Bên trong thế giới của Thái Cổ Huyền Chu.
Toàn thân Thiên Diệp Ảnh Nhi bao phủ trong huyền quang vô cùng nồng đậm, khí tức hết sức tinh thuần, lại cuộn lên dòng xoáy huyền khí đặc biệt cuồng bạo, cuốn lấy không gian hơn mười dặm chung quanh.
Vân Triệt cảm nhận được sự biến hóa khí tức của Thiên Diệp Ảnh Nhi, viên Man Hoang Thế Giới Đan thứ hai, nàng đã luyện hóa được gần một nửa, không thể nghi ngờ là nhanh hơn rất nhiều so với nửa năm luyện hóa viên đầu tiên.
Mà tốc độ này cũng không chênh lệch bao nhiêu so với suy đoán của Vân Triệt.
Chừng nửa tháng nữa, Thiên Diệp Ảnh Nhi sẽ có thể hoàn thành việc luyện hóa viên Man Hoang Thế Giới Đan thứ hai. Đến lúc đó, cho dù có Diêm Tổ làm nô bộc, Diêm Ma thần phục, nàng cũng chắc chắn là trợ lực lớn nhất bên cạnh hắn.
Không đi quấy rầy Thiên Diệp Ảnh Nhi, Vân Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hòa Lăng đi đến một khu vực khác.
Thế giới của Thái Cổ Huyền Chu vẫn hoàn toàn cằn cỗi, rất hiếm khi nhìn thấy hoa cỏ cây cối, huyền thú đôi khi bắt gặp cũng có tu vi rất thấp.
Để giảm bớt tiêu hao năng lượng của Thái Cổ Huyền Chu, Vân Triệt chưa bao giờ thử thúc giục nó thành một thế giới dồi dào hơn, mà chỉ duy trì ở trạng thái sẽ không sụp đổ. Nguồn năng lượng này đương nhiên phải cố gắng giữ lại để sử dụng khi cần xuyên qua không gian lúc gặp nguy cơ.
Vân Triệt nhìn về phía trước, chậm rãi nói:
- Hòa Lăng, bây giờ ngươi nhất định cảm thấy ta rất đáng sợ phải không?
“...” Hòa Lăng khẽ hé miệng, trong lúc thất thần nhất thời chưa trả lời.
- Trước kia, ta kính sợ mỗi một sinh mệnh, tôn trọng vận mệnh của mỗi một người. Hiện giờ, trong mắt ta cũng chỉ có công cụ có thể lợi dụng và phế vật không thể lợi dụng.
- Trước kia, cho dù đối mặt với kẻ cực hận, ta cũng sẽ không hành hạ đến chết, cũng sẽ không cho phép bản thân phai mờ nhân tính. Lúc này, ta thế mà lại có thể mặt không đổi sắc dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất tra tấn ba Diêm Tổ chưa từng có thù hận, thậm chí một chút thù cũ cũng không có, khiến bọn họ sáu ngày sáu đêm sống không bằng chết, nhưng trong lòng không hề có một chút không nỡ nào.
- Trước kia, ta đã lấy việc cứu vớt Thần Giới và đương thời làm sứ mệnh mà mình phải gánh vác và hoàn thành, cũng hy vọng nó trở thành vinh quang và bùa hộ mệnh của ta và người nhà ta. Hiện giờ ta lại ngày đêm khát vọng nhìn thấy Thần Giới tuyệt vọng và kêu khóc trong thống khổ.
- Mà bản thân ta như vậy, ta lại hoàn toàn không hề cảm thấy sợ hãi, có lẽ đây mới là chỗ đáng sợ nhất.
Vân Triệt chậm rãi khép mắt.
