổ ra, cho dù thắng lợi cũng nhất định tổn thương căn cơ, còn có thể kinh động toàn diện đến Diêm Ma Giới, nếu bọn chúng vì vậy mà nhảy vào chen ngang một chân, thì càng không thể cứu vãn.

Vân Triệt lạnh lùng cười:

- Nếu không dựa trên tính toán và nắm chắc đầy đủ, nàng ta tuyệt đối không thể xuất động Hồn Thiên Hạm! Vì ta? Thân là vua một giới, nàng phải đặt lợi ích của “Vương” và của “Giới” lên hàng đầu, huống chi nàng còn là Ma Hậu! Sao có thể vì một kẻ hợp tác như ta, một người mà trong tương lai chắc chắn sẽ trở thành đại họa trong lòng nàng, lại xuất động chủ huyền hạm vào thời điểm như vậy được!

Hắn dừng lại, ý cười đột nhiên chậm rãi trầm xuống, ánh mắt trở nên mông lung, trong miệng thì thầm:

- Không... có một Giới Vương, nàng ấy thật sự sẽ làm như thế vì ta. Nhưng nàng ấy đã...

Vân Triệt lắc mạnh đầu, không dám để ý thức của mình chạm vào hình ảnh đó, bóng dáng đó nữa, rồi tiếp tục nói:

- Hơn nữa Hồn Thiên Hạm xuất hiện vào lúc đó, chỉ có một khả năng là trước khi ta quay lại Phần Nguyệt, nàng ta đã hạ lệnh xuất động... Ta định làm gì sau đó hoàn toàn nằm trong dự liệu của nàng ta, hay nói đúng hơn là nằm trong phạm vi tính toán của nàng ta.

Những lời Vân Triệt nói, Hòa Lăng nghe mà tim không ngừng thắt lại, hình tượng của Trì Vũ Thập trong lòng nàng cũng nhất thời phủ kín một tầng màu sắc “khủng bố”, nàng vụng trộm liếc nhìn Vân Triệt đang nhíu chặt mày, nói:

- Vậy... vậy chủ nhân khi nào định... định...

Nàng cắn chặt cánh môi, câu nói tiếp theo làm thế nào cũng không thể nói ra khỏi miệng.

- Sau khi trở về từ Diêm Ma.

Vân Triệt đứng dậy, cánh tay vung lên, một lần nữa thay một bộ áo khoác mới:

- Bây giờ sẽ đi Diêm Ma Giới, lần này ta sẽ không cho nàng ta bất cứ cơ hội phản ứng nào

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!