Thái Cổ Huyền Chu.
Dưới rừng cây, gió nhẹ thoảng qua.
Hòa Lăng trong bộ váy xanh thướt tha, lẳng lặng nép vào lòng Vân Triệt, đôi chân trắng như ngọc sứ và bàn chân xinh xắn lộ ra ngoài, mặc cho hoa cỏ khẽ chạm.
Nàng rất thích cảm giác lúc này, một sự điềm tĩnh không lời, một cảm giác an tâm và ấm áp chưa từng có, thậm chí thầm hy vọng thời gian có thể vĩnh viễn ngưng đọng lại ở khoảnh khắc này.
Vân Triệt đưa mắt nhìn về phía trước, lặng lẽ suy tư điều gì đó. Không biết từ lúc nào, một bàn tay đã luồn vào dưới váy Hòa Lăng, vuốt ve qua lại trên đôi chân ngọc mềm mịn của nàng.
Nếu là Thiên Diệp Ảnh Nhi, nàng đã sớm tát bay cả người lẫn tay hắn ra xa mười dặm. Nhưng Hòa Lăng lại không hề kháng cự, chỉ khẽ cắn môi, mặc cho hắn tùy ý khinh bạc trên thân thể mình.
Thỉnh thoảng, nàng sẽ lặng lẽ liếc nhìn Vân Triệt. Đôi mắt đẹp tựa ngậm nước của nàng đã có sự biến đổi vi diệu, không còn là vẻ dịu ngoan khi đối mặt với "Chủ nhân" nữa, mà là ánh mắt si mê của một nữ nhân đang ngắm nhìn người đàn ông của mình.
Khác với suy nghĩ của Vân Triệt, sau sáu ngày song tu với Hòa Lăng, cảm giác của hắn đối với Hư Vô pháp tắc lại không hề có dấu hiệu tiến thêm một bước.
Ngược lại, khí tức của Hòa Lăng lại lặng lẽ phát sinh biến hóa kỳ dị. Nhất là đôi mắt xanh biếc, thần quang ẩn chứa bên trong càng trở nên sâu thẳm và mộng ảo hơn.
Ba phần Nghịch Thế Thiên Thư, hắn chỉ có được hai phần.
Lẽ nào trước khi có được phần cuối cùng, vẫn tồn tại một rào cản không thể nào vượt qua?
Thế nhưng, phần Nghịch Thế Thiên Thư cuối cùng đã ở trên người Kiếp Thiên Ma Đế, theo nàng rời đi, cũng đã vĩnh viễn biến mất khỏi cõi hỗn độn.
Điều này cũng có nghĩa... hiện tại rất có thể là cực hạn của Hư Vô pháp tắc mà hắn có thể chạm tới.
Trong những năm tháng tiếp theo, hắn có thể khống chế nó tự nhiên hơn, nhưng vĩnh viễn không thể tiến thêm một bước.
Sở dĩ hắn vội vã muốn song tu với Hòa Lăng là vì sau chuyện ở Phần Nguyệt, lòng tin đối với Trì Vũ Thập đã đột ngột chuyển thành sự kiêng kỵ và sát ý dâng lên vô số lần.
Điều đó cũng khiến hắn ý thức một cách sâu sắc hơn, trên đời này, người có thể thật sự tin tưởng và dựa vào vĩnh viễn chỉ có chính mình.
Hắn dùng Hư Vô pháp tắc để cưỡng ép vận dụng nguyên lực của bốn Tinh Thần có khí cơ tương liên với mình, gánh chịu phản phệ để mở ra "Thần Tẫn". Dù đã giết được Phần Đạo Quân, nhưng thần nguyên của bốn Tinh Thần cũng vì thế mà băng diệt, vĩnh viễn không thể phục hồi.
Nếu như Hư Vô pháp tắc có thể tiến thêm một bước, nói không chừng hắn có thể cưỡng ép hấp thu lực lượng thần nguyên... ví dụ như nguyên lực Phần Nguyệt của Phần Đạo Quân và Phần Đạo Tàng.
