Danh hiệu phong đế, Vân Triệt thật sự chưa từng nghĩ tới.
Thần đế, tồn tại tối cao của đương thời. Người được phong đế không ai không vì theo đuổi huyền đạo và quyền thế đỉnh phong, để ngạo nghễ đứng trên thiên hạ, nhìn xuống vạn sinh.
Nhưng Vân Triệt lại chỉ vì báo thù. Đế hiệu thế nào, đối với hắn có thể nói là không hề quan trọng.
- Ngươi đã đề cập đến, chắc hẳn đã có đáp án rồi.
Vân Triệt nói thẳng.
Trì Vũ Thập chậm rãi nói:
- Ta có hai cái tên. Thứ nhất, ngươi kế thừa ma huyết và ma công của Kiếp Thiên Ma Đế, là người thừa kế duy nhất của nàng. Do đó, ngươi hoàn toàn có thể trực tiếp nhận lấy đế hiệu “Kiếp Thiên Ma Đế”.
- Đế danh này mang theo ma uy vô thượng tại Bắc Thần Vực.
Vân Triệt khẽ nhíu mày, nói:
- Cái tên thứ hai thì sao?
Trì Vũ Thập nhẹ nhàng nói:
- Tà Đế. Vận mệnh của ngươi thay đổi sau khi kế thừa truyền thừa của Tà Thần, ngươi thân mang huyền mạch Tà Thần, cho dù tự xưng là Tà Thần cũng không hề quá đáng.
- Mặt khác, chữ ‘Tà’ này phi thiện phi ác, lại ẩn chứa sự ngang tàng và ngạo nghễ, cực kỳ phù hợp với vận mệnh và những biến chuyển trong tâm cảnh của ngươi.
Trì Vũ Thập nói xong, lại không có ý hỏi Vân Triệt, mà đôi mắt đẹp chuyển hướng, hỏi Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
Thần sắc Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh băng, nói:
- Hắn không phải Kiếp Thiên Ma Đế, cũng chẳng phải Tà Thần. Hắn là... Vân Triệt độc nhất vô nhị, không cần mượn danh người khác, cũng chẳng cần dựa hơi ai.
Trì Vũ Thập cười như không cười, ánh mắt khẽ liếc xuống:
- Ồ? Xem ra, ngươi đã sớm có sẵn ý tưởng trong lòng rồi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi híp mắt nói:
- Bắc Vực Ma Chủ -- Vân Đế! Vân, là mây, vĩnh viễn ngự trên cửu thiên, ngạo nghễ nhìn xuống vạn vật. Mây giăng, có thể che trời lấp biển, mây cuộn, là thiên lôi giáng thế.
- Hơn nữa, đây là họ của hắn. Đã là đế của thiên hạ, vậy thì hãy khiến cho vạn linh trong thiên hạ đều phải vĩnh viễn khắc ghi một chữ ‘Vân’ vào trong lòng!
Thiên Diệp Ảnh Nhi nói xong, môi khẽ động, nhíu mày truyền âm với Trì Vũ Thập:
- Đây cũng là vinh quang vĩnh hằng mà hắn có thể dành cho gia đình, tộc nhân của mình!
Ý tứ đằng sau câu nói này là, lấy họ Vân đứng đầu thế gian, có thể phần nào xóa đi nỗi hổ thẹn sâu sắc của hắn đối với gia đình và tộc nhân. Có thể vì gia đình, tộc nhân mà mang lại vinh quang vĩnh hằng... kéo dài huyết mạch.
Đối diện với Thiên Diệp Ảnh Nhi tỏ rõ địch ý hơn trước không biết bao nhiêu lần, Trì Vũ Thập lại không hề có ý ganh đua “đáp trả”, ngược lại còn mỉm cười gật đầu, tán thưởng:
- Rất tốt, Ma Chủ Vân Đế, vậy cứ quyết định như thế đi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
Vân Triệt ngẩng đầu:
- Ta còn chưa đáp ứng...
- Chuyện thứ hai, là về tiểu nha đầu của Lưu Quang Giới ở Đông Thần Vực.
Trì Vũ Thập nói.
Vân Triệt ngẩn ra, chợt xoay người:
- Thủy Mị Âm? Nàng thế nào rồi?
Chân thân của Trì Vũ Thập chưa từng tiếp xúc với Thủy Mị Âm, nhưng “Mộc Huyền Âm” thì đã gặp không chỉ một lần. Năm đó, chuyện hôn sự giữa Vân Triệt và Thủy Mị Âm chính là do một tay nàng thúc đẩy... Dù cuối cùng không thành.
