Diêm Vũ rời đi. Sắp phải đối mặt với Vân Triệt, kẻ trong truyền thuyết đã một kiếm tiêu diệt Phần Nguyệt Thần Đế, nhưng nàng lại không hề tỏ ra bất an hay sợ hãi.
- Phụ vương, có cần triệu hồi “Bọn họ” đến đế điện không?
Diêm Kiếp cung kính hỏi.
Diêm Thiên Kiêu nói:
- Không. Nếu làm vậy, chẳng phải là cho thấy Diêm Ma giới chúng ta kiêng dè hắn sao! Kiếp Nhi, ngươi đi mở kết giới 'Phần Mộ' ra.
Diêm Kiếp cả kinh:
- Phụ vương, chẳng lẽ ngài thật sự định...
Ánh mắt Diêm Thiên Kiêu băng hàn:
- Đương nhiên. Lẽ nào ngươi cho rằng vừa rồi bổn vương và Vũ Nhi đang nói đùa sao!
- Nhưng mà, vừa rồi phụ vương cũng đã nói, Phần Đạo Quân chết và Phần Nguyệt bị chiếm đóng đều là sự thật. Cho dù Vân Triệt không mơ hồ như lời đồn, nhưng cũng tuyệt đối không thể xem thường.
- Lần này hắn một mình đến đây, nhất định có chỗ dựa. Trước khi thăm dò rõ ràng mà đã vội vàng như thế, lỡ như... lỡ như...
Diêm Thiên Kiêu liếc mắt, nói:
- Phần Đạo Quân kẻ này cực kỳ quý trọng đế vị, cả đời chỉ tuân theo một chữ 'Ổn'. Rốt cuộc chẳng phải vẫn bị người ta lấy mạng, chiếm mất sào huyệt đó sao?
- Mới chưa đầy vài ngày, Vân Triệt đã đột nhiên đến đây, ngươi cho rằng hắn tới để hàn huyên uống trà chắc? Cần gì phải khách sáo với hắn!
- Hơn nữa, hắn đến quá nhanh, ngược lại khiến bổn vương có phần trở tay không kịp, hoàn toàn không đoán được suy tính của hắn. Đối mặt với tình thế này, hư tình giả ý ngược lại sẽ bị xem thường, chi bằng cứ dứt khoát một phen!
Trong mắt Diêm Đế chợt lóe lên hàn quang.
Diêm Kiếp siết chặt tay:
- Hài nhi chỉ sợ lỡ như...
Diêm Đế lạnh nhạt nói:
- Bổn vương biết ngươi đang lo lắng điều gì. Đừng quên vì sao Vân Triệt lại xuất hiện ở Bắc Thần Vực. Hắn bị Đông Thần Vực đuổi giết mới phải trốn đến đây. Nếu lực lượng kia có thể tùy ý sử dụng, cớ sao hắn lại phải lưu lạc đến mức này?
- Dụ hắn vào 'Phần Mộ', hắn chắc chắn phải chết, hậu hoạn vĩnh viễn được trừ bỏ. Nhưng mà... nếu ngay cả 'Phần Mộ' mà hắn cũng có thể sống sót đi ra, vậy thì những kế sách ứng phó khác của bổn vương cũng vốn chẳng có tác dụng gì.
- Thì ra là thế.
Diêm Kiếp cuối cùng cũng thông suốt.
Đúng vậy, nếu Vân Triệt thật sự có thể tái hiện lại lực lượng giết chết Phần Đạo Quân, nếu ngay cả 'Phần Mộ' hắn cũng có thể thoát ra, vậy thì những phương pháp đối phó khác cũng chỉ là vô ích. Nếu đã như vậy, chi bằng cứ thẳng tay một lần cho xong!
Giết được hắn thì vĩnh viễn trừ được hậu hoạn; nếu không thể, vậy thì đành chấp nhận số mệnh... cũng chỉ có thể chấp nhận.
- Hiểu ra là tốt. Thân là thái tử mà lại sợ đầu sợ đuôi, về điểm này ngươi còn kém Vũ Nhi quá xa.
