Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1695: CHƯƠNG 1694: HUYỀN VŨ ÂM THẬP

Đầu óc Vân Triệt chưa bao giờ hỗn loạn và ngây dại đến thế.

Hai nhân cách của sư tôn không phải của một mình Mộc Huyền Âm, mà là của hai người?

Trì Vũ Thập, Ma hậu Bắc Vực, nàng là một nhân cách khác của sư tôn...

Sao lại có thể có chuyện như vậy? Sao lại có thể...

Chuyện này hoang đường đến mức nào, phi lý đến mức nào.

Thế nhưng, hắn lại không có lấy một tia sức lực để hoài nghi.

Bởi vì dù là lời nói dịu dàng hay mị thái câu hồn của nàng, tất cả đều chạm thẳng vào hình bóng và ký ức nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn hắn.

Sự rung động linh hồn rõ ràng và trọn vẹn này tuyệt đối không thể nào ngụy tạo hay bắt chước.

Hơn nữa, đó là bí mật mà ngoài hắn và sư tôn ra, không một ai biết, cũng sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào biết được.

Nhưng mà, nữ tử trước mắt... nàng rõ ràng là Ma hậu của Bắc Thần Vực!

Sao nàng có thể là sư tôn đã thu hắn làm đệ tử ở Ngâm Tuyết Giới... tự mình bắt hắn, kẻ phạm sai lầm, trở về... Trước Đại hội Huyền Thần đã bỏ qua toàn tông để một mình dạy bảo hắn tu luyện... không cho phép bất kỳ ai bắt nạt hắn... Rõ ràng uy nghiêm lạnh lùng vô tình nhưng lại hết lần này đến lần khác dung túng hắn phạm phải sai lầm lớn... Vì bảo vệ hắn mà có thể không cần cả Ngâm Tuyết Giới lẫn tính mạng của mình...

Khoan đã!

Linh hồn hắn như bị một mũi gai độc đâm xuyên, toàn thân lạnh buốt, hắn đột nhiên ngẩng đầu, gắt gao áp chế sự hỗn loạn trong lòng, trầm giọng nói:

- Ngươi đoạt xá... linh hồn của nàng?

Nhưng Trì Vũ Thập lại nhẹ nhàng lắc đầu:

- Năm đó ta thật sự từng nghĩ như vậy. Nhưng vì một vài nguyên nhân, ta cuối cùng đã từ bỏ và lựa chọn “ký sinh”.

Ánh mắt rung động dần dần nheo lại, Vân Triệt cúi đầu nói:

- Quả nhiên... quả nhiên... không, không đúng. Ngươi lẻn vào Ngâm Tuyết Giới từ khi nào! Ngươi rốt cuộc đã làm gì nàng?

Phản ứng của Vân Triệt không hề nằm ngoài dự liệu của Trì Vũ Thập. Nàng thầm thở dài một hơi, chậm rãi nói:

- Ta sẽ nói cho ngươi biết toàn bộ, cũng sẽ cho ngươi... thấy rõ tất cả về ta.

Vân Triệt: “...”

Hắc vụ tràn ra, Trì Vũ Thập chậm rãi đi về phía Vân Triệt, mang theo ma âm mờ ảo:

- Chắc hẳn Vân Thiên Ảnh đã từng nói với ngươi, vạn năm trước, ta từng dụ Thiên Diệp Phạm Thiên và Trụ Hư Tử đến biên giới Bắc Vực, cũng đã ác chiến một trận.

- Trong mắt các đế của Đông Thần Vực cùng với hai đế của Diêm Ma và Phần Nguyệt, hành vi năm đó của ta là một phép thử sau khi phong đế đối với hai thần đế có thực lực mạnh nhất Đông Thần Vực, cũng là một kiểu thể hiện dã tâm.

- Mà trên thực tế, chỉ có bản thân ta biết, trận chiến này, ta có mục đích đặc biệt, đó chính là dẫn bọn họ vào khu vực Bắc Thần Vực, mượn hắc ám khí tức để lặng lẽ hoàn thành một lần ký sinh linh hồn.