Hắn có tư chất độc nhất vô nhị, có tương lai không cách nào đo lường, chắc chắn sẽ đột phá cực hạn đương thời, nhưng lại thiếu đi dã tâm tương xứng với nó... Năm đó, Thần Hi đã từng nói những lời này với hắn, Hạ Khuynh Nguyệt cũng đã nói với hắn, kể cả Kiếp Thiên Ma Đế cũng từng nói như vậy.
Hắn hiểu, nhưng theo đuổi và tâm chí của một người lại không thể nào dễ dàng thay đổi.
Mặt khác, nếu năm đó sau khi Kiếp Thiên Ma Đế rời đi, Trụ Thiên Thần Đế không bội tín, ba phương Thần Vực thu hồi sự kiêng kỵ đối với hắn, vậy thì tất cả đều sẽ quay về bình lặng. Vân Triệt sẽ mang theo Mạt Lỵ quy ẩn ở Lam Cực Tinh, cho dù quay về Thần Giới cũng gần như chỉ vì Ngâm Tuyết Giới và Thần Hi.
Cho dù tương lai Vân Triệt thật sự có thể đột phá cực hạn đương thế, thậm chí vượt trên cả Tà Anh, nỗi lo của các cường giả các giới cũng sẽ vĩnh viễn không xảy ra... Bởi vì đó chính là bản tính của Vân Triệt, đó chính là nguyện vọng và sự theo đuổi lớn nhất của hắn, sẽ không thay đổi.
Thế nhưng, sự kiêng kỵ đối với Tà Anh, sự kiêng kỵ đối với tương lai của Vân Triệt lại khiến bọn họ lộ ra răng nanh ngoan độc hơn bất cứ thứ gì đối với vị chúa cứu thế vừa hoàn thành “sứ mệnh”...
Nhưng bọn họ dù có nằm mơ cũng không thể ngờ được, Vân Triệt bị ép phải có dã tâm sẽ biến thành một con quái vật đáng sợ đến nhường nào.
Hòa Lăng nhìn hắn, đôi mắt xanh lục tràn đầy xúc động, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng qua hang sâu:
- Chủ nhân, đây không phải là lỗi của chủ nhân, trước giờ đều không phải. Tương lai cho dù chủ nhân hủy diệt toàn bộ ba Thần Vực, chẳng qua chỉ là thu hồi lại ân trạch mà bọn họ đã nợ ngài mà thôi.
Có lẽ không ai dám tin những lời như vậy lại được nói ra từ miệng một Mộc Linh.
Vân Triệt lại đột nhiên chuyển mắt, nở nụ cười. Hắn nhìn ngọc nhan hơi run rẩy của Hòa Lăng, nhẹ nhàng nói:
- Thật ra ngươi không cần phải lo lắng cho ta. Bởi vì trong thế giới của ta còn có sự tồn tại của ngươi, Hồng Nhi, U Nhi, cho nên ta vĩnh viễn sẽ không vứt bỏ được nhân tính cuối cùng.
“...” Tiếng lòng hơi kinh loạn bị va chạm nhẹ nhàng, cánh môi của Hòa Lăng hơi mở ra, đôi mắt đẹp xanh biếc không tiếng động nổi lên từng tầng hơi nước như mộng ảo.
Hòa Lăng đều nhìn thấy rõ ràng tất cả biến hóa của Vân Triệt trong những năm này. Hắn hiện giờ, toàn thân đều tỏa ra uy áp hắc ám khiến người ta sợ hãi, kể cả nhân vật như Diêm Thiên Kiêu, ở trước mặt hắn cũng phải hết sức cẩn thận kính sợ.
Chỉ khi đối mặt với nàng, Hồng Nhi và U Nhi, hắn mới vẫn là... sự ôn nhu trong trí nhớ, hoặc là phần ôn nhu còn sót lại của hắn.
