Tại Diêm Ma đế vực, ngay cả người canh gác ở vòng ngoài cùng cũng sở hữu thực lực đáng sợ.
Ngọn thương hắc ám ập đến chính diện mang theo sức mạnh Thần Vương rõ rệt, tiếng xé gió rợn người tựa tiếng ác quỷ gào thét.
Hiển nhiên, Diêm Ma đế vực còn sâm nghiêm và cấm kỵ hơn cả vùng lõi của các Vương giới khác.
Tiến gần vương thành của Kiếp Hồn và Phần Nguyệt, điều đầu tiên phải đối mặt là khí thế áp bức và lời cảnh cáo. Nhưng tiến gần Diêm Ma đế vực... lại là sát thủ đoạt mạng không một lời báo trước!
Bước chân Vân Triệt dừng lại, thương ảnh hắc ám phóng đại cực nhanh trong mắt hắn... rồi nhắm thẳng vào mi tâm.
Ong!
Ngọn thương không xuyên qua thân thể, thậm chí không có tiếng hắc ám cắn nuốt tàn bạo. Ngay khoảnh khắc mũi thương hắc ám chạm vào mi tâm Vân Triệt, nó đã tan biến, hóa thành tro bụi hắc ám bay lả tả.
Không khí đột nhiên ngưng đọng, bóng người trong bóng đêm chợt thấy nghẹt thở. Đúng lúc này, Vân Triệt chậm rãi đưa tay, năm ngón tay chộp vào hư không.
Một tiếng hét thảm kinh hoàng vang lên, một bóng người giãy giụa bay ngược ra từ trong bóng tối với tốc độ cực nhanh, rồi bị một lực hút vô hình kéo mạnh, đập thẳng vào tay Vân Triệt, bị hắn siết chặt trong lòng bàn tay.
Đây là một người đàn ông trung niên có dáng người nhỏ gầy khô héo, ấn ký đầu lâu màu đen trên người chứng tỏ thân phận cao quý của hắn trên toàn cõi Bắc Thần Vực. Thế nhưng, khi rơi vào tay Vân Triệt, gương mặt hắn chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng, huyền khí hắc ám trong người như bị giam cầm trong một chiếc lồng vô hình, không thể vận chuyển dù chỉ một chút.
Vân Triệt lật tay, mu bàn tay đập lên lồng ngực kẻ đó... “Rắc” một tiếng, toàn thân xương cốt cùng lục phủ ngũ tạng của hắn đều vỡ nát, cả người đổ gục xuống đất, không còn chút âm thanh.
Vân Triệt tiếp tục bước tới, một chân đạp nát chân phải của kẻ đó. Dưới bước chân của hắn, xương đùi của một Thần Vương cường đại lại vỡ vụn như gỗ mục. Khi hắn bước qua, toàn thân kẻ đó đã gãy nát hơn trăm đoạn, nhưng không hề có một giọt máu nào rỉ ra.
Không khí trở nên nặng nề, những luồng khí tức hung tợn đè lên người Vân Triệt thoáng chốc kinh loạn, nhưng ngay sau đó lại càng thêm lạnh lẽo.
Nơi này là Diêm Ma đế vực, trên đời này không tồn tại thứ gì có thể uy hiếp được nó.
- Hừ, đã rất nhiều năm rồi không có kẻ nào dám đến đây tìm chết như vậy.
- Dám giết người của Diêm Ma đế vực, cho dù ngươi là ai, hôm nay cũng phải hóa thành mảnh xương khô hèn mọn nhất trong biển xương!
Trong giọng nói trầm thấp, không khí chợt lạnh buốt, mấy trăm luồng sát khí băng hàn đồng loạt khóa chặt lấy Vân Triệt. Hắn nhìn về phía trước, trong tầm mắt lờ mờ hiện ra một chiếc đầu lâu khổng lồ.
Đó là đầu lâu của một con ma thời thượng cổ, to lớn đến vài dặm, cái miệng ác ma há to chính là cổng chính của Diêm Ma đế vực.
Bước chân hắn dừng lại, nhìn về phía trước và thản nhiên nói:
- Báo cho Diêm đế, Vân Triệt đến bái phỏng.
Hai chữ “Vân Triệt” vừa thốt ra, không khí vốn đã lạnh cứng bỗng chốc đông đặc. Tất cả khí tức đang tập trung vào Vân Triệt đều khựng lại trong khoảnh khắc.
Mấy ngày nay, vì hai chữ “Vân Triệt” mà cả Bắc Thần Vực có thể nói là rung chuyển long trời lở đất.
Phần Nguyệt Thần Đế đã chết, nghe đồn là bị Vân Triệt một kiếm chém chết. Lực lượng khi đó gây ra chấn động không gian, toàn bộ Diêm Ma giới đều cảm nhận rõ ràng.