Trì Vũ Thập chậm rãi nói:
- Khoảng hai năm trước, tin tức Lưu Quang Giới từng che chở ngươi bị lan truyền ra ngoài, liền bị Nguyệt Thần Đế chế tài.
Ba chữ ‘Nguyệt Thần Đế’ đồng thời đâm mạnh vào thần kinh của cả Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Tâm thần Vân Triệt chấn động, cúi đầu hỏi:
- Chế tài... là có ý gì?
Giọng Trì Vũ Thập chậm lại, ma âm thấm vào lòng người:
Nghe nói chuyện này đã bị Lưu Quang Giới Vương Thủy Thiên Hành một mình gánh hết, Nguyệt Thần Đế vốn định ra tay tru sát, may nhờ Trụ Thiên Thần Đế kịp thời đến khuyên can cầu tình... sau đó đổi từ giết thành phế, đồng thời Thủy Mị Âm cũng bị giam lỏng tại Nguyệt Thần Giới, thời hạn là một ngàn năm.
“...” Vân Triệt không nói không động, nhưng sắc mặt đã hoàn toàn âm trầm hung ác.
Trong tâm hồn Vân Triệt, nơi bình yên duy nhất còn sót lại ở Đông Thần Vực, ngoài Ngâm Tuyết Giới ra thì chỉ còn lại cô gái nhỏ ấy, người đã ôm chặt lấy hắn, dùng nước mắt thấm ướt lưng áo hắn sau khi hắc ám của hắn bị bại lộ, trở thành kẻ địch của cả thế gian.
Đó là... hơi ấm duy nhất trong những ngày tháng lạnh lẽo như địa ngục.
- Sau khi Thủy Thiên Hành bị phế, đã thoái vị Giới Vương, hiện giờ Lưu Quang Giới Vương là Thủy Ánh Nguyệt. Về phần Thủy Mị Âm, từ lúc bị giam ở Nguyệt Thần Giới đến nay đã không còn tin tức gì. Người của Lưu Quang Giới từng đến thăm mấy lần nhưng đều bị đuổi về.
Rắc!
Xương tay Vân Triệt vì siết chặt mà trật khớp, tiếng răng nghiến ken két vang lên.
Năm đó sau khi tỉnh lại ở Lưu Quang Giới, hắn đã lập tức rời đi, cũng cố hết sức xóa sạch mọi dấu vết và quan hệ, vậy mà vẫn liên lụy đến họ, lại còn liên lụy nặng nề đến thế.
“Cho dù người đời nhìn chàng như thế nào, Vân Triệt ca ca ở trong lòng ta vĩnh viễn đều là người tốt nhất... người tốt nhất trên đời. Cho nên... cầu xin chàng... nhất định phải còn sống... cùng với tất cả người chàng yêu... đều sống bình an... được không...”
Năm đó, lần gặp cuối cùng, lúc ly biệt, ánh mắt đẫm lệ và lời thì thầm trong tiếng nấc của nàng chính là ánh sao quý giá nhất trong những tháng ngày tăm tối, là thứ đã níu hắn lại, không để hắn hoàn toàn chìm vào hắc ám. Nguyệt Thần Đế...
Hạ Khuynh Nguyệt!!
Trong mắt Vân Triệt lóe lên hận ý, từng đợt sát khí không thể khống chế điên cuồng cuộn trào trong đáy mắt hắn.
Hình ảnh Lam Cực Tinh xinh đẹp vỡ nát chính là cơn ác mộng tàn khốc nhất trong cuộc đời hắn.
Hận ý và sát tâm của hắn đối với Hạ Khuynh Nguyệt còn trên cả Trụ Hư Tử.
- Không hổ là Nguyệt Thần Đế, quả nhiên đủ tàn nhẫn.
Thiên Diệp Ảnh Nhi thấp giọng nói, sau đó có chút kinh ngạc liếc nhìn Trì Vũ Thập.
Hạ Khuynh Nguyệt làm vậy cũng là chuyện thường tình, thứ nhất là để triệt để xóa sạch dấu vết từng là thê tử của ma nhân, thứ hai... là lo sợ Thủy Mị Âm tình sâu nghĩa nặng với Vân Triệt, tương lai sẽ trở thành đại họa.
Thân là một Nguyệt Thần Đế tàn nhẫn, đương nhiên nàng ta sẽ mượn cái cớ không thể tốt hơn này để khống chế chặt chẽ Thủy Mị Âm, người mang Vô Cấu Thần Hồn và có khả năng trở thành mối họa.
