Khó trách, ngày đầu tiên khi hắn và Trì Vũ Thập gặp nhau, nàng đã nói thẳng ra sự tồn tại của “Huyền mạch Tà Thần”, câu giải thích sau đó cũng vô cùng vi diệu.
Khó trách, nàng dường như luôn có thể nhìn thấu tâm tư của hắn.
Chẳng lẽ, sự thấu hiểu của nàng đối với hắn sâu đến mức khiến hắn liên tục kinh hãi, khiến hắn liên tục cho rằng ánh mắt của nàng có thể nhìn thấu linh hồn.
Hóa ra, từ mười năm trước, nàng đã từng xuất hiện trong sinh mệnh của hắn, vài năm ở Ngâm Tuyết giới vẫn luôn dõi theo hắn, dạy dỗ hắn... mãi cho đến ngày Lam Cực tinh và tâm hồn hắn đồng thời vỡ nát.
Trì Vũ Thập tiếp tục nói:
- Trên người ngươi có rất nhiều bí mật. Bí mật trên người một nam nhân, đối với nữ tử muốn tìm tòi mà nói, thường là vực sâu dễ dàng lặng lẽ rơi vào nhất, kể cả là nàng ấy.
- Nhất là khi ở Táng Thần Hỏa Ngục... ngay cả nàng ấy cũng hoàn toàn tuyệt vọng, ngươi lại dùng lực lượng, trí tuệ, sự chấp nhất cùng sinh mệnh để cứu vớt nàng ấy.
- Ngươi xâm nhập không chỉ thân thể của nàng ấy, mà còn cả tâm hồn... Mà đối với một nữ tử đã tự đóng băng tình cảm vạn năm, vốn không thể động tình mà nói, đó là một đời đến chết không đổi.
Vân Triệt: “...”
- Cũng từ đó, nàng ấy sẽ thường xuyên hơn, nguyện ý hơn khi dùng “nhân cách” là ta đây để đối mặt với ngươi. Có lẽ trong tiềm thức, nàng ấy cho rằng “nhân cách” là ta đây sẽ hấp dẫn ngươi hơn, khiến ngươi mê luyến hơn.
Thoáng dừng lại, trong giọng nói của Trì Vũ Thập lại nhiều thêm một phần thê lương sâu thẳm:
- Nhưng mà... ngoài Lam Cực tinh, vào khoảnh khắc trước khi nàng ấy ngọc nát hương tan, linh hồn tan hết, cuối cùng cũng tách rời khỏi ma hồn của ta, nàng ấy đã biết đến sự tồn tại của ta.
Thế giới trước mắt Vân Triệt kịch liệt chao đảo, hình ảnh và âm thanh đau đến xé lòng ấy lại một lần nữa hiện lên rõ ràng:
- Không chỉ có ngươi mới có thể tùy hứng...
- Triệt Nhi, sống... tiếp... đi...
Thân thể hắn bắt đầu run rẩy dữ dội, một luồng bi thương quá mức mãnh liệt gần như muốn thoát khỏi lồng ngực. Hắn ngước mắt nhìn chằm chằm vào Trì Vũ Thập trong màn sương đen, ánh mắt đáng sợ, từng chữ trầm thấp:
- Các ngươi... đã làm gì... nàng ấy...
Thần hồn của Băng Hoàng thần linh chỉ là ký thác, mượn đôi mắt của Mộc Huyền Âm để nhìn thế giới bên ngoài, mãi cho đến khi Vân Triệt xuất hiện mới tiến hành can thiệp ý chí lần đầu tiên cũng là lần duy nhất.
Kể cả như vậy cũng đã khiến Vân Triệt phẫn nộ.
Cho dù sau khi giải trừ can thiệp, sự cưng chiều của Mộc Huyền Âm đối với hắn rất có thể chuyển thành hận ý, hắn cũng cố tình muốn Băng Hoàng thần linh giải trừ nó. Bởi vì ngay cả ý chí của bản thân cũng bị bóp méo... điều này có thể nói là quá mức bất công và tàn nhẫn đối với Mộc Huyền Âm, đối với bất kỳ ai.
