Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1700: CHƯƠNG 1699: VÂN TRIỆT PHONG ĐẾ (THƯỢNG)

Vào một ngày, Bắc Thần Vực vốn đang không ngừng rung chuyển bỗng dấy lên sóng to gió lớn vì một tấm thiệp mời mang theo uy thế ngút trời.

Thiệp mời này do chính người của Vương Giới tự mình đưa tới, gửi đến tất cả thế lực Giới Vương, các tông môn cốt lõi của Thượng vị Tinh Giới, Trung vị Tinh Giới, và cả một phần những Hạ vị Tinh Giới quan trọng.

Thiệp mời đến từ Vương Giới xưa nay chưa bao giờ chỉ đơn thuần là một lời “mời”, mà là vương lệnh không thể kháng cự!

Thiệp mời của các giới khác, không đi thì cùng lắm là mất mặt. Nhưng Vương Giới đã chủ động “mời” mà còn dám kháng cự, trừ phi là chán sống rồi.

Việc Vương Giới phát thiệp mời trên phạm vi rộng lớn như vậy không phải là lần đầu tiên trong lịch sử Bắc Vực. Mỗi lần Thần Đế của một giới thay đổi đều sẽ như thế.

Thế nhưng, thiệp mời lần này lại lấy danh nghĩa của cả ba Vương Giới cùng lúc phát ra!

Trên thiệp mời, tám chữ “Vạn vương yết kiến, triều bái tân chủ” mang theo một luồng uy thế vô thượng chấn tâm nhiếp hồn.

Ngoài uy thế ra, ý tứ ẩn sau tám chữ này càng khiến cho lòng của một đám Giới Vương, lĩnh chủ Bắc Vực nháy mắt dấy lên sóng lớn vạn trượng, thật lâu không cách nào bình ổn.

Lấy thân phận và lập trường của ba Vương Giới mà lại gọi là “Tân chủ”?

Một tân chủ do cả ba Vương Giới cùng nhau ủng hộ lập nên?

Một tân chủ đứng trên cả ba Vương Giới!?

Đây là một khái niệm chưa từng có ở Bắc Thần Vực, chưa từng có trong lịch sử.

Vân Triệt, sau Thiên Quân Thịnh Hội ở Hoàng Thiên Giới, cái tên này đã nhanh chóng lan truyền trong phạm vi cấp cao của Bắc Thần Vực.

Tin đồn Phần Nguyệt Giới bị chiếm đóng trong một sớm một chiều, cùng với việc Vân Triệt thân mang truyền thừa Ma Đế, có thể phóng thích lực lượng Chân Thần cũng như sấm sét kinh hoàng, chấn động các giới... Đằng sau tất nhiên là có Trì Vũ Thập trợ giúp.

Tuy rằng Trì Vũ Thập đã bắt đầu tạo thế từ trước, khiến cho cái tên “Vân Triệt” này dù mới xuất hiện ở Bắc Thần Vực không lâu đã mang theo uy thế vô thượng, khắc sâu vào nhận thức của các cường giả Bắc Vực. Nhưng “thiệp mời” và “đại điển” đột ngột này vẫn quá mức bất ngờ, cũng quá mức rung động, đủ để khiến cho các bá chủ thân ở địa vị cao, lịch duyệt thâm sâu đều phải ngây người một lúc lâu.

Mà một vài bá chủ trong cơn kinh hãi tột độ cũng bắt đầu ngửi thấy một khí tức khác thường.

Thời gian: một tháng sau. Địa điểm: Kiếp Hồn Thánh Vực.

----

Phần Nguyệt thần phục sớm nhất là nhờ sự kết hợp giữa thần uy của Vân Triệt khi miểu sát Phần Đạo Quân, sự lột xác của ma nữ, và ma âm mê hoặc lòng người của Trì Vũ Thập.