Vân Triệt chậm rãi lên tiếng, từng chữ trầm thấp:
- Không cần đợi đến sau đại điển phong đế. Cứ trực tiếp bắt đầu tạo thế đi... Bảo Họa Cẩm, bây giờ đi Đông Thần Vực luôn!
Trì Vũ Thập híp mắt nói:
- Hơi nóng vội. Nhưng đã là mệnh lệnh của Ma Chủ, sao ta có thể từ chối được... Nửa canh giờ trước, nàng ấy đã lên đường rồi.
Nàng hiểu rất rõ Vân Triệt, biết rõ sau khi nói cho hắn chuyện của Thủy Mị Âm thì hắn sẽ có phản ứng thế nào, tất cả đều nằm trong dự liệu của nàng.
Thế nhưng, nàng lại không hề muốn giấu giếm Vân Triệt. Không có nam nhân nào thích bị lừa dối, cho dù là xuất phát từ ý tốt.
Vân Triệt không nói thêm gì, hắn thở ra một hơi, thân hình lóe lên, đã đáp xuống Hồn La Thiên. Hắn cần tìm một nơi để bình tĩnh lại.
Trì Vũ Thập liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Hử? Sao không đuổi theo? Không sợ... bị nữ nhân khác thừa cơ xen vào à?
Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng nhìn lại nàng, dường như muốn xuyên qua đôi mắt kia để nhìn thấu toàn bộ tâm hồn của nàng:
- Bắc Thần Vực và Đông Thần Vực bế tắc đến vậy, mà vẫn có thể dò la được tin tức đến mức này, chắc hẳn đã hao phí không ít tâm tư nhỉ.
Trong đôi mắt yêu mị của Trì Vũ Thập hiện lên vẻ mông lung:
- Dưới Vĩnh Ám, hắc ám đã trở nên phù hợp hơn, khả năng khí tức hắc ám bị bại lộ bên ngoài Bắc Thần Vực đã giảm đi trăm ngàn lần, cho nên... cũng không còn khó khăn như vậy nữa. Ngược lại, người của tam phương Thần Vực muốn thu thập tình báo về Bắc Vực chúng ta, vẫn khó như lên trời.
Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi:
- Vì sao ngươi phải cố tình nói chuyện về tiểu nha đầu Lưu Quang Giới kia với hắn? Hắn không thể nào chủ động đề cập chuyện liên quan đến con bé đó với ngươi.
Trì Vũ Thập đột nhiên cười khẽ:
- Tiểu nha đầu? Cách xưng hô này, ta gọi thì được, nhưng ngươi thì không. Sau khi trải qua Trụ Thiên Thần Cảnh... luận về tuổi tác hay thứ tự trước sau, nàng ta đều có thể làm tỷ tỷ của ngươi đấy.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại một lần nữa hỏi vấn đề trước kia đã từng hỏi tới:
- ... Trả lời vấn đề của ta. Ngươi rốt cuộc là ai?
Trì Vũ Thập mềm giọng nói:
- Sau khi đại điển phong đế hoàn thành, ta sẽ nói cho ngươi. Tuy rằng... ngươi vẫn không nên biết thì tốt hơn.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không hỏi tới nữa, cũng không đi tìm Vân Triệt, mà đột nhiên hỏi ngược lại:
- Ngươi biết Hạ Khuynh Nguyệt người này không?
Trì Vũ Thập trả lời:
- Biết. Sự hiểu biết của ta đối với nàng ta, nói không chừng còn sâu sắc hơn ngươi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không chất vấn nữa, hỏi:
- Ồ? Vậy theo sự hiểu biết của ngươi, nàng ta là người thế nào?
Nụ cười nhàn nhạt trên mặt Trì Vũ Thập biến mất, đôi mắt như bị một tầng sương mù hắc ám bao phủ:
- Ta thân mang linh hồn Ma Đế, từng tự phụ là vô song trong việc nhìn người. Nhưng Hạ Khuynh Nguyệt lại là người đã dùng sự tàn độc của mình để đè bẹp sự tự tin này của ta. Trong phán đoán của ta lúc đó, Hạ Khuynh Nguyệt là người tuyệt đối sẽ không làm tổn thương Vân Triệt.
- Kết quả, nàng ta lại là người ra tay với hắn tàn nhẫn nhất.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh một tiếng.