Còn Trì Vũ Thập... mặc dù chỉ là linh hồn ký thác, không thể can thiệp cưỡng chế, nhưng ảnh hưởng của nàng đối với Mộc Huyền Âm lại gần như xuyên suốt cả cuộc đời bà.
Cũng có nghĩa là, khi Mộc Huyền Âm còn sống đều nằm trong sự lợi dụng và thao túng vô hình của người khác.
Vân Triệt liên tục lẩm bẩm, ngón tay run rẩy siết chặt:
- Các ngươi coi nàng ấy là gì... vì sao, các ngươi hết lần này đến lần khác... lại đối xử với nàng ấy như vậy!
Đau lòng, tự trách, phẫn nộ dâng lên hỗn loạn, trước mắt Vân Triệt nhòa đi, bàn tay đột nhiên vồ tới, nháy mắt kéo gần khoảng cách với Trì Vũ Thập, năm ngón tay xuyên qua màn sương đen, siết lấy cổ nàng.
Trì Vũ Thập không hề động, mặc cho năm ngón tay mất kiểm soát của hắn gắt gao bóp lấy cổ mình.
Cũng trong khoảnh khắc này, màn sương đen trên người Trì Vũ Thập chậm rãi tan đi... trong đôi mắt hỗn loạn của Vân Triệt, lần đầu tiên lộ ra chân nhan của nàng.
Kiếp Hồn Ma hậu Trì Vũ Thập, nàng là nữ tử đẹp nhất Bắc Thần Vực. Điều này, bất cứ sinh linh nào của Bắc Thần Vực đều biết, chưa từng có ai chất vấn.
Sương đen tan đi, hiện ra trước mắt Vân Triệt là một dung nhan tựa như ngưng tụ tất cả vẻ đẹp tao nhã và khí tức yêu mị nhất thế gian.
Chỉ luận về đường nét tinh xảo, không thể nghi ngờ nàng xinh đẹp tuyệt luân, nhưng cũng thoáng kém hơn Thần Hi và Thiên Diệp Ảnh Nhi một chút.
Nhưng đôi mày ngài, mắt phượng của nàng, không cần bất kỳ biểu cảm hay tư thái nào cũng tự nhiên toát ra yêu mị vô tận khiến người hồn xiêu phách lạc. Đôi môi tinh xảo mềm mại, ánh mắt chạm nhẹ tựa như có thể xâm thẳng vào tâm hồn, dễ dàng làm sụp đổ ý chí của nam nhân, nảy sinh dục niệm vô tận cào tim đốt gan.
Ánh mắt lướt xuống, một thân váy đen có phần đơn giản lại phác họa nên đường cong thân thể mềm mại, đầy đặn đến kinh tâm động phách. Nàng lẳng lặng đứng đó, chỉ với hơi thở đơn giản nhất, tự nhiên nhất, đường cong ấy lại hiện ra những gợn sóng phập phồng khiến huyết mạch người ta sôi trào, choáng váng mê muội.
Cũng trong khoảnh khắc này, trong cơn hoảng hốt, lần đầu tiên trong đời Vân Triệt mới thật sự biết được thế nào là dáng người ma quỷ.
Vân Triệt từng gặp rất nhiều nữ tử yêu mị, cũng từng lĩnh giáo đủ loại mị công. Nhưng hắn chưa từng biết rằng một nữ nhân có thể mị đến mức độ như vậy.
Mỗi một nơi trên khắp cơ thể nàng... kể cả làn da trắng như tuyết, kể cả chiếc cổ ngọc đang bị năm ngón tay hắn siết lấy, đều tựa như lưu chuyển một thứ mị quang mộng ảo mê ly.