Vân Triệt nhìn vào mắt nàng, nụ cười trên mặt không có chút âm u, càng không có chút ý lạnh:
- Chúng ta cùng nhau song tu, khí tức Mộc Linh chí thuần của ngươi nhất định có thể trợ giúp ta lĩnh ngộ Hư Vô pháp tắc. Tương tự, cũng sẽ giúp linh lực của ngươi tăng trưởng, nói không chừng sẽ nhanh chóng khôi phục độc lực của Châu Thiên Độc hơn.
“...” Hòa Lăng hoảng loạn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
- Như vậy sẽ đẩy nhanh tiến trình báo thù của chúng ta. Nhưng mà, ngươi vĩnh viễn sẽ không phải là công cụ của ta, mà là một phần trong sinh mệnh của ta -- bắt đầu từ khoảnh khắc sinh mệnh chúng ta liên kết, cho đến khi chúng ta tử vong, đều sẽ vĩnh viễn không thay đổi.
Trong lòng có vô số gợn sóng nhẹ nhàng lan ra, mang theo tất cả lo lắng, sợ hãi, bàng hoàng không tiếng động mà tan biến. Nàng ngẩng đầu nhìn chăm chú vào ánh mắt của Vân Triệt, trong đôi mắt đẹp như có muôn vàn ngôi sao lộng lẫy đang lấp lánh.
Nàng rất thích Vân Triệt nói những lời như vậy, một loại... yêu thích không cách nào dùng ngôn ngữ để hình dung.
Vân Triệt đột nhiên giơ tay, một chút quang mang thánh bạch và xanh biếc đan xen lấp lánh trên ngón tay hắn, sau đó cấp tốc lan ra, tràn ngập không gian xung quanh, trải rộng khí tức sinh mệnh nồng đậm.
Năm đó khi ở Lam Cực Tinh, Mộc Linh Châu mà Hòa Lâm cho hắn sau khi mang đến sinh mệnh thần tích rồi biến mất, nhưng vẫn bảo lưu ký ức và một chút lực lượng Mộc Linh chứa đựng bên trong.
Nhất thời, mặt đất trong tầm mắt cỏ xanh đong đưa, cây xanh thành rừng, trăm hoa đua nở, giống như đột nhiên trong một chớp mắt đã đặt mình vào một thế giới mộng ảo hoàn toàn khác.
Tầm mắt của Hòa Lăng đột nhiên trở nên mênh mông.
Những năm này luôn ở Bắc Thần Vực và Thái Sơ Thần Cảnh, sắc thái của thế giới chỉ có u ám, xám trắng, máu tanh...
Thế giới trước mắt giống như chỉ tồn tại trong những giấc mộng xa xôi.
- A...
Nàng khẽ kêu lên một tiếng thất thố, vòng eo thon thả đã đột nhiên bị ôm lấy, sau đó cả người mất trọng lượng trong vòng tay Vân Triệt, bị hắn nhẹ nhàng đè lên thảm cỏ đang hân hoan khoe sắc.
“...” Tim nàng đập như hươu chạy, đôi mắt mê loạn né tránh, hai tay trong lúc bối rối không biết đặt ở đâu, trong đầu không tự chủ được hiện lên vô số hình ảnh âm thanh trước kia từng nghe lén, khiến toàn thân nàng mềm nhũn, thở dốc hỗn loạn.
- Muốn... muốn bắt đầu... song tu sao?
Nàng dùng hết tất cả nỗ lực để khiến mình duy trì bình tĩnh, nhưng hô hấp lại càng ngày càng dồn dập, sắc đỏ trên người cũng lan tràn càng lúc càng nhanh.
Thiên Diệp Ảnh Nhi, Tiểu Yêu Hậu, Phượng Tuyết Nhi, Sở Nguyệt Thiền, Thương Nguyệt, Tô Linh Nhi, Phong Hàn Nguyệt, Phong Hàn Tuyết... Những hình ảnh này giống như đang hiện ra trước mắt, làm thế nào cũng không xóa đi được.