Nếu làm được điều đó, tu vi của hắn nhất định có thể tiến bộ vượt bậc.
Nhưng hiển nhiên, Nghịch Thế Thiên Thư không trọn vẹn sẽ tạo thành một bức tường quy tắc không thể nào cưỡng ép đột phá.
Tuy nhiên, dù không được như ý, hiện giờ hắn đã hoàn mỹ khống chế được ba Diêm Tổ và Diêm Ma Giới, cũng không còn sợ Trì Vũ Thập nữa.
Thêm vào đó, những ngày đêm quấn quýt bên Hòa Lăng cũng khiến tâm tình của hắn khá hơn rất nhiều.
- Chủ nhân đang nghĩ gì vậy?
Giọng Hòa Lăng rất nhẹ, rất mềm. Nàng và Vân Triệt sinh mệnh tương liên, có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong tâm trạng của hắn.
- Thời gian cũng gần đủ rồi, nên đi gặp nữ nhân kia thôi.
Vân Triệt chậm rãi nói.
Hòa Lăng ngước mắt, mềm giọng hỏi:
- Chủ nhân thật sự muốn... giết Ma Hậu sao?
Lúc nói chuyện, đầu nàng vẫn tựa vào vai hắn, không nỡ rời xa. Rõ ràng bao năm qua đều ngày đêm không rời, nhưng không biết tại sao, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi này, sự quyến luyến của nàng đối với hắn lại tăng lên trăm ngàn lần, dù chỉ là một thoáng tách rời thân thể cũng đủ khiến lòng nàng trống rỗng.
- Nàng ta phải chết.
Giọng Vân Triệt trở nên lạnh lẽo, nhưng rồi lập tức dịu lại:
- Đáng tiếc ta phát hiện quá muộn. Nếu sớm hơn một chút, lực lượng dùng để giết Phần Đạo Quân, ta đã trực tiếp ban cho nàng ta rồi.
Hòa Lăng lo lắng nói:
- Bây giờ là lúc chủ nhân cần lực lượng nhất. Lực lượng của Kiếp Hồn Giới mạnh như vậy, tất cả Ma Nữ, Hồn Linh đều hoàn toàn trung thành với Ma Hậu. Nếu lúc này cường sát Ma Hậu, cho dù thành công, cũng chắc chắn sẽ hoàn toàn trở thành tử địch với Kiếp Hồn Giới. Điều này đối với hiện tại hay tương lai đều vô cùng bất lợi.
Giọng Hòa Lăng nhỏ dần, yếu ớt nói:
- Nếu như tiếp tục duy trì quan hệ đồng minh, đó sẽ là một luồng sức mạnh rất lớn. Hơn nữa... có Ma Hậu ở bên, luôn khiến người ta có một cảm giác rất đáng tin, rất an tâm.
Vân Triệt lại lắc đầu:
- Không, nếu là người khác, ta ngược lại sẽ chọn cách giả vờ như không biết gì, tiếp tục giả dối qua lại, đợi sau khi hợp lực dẹp yên ba Thần Vực rồi mới tính sổ.
Ngực Vân Triệt phập phồng nặng nề:
- Nhưng Trì Vũ Thập, nữ nhân này quá mức thông minh, quá mức đáng sợ. Ta và nàng ta ở chung một thời gian ngắn ngủi như vậy đã bị lợi dụng, ám toán đến mức này. Nếu tiếp tục "hợp tác", e rằng sẽ từng bước rơi vào vực sâu do nàng ta sắp đặt.
Ở Bắc Thần Vực rộng lớn, người có thể khiến Vân Triệt sinh lòng kiêng kỵ như vậy chỉ có Trì Vũ Thập.
Hòa Lăng cảm nhận rất rõ sát ý tỏa ra từ người Vân Triệt. Đôi môi mềm của nàng khẽ mấp máy, do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn nói:
- Có phải... có phải tất cả chỉ là trùng hợp không? Ma Hậu cũng không có ý định hại chủ nhân?