Không còn nghi ngờ gì, theo thời gian trôi đi, uy hiếp và sự mê hoặc lòng người dần dần tiêu tán, Phần Nguyệt rất dễ sinh dị tâm, và những điều này đều cần Trì Vũ Thập tiếp tục áp chế.

Thế nhưng, khi cả Diêm Ma Giới thần phục, dị tâm trong lòng trên dưới Phần Nguyệt đều bị dập tắt hoàn toàn.

Mà lúc Vân Triệt thay đổi hắc ám cho bọn họ, các Thực Nguyệt Giả cảm nhận được sự lột xác kỳ diệu mà trước kia bản thân nằm mơ cũng không dám mong, không khỏi mừng như điên, cảm kích vô cùng.

Trên đời này chưa bao giờ có lòng trung thành vô duyên vô cớ. Cái gọi là ân uy cùng thi triển... uy đã đủ, ân lại càng đến cực hạn, thậm chí cả mệnh mạch truyền thừa đều bị Vân Triệt nắm trong tay – bất kể là Phần Nguyệt hay Diêm Ma.

Đại điển phong đế của Vân Triệt đã bắt đầu được gióng trống khua chiêng chuẩn bị ở Kiếp Hồn Thánh Vực. Diêm Ma và Phần Nguyệt đều tham gia vào, việc chọn địa điểm ở Kiếp Hồn Thánh Vực có thể nói là một tín hiệu vô cùng rõ ràng đối với hai Vương Giới còn lại.

Trong lúc Bắc Thần Vực gió nổi mây phun, người cốt lõi và cũng là kẻ khởi xướng tất cả lại chính là người nhàn nhã nhất.

Sau khi luyện hóa xong viên Man Hoang Thế Giới Đan thứ hai, Thiên Diệp Ảnh Nhi không chỉ tăng trưởng huyền lực rất nhiều, mà trình độ dung hợp ma huyết cũng tiến bộ vượt bậc. Tự nhiên, nàng cũng trở thành một lô đỉnh song tu thượng hạng hơn đối với Vân Triệt.

Kéo Thiên Diệp Ảnh Nhi vào Vĩnh Ám Cốt Hải, mượn dùng ma khí thượng cổ nơi đó, dưới sự song tu ngày đêm không nghỉ, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, huyền khí vừa mới hoàn thành lột xác của Thiên Diệp Ảnh Nhi đã được củng cố triệt để, còn Hắc Ám Vĩnh Kiếp của Vân Triệt cũng nhân đó mà tiến nhanh một bước.

Tuy rằng vẫn là Vĩnh Kiếp trung cảnh, nhưng năng lực khống chế có thể nói đã tăng lên mấy lần.

Trước kia, khi hắn tiến hành lột xác hắc ám cho huyền giả hắc ám, ít nhiều vẫn cần phải tập trung tinh thần, nếu có chút ngoại lực kháng cự hoặc can thiệp thì rất dễ thất bại.

Mà bây giờ, về cơ bản hắn đã có thể thuận tay làm được, và quan trọng nhất là... có thể tương đối thoải mái thực hiện cho nhiều người cùng một lúc.

Vĩnh Ám Cốt Hải này cũng không còn nghi ngờ gì đã trở thành nơi tu luyện thích hợp nhất cho Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi. Cấp bậc ma khí thượng cổ nơi đó cực cao, mật độ cực lớn, không phải nơi nào ở đương thời có thể sánh bằng.

Kiếp Hồn Thánh Vực, trên Hồn La Thiên.

Vân Triệt ngồi ngay ngắn trên đất, hai mắt nhắm nghiền, trên người không hề có chút khí tức nào.

Trong khoảng thời gian này, hắn luôn song tu với Thiên Diệp Ảnh Nhi ở Vĩnh Ám Cốt Hải, tu vi huyền lực và Hắc Ám Vĩnh Kiếp đều tiến bộ cực nhanh, nhưng dù thế nào cũng không thể chạm đến một tầng Hư Vô Pháp Tắc sâu hơn.