Diêm Thiên Kiêu hừ lạnh.
Diêm Kiếp lập tức cúi đầu, thành khẩn nói:
- Phụ vương giáo huấn rất phải. Tiểu Vũ chẳng những thiên phú dị bẩm, tâm trí cũng ngày càng giống phụ vương, hài nhi nhất định sẽ nỗ lực hơn nữa.
- Còn không mau đi.
- Hài nhi tuân mệnh.
Diêm Kiếp rời đi. Nhìn bóng lưng hắn vội vã khuất xa, Diêm Thiên Kiêu khẽ thở ra một hơi, ánh mắt âm u cũng dịu đi vài phần.
- Kiếp Nhi, làm đế vương không dễ, ưu thế của Vũ Nhi chính là thử thách lớn nhất của con. Nếu ngay cả chút áp lực ấy con cũng không chịu nổi...
- Ngàn vạn lần đừng khiến vi phụ thất vọng.
------
Bên ngoài Diêm Ma Đế Vực, hai hốc mắt trống rỗng của một bộ ma khô khổng lồ đột nhiên lóe lên hai luồng hắc mang u ám, hàm răng trắng bệch đang khép chặt cũng chậm rãi mở ra.
Một nữ tử mặc giáp đen, dáng người thon dài thướt tha, đường cong quyến rũ ẩn hiện, chậm rãi bước ra, đôi mắt lạnh lùng đâm thẳng vào Vân Triệt.
Phía sau nàng, một đám thủ vệ Diêm Ma đều đã cúi rạp người xuống:
- Cung nghênh Dạ Xoa đại nhân.
Nữ tử không lên tiếng, đầu bọn họ vẫn dí sát xuống đất, không dám ngẩng lên chút nào.
Nàng báo tên:
- Dạ Xoa Diêm Vũ. Ngươi chính là Vân Triệt?
Con gái của Diêm Đế, người đứng đầu đám Diêm Ma, nữ tử có địa vị gần với Trì Vũ Thập nhất Bắc Vực... Vân Triệt nheo mắt nhìn nàng ta, nói:
- Dẫn ta đi gặp Diêm Đế.
Từ sau khi tin tức Diêm Tam Canh bị giết truyền về, thông tin tu vi huyền lực của Vân Triệt chỉ là Thần Quân Cảnh đã khiến toàn bộ Diêm Ma giới không thể nào tin nổi.
Lần này Diêm Ma chấn động, bọn họ càng không thể tin Vân Triệt chỉ là một Thần Quân.
Nhưng thần thức của Diêm Vũ một lần nữa xác nhận, nam nhân có ánh mắt lạnh lẽo trước mặt, kẻ không hề có chút dao động cảm xúc nào dưới uy áp và ánh nhìn của nàng, huyền lực quả thật chỉ ở Thần Quân Cảnh cấp tám!
So với trong truyền thuyết, chỉ kém một tiểu cảnh giới.
Diêm Vũ cũng không nói nhảm:
- Được. Theo ta.
Phịch!
Vân Triệt đá văng khối thi thể nát bét dưới chân, thản nhiên nói:
- Có một kẻ không có mắt, ta thuận tay dọn dẹp một chút, ngươi sẽ không để ý chứ?
Các thủ vệ Diêm Ma đang cúi đầu đều biến sắc... đây là Diêm Ma Đế Vực! Trước mặt là Dạ Xoa Diêm Ma! Chưa từng có kẻ nào dám khiêu khích Dạ Xoa Diêm Ma như thế!
Kể cả Thần Đế của các Vương giới khác đến bái phỏng cũng tuyệt đối không dám.
Diêm Vũ lạnh nhạt cười:
- A, nếu là thứ không có mắt, chết thì chết thôi.
Nói xong, bàn tay nàng vung lên, một luồng ma phong cuốn tới, chút thịt nát xương tan dưới đất nhất thời hóa thành bụi mù đầy trời:
- Như vậy, ngươi vừa lòng chưa?
Luồng ma phong kia cũng mang theo uy áp khiến không gian run rẩy không ngừng.