Trì Vũ Thập nhìn vào đôi mắt vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi, khóe môi hơi nhếch lên:
- Cho nên mới nói, chuyện khó nhất trên đời này chính là thực sự hiểu rõ một nữ nhân. Dù sao thì, nữ nhân... quá dễ thay đổi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày lại:
- Ngươi đang nói ta?
Trì Vũ Thập mỉm cười:
- Năm đó ở Trung Khư Giới, ngươi lột xiêm y của Thiền Y ngay trước mặt Vân Triệt, lúc đó chắc hẳn ngươi rất muốn thấy Vân Triệt nổi thú tính, hung hăng làm nhục Thiền Y một phen nhỉ?
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
- Ở Hoàng Thiên Giới, ngươi giao đấu với Yêu Điệp, khi Yêu Điệp hỏi ngươi tu luyện huyền công gì, ngươi đã bảo nàng ta ‘Đến mà hỏi chủ tử tương lai của ngươi’, hơn nữa còn là ‘Phải hỏi ở trên giường’.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”
Ngươi khi đó chỉ mong Vân Triệt có thể đê tiện chà đạp tất cả những nữ nhân có thân phận cao quý, những người từng lọt vào mắt xanh của ngươi... Giống như cảnh ngộ mà chính ngươi đã gặp phải, để tìm kiếm sự cân bằng và khoái cảm từ sự méo mó đó.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi híp mắt lại, nhưng không nói gì.
Trì Vũ Thập nói đầy ẩn ý:
- Còn ngươi của bây giờ, lại nhảy từ một thái cực này sang một thái cực khác. Ta giúp ngươi nhìn rõ bản thân, đâu phải để có được kết quả này.
Tâm hồn của Thiên Diệp Ảnh Nhi vốn đã méo mó... Trước kia là vậy, bây giờ vẫn vậy.
Trì Vũ Thập mím môi cười:
- Cho dù ta là Đế Hậu, người có thể ngủ cùng hắn cũng chỉ có một mình ngươi? Giọng điệu thô tục như vậy, đến cả nữ tử thanh lâu cũng khó mà nói ra miệng, vậy mà lại thốt ra từ miệng Phạm Đế Thần Nữ ngươi. Cái cách tuyên bố chủ quyền một cách vội vã, hoảng hốt không lựa lời như vậy, còn không bằng cả một con chim non. Ngươi... sợ ta đến thế sao?
- Ta... sợ ngươi!?
Ngọc nhan của Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh đi, nhưng trong lòng lại là một mớ hỗn loạn.
Nữ nhân trước mắt thật đáng sợ, gần như mỗi một lời nói ra đều đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong tâm hồn nàng... thậm chí là vào cả những góc khuất mà chính nàng cũng không nhìn rõ.
Nàng đang sợ... Ngay khi câu nói kia của Trì Vũ Thập truyền vào trong tai, nàng phát hiện mình thật sự đang sợ.
Năm đó, mất đi tình thân mà bản thân xem là quan trọng nhất, nàng đã rơi xuống vực sâu.
Lúc này, nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn nàng, điều sợ hãi nhất, điều mà gần như mỗi một sợi tín niệm đều đang run sợ... thậm chí là điều mà nàng chưa từng và cũng không dám dùng ý thức để nghĩ đến, chính là lại một lần nữa mất đi...
Giống như lời Trì Vũ Thập đã nói trước đó, Phạm Đế Thần Nữ từng vì lợi ích của bản thân mà xem vạn vật như cỏ rác, giờ đây đã sa sút đến mức trở thành một con chim non do dự, hoàn toàn đánh mất chính mình.
Mà người có thể “cứu” được nàng, cũng chỉ có chính nàng mà thôi.
Trì Vũ Thập chậm rãi tiến lên, đứng bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi, bả vai hai người khẽ chạm vào nhau. Nàng nhẹ nhàng thở ra, thì thầm:
- Ngươi thật sự không cần phải sợ ta, chỉ cần ngươi không biến thành một Hạ Khuynh Nguyệt khác, ta sẽ vĩnh viễn không phải là kẻ địch của ngươi, càng không cướp hắn khỏi tay ngươi. Ngược lại, giống như lúc đầu ta đã nói... ta đối với ngươi, phần nhiều lại là cảm kích.
Giọng nói của nàng mềm đi, ma âm mê hoặc lòng người:
- Hơn nữa, nếu có thể cùng giường hầu hạ một nam nhân với Phạm Đế Thần Nữ, ta lại rất mong chờ đấy... tin rằng hắn cũng nhất định sẽ rất thích.
“...”