Xem ra trước mắt đã là cực hạn, hơn nữa có lẽ là cực hạn vĩnh hằng... Theo Kiếp Thiên Ma Đế rời đi, đương thời đã không có khả năng xuất hiện Nghịch Thế Thiên Thư hoàn chỉnh nữa.

Nhưng cho dù hắn chỉ có thể chạm đến và khống chế Hư Vô Pháp Tắc ở tầng nông cạn nhất, cũng đã có thể dễ dàng kết hợp ra thứ lực lượng quỷ dị vượt xa cấp độ nhận thức.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng ở bên cạnh Hồn La Thiên, mái tóc vàng múa theo gió, tay áo phất phới, tiên tư thoát tục siêu trần.

Vân Triệt thường xuyên quen nhắm mắt trầm mặc, có khi kéo dài đến mấy canh giờ, nàng đã tập mãi thành thói quen.

- Ba Vương Giới quy về một mối, đại điển phong đế sắp đến, thời gian này còn ngắn hơn dự đoán trước đó của chúng ta mấy lần, hơn nữa thuận lợi đến mức có chút khó tin.

Thiên Diệp Ảnh Nhi như đang nói cho Vân Triệt nghe, lại như đang tự lẩm bẩm.

- Nên nói là Tà Thần lực và Hắc Ám Vĩnh Kiếp quá mức cường đại, hay là... tất cả đều do số trời đã định?

Thật sự, tất cả đều quá nhanh, quá thuận lợi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi hiểu rất rõ sự cường đại của Vương Giới.

Ban đầu tìm Kiếp Hồn Giới hợp tác là con đường bắt buộc phải đi. Mà sự hợp tác này, ngay từ đầu đã thuận lợi quá mức.

Sau đó...

Diêm Ma Giới vốn là mục tiêu khó phá nhất, Vương Giới hạng nhất Bắc Vực đứng sừng sững tám mươi vạn năm nào phải hư danh. Cho dù thuận lợi nắm được Phần Nguyệt, muốn thôn tính nó cũng nhất định sẽ gian nan và thảm khốc.

Nhưng lại vì sự tồn tại của Vĩnh Ám Cốt Hải, bọn họ không hề có sức giãy giụa đã bị buộc phải thần phục. Ba vị Thần Thủ Hộ cường đại nhất cũng trở thành ba con chó trung thành mạnh mẽ dưới trướng Vân Triệt.

Tuy rằng tổng hợp thực lực của Phần Nguyệt Giới là yếu nhất trong các Vương Giới, nhưng nếu Phần Đạo Quân lựa chọn liều chết, với lực lượng cốt lõi cường đại cùng nội tình thâm hậu của Phần Nguyệt Giới, muốn khiến đối phương tan tác đến mức thần phục cũng nhất định phải trả một cái giá rất lớn.

Nhưng lại bị Vân Triệt trong cơn thịnh nộ một chưởng đập nát Thực Nguyệt Giả mạnh nhất, một kiếm diệt Phần Nguyệt Thần Đế... uy lăng thuộc về lĩnh vực của thần kia khiến cho tín niệm của trên dưới Phần Nguyệt trực tiếp sụp đổ, không đánh mà thắng.

Còn bên Kiếp Hồn Giới...

Nếu như Trì Vũ Thập không phải là sư tôn, dưới sự hợp tác lấy lợi dụng lẫn nhau làm mục đích, nàng có lẽ mới là kẻ địch đáng sợ nhất trong ba Vương Giới.

Đằng sau sự nghiệp vĩ đại xưa nay chưa từng có trong mắt người đời, thật ra... ngay cả một trận ác chiến chân chính cũng chưa từng xảy ra.

Vân Triệt mở mắt, thấp giọng nói:

- Mới đến Thần Giới, ta từng bước thận trọng, bao nhiêu lần suýt chết. Người đời chỉ nghe thấy thanh danh càng ngày càng vang dội của ta, chỉ thấy vầng hào quang càng ngày càng chói mắt của ta, nhưng nào biết được những lần sinh tử chập chùng sau lưng nó.