Nữ tử trước mắt, nhân vật số hai của Diêm Ma giới... nếu chỉ bàn về thực lực, có lẽ thật sự không thua kém Thiên Diệp Ảnh Nhi ở trạng thái đỉnh phong năm đó.
Vân Triệt đặt chân đến Bắc Thần Vực, dưới sự thúc đẩy của hai tầng Hư Vô pháp tắc và hắc ám vĩnh kiếp, chỉ dùng mấy năm ngắn ngủi đã có thể đối mặt với những nhân vật đứng ở đỉnh cao nhất của thời đại.
Điều đó cũng có nghĩa là, hắn đã ngày càng đến gần mục tiêu của mình.
Vân Triệt híp mắt nhìn nàng ta, nói:
- Đi thôi.
Diêm Ma Đế Vực hắc vụ lượn lờ, khí tức hắc ám vô cùng nồng đậm.
Không nghi ngờ gì nữa, nơi này là thiên đường của sinh linh hắc ám, nhưng nếu không tu luyện hắc ám, huyền giả của ba Thần Vực khác mà đến đây, kể cả là huyền giả Thần đạo cũng sẽ mất mạng trong thời gian rất ngắn.
Diêm Ma Đế Vực đặc biệt yên tĩnh, mà nơi Diêm Vũ đi qua, vạn vật đều rơi vào băng giá. Cảm nhận được khí tức của nàng, các huyền giả Diêm Ma sẽ cúi người bái lạy từ xa, cho đến khi nàng đi khuất hẳn mới dám đứng dậy, không dám có chút thất lễ hay bất kính nào.
Dạ Xoa, ác quỷ địa ngục trong truyền thuyết. Nữ nhân có vẻ ngoài diễm lệ, dáng người ma quỷ, thực lực khủng bố này dường như cũng có tính tình cực kỳ hung ác tàn nhẫn.
- Nghe nói Vân công tử một kiếm chém Thần Đế ở Phần Nguyệt giới, kinh động tứ phương.
Hai người một trước một sau đi được một lúc, Diêm Vũ cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói nhàn nhạt:
- Phụ vương nghe được, rất tán thưởng. Vân công tử chủ động đến thăm, phụ vương vô cùng hoan nghênh.
- Chỉ là không biết, Vân công tử lần này không mời mà đến là có chuyện gì? Vân công tử xuất thân Đông Thần Vực, có lẽ không biết ở Bắc Thần Vực chúng ta, chuyện không báo trước này là điều tối kỵ, khiến người ta vô cùng phản cảm. Nếu không phải Vân công tử là khách quý, e rằng đã sớm bị ném ra ngoài rồi.
Lời này của Diêm Vũ, trong thăm dò mang theo cả khiêu khích.
Diêm Vũ nói xong một lúc lâu, lại không nhận được một chữ hồi đáp nào.
Nàng liếc mắt sang, lại phát hiện gương mặt và ánh mắt của Vân Triệt vẫn lạnh lùng như trước, đôi mắt u ám nhìn thẳng về phía trước, không hề liếc nhìn nàng dù chỉ một cái... Hoàn toàn phớt lờ lời nói của nàng.
Như thể đang nói cho nàng biết, nàng không xứng để hắn đáp lời.
Con gái của Diêm Đế, người đứng đầu đám Diêm Ma, một Thần Chủ cấp mười... không xứng!?
Diêm Vũ quay mắt đi, cũng không tức giận, không nói gì thêm, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia sáng lạnh.
Luận về cao ngạo, nàng sẽ không thua bất kỳ ai đương thời.
- Đến rồi.
Sau một hồi trầm mặc đầy áp lực, Diêm Vũ dừng chân trước một bộ ma khô vĩ đại. Nàng không xoay người, quay lưng về phía Vân Triệt nói:
- Qua cánh cửa này chính là Vĩnh Ám Ma Cung, đế điện của phụ vương ở trong đó, mời.
Miệng nàng nói “Mời”, nhưng lại bước trước một bước, tiến vào cửa cung.