Tuy rằng cuộc đời của Vân Triệt không dài, nhưng đã quen biết rất nhiều nữ tử với phong thái khác nhau. Thiếu nữ Mộc Linh đáng yêu động lòng người dưới thân có dung nhan huyễn mỹ tựa như thần ban, mà vẻ đẹp của nàng hoàn toàn không giống với tất cả những nữ tử mà Vân Triệt từng trải qua. Nàng xinh đẹp mềm mại đến mức như muốn vỡ tan, như đóa hoa mới hé, như cánh bướm vừa xòe ra.
Vân Triệt lắc đầu, giọng nói và động tác cũng không tự chủ được mà mềm nhẹ đi vài phần:
- Không, ta muốn biến Hòa Lăng của ta thành tiểu Lăng Nhi hoàn toàn chỉ thuộc về ta.
... ...
Ngâm Tuyết Giới, Băng Hoàng Giới, Minh Hàn Thiên Trì.
- Tỷ tỷ, muội đến thăm tỷ.
Bên bờ Thiên Trì, Mộc Băng Vân khẽ quỳ xuống, thả mấy đóa Băng Vũ Linh Hoa mới nở vào trong hồ, băng mâu yên lặng nhìn chúng nó chậm rãi trôi xa.
Đó là loài hoa mà khi tỷ tỷ còn sống thích nhất... Tuy rằng nàng không biết vì sao tỷ tỷ lại đột nhiên yêu quý nó.
- Tỷ tỷ, sau khi tỷ rời đi, mọi người mới chính thức hiểu rõ tầm quan trọng của tỷ đối với tông môn, đối với Ngâm Tuyết Giới đến nhường nào.
- Đứng ở vị trí của tỷ, muội mới thật sự hiểu được tỷ giỏi đến mức nào.
Băng mâu khép lại, mái tóc dài nhẹ nhàng phất trên mặt hồ, lay động những gợn sóng lạnh như băng. Nàng khẽ nói:
- Tỷ tỷ, tỷ là niềm kiêu hãnh lớn nhất cả đời muội.
- Muội đã mang Vân Triệt đến, mà hắn lại mang tỷ đi. Nhưng cho dù thế nào muội cũng không thể thật sự hận hắn... Bởi vì hắn là người trong lòng tỷ. Người trong lòng tỷ, sao muội có thể hận được...
- Ngược lại... mỗi một năm, mỗi một ngày... muội đều vướng bận hắn...
- Chuyện sợ nhất chính là nghe được tin tức cái chết của hắn.
Nàng nhẹ nhàng lẩm bẩm, như lời nói mê trong mộng.
- Tỷ tỷ, khi còn sống, tỷ đã dùng tính mạng, dùng tương lai của Ngâm Tuyết Giới để bảo vệ hắn. Ở thế giới bên kia, tỷ cũng nhất định sẽ thật nỗ lực phù hộ cho hắn, đúng không...
Sự ra đi của Mộc Huyền Âm khiến Ngâm Tuyết Giới mất đi trụ cột lớn nhất. Nếu không phải năm đó Nguyệt Thần Đế tuyên bố cảnh cáo trước mặt mọi người, Ngâm Tuyết Giới nhất định đã sớm bị phần lớn các tinh giới có oán thù từ trước hoặc lòng dạ khó lường bỏ đá xuống giếng.
Dù sao tu vi và danh vọng của Mộc Băng Vân còn xa mới bằng được Mộc Huyền Âm, sau khi nàng kế vị Ngâm Tuyết Giới Vương và Băng Hoàng Cung Chủ, áp lực gánh vác là vô cùng to lớn. Nhưng càng như thế, nàng càng không thể biểu hiện ra một chút yếu đuối.
Nàng trước kia đã từng uyển chuyển như mây bay, hiện giờ lại phải làm cho mình lạnh như băng, quả quyết... thậm chí vô tình.
Chỉ có khi ở đây cùng tỷ tỷ, nàng mới có thể thỏa sức phóng thích sự yếu đuối của mình.