Những chuyện đó có thể chỉ là lời đồn... nhưng cả Phần Nguyệt giới rộng lớn chỉ trong một đêm đã rơi vào tay Ma hậu, đó lại là sự thật đáng sợ bày ra trước mắt!
Vân Triệt mang trong mình sức mạnh Ma Đế... Vân Triệt dùng sức mạnh Chân Thần để giết Phần Nguyệt Thần Đế... Tất cả Thực Nguyệt Giả còn sống đều sợ vỡ mật, không dám có chút phản kháng nào... Vân Triệt muốn phong đế ở Kiếp Hồn...
Từng tin đồn như sấm sét kinh thiên động địa truyền đến mọi ngóc ngách của Bắc Thần Vực. Là Vương giới láng giềng, Diêm Ma giới không nghi ngờ gì là nơi nhận được tin tức sớm nhất và chứng kiến nhiều chuyện nhất...
Phần Nguyệt Thần Đế thật sự đã chết, Kiếp Hồn giới thật sự không đánh mà thắng, chiếm được Phần Nguyệt giới... Mấy ngày nay, Diêm đế không hề có động tĩnh gì, nhưng có thể tưởng tượng được, trong lòng hắn tuyệt đối không thể nào bình tĩnh.
Và bây giờ, Vân Triệt, kẻ đã tự tay đồ sát Phần Nguyệt Thần Đế, dấy lên sóng to gió lớn ở Bắc Thần Vực, khiến Diêm Ma rơi vào bầu không khí vi diệu này, lại xuất hiện ngay tại vùng lõi của Diêm Ma giới.
Hơn nữa, dường như chỉ có một mình!
Sự im lặng đến nghẹt thở kéo dài một lúc lâu, sau đó một giọng nói hoảng hốt mới vang lên:
- Mau... mau truyền âm cho đại thống lĩnh!
------
Diêm Thiên Kiêu, Diêm đế của ba đế Bắc Vực, cũng là Thần Đế số một Bắc Vực được người đời công nhận.
Họ Diêm vốn không phải họ của tộc này, nhưng từ sau khi tổ tiên nhận được truyền thừa của Diêm Ma, chiếm cứ Vĩnh Ám Cốt Hải đã đổi thành họ Diêm, cũng trở thành thái tổ của Diêm tộc.
Vì chiếm cứ Vĩnh Ám Cốt Hải, Diêm Ma đế vực quanh năm chìm trong âm khí hắc ám đến từ ma cốt thượng cổ, cho nên việc tu luyện huyền lực hắc ám có được ưu thế vượt trội so với tất cả các tinh vực khác. Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến Diêm Ma giới trước sau vẫn là Vương giới số một Bắc Vực.
Thân là Diêm đế của thế hệ này, thực lực của Diêm Thiên Kiêu sâu không lường được. Mà cả đời hắn đắc ý nhất, ngoài thực lực và đế vị của mình ra, còn có một đôi nam nữ của hắn.
Thái tử Diêm Ma Diêm Kiếp và nữ nhi thứ tám mươi bảy Diêm Vũ.
Diêm Ma đại điện vắng lặng, một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào, hắn mặc một thân áo đen, làn da trắng xám, quỳ một gối xuống đất:
- Hài nhi bái kiến phụ vương.
Diêm Thiên Kiêu đã đứng yên lặng ở đó mấy canh giờ, từ đầu đến cuối không hề nhúc nhích. Giọng nói phía sau khiến đôi mắt hắn mở ra, nhưng hắn không quay người lại, thản nhiên nói:
- Chuyện gì?
Hai chữ ngắn gọn lại ẩn chứa đế uy kinh khủng đủ để nghiền nát linh hồn. Hơn nữa, luồng đế uy tự nhiên tỏa ra này còn nặng nề hơn bình thường rất nhiều.
Hiển nhiên, đối với những tin đồn mấy ngày nay và biến cố kinh thiên của Phần Nguyệt, Diêm Thiên Kiêu cũng không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Nam tử áo đen cung kính nói:
- Thưa phụ vương, đã xác định, chấn động không gian bốn ngày trước đã lan đến gần ba thành tinh vực, Phần Nguyệt giới cũng xuất hiện vô số vết nứt chỉ trong vài giây ngắn ngủi đó.
Người này chính là thái tử Diêm Ma Diêm Kiếp, một thân phận khác của hắn là một trong mười Diêm Ma, ma hiệu “Kiếp Ma”, thực lực tổng hợp xếp hạng thứ tư trong mười Diêm Ma.
Vạn năm trước, sau khi kế thừa lực lượng Diêm Ma không lâu, hắn đã được phong làm thái tử Diêm Ma, trở thành người kế vị Diêm đế không còn gì phải bàn cãi. Nhưng sau đó, vị trí thái tử của hắn đã phải đối mặt với mối uy hiếp ngày càng nặng nề.