- Mọi thứ khác có thể là trùng hợp, nhưng riêng chuyện Hồn Thiên Hạm kia, tuyệt đối không thể nào.
Vân Triệt nói.
Hòa Lăng ngập ngừng:
- Nhưng mà... ta cứ cảm thấy nàng sẽ không hại chủ nhân. Ngược lại... ngược lại...
Hòa Lăng không nói tiếp, nàng biết đây chỉ là một loại cảm giác vô căn cứ, không biết đến từ đâu.
Vân Triệt nheo mắt:
- Đây cũng chính là chỗ đáng sợ nhất của nàng ta, sẽ khiến người khác bất tri bất giác tin tưởng. Phải nói, không hổ là linh hồn Ma Đế.
Vân Triệt đứng dậy, đưa mắt nhìn về phương xa, cảm nhận sự biến hóa trong khí tức của Thiên Diệp Ảnh Nhi, đôi mắt dần lạnh đi:
- Để ta xem xem, nàng ta thật sự dám đến, hay chỉ là hư trương thanh thế.
----
Trở lại Diêm Ma Đế Vực, Vân Triệt lập tức cảm nhận được khí tức của Trì Vũ Thập.
Nàng đã đến, và đang ở trong đế điện.
Hơn nữa, ngoài nàng ra, không có bất kỳ khí tức nào khác của Kiếp Hồn Giới... Ma Nữ, Hồn Linh, Hồn Thị, không một ai đi theo, chỉ có một mình nàng!
Vân Triệt khựng lại giữa không trung, chân mày cau chặt. Lại một lần nữa, hành động của Trì Vũ Thập hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.
Hắn lệnh cho Diêm Thiên Kiêu phong tỏa tin tức chỉ là ngụy trang để làm nhiễu loạn phán đoán của Trì Vũ Thập, chứ tuyệt đối không cho rằng nàng sẽ không tra ra được hắn đã dùng cách gì để khiến Diêm Ma Giới khổng lồ phải thần phục.
Huống chi, sự hiểu biết của nàng về Hắc Ám Vĩnh Kiếp còn vượt xa Diêm Thiên Kiêu.
Hắn có thể điều động lực lượng của Vĩnh Ám Cốt Hải, khiến toàn bộ Diêm Ma Giới không thể không quy phục... Trì Vũ Thập không có lý do gì không biết điều này. Nếu nàng dám bước vào Diêm Ma Đế Vực, Vân Triệt cũng nhất định có thể điều động lực lượng của Vĩnh Ám Cốt Hải để dồn nàng vào chỗ chết.
Vậy thì, tại sao nàng còn dám đến?
Hắn tuyệt đối không tin một Trì Vũ Thập tâm cơ sâu thẳm như vậy lại không nhận ra hắn muốn giết nàng.
Suy tư hồi lâu, thân ảnh Vân Triệt hạ xuống, đáp xuống trước đế điện.
- Cung nghênh Chủ nhân và hai vị Lão tổ.
Diêm Thiên Kiêu nhanh chóng xuất hiện phía sau hắn, theo sau là năm Diêm Ma, trong đó có Diêm Vũ. Hiển nhiên, Ma Hậu đích thân đến, bọn họ tuyệt đối không dám có nửa phần xem nhẹ.
Vân Triệt liếc nhìn bọn họ:
- Hử? Các ngươi lại không có ai vào tiếp khách sao?
Diêm Thiên Kiêu nói:
- Ma Hậu nói nàng chỉ muốn gặp một mình Chủ nhân. Nghĩ rằng có lẽ liên quan đến việc riêng tư của Chủ nhân, chúng thuộc hạ không dám tự tiện.
- Chắc chắn chỉ có một mình nàng ta?
Vân Triệt hỏi.