Ngón tay, toàn thân Vân Triệt như đông cứng lại, ngơ ngác nhìn.
Rõ ràng một khoảnh khắc trước còn đau lòng, bi thương và tức giận vô cùng mãnh liệt, giờ đây toàn bộ đã biến mất không thấy đâu, tựa như bị hút vào vực sâu mê hoặc vô tận.
Trì Vũ Thập nhẹ nhàng mở miệng, đôi mắt long lanh như nước nhìn thẳng vào Vân Triệt:
- Triệt Nhi, ngươi thật sự muốn giết vi sư sao?
Ánh mắt của sư tôn, mị âm của sư tôn, lời nói dù chỉ là tiếng thở dài cũng mang theo sự khiêu khích quyến rũ của sư tôn...
Bàn tay Vân Triệt như tia chớp rụt lại khỏi cổ Trì Vũ Thập.
- Không, không phải...
Thân thể Vân Triệt lùi về phía sau, trong nháy mắt đó, hắn thậm chí không thể tin được bản thân lại làm ra hành vi đại nghịch bất đạo như vậy đối với sư tôn.
Mà trong lúc hắn hoảng hốt lùi bước, thân thể mất thăng bằng, một làn hương thơm thoảng đến, giữa cơn mê loạn, hắn đã được Trì Vũ Thập nhẹ nhàng ôm lấy, khuôn mặt áp vào một vùng mềm mại ấm áp.
Bên tai hắn nhẹ nhàng vang lên âm thanh tựa như đến từ cõi mộng:
- Triệt Nhi... nàng là sư tôn của ngươi, ta cũng là sư tôn của ngươi. Chúng ta cùng nhìn ngươi trưởng thành, cùng nhìn ngươi ngày một đi xa, cùng nhau lặng lẽ bảo vệ ngươi... cùng nhau vì ngươi mà vui sướng, thở dài, sầu não, rơi lệ.
“...” Thân thể Vân Triệt run rẩy, bức tường hắc ám đã dựng lên trong lòng từ lâu đang lặng lẽ rạn nứt.
- Nàng dùng tính mạng của mình để bảo vệ ngươi, đó là lựa chọn... không hối hận nhất cả đời nàng.
- Mà sau này... hãy giao lại cho ta, kể cả khát vọng muốn bảo vệ ngươi của nàng.
- Ta sẽ không để bất kỳ ai làm hại ngươi, cô phụ ngươi. Tất cả những kẻ bắt nạt ngươi, tổn thương ngươi, phụ bạc ngươi, cho dù là ai, ta đều sẽ khiến kẻ đó phải trả giá gấp ngàn lần, vạn lần.
- Tất cả những thứ ngươi muốn, tất cả những thứ tốt đẹp nhất thế gian... cho dù phải cưỡng đoạt, ta cũng sẽ lấy toàn bộ về cho ngươi, đền bù cho ngươi.
- Có được không...
“...”
Thân thể Vân Triệt đang run rẩy, hàm răng cũng đang run rẩy, hắn liều chết cắn chặt răng, nhưng không sinh ra một chút sức lực nào để giãy giụa.
- Sư... tôn...
Từ trong miệng phát ra một tiếng gọi khẽ từ đáy hồn, bức tường hắc ám trong lòng hắn, trước mặt người sư tôn tưởng đã mất đi nay lại tìm về, lần đầu tiên sụp đổ toàn diện, lần đầu tiên mặc sức phóng thích mặt yếu đuối đã ẩn sâu.
- Sư tôn... sư tôn... sư tôn.
Mỗi một tiếng gọi của hắn, nước mắt tưởng chừng đã sớm cạn khô bỗng tuôn ra như vỡ đê, tùy ý thấm ướt vạt áo trước ngực Trì Vũ Thập.
Đây là một giấc mộng khiến hắn cam nguyện sụp đổ... Huống chi nó cũng không hoàn toàn là mộng.