Ban đầu khi Thiên Diệp Ảnh Nhi đề cập đến Ma hậu với Vân Triệt, đã từng nói với hắn chuyện vạn năm về trước. Khi đó, đối mặt với hai đại thần đế mạnh nhất Đông Thần Vực, cùng với người thủ hộ và Phạm Thần mạnh nhất, Trì Vũ Thập đã bại trận, trốn vào Bắc Vực.

Thiên Diệp Phạm Thiên, Thiên Diệp Vô Bi, Trụ Hư Tử, Thái Vũ tôn giả bốn người tiến thẳng vào Bắc Vực, vốn định thừa dịp Trì Vũ Thập bại trận mà trực tiếp tiêu diệt, lại bị nàng dẫn ma khí vạn dặm phệ tâm tàn hồn, cũng để lại bóng ma bất diệt cả đời cho hai đại thần đế mạnh nhất này.

Giống như lời Trì Vũ Thập nói, khi Thiên Diệp Ảnh Nhi đề cập đến chuyện này với hắn, đã từng nói trận chiến này rõ ràng là phép thử của Trì Vũ Thập, đồng thời cũng bộc lộ ra dã tâm cực lớn của nàng.

Dã tâm muốn bước ra khỏi Bắc Thần Vực này cũng chính là nguyên nhân quan trọng nhất khiến Thiên Diệp Ảnh Nhi cố hết sức thúc đẩy Vân Triệt hợp tác với Ma hậu.

Còn lời Trì Vũ Thập chính miệng nói cho hắn biết lại là một đáp án khác.

- Phạm Thiên Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế, Phạm Thần, người thủ hộ... bọn họ là những tồn tại quan trọng nhất của Đông Thần Vực, có thể tiếp xúc đến cũng đều là lực lượng và bí mật quan trọng nhất của Đông Thần Vực cùng với ba phương thần vực.

- Nếu có thể dùng ma đế thần hồn của ta lặng lẽ phụ hồn một người, thì sẽ có thể thông qua ánh mắt của kẻ đó thấy rõ được hiện trạng chân chính của ba thần vực cùng với phần lớn bí mật quan trọng nhất.

- Đáng tiếc, ta dù sao cũng đã đánh giá thấp thực lực của Phạm Đế Thần Giới và Trụ Thiên Thần Giới. Cho dù dẫn bọn họ vào biên giới Bắc Vực, ta vẫn không thể tìm được cơ hội thích hợp. Vài lần cố gắng thử đều thất bại, vì thế, ta đành phải chọn mục tiêu kém hơn, bắt lấy một người bất ngờ xen vào trận chiến.

- Đó là một nữ tử tay cầm băng kiếm, toàn thân tỏa ra khí tức hàn băng, ánh mắt tựa như có thể đông cứng linh hồn. Tu vi của nàng mới vừa vào Thần Chủ Cảnh, nhưng lại hiển nhiên đánh giá thấp trận chiến và đối thủ, nàng cố tình tham gia, bị ta dễ dàng chế ngự, dẫn vào Bắc Thần Vực.

Đuôi mày Vân Triệt giật giật.

- Ta đọc được ký ức của nàng, cũng biết được tên và xuất thân của nàng -- Nàng tên Mộc Huyền Âm, là Giới Vương mới nhậm chức của Ngâm Tuyết Giới.

Trong mắt Vân Triệt lại rung động, nhưng hắn cố nén không nói gì, ngưng thần lắng nghe từng chữ.

- Ngâm Tuyết Giới là tinh giới của Đông Thần Vực gần với Bắc Thần Vực nhất, thường xuyên gặp phải huyền giả hắc ám tuyệt vọng chạy trốn khỏi Bắc Vực, cũng chính là “ma nhân” trong nhận thức của Đông Thần Vực. Là người dẫn dắt của Ngâm Tuyết Giới, một mạch Giới Vương có rất nhiều người từng táng thân trong tay huyền giả Bắc Vực, không chỉ có tổ tiên, còn có rất nhiều người thân nhất trong cuộc đời nàng... Cũng bởi vì vậy, nàng có hận thù sâu đậm đối với Bắc Thần Vực.