Diêm Vũ trả lời:
- Vâng. Thuộc hạ đã cố ý tự mình ra ngoài dò xét, Ma Hậu thật sự chỉ đến một mình, vạn dặm xung quanh đều không có khí tức của Ma Nữ.
- Hừ, thú vị.
Vân Triệt tiến lên, đi xuyên qua đám Diêm Đế, Diêm Ma, thẳng bước vào đế điện.
Ánh sáng tối đi, Vân Triệt liếc thấy bóng dáng của Trì Vũ Thập, vẫn bị bao phủ trong lớp sương đen mờ ảo, vẫn là ma uy vô hình nhiếp hồn khiến người ta không kìm được muốn quỳ xuống thần phục.
- Ma Hậu đại giá quang lâm, không đón tiếp từ xa, xin đừng trách.
Vân Triệt sải bước tiến tới, giọng nói vang vang. Diêm Nhất và Diêm Tam ở phía sau cũng phóng thích khí tức, trong nháy mắt hóa giải khí tràng vô hình của Trì Vũ Thập.
Trì Vũ Thập xoay người, đôi mắt quyến rũ dưới lớp sương đen nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt... Nhiều ngày không gặp, ánh mắt hắn vẫn u hàn như trước, chỉ là có thêm vài phần sắc bén đến mức đâm thẳng vào tim.
Bởi vì hắn không cần phải ngụy trang nữa.
Mấy lời ngắn ngủi vừa rồi cũng không hề che giấu việc tuyên bố với nàng thân phận đứng đầu Diêm Ma của mình.
Nàng khẽ mở môi, phát ra ma âm khiến người ta tê dại đến tận xương tủy:
- Cách gọi "Ma Hậu" này, chi bằng gọi thẳng tên ta sẽ thân thiết hơn.
Giọng điệu của nàng khẽ chuyển, trở nên bi thương ai oán, như khóc như than:
- Chỉ mới hai mươi mấy ngày không gặp, sao lại trở nên xa lạ như vậy?
Vân Triệt cười lạnh một tiếng, chân mày đột nhiên nhíu lại:
- A! Trì Vũ Thập, ngoan ngoãn thu lại cái vẻ quyến rũ của ngươi đi. Chẳng lẽ đến bây giờ, ngươi vẫn còn ngây thơ đến mức cho rằng ta sẽ giả vờ như không biết ngươi đã làm gì sao?
Tiếng gọi "Trì Vũ Thập" này, vẫn là ba chữ, nhưng lại băng hàn thấu xương hơn bất kỳ lần nào trong quá khứ.
- ...
Trì Vũ Thập khẽ thở dài, nói:
- Chuyện của Thiên Ảnh, thật sự là lỗi của ta, ta sẽ bù đắp.
Nếu không phải nàng bảo Thiên Diệp Ảnh Nhi đi giao thủ với Phần Đạo Quân, thì đã không xảy ra chuyện sau đó. Đây cũng là khúc mắc khiến nàng phiền muộn bấy lâu.
Vân Triệt chợt nheo mắt lại, nụ cười lạnh thoáng chốc tràn đầy sát ý:
- Lúc trước thì mờ mịt không biết, bây giờ lại thừa nhận dứt khoát, không hổ là Ma Hậu lừng danh Bắc Vực, quả thật biết thức thời.
Trì Vũ Thập chậm rãi nói:
- Ta sai ở chỗ... không nên bảo Thiên Ảnh đi giao thủ với Phần Đạo Quân. Trước đó ta thật sự không biết nàng đã mang thai khí.
Vẻ lạnh lẽo trên khóe môi Vân Triệt nhất thời hóa thành sự trào phúng sâu sắc:
- Nói như vậy, ngươi kịp thời đưa Hồn Thiên Hạm đến là vì lo lắng cho an nguy của ta sao? A... ha ha, Trì Vũ Thập, ngươi đoán xem, một chuyện nực cười đến thế, ta rốt cuộc có nên tin hay không?
- ...