Toàn thân Thiên Diệp Ảnh Nhi tê dại, đến khi hoàn hồn thì xung quanh đã không còn bóng dáng của Trì Vũ Thập.
Nhưng ma âm đáng sợ kia của nàng vẫn cứ quanh quẩn trong tâm hồn, không cách nào xua tan.
Trong ngoài Kiếp Hồn Thánh Vực, vạn linh đổ về, mỗi một luồng khí tức đều cường đại đến mức khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Trên bầu trời Kiếp Hồn Giới, ma vân dày đặc, bầu trời dường như sà xuống thấp hơn rất nhiều, đen kịt như thể có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Vô số Giới Vương, bá chủ tề tựu tại Kiếp Hồn Giới. Trong Thánh Vực, các Thượng Vị Tinh Giới đã yên vị, còn bên ngoài Thánh Vực là biển người đông nghịt không thấy điểm cuối.
Mây đen cuồn cuộn, hắc vụ lượn lờ, vô số huyền trận hắc ám đang vận chuyển ở mỗi một góc của Kiếp Hồn Thánh Vực. Những huyền trận này lấy ma khí còn sót lại của Phần Nguyệt Giới làm hạt nhân, do tam đại Vương Giới hợp lực tạo thành, có thể chiếu rọi đại điển phong đế hôm nay đến từng ngóc ngách của Bắc Thần Vực.
Tất cả các hòn đảo lơ lửng của Kiếp Hồn Giới đều tụ tập phía trên Thánh Vực. Càng kinh người hơn là trên bầu trời cao xa kia, ba bóng ma khổng lồ khiến cho một đám Thượng Vị Giới Vương nhìn thấy cũng phải kinh hãi.
Chủ huyền hạm của tam đại Vương Giới: Kiếp Hồn, Diêm Ma, Phần Nguyệt!
Hôm nay, tất cả đều tề tựu trên hư không Kiếp Hồn Giới, tựa ba ma thần giáng thế, nhìn xuống chúng sinh Bắc Vực.
Cảnh tượng hoành tráng, xưa nay chưa từng có.
Cường giả Bắc Vực đông như mây, nhưng dù là trong hay ngoài Thánh Vực đều là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả người thì thầm to nhỏ cũng cực kỳ ít. Bọn họ lúc thì ngước nhìn trời cao, lúc lại nín thở thật sâu... Bọn họ biết, mình sắp được chứng kiến lịch sử của Bắc Thần Vực.
Lịch sử của Bắc Thần Vực cũng sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ngày hôm nay.
Vân Triệt, Ma Chủ tối cao được tam đại Vương Giới của Bắc Vực cùng tôn lên.
Rốt cuộc đây là âm mưu do tam đại Vương Giới dựng nên vì một mục đích nào đó, hay là... thiếu niên trong truyền thuyết đến từ Đông Thần Vực, tuổi chưa đầy nửa giáp, thật sự đã dùng khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy để hoàn toàn áp đảo tam đại Vương Giới!
Thời gian chậm rãi trôi đi, sau một hồi tĩnh lặng kéo dài, cuối cùng...
Ầm ầm ầm ầm!
Tiếng nổ nặng nề từ trên không trung truyền đến, ngay lúc này, chủ huyền hạm của tam đại Vương Giới chậm rãi hạ xuống, uy áp vô hình đáng sợ kia tựa như mang theo cả bầu trời cùng lúc ép xuống.
Một âm thanh ẩn chứa đế uy nhiếp hồn truyền đến, vang vọng khắp Kiếp Hồn Giới, thậm chí là từng ngóc ngách của Bắc Thần Vực:
- Giờ lành đã đến, cung nghênh Ma Chủ!
Người lên tiếng chính là Diêm Thiên Kiêu.
Đã từng là Thần Đế đệ nhất Bắc Vực, vậy mà giờ đây lại đích thân chủ trì đại điển phong đế này.
Sự kinh sợ trong lòng các huyền giả Bắc Vực không lời nào có thể diễn tả.
Khi giọng nói của Diêm Thiên Kiêu vừa dứt, ba chủ hạm cũng ngừng hạ xuống, một luồng ma quang xuyên qua giữa chúng, trải ra một con đường hắc ám.
Ở cuối con đường hắc ám, một nam tử mặc hắc bào, mắt sâu như vực thẳm, đang đạp trên ma quang, hiện thân trong tầm mắt của tất cả huyền giả Bắc Vực.
Hết quyển 16
Quyển 17: Mây Che Phủ Thế