“...” Hai tay Vân Triệt chậm rãi siết chặt. Mộc Huyền Âm cực hận ma nhân, Vân Triệt biết rất rõ điểm này, bởi vì phụ thân của nàng và Mộc Băng Vân đã táng thân trong tay ma nhân.

Gặp ma nhân nhất định toàn lực tru sát, đây cũng là tông quy quan trọng nhất của Băng Hoàng Thần Tông, thậm chí là đức tin.

Thế nhưng, đối với hắn, một ma nhân thân mang hắc ám huyền lực, khi tất cả mọi người đều muốn đẩy vào tử địa, nàng thế mà lại...

- Chính bởi vì ở quá gần Ngâm Tuyết Giới, trận ác chiến kia đã bị nàng phát hiện, nàng cực hận ma nhân nên không chút do dự tham chiến, muốn tru sát ta.

- Sau khi bắt được nàng, ta vốn định đoạt hồn, để nàng triệt để trở thành con rối của ta. Với thân phận của nàng, cho dù không thể tiếp xúc đến hạch tâm chân chính, nhưng dù sao cũng là Giới Vương của một trung vị tinh giới, lại có tu vi Thần Chủ Cảnh, suy cho cùng vẫn có thể trở thành một tai mắt và quân cờ ưu tú.

- Nhưng mà, ngay lúc ta tiến hành đoạt hồn, ta đột nhiên phát hiện ra, ở sâu trong linh hồn nàng thế mà lại ẩn giấu một thần hồn cấp bậc cực cao.

- Mà sợi thần hồn kia cũng không phải dung hợp đơn thuần với nguyên hồn của Mộc Huyền Âm, mà rõ ràng có ý chí độc lập của nó. Nếu như không phải ta có linh hồn ma đế trong người, sẽ không thể phát hiện ra sự tồn tại này.

“...” Vân Triệt biết, đó là thần hồn của Băng Hoàng Thần Linh.

Hóa ra từ vạn năm trước, Băng Hoàng Thần Linh đã ban cho Mộc Huyền Âm lực lượng, đồng thời ký thác ý chí của mình lên đó, thông qua ánh mắt của Mộc Huyền Âm để quan sát thế giới bên ngoài.

Sau này, cũng chính vì hắn mà lặng lẽ can thiệp vào ý chí của Mộc Huyền Âm.

Chỉ là Băng Hoàng Thần Linh lại không biết rằng, sợi thần hồn mà nàng lưu lại cho Mộc Huyền Âm, vào lúc đó đã cứu vớt Mộc Huyền Âm.

- Lúc đó sợi thần hồn có ý chí độc lập kia đang chìm trong ngủ say, nếu như ta cố tình đoạt hồn, nó nhất định sẽ thức tỉnh, hơn nữa rất có thể dẫn tới sự phản kích không thể lường trước. Vì thế, ta cuối cùng lựa chọn phụ hồn... Ký thác một phần linh hồn ma đế của ta lên linh hồn của Mộc Huyền Âm.

“...” Thân thể Vân Triệt khẽ run.

Băng Hoàng Thần Linh chưa bao giờ đề cập đến sự tồn tại của linh hồn ma đế, thậm chí còn từng bày tỏ sự nghi hoặc đối với việc nhân cách Mộc Huyền Âm bị phân liệt với hắn... không phải là nàng đang ngụy trang, mà trong suốt vạn năm, nàng thật sự chưa bao giờ nhận ra sự tồn tại của Trì Vũ Thập.

Bởi vì Niết Luân Ma Hồn mà Trì Vũ Thập kế thừa là linh hồn ma đế duy nhất đương thời, cao hơn Băng Hoàng Thần Hồn trọn một đại cảnh giới.

Cho nên Trì Vũ Thập biết được sự tồn tại của Băng Hoàng Thần Hồn, còn Băng Hoàng Thần Linh lại không biết đến sự tồn tại của Trì Vũ Thập.