Điều này cũng khiến hắn những năm gần đây đặc biệt tích cực hoạt động ở Bắc Vực, cố gắng hết sức để chứng tỏ bản thân trên mọi phương diện.
- Phần Đạo Quân và Phần Đạo Tàng đã chết, mười một Thực Nguyệt Giả còn lại thật sự không một ai phản kháng, hơn nữa người đầu tiên thần phục chính là... Phần Đạo Khai.
- Hắn?
Mi tâm Diêm Thiên Kiêu hơi nhíu lại.
Phần Đạo Khai là đế sư của Phần Nguyệt, là người mà Phần Đạo Quân kính trọng nhất... cũng là người mà Diêm Thiên Kiêu hắn cực kỳ kiêng kỵ.
Phần Đạo Khai được người đời gọi là quân sư của Phần Nguyệt, hắn cực giỏi tùy cơ ứng biến, bất cứ chuyện gì cũng sẽ dốc toàn lực để theo đuổi lợi ích lớn nhất.
Còn có một điểm mấu chốt: Hắn cực kỳ trung thành với Phần Nguyệt.
Một người như vậy, lại là kẻ đầu tiên lựa chọn thần phục trước mặt Ma hậu?
Chuyện xảy ra lúc đó, thật sự kinh hồn đến mức độ như vậy sao!?
- Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, các vùng lõi của Phần Nguyệt đều đã rơi vào tầm kiểm soát của Kiếp Hồn. Việc này có thể thuận lợi nhanh chóng như vậy, một nguyên nhân quan trọng là do Phần Đạo Khai. Hắn không những là người đầu tiên thần phục, mà còn thúc đẩy sự đồng hóa giữa Phần Nguyệt và Kiếp Hồn, quả thật giống như... chỉ trong một đêm đã hoàn toàn chuyển lòng trung thành với Phần Nguyệt sang cho Kiếp Hồn.
- Nhưng mà, khả năng lớn nhất có lẽ là do hắn bị Ma hậu “Cướp hồn”.
Diêm Thiên Kiêu lại nói:
- Không, Phần Đạo Khai là kẻ không thể nào bị cướp hồn nhất trên đời này. Bởi vì hắn là một kẻ lý trí đến mức bổn vương chưa bao giờ tìm thấy bất kỳ sơ hở nào.
- Hắn làm như vậy, hoặc là thật sự không còn chút giá trị nào để liều mạng; hoặc là... bên phía Kiếp Hồn giới có thứ khiến hắn cực kỳ khao khát.
Mi tâm nhíu chặt, hắn thấp giọng tự nói:
- Xem ra bên phía Phần Nguyệt, bổn vương phải tự mình đi một chuyến.
Lúc này, lại một tiếng bước chân nữa truyền đến.
So với sự kính cẩn nghiêm nghị của Diêm Kiếp khi bước vào, tiếng bước chân này lại tùy ý hơn rất nhiều.
Mà trong toàn bộ Diêm Ma giới, kẻ sẽ... cũng dám làm như vậy trước mặt Diêm đế, chỉ có một người:
Nữ nhi thứ tám mươi bảy của Diêm đế -- Diêm Vũ.
Nàng còn có một thân phận cao quý hơn đế nữ rất nhiều -- một trong mười Diêm Ma, ma hiệu “Dạ Xoa”.
Mà xét về thực lực, nàng đứng đầu mười Diêm Ma!
Cũng là người duy nhất của Diêm Ma giới, ngoài Diêm đế, đạt đến Thần Chủ cấp mười!
Dáng người Diêm Vũ cao gầy, mái tóc dài như thác nước, một thân giáp nhẹ bó sát người tựa đêm tối, phác họa ra đôi chân thon dài đến cực điểm.
Vì thân mang Diêm Ma công, da thịt nàng cũng phủ một lớp màu xám trắng tử khí nặng nề, nhưng nhờ ngũ quan tinh xảo lạnh lùng xinh đẹp, ngược lại còn tăng thêm vài phần mỹ cảm yêu dị.
- Phụ vương, vương huynh.
Nàng đứng bên cạnh Diêm Kiếp, hành lễ đơn giản. Tuy là nữ tử, nhưng nàng còn cao hơn Diêm Kiếp chừng nửa cái đầu.
Diêm Thiên Kiêu, người vẫn quay lưng về phía Diêm Kiếp, lúc này mới xoay người lại, đế uy tan biến, gương mặt mỉm cười:
- Vũ nhi, con đến rồi.
- Xem ra tiểu Vũ nhất định mang đến tin tức tốt.
Diêm Kiếp mỉm cười nói.
Nữ nhi của Diêm đế rất nhiều, Diêm Vũ là một vương nữ thứ xuất bình thường, vốn không được ai chú ý, so với Diêm Kiếp khi đó đã là thái tử, địa vị càng như trời với đất.