Không dừng lại quá lâu, đợi những đóa Băng Vũ Linh Hoa trôi hết khỏi tầm mắt, Mộc Băng Vân mới chậm rãi đứng lên. Lúc xoay người, hơi nước trong mắt lập tức tan biến, chỉ còn lại sự băng hàn nhiếp tâm.
Trở lại Băng Hoàng Thánh Vực, nhị trưởng lão Mộc Thản Chi đã chờ ở ngoài điện. Sắc mặt hắn đặc biệt nghiêm nghị, bước nhanh về phía trước nói:
- Cung chủ, việc lớn không tốt. Chuyện mà mấy năm nay chúng ta lo lắng nhất, cuối cùng vẫn xảy ra.
Mộc Băng Vân khẽ thở dài, băng nhan tuyệt mỹ ngạo thế lại không hề thay đổi:
- Là bắc vực hay là nam vực?
Trong Ngâm Tuyết Giới tồn tại ba con huyền thú Thần Quân cảnh cường đại, là huyền thú bá chủ của lĩnh vực chúng chiếm cứ, chia nhau ở ba vực đông, nam, bắc của Ngâm Tuyết Giới.
Khi Ngâm Tuyết Giới có Mộc Huyền Âm tọa trấn, ba con huyền thú bá chủ này đều bị nàng trấn áp, ngoan ngoãn thần phục, chẳng những không bước ra khỏi lãnh địa của mình, còn nghe lời quản thúc, duy trì trật tự huyền thú trong lĩnh vực của mình.
Năm đó khi huyền thú bạo loạn, Thần Quân cự thú ở đông vực đã nổi giận bước ra khỏi lãnh địa, bị Hỏa Phá Vân từ Viêm Thần Giới đến vì Mộc Phi Tuyết mà diệt sát.
Lúc này, Ngâm Tuyết Giới không có Mộc Huyền Âm, hai con huyền thú Thần Quân ở nam vực và bắc vực kia cũng cuối cùng không cam lòng tiếp tục thần phục.
- Nam vực.
Mộc Thản Chi nói.
Mộc Băng Vân âm thầm thở phào nhẹ nhõm, dù sao, nếu như con ở nam vực kia tạo phản, bọn họ vẫn còn năng lực để cố gắng áp chế.
Mộc Thản Chi nói:
- Tông chủ, thật sự không cầu xin Nguyệt Thần Giới trợ giúp sao? Chỉ một cự thú Thần Quân cảnh trung kỳ, chúng ta có thể hợp lực cường sát, nhưng nó có khả năng hiệu lệnh huyền thú lên tới ngàn vạn, cho dù cưỡng chế... cũng nhất định tổn thất nặng nề.
- Nếu tương lai con ở bắc vực kia lại...
Nghe được ba chữ “Nguyệt Thần Giới”, khí tức trên người Mộc Băng Vân biến lạnh, giọng nói trên môi càng từng chữ rét buốt:
- Không! Cho dù Băng Hoàng diệt hết, cũng tuyệt đối không thể cầu xin Nguyệt Thần Giới chút gì! Ai dám không tuân theo, lập tức trục xuất tông môn!
- Truyền âm cho đại trưởng lão, để ngài ấy tọa trấn tông môn, bổn vương sẽ đích thân đi nam vực một chuyến... mặt khác, cố hết sức áp chế tin tức, để tránh gây ra khủng hoảng.
Mộc Thản Chi lĩnh mệnh rời đi, nhưng trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
Mặc dù có cảnh cáo của Nguyệt Thần Giới, nhưng trong mắt trong miệng người đời, Ngâm Tuyết Giới vẫn vì Vân Triệt và việc Mộc Huyền Âm trợ giúp Vân Triệt chạy trốn mà nhiễm lên chữ “tội”.
Tương lai của Ngâm Tuyết Giới rốt cuộc sẽ như thế nào...