Còn Mộc Huyền Âm... nàng hoàn toàn không biết cả hai.

Năm đó, sau khi biết được Băng Hoàng Thần Linh từng can thiệp ý chí đối với Mộc Huyền Âm, hắn đã dâng lên cơn phẫn nộ không thể kiềm chế đối với Băng Hoàng Thần Linh mà hắn vốn luôn vô cùng kính trọng và cảm kích... bởi vì điều đó có thể nói là quá mức tàn nhẫn đối với Mộc Huyền Âm.

Hắn không ngờ rằng, ngoài Băng Hoàng Thần Linh ra, ý chí của nàng đã không còn thuần túy thuộc về bản thân từ vạn năm trước.

Chuyện sau đó, không cần Trì Vũ Thập nói tiếp, Vân Triệt đã có thể nghĩ đến. Nàng chỉ cần tự nhiên thả Mộc Huyền Âm đi. Sau đó, Mộc Huyền Âm tỉnh lại sẽ trở về Ngâm Tuyết Giới, hoàn toàn không biết rằng trong linh hồn của mình đã có một linh hồn khác ký sinh -- một linh hồn ma đế vô cùng đáng sợ mà nàng vĩnh viễn không thể nào phát hiện ra.

Cũng có nghĩa là, bắt đầu từ ngày ấy... từ lúc ban đầu, sư tôn mà hắn quen biết, tôn trọng, chung sống, mê luyến... người đã vô tình đi vào nơi sâu thẳm nhất trong thế giới nội tâm hắn, rồi lại vĩnh viễn biến mất khỏi sinh mệnh hắn, không phải là Ngâm Tuyết Giới Vương Mộc Huyền Âm thuần túy nữa, mà là sự kết hợp giữa Mộc Huyền Âm và Trì Vũ Thập.

Hai nhân cách... nhân cách của hai người.

Nhưng mà...

Vân Triệt cuối cùng lên tiếng, giọng nói cứng đờ:

- Trả lời ta một vấn đề, ngươi can thiệp vào ý chí của nàng rốt cuộc có thể tới trình độ nào?

Trì Vũ Thập trả lời:

- Rất nông. Nông cạn giống như trong nhận thức của ngươi. Cho dù là linh hồn ma đế, linh hồn ký sinh chung quy vẫn chỉ là ký sinh. Không thể độc lập khống chế thân thể của nàng, không thể thay đổi quyết định của nàng, ưu thế duy nhất chính là vĩnh viễn không cần lo lắng sẽ bị nàng phát hiện.

Vân Triệt: “...”

- Ta có thể nhìn thấy những gì nàng thấy, nghe được những gì nàng nghe, lắng nghe được suy tư của nàng, cảm nhận được cảm giác của nàng. Sự tồn tại của ta cũng được nàng coi là nhân cách thứ hai trong nội tâm mình, từ bài xích đến dần dần tiếp nhận, đến cuối cùng, nàng thậm chí còn biết hưởng thụ, sẽ chủ động để ý chí của ta làm chủ đạo... Hưởng thụ kiểu giải phóng hoàn toàn tùy ý này.

- Nhưng cho dù thế nào, ta chung quy vẫn chỉ là ký sinh. Đối với những chuyện không mang tính nguyên tắc, nàng sẽ thuận theo quyết định của “nhân cách” ta đây, nhưng những chuyện nàng đã kiên quyết nhận định rồi, cho dù “nhân cách” ta đây có ý đồ can thiệp thế nào cũng khó có khả năng ngăn cản thực sự.

- Sư tôn của ngươi, tuy rằng không phải là Mộc Huyền Âm thuần túy, nhưng cuối cùng đây là thân thể của nàng, vả lại thủy chung vẫn lấy ý chí, nhân cách của nàng làm chủ đạo.

Trì Vũ Thập nhắm mắt lại, giọng nói vốn mềm mại lại nhẹ đi một phần:

- Trong vạn năm, ta thông qua Mộc Huyền Âm thấy được rất nhiều thứ, cũng khiến ta triệt để nhận ra rằng nếu chỉ dựa vào lực lượng của ta, muốn thay đổi vận mệnh của Bắc Thần Vực chẳng qua chỉ là người si nói mộng.