Vân Triệt bước tới, vừa đến gần, trên hàm răng của bộ ma khô đột nhiên bắn ra hắc quang, tạo thành một vách chắn hắc ám. Khí tức hắc ám phóng thích từ trên vách chắn mạnh mẽ đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Phía trước là Vĩnh Ám Ma Cung, nơi ở của Diêm Đế và các Diêm Ma, có thể tưởng tượng được sự cường đại của vách chắn này. Cho dù là Thần Chủ hậu kỳ cũng không thể phá vỡ trong thời gian ngắn.
Diêm Vũ liếc mắt, dường như lúc này mới nhớ ra điều gì, cười như không cười nói:
- A? Thiếu chút nữa thì quên, Vĩnh Ám Ma Cung chỉ có người tu luyện Diêm Ma công mới có thể vào, nếu không sẽ bị vách chắn ngăn cản.
- Nhưng mà, với năng lực một kiếm tru sát Phần Nguyệt Thần Đế của Vân công tử, chút vách chắn này, vốn không cần ta phải mở giúp ngươi đâu nhỉ?
Đuôi mày nhếch lên, khóe môi cong cong không hề che giấu sự khiêu khích cùng ý châm biếm nhàn nhạt.
Hoặc là để trả đũa cho việc hắn phớt lờ nàng lúc trước... Dù sao cũng chưa từng có ai dám khinh thị Dạ Xoa Diêm Ma nàng!
Nhưng trên mặt Vân Triệt lại không hề xuất hiện vẻ tức giận hay âm trầm như nàng dự đoán, ngay cả ánh mắt và đuôi mày cũng không hề rung động dù chỉ một chút.
Hắn tiến lên một bước, nâng tay lên, tùy ý đưa ra một ngón, nhẹ nhàng chọc về phía trước.
Phập!
Chỉ một tiếng động khẽ, ngón tay của Vân Triệt đã đâm thẳng vào vách chắn hắc ám, xuyên qua dễ dàng như chọc thủng một tờ giấy mỏng.
“!!!!”
Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt Diêm Vũ như bị gai độc đâm vào, co rút lại chỉ còn bằng mũi kim.
Diêm Ma mạnh nhất, Thần Chủ cấp mười! Trên đời này, thứ có thể khiến nàng biến sắc dù chỉ một chút cũng cực kỳ ít ỏi, nhưng vào giờ phút này, nàng cảm nhận rõ ràng trái tim và linh hồn mình đồng thời co rút lại.
Rắc...
Một tiếng vang chói tai tựa như tiếng rên rỉ thống khổ, lấy ngón tay Vân Triệt làm trung tâm, vô số vết rạn lan ra khắp vách chắn hắc ám, rồi sau đó ầm ầm vỡ vụn.
Rầm!!
Đây là vách chắn do các Diêm Ma cường đại hợp lực dựng nên, lực lượng tích tụ trong đó đủ để hủy thiên diệt địa. Khi vỡ vụn, dòng xoáy hắc ám điên cuồng tàn phá khiến không gian xung quanh sụp đổ, tiếng gầm rú của hắc ám cắn nuốt không gian kéo dài trọn vẹn vài giây mới tan hết.
Trong cơn bão hắc ám kéo dài, cả người Vân Triệt không nhiễm một hạt bụi, ngay cả tóc cũng không hề bay lên.
Giữa vẻ mặt hoàn toàn cứng đờ của Diêm Vũ, Vân Triệt nhẹ nhàng thu ngón tay về, trên mặt lộ ra một nụ cười trào phúng cực nhạt:
- Đây là vách chắn thủ hộ của Diêm Ma giới các ngươi sao? Dùng để phòng bọ chét à?
Nếu là vách chắn tạo thành từ huyền lực thông thường có cường độ tương tự, trừ phi Vân Triệt vận dụng Hư Vô Băng Viêm, nếu không tuyệt đối không thể dễ dàng phá vỡ như vậy.
Nhưng vách chắn hắc ám... ở trước mặt hắn chỉ là một trò cười.