Trì Vũ Thập không nói gì.
- Ta không thể không thừa nhận, luận về tâm cơ và sự tàn nhẫn, ngươi thật sự đủ đáng sợ, nói là không ai sánh bằng cũng không quá lời. Dù sao, từ một phàm nữ trở thành Ma Hậu mà ngay cả Thần Đế nghe danh cũng phải kinh sợ, ngươi là người duy nhất trong thiên hạ.
Giọng Vân Triệt trầm thấp:
- Đáng tiếc, ngươi vẫn quá nóng vội. Có lẽ trong mắt ngươi, so với việc nắm trong tay cả Phần Nguyệt, chút hy sinh nhỏ bé này hoàn toàn đáng giá. Cho dù sau này ta biết được tất cả, đối mặt với một Phần Nguyệt đã thần phục, cũng sẽ vui vẻ chấp nhận.
- Nhưng mà, hiểu một người rất khó, cũng như ta trước giờ chưa từng nhìn thấu được ngươi. Tuy ta là một ác quỷ vì báo thù mà có thể bất chấp tất cả, nhưng ta vẫn có... điểm mấu chốt tuyệt đối không thể chạm đến!
Trì Vũ Thập vẫn im lặng, dưới lớp sương đen, nàng vẫn luôn nhìn Vân Triệt, không rời mắt.
Ánh mắt của Vân Triệt cũng luôn dán chặt vào Trì Vũ Thập, quan sát từng cử động nhỏ nhất của nàng, không hề xê dịch:
- Trước khi bước vào đây, ta vẫn luôn tò mò một chuyện. Đó là ngươi rốt cuộc định làm thế nào để sống sót rời đi.
Trì Vũ Thập: "..."
- Nếu chỉ là những lời giễu cợt vừa rồi, vậy thì thật khiến người ta thất vọng, cũng quá mất đi uy danh hiển hách của "Ma Hậu" như ngươi.
Độ cong nơi khóe miệng Vân Triệt càng lúc càng lạnh lẽo, ánh mắt càng lúc càng u ám, hắn chậm rãi giơ tay, lòng bàn tay chỉ thẳng vào Trì Vũ Thập:
- Nguyên nhân Diêm Ma Giới không thể không thần phục ta, Ma Hậu như ngươi không thể không biết. Nếu ta điều động lực lượng của Vĩnh Ám Cốt Hải, cho dù là mười người như ngươi cũng đừng mong sống sót rời đi.
- Nhưng ngươi đã dám đến, còn đến một mình, nhất định phải có chỗ dựa, điều này khiến ta rất tò mò.
Hai mắt Vân Triệt đã híp lại thành hai khe hẹp, khí tức của hai Diêm Tổ phía sau hắn cũng đã khóa chặt lấy Trì Vũ Thập:
- Nào, ta sẽ hảo hảo chiêm ngưỡng, xem ngươi phá giải thế cục này bằng cách nào, tuyệt đối đừng khiến ta thất vọng.
Dưới lớp sương đen, đôi mắt đẹp của Trì Vũ Thập dời đi, thân hình khẽ chuyển, nàng sâu xa mở miệng:
- Vận mệnh là một thứ vô cùng thần kỳ, nó vĩnh viễn không thể đoán trước, càng vĩnh viễn không thể biết được... Đôi khi một quyết định nảy ra trong phút chốc sẽ tạo nên kết quả vĩ đại và kỳ diệu đến nhường nào.
Vân Triệt nhàn nhạt cười lạnh, giễu cợt nói:
- Sao thế? Đây là khúc dạo đầu ngươi dùng để mê hoặc lòng người, cướp hồn đoạt phách sao?
Nàng khẽ gọi một tiếng, những lời thì thầm như mộng ảo:
- Vân Triệt... ngươi có còn nhớ... mười năm trước... Ngâm Tuyết Giới, Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu... người đã đưa Phù Vận Hàn Lộ cho ngươi...
- Đại... sư... tỷ... không?