- Ngay khi ta chuẩn bị giải trừ ma hồn ký sinh trên người nàng, ngươi xuất hiện. Khí tức Tà Thần trên người ngươi, ngay khoảnh khắc đầu tiên khi ngươi bước vào Băng Hoàng Thần Tông đã hấp dẫn tất cả sự chú ý của ta.

- Vì thế, dưới ý nguyện của ta, nàng (ta) gặp ngươi, nàng (ta) thu ngươi làm đệ tử, nàng (ta) hiếu kỳ về Tà Thần thần lực và Long Thần thần hồn, sau đó càng sinh ra... sự hiếu kỳ ngày càng sâu sắc đối với ngươi, cũng bất tri bất giác đi tới một vực sâu nguy hiểm ngày càng sâu.

Vân Triệt: “...”

- Thời kỳ đó, ta đã nhận ra sự can thiệp ý chí đến từ Băng Hoàng Thần Hồn, đó là một ý chí “phải đối xử tốt với ngươi”, nàng không phát hiện ra, ta cũng không ngăn cản, càng không cách nào ngăn cản.

- Nhưng mà, sự can thiệp đến từ Băng Hoàng Thần Hồn này thật ra vốn là dư thừa.

- Nhất là... sau khi trải qua Táng Thần Hỏa Ngục, ta cảm nhận được tâm tình của nàng biến hóa cực lớn, khoảng thời gian khi ngươi chạy trốn mà nàng không cách nào tìm được ngươi, đó là lúc tâm hồn nàng mê loạn bất an nhất trong vạn năm, mà ta biết rõ nguyên nhân của sự mê loạn này là vì sao.

Mị mâu khép hờ nhẹ nhàng mở ra, trong mắt hiện lên vẻ mê ly tựa như thủy tinh khảm đầy sao.

Khi nàng thuật lại chuyện xưa giữa Mộc Huyền Âm và Vân Triệt, phía sau mỗi một chữ “nàng” đều ẩn giấu một chữ “ta”.

Khi đó nàng từng cười nhạo Mộc Huyền Âm, thân là Ngâm Tuyết Giới Vương lại tu luyện Băng Hoàng Phong Thần Điển đóng băng tình cảm, nhưng lại dần dần đắm chìm vào một tiểu nam nhân không lúc nào bớt lo, về thân phận còn là đệ tử thân truyền của mình.

Nhưng mà, linh hồn ký sinh, về bản chất chính là linh hồn lặng lẽ dung hợp, cùng chung cảm xúc.

Nàng đang cười Mộc Huyền Âm, mà hồn nhiên không biết, ý chí của mình ảnh hưởng đến Mộc Huyền Âm, đồng thời cũng bị Mộc Huyền Âm ảnh hưởng ngược lại.

Hơn nữa, tất cả những chuyện Mộc Huyền Âm đã trải qua có liên quan đến Vân Triệt, cũng đều là toàn bộ những chuyện nàng và Vân Triệt cùng trải qua.

Mộc Huyền Âm trầm luân trong yên lặng, nàng cũng đã lặng yên rơi vào tay giặc... Cho dù chân thân, nguyên hồn của nàng ở Bắc Thần Vực xa xôi.

Nhất là ở Táng Thần Hỏa Ngục, trong Thái Cổ Huyền Chu...

Khi Vân Triệt vấy bẩn Mộc Huyền Âm, ý chí của Mộc Huyền Âm đang trong hôn mê, tuy rằng linh hồn của Trì Vũ Thập phụ thuộc vào Mộc Huyền Âm không thể độc lập khống chế thân thể nàng để khiến nàng tỉnh lại hay phản kháng, nhưng phần ý chí ma hồn kia của nàng lại thủy chung tỉnh táo.

Lần đó, Mộc Huyền Âm bị vấy bẩn thân thể trong hôn mê, còn nàng lại bị vấy bẩn linh hồn trong suốt toàn bộ quá trình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!