Trì Vũ Thập nhẹ nhàng nhắm mắt, khẽ khàng ôm chặt lấy nam tử trước mặt.
Có lẽ là sự cưng chiều cực hạn đối với Vân Triệt, có lẽ là sự hổ thẹn đối với Mộc Huyền Âm... nhưng những lời nói của nàng đều không phải là lời an ủi.
Mà là lời thề nàng đã lập ra trước khi một lần nữa tìm được Vân Triệt.
------
Đông Thần Vực, Ngâm Tuyết giới, biên giới phía nam.
Thương Tuyết Băng Lân Thú, huyền thú bá chủ khu vực phía nam Ngâm Tuyết giới, một trong hai đại cự thú cấp Thần Quân còn sót lại ở Ngâm Tuyết giới, thực lực tương đương với nhân loại Thần Quân cấp sáu.
Việc nó “tạo phản” vẫn luôn là chuyện khiến Băng Hoàng Thần Tông lo lắng nhất.
Ngâm Tuyết giới có tổng cộng hai đại Thần Quân là Mộc Băng Vân và Mộc Hoán Chi, muốn áp chế một con Thương Tuyết Băng Lân Thú cũng không phải việc khó. Nhưng điều đáng sợ hơn bản thân nó rất nhiều, đó là thân là bá chủ huyền thú khu vực phía nam, nó có thể hiệu lệnh một đàn huyền thú khổng lồ mênh mông.
Nếu chúng vì khuếch trương lãnh địa mà tấn công vào thành trì nhân loại, chắc chắn sẽ sinh linh đồ thán.
Lần này, Mộc Băng Vân đích thân đến nam vực, dẫn dắt chín đại trưởng lão và vô số đệ tử tông môn, cũng điều động lực lượng của tất cả phân tông nam vực. Nhưng khi hạ xuống thú vực, cảnh tượng nàng nhìn thấy lại không thể tưởng tượng nổi.
Thương Tuyết Băng Lân Thú cao trăm thước, thú uy vô tận, một móng đã có thể làm núi sụp đất nứt.
Nhưng nó lại phủ phục bốn chi, nằm rạp bên rìa thú vực, trên người không hề có một chút uy lăng và sát khí nào.
Phía sau nó là đàn huyền thú mênh mông vô bờ, không cách nào đếm hết.
Nhưng đàn huyền thú khổng lồ như thế lại không hề khiến người ta cảm thấy một chút khí tức cuồng bạo hay nguy hiểm nào, hơn nữa gần như đều quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân hồi lâu không nhúc nhích.
Khi Mộc Băng Vân mang theo một đám đệ tử Băng Hoàng và huyền giả Ngâm Tuyết đến đây, nàng đã nhìn thấy một màn khiến chân mày phải nhíu chặt.
Mảnh tuyết vực ngày hôm qua còn phát sinh ác chiến vô cùng thảm thiết, hôm nay lại yên tĩnh đến quỷ dị.
Đứng đầu đàn huyền thú, từ xa nhìn thấy Mộc Băng Vân đích thân đến, toàn thân Thương Tuyết Băng Lân Thú run lên, thân trên dập mạnh xuống đất, đầu cúi rạp, kêu to:
- Tiểu thú cung nghênh Ngâm Tuyết Giới Vương đại giá!
“...?” Bóng dáng Mộc Băng Vân khựng lại giữa không trung, ánh mắt quét nhìn phía trước, trên băng nhan tràn đầy cảnh giác và nghi hoặc.
Mà các đệ tử Băng Hoàng và huyền giả Ngâm Tuyết phía sau, những người mới ác chiến một trận với chúng ngày hôm qua, đều hai mặt nhìn nhau, trăm bề ngơ ngác.
- Tông chủ cẩn thận, khẳng định có trá!
Mộc Thản Chi thấp giọng nói.
Keng!