Nhưng lúc còn nhỏ, nàng đã thể hiện ra thiên phú hắc ám vô cùng cao, và vào năm mười một tuổi đã dẫn động được cảm ứng của lực lượng Diêm Ma.
Sau khi kế thừa lực lượng Diêm Ma, tu vi của nàng đột nhiên tăng mạnh, chỉ trong ba ngàn năm ngắn ngủi đã vượt qua thái tử Diêm Kiếp, người đã kế thừa lực lượng Diêm Ma gần vạn năm. Sau đó, nàng càng bước ra một bước chấn động Diêm Ma, chấn động cả Bắc Thần Vực... trở thành Thần Chủ cấp mười.
Nếu không có sự tồn tại đáng sợ của Trì Vũ Thập luôn đè nặng trên đầu, nàng đủ để được xưng tụng là “Thần nữ” của Bắc Thần Vực.
Mà sự tồn tại của nàng không hề nghi ngờ đã uy hiếp đến vị trí thái tử của Diêm Kiếp.
Tuy rằng trong lịch sử của Diêm Ma giới chưa bao giờ có Diêm đế là nữ giới, nhưng trước đó... cũng chưa bao giờ xuất hiện một tồn tại như Diêm Vũ.
- Lão tổ nói thế nào?
Diêm Thiên Kiêu hỏi.
Diêm Vũ lắc đầu, nói:
- Lão tổ không quan tâm đến chuyện này.
- Không quan tâm?
Diêm Kiếp nhíu chặt mày.
Diêm Vũ nhíu mày nói:
- Những gì nên nói, con đều đã nói. Nhưng phản ứng của ba vị lão tổ rất lạnh nhạt, hơn nữa... dường như cũng không tin.
- Nhất là, bọn họ tuyệt đối không tin trên đời này sẽ xuất hiện sức mạnh đủ để giết chết Thần Đế trong chớp mắt. Bằng không, bọn họ đã ở trong Vĩnh Ám Cốt Hải hơn mười vạn năm, không thể nào không chạm đến lĩnh vực đó.
Nói đến đây, đôi mày của Diêm Vũ nhướng lên sâu hơn:
- Phụ vương, thẳng thắn mà nói, con cũng không tin. Trừ phi để con tận mắt nhìn thấy.
Diêm Thiên Kiêu trầm mặc một lúc lâu, sau đó nói:
- Dù tin hay không, Phần Đạo Quân chết, Phần Nguyệt bị chiếm đóng đều là sự thật, hơn nữa chính là chuyện xảy ra trong một ngày! Chuyện này, phải...
Diêm Thiên Kiêu đột nhiên ngừng nói, mi tâm chợt nhíu lại.
- Có chuyện gì?
Diêm Vũ nhanh chóng hỏi.
- Khu vực cổng chính đưa tin... Vân Triệt đến đây.
Diêm Thiên Kiêu chậm rãi nói, ánh mắt liên tục lóe lên.
Lần đầu tiên trong đời, hắn có cảm giác “trở tay không kịp”.
Hắn vẫn còn đang kinh hãi vì cái chết của Phần Nguyệt Thần Đế và việc Phần Nguyệt giới bị chiếm đóng, còn chưa hoàn toàn làm rõ chuyện gì đã xảy ra, càng chưa bắt đầu đi thăm dò chi tiết về Vân Triệt... thì Vân Triệt đã chủ động tìm tới cửa!
- Cái gì!?
Sắc mặt của Diêm Kiếp và Diêm Vũ đồng thời thay đổi.
- Ma hậu có đi cùng hắn không?
Diêm Vũ hỏi.
Mi tâm Diêm Thiên Kiêu lại nhíu lại:
- Hắn chỉ có một mình. Theo tin tức, trước khi Phần Nguyệt xảy ra biến cố, Vân Triệt cũng một mình đến đó.
Giọng Diêm Thiên Kiêu trầm thấp:
- Nhưng mà cũng tốt. Nếu đã đến đây, vậy để bổn vương tận mắt xem xem, đây rốt cuộc là nhân vật thế nào!
Diêm Vũ chậm rãi ngước mắt, trong con ngươi tràn ngập hắc quang:
- Không! Cứ để con đi gặp hắn trước... còn phụ vương, chi bằng sắp xếp cho hắn một ngôi mộ tốt nhất! Cũng không thể để hắn đi một chuyến tay không.
Diêm đế hơi sững người, sau đó chợt phá lên cười to:
- Ha ha ha ha! Không hổ là nữ nhi của Diêm Thiên Kiêu ta, quả nhiên có phong thái của bổn vương năm đó.
“...” Diêm Kiếp cũng cười theo, nhưng bàn tay buông thõng phía sau lại đang lặng lẽ siết chặt.