“...” Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi thay đổi... bởi vì lần “sinh tử chập chùng” lớn nhất của Vân Triệt ở Thần Giới chính là do nàng tự tay bày ra.

Lần Vân Triệt cách tử vong gần nhất và chịu tra tấn lớn nhất đều đến từ chính nàng.

- Ta cảm kích đủ loại ân huệ mà ta đã nhận được, coi cứu thế là sứ mệnh mà mình phải gánh vác và hoàn thành. Ta từng cho rằng, ta là chúa cứu thế trời định. Ta thậm chí đã từng rất kiêu ngạo hỏi Vô Tâm: “Con có hy vọng phụ thân của con trở thành anh hùng cứu thế không”... Ha!

Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, nhìn trời cao tựa như màn sương đen đang chậm rãi xoay chuyển:

- Bắc Thần Vực, nơi hắc ám cùng hung cực ác, ta vốn tưởng rằng nghênh đón ta sẽ là đau khổ và hung thần vô tận. Nhưng mà... con đường cứu thế thì từng bước sinh tử, còn con đường làm ma lại thuận lợi như trời chỉ.

Ánh mắt hắn dần dần trở nên lạnh lẽo, trầm giọng thì thầm:

- Hóa ra, ta đã luôn sai lầm về thân phận của mình và ý nghĩa tồn tại trên thế gian này. Ta vốn không phải là thánh nhân cứu thế gì, mà là Ma Chủ nhất định sẽ họa loạn thế gian!

Hắn cúi đầu nở nụ cười, độ cong nơi khóe miệng, ma quang trong mắt đều trở nên lạnh lẽo đáng sợ:

- Hiện giờ ta lại rất muốn biết... trong ba phương Thần Vực, “anh hùng” cuối cùng sẽ giết ta để cứu thế rốt cuộc là ai đây?

Thiên Diệp Ảnh Nhi khinh thường cười:

- A, Ma Chủ họa thế? Cho dù ngươi làm chúa cứu thế mười lần, chỉ bằng việc một mình ngươi ngủ với cả Long Hậu lẫn Thần Nữ, Thần Giới vẫn sẽ có vô số nam nhân muốn lóc xương lóc thịt ngươi.

“...” Vân Triệt liếc xéo gò má và đường cong tuyệt đẹp bị gió lạnh phác họa của nàng, cười nhẹ một tiếng trào phúng:

- Rõ ràng là chủ động dâng lên, ngược lại thành ta tội ác tày trời? Nực cười!

- Vậy ngươi càng đáng bị ngàn đao...

Giọng Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt khựng lại, ánh mắt đảo qua:

- Nói như vậy, Thần Hi cũng là chủ động?

Vân Triệt: “...”

Thiên Diệp Ảnh Nhi xoay vòng eo thon, bộ ngực đầy đặn phập phồng, cười to một trận vô cùng tùy ý:

- Ha ha ha ha ha ha... Quả nhiên! Nữ nhân càng tỏ ra cao quý thanh khiết, trong xương lại càng dâm đãng, ha ha ha ha!

Vân Triệt lạnh lùng nói:

- Câm miệng! Ta nói lại lần cuối cùng... không được nói năng bừa bãi nửa chữ về nàng!

Mắt đẹp của Thiên Diệp Ảnh Nhi âm u:

- Nói năng bừa bãi? Ngày thường ngươi nói với ta hai chữ này, đó được xem là lời khen. Còn đối với nàng thì lại là nói năng bừa bãi?

“...” Vân Triệt nhất thời không thể phản bác.

- Ồ, xem ra bổn hậu đến không đúng lúc rồi.