Ngâm Tuyết kiếm ra khỏi vỏ, chỉ về phía Thương Tuyết Băng Lân Thú ở phía xa, Mộc Băng Vân lạnh giọng nói:
- Thương Tuyết Băng Lân, ngươi vi phạm khế ước với Giới Vương đời trước, kích động huyền thú nam vực cưỡng đoạt tài nguyên lãnh địa của nhân tộc. Hôm nay bổn vương đến để tự mình kết liễu ngươi!
Dưới kiếm quang và hàn uy, Thương Tuyết Băng Lân Thú lại không hề đứng dậy, càng không có một chút huyền khí dao động. Thân thể nó càng cúi thấp hơn, trong miệng phát ra tiếng cầu xin:
- Tiểu thú biết sai rồi, tiểu thú biết sai rồi. Khoảng thời gian trước tiểu thú nhất thời hồ đồ, phạm vào tội lớn không thể tha thứ, tiểu thú đã biết sai, cầu Giới Vương đại nhân khoan thứ... cầu Giới Vương đại nhân khoan thứ!
Thương Tuyết Băng Lân Thú gầm lên một tiếng có thể phóng thích thú uy kinh thiên. Nhưng giờ phút này, từng lời nó nói ra đều mang theo sự hèn mọn và cầu khẩn, còn mơ hồ mang theo sợ hãi, thân thể khổng lồ rõ ràng đang run rẩy.
Lần này, những người trước đó còn chưa ngơ ngác cũng triệt để ngây dại.
“...” Tuyết Cơ kiếm khựng lại giữa không trung, Mộc Băng Vân nhất thời không biết phải làm sao.
- Xảy... xảy ra chuyện gì?
Mộc Thản Chi cau chặt chân mày, hắn phóng thích thần thức, quét qua đàn huyền thú không thấy bờ bến, tất cả đều bày ra tư thái thần phục, toát ra khí tức run rẩy, không dám phóng thích dù chỉ một chút lệ khí và tính công kích.
Thấy Mộc Băng Vân hồi lâu không trả lời, Thương Tuyết Băng Lân Thú run rẩy càng thêm lợi hại, sợ hãi nói:
- Tiểu thú tự biết tội ác tày trời... tiểu thú thề, từ nay sẽ lui về ở Nam Lan vực, cả đời này không bước ra một bước, huyền thú nam vực cũng sẽ không tự ý rời khỏi lãnh địa.
- Những tổn thất do lúc trước gây ra, trong vòng ba tháng chúng ta chắc chắn sẽ bù lại gấp ba. Vả lại... vả lại bắt đầu từ năm nay, hàng năm nam thú vực chúng ta sẽ cung phụng năm mươi vạn cân hàn băng huyền tinh tốt nhất cho Băng Hoàng Thần Tông... Cầu Giới Vương đại nhân khoan thứ, cầu Giới Vương đại nhân khoan thứ.
Tiếng cầu khẩn vừa dứt, Thương Tuyết Băng Lân Thú đã liên tục dập đầu như giã tỏi, đám huyền thú phía sau cũng liều mạng dập đầu cầu xin tha thứ.
Có thể khiến Mộc Băng Vân phải đích thân đến nam vực, có thể thấy Thương Tuyết Băng Lân Thú và đàn thú mà nó hiệu lệnh mạnh đến mức nào.
Kể cả cuối cùng Mộc Băng Vân có thể thành công trấn áp, bức chúng trở về nam vực, đã là kết quả rất tốt rồi... còn phải trả một cái giá tuyệt đối không nhỏ.
Nhưng trấn áp còn chưa bắt đầu, Thương Tuyết Băng Lân Thú và đàn thú khổng lồ mà nó dẫn dắt đã chủ động cầu xin tha thứ, vì cầu xin khoan dung còn chủ động đưa ra cái giá có thể nói là hà khắc.
Hơn nữa, tư thái cầu xin tha thứ, cùng với sự sợ hãi mà chúng biểu hiện ra đều tuyệt đối không phải là giả dối.