Vẻ cứng đờ trên mặt Diêm Vũ nhanh chóng bị nàng xóa đi, ánh mắt không đổi, khóe miệng nở một nụ cười rất nhạt:
- Cho nên ta đã nói, vách chắn này vốn không thể nào ngăn được ngươi.
Nàng trông như không hề kinh ngạc hay dao động, nhưng lúc nói chuyện, đường cong nụ cười nhạt nơi khóe môi lại khẽ run rẩy.
Vách chắn này có cường độ đáng sợ đến mức nào, không ai rõ hơn Diêm Vũ, người đứng đầu đám Diêm Ma.
Đừng nói là nàng, kể cả phụ thân nàng là Diêm Thiên Kiêu cũng khó có thể phá vỡ trong thời gian ngắn.
Còn Vân Triệt... lại chỉ dùng một ngón tay nhẹ nhàng đâm thủng!?
Hơn nữa, trên ngón tay hắn, trên toàn thân hắn, gần như không hề cảm nhận được chút huyền khí dao động nào.
Sự cảnh giác, băng hàn, kiêu ngạo trong lòng Diêm Vũ đã bị cảnh tượng vừa rồi làm cho kinh hãi đến tan tác, chỉ còn lại sự khiếp sợ hoảng hốt mà cả đời này nàng chưa từng có.
Một ngón tay phá nát vách chắn thủ hộ của Vĩnh Ám Ma Cung, đó vốn là thứ sức mạnh không nên tồn tại.
Cộng thêm lời đồn hắn một kiếm tru sát Phần Nguyệt Thần Đế.
Chẳng lẽ hắn... thật sự mang trong mình lĩnh vực sức mạnh của Chân Thần!?
Hơn nữa dường như còn có thể tùy ý phóng thích!
Đối mặt với thứ hoàn toàn vượt ra khỏi phạm trù nhận thức và chấp nhận, kể cả là con gái của Diêm Ma Đế kiêm Diêm Ma đệ nhất, trong lòng nàng cũng không còn cách nào giữ vững được sự bình tĩnh và ngạo nghễ.
Vân Triệt trực tiếp đi lướt qua bên cạnh nàng, tiến thẳng đến tòa cung điện khổng lồ đang phóng thích đế uy ngập trời ở phía trước, nơi Diêm Đế Diêm Thiên Kiêu đang ở.
Đi đến trước đế điện, trước mặt là một hàng ngang mười một bộ ma khô đen kịt, sáu trái năm phải, tượng trưng cho mười một loại Diêm Ma lực của Diêm Ma giới.
Khi Vân Triệt đến gần, những bộ ma khô vốn yên tĩnh đột nhiên như đồng loạt thức tỉnh, phóng ra mười một luồng hắc mang nồng đậm, đồng thời phát ra từng tiếng kêu khóc âm trầm khủng bố.
- Đây là Diêm Khốc Đại Trận do tổ tiên lưu lại.
Phía sau, Diêm Vũ nhàn nhạt nói:
- Nếu không có Diêm Ma dẫn dắt, kẻ nào tự ý xâm nhập đế điện, nhất định sẽ bị...
Nàng còn chưa dứt lời, đã thấy Vân Triệt trực tiếp nhấc chân, bước vào trong ma khô đại trận.
- Hu oa!!!
Tiếng ma khóc vang trời, tất cả mười một bộ ma khô đều bùng lên hắc mang, Hắc Ám huyền lực cuộn trào như nham thạch đen kịt sôi sục.
Lực lượng của mười một bộ ma khô này do Diêm Đế và mười Diêm Ma đích thân định kỳ rót vào, uy thế có thể tưởng tượng được, kể cả Thần Đế tùy tiện bước vào, một khi bùng nổ cũng chắc chắn sẽ bị thương.
Muốn chết... trong lòng Diêm Vũ vừa lóe lên hai chữ này, hai tròng mắt đã đột nhiên phóng đại.
Đối mặt với mười một bộ ma khô đang gào thét dữ tợn, lực lượng Diêm Ma sắp đồng thời đánh ra, Vân Triệt đưa hai tay ra, nhẹ nhàng đẩy sang hai bên.