Một ma âm mềm mại đến tê dại xương cốt truyền đến, bóng dáng của Trì Vũ Thập từ trên trời hạ xuống, trên người không hề có hắc vụ bao phủ, để lộ ra hết dung nhan vạn phần quyến rũ khi mỉm cười và dáng người ma quỷ của nàng.

Nàng đến khiến Vân Triệt gần như theo phản xạ vội vàng đứng dậy.

“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhíu mày.

Chân mày Trì Vũ Thập cong như vầng trăng, cười nhẹ nói:

- Vân Thiên Ảnh, mượn Vân Triệt một chút thời gian, được không?

Trì Vũ Thập chỉ nhẹ nhàng bước đi, nhưng lại tạo nên sóng cả nhấp nhô, tuyệt mỹ câu hồn... Đầu mày Thiên Diệp Ảnh Nhi giật giật, chợt đảo mắt đi, hừ lạnh một tiếng:

- Không mượn!

Một luồng hương thơm mê hoặc lòng người đánh tới, Trì Vũ Thập đã đứng bên cạnh Vân Triệt, kiều mị cười nói:

- Rõ ràng trong miệng nói muốn tôn bổn hậu làm đế hậu của Vân Triệt, nhưng mỗi ngày lại dính lấy hắn mười hai canh giờ, một chút cũng không nhường cho bổn hậu ta đây. Bổn hậu và chín ma nữ bên người đều sắp oán thầm, trông mòn con mắt rồi đó.

“...” Hơi thở thơm tho mềm mại khẽ phất trên cổ, thần sắc Vân Triệt không thay đổi, nhưng nhiệt độ cơ thể vẫn tăng lên nhanh chóng, máu huyết không tự chủ mà sôi trào một trận.

Đối với Vân Triệt mà nói, chỗ đáng sợ nhất của Trì Vũ Thập không phải là linh hồn Ma Đế của nàng, mà là... vẻ yêu mị trời sinh, vốn không cần cố ý phóng thích của nàng.

Năm đó, nàng đối mặt với dung mạo băng giá, tiên thể lạnh lùng kiêu ngạo như đóa sen tuyết ngạo nghễ giữa đời của Mộc Huyền Âm mà còn có thể quyến rũ đến mức khiến hắn không thể tự chủ, huống chi là Ma Hậu hiện giờ.

Lời của Trì Vũ Thập ngược lại khiến Thiên Diệp Ảnh Nhi quay người lại, nhìn thẳng vào thân thể ma quỷ trước mắt khiến ngay cả nữ nhân cũng không thể không xao động, cười nhạt nói:

- Trì Vũ Thập, ta vô cùng đồng ý ngươi làm đế hậu của Vân Triệt, đây cũng là thành ý và một trong những điều kiện hợp tác giữa chúng ta. Nhưng người có thể ngủ với hắn chỉ có ta. Đây là hai việc khác nhau, nói như thế, ngươi hiểu rồi chứ.

Vân Triệt: “...???”

- Phì...

Trì Vũ Thập bật cười thành tiếng, trong mắt như gợn lên ngàn vạn con sóng tươi đẹp, Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn mà nhanh chóng dời ánh mắt đi.

- Tìm ta có chuyện gì?

Vân Triệt thoáng thở phào một hơi, hỏi.

Mặc dù cố hết sức khống chế, nhưng ánh mắt của hắn vẫn có sự né tránh không tự nhiên.

Bởi vì cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa thực sự nghĩ ra được nên đối mặt với Trì Vũ Thập như thế nào.

Đôi mắt quyến rũ cong cong của Trì Vũ Thập nhìn Vân Triệt, mỉm cười nói:

- Hai chuyện. Chuyện thứ nhất, còn bảy ngày nữa là đến ngày quần hùng Bắc Vực tề tựu, đại điển phong đế sẽ được tiến hành, mà phong hào Thần Đế của ngươi vẫn chưa được xác định.

- Là “Ma Chủ” đệ nhất trong lịch sử Bắc Thần Vực, đế danh của ngươi vô cùng quan trọng đấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!