Bắc Thần Vực mênh mông, dưới những hình chiếu hắc ám dày đặc, vô số huyền giả Bắc Vực ngơ ngác nhìn mây đen đầy trời và các Giới Vương chư hùng đang quỳ rạp trên đất từ trong hình chiếu...
Cùng với đó là Ma Chủ hắc ám của Bắc Thần Vực, độc tôn giữa đất trời trong khoảnh khắc này.
Rõ ràng chỉ đang đối mặt với hình chiếu, nhưng hắc ám huyền khí trên người họ lại đang sôi trào, linh hồn đang run rẩy, cả cõi lòng và linh hồn đều tràn ngập một nỗi kích động muốn quỳ xuống đất bái lạy.
Ầm ầm ầm ầm!
Mây đen vô tận vẫn đang không ngừng tích tụ, không chỉ có Thánh Vực Kiếp Hồn, mà toàn bộ phạm vi Giới Kiếp Hồn đều bị mây đen che phủ.
Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn mây đen không ngừng cuộn trào như sóng dữ, trên gương mặt lạnh lùng chậm rãi lộ ra nụ cười trào phúng.
Thiên đạo? A!
Ta thuận theo ý trời, cứu vớt vạn linh Thần Giới, lại bị ép đến tận đây.
Ta đã là Ma Chủ, thề nghịch thiên mà hành, thiên đạo lại làm gì được ta!
Rắc rắc!
Mây đen lóe lên, lôi đình chấn hồn, nhưng đối mặt với tồn tại dị loại tuyệt đối vượt qua giới hạn của thiên đạo pháp tắc này, lại từ đầu đến cuối không hề có một tia kiếp lôi nào đánh xuống.
Kể từ khi Vân Triệt sắp đột phá Thần Linh cảnh, lực lượng “Lôi kiếp” của thiên đạo pháp tắc đã bị xóa bỏ khỏi thế gian này.
Hơn nữa, cho dù là lực lượng lôi phạt cực hạn nhất của thiên đạo pháp tắc cũng vốn không cách nào tổn thương được hắn chút nào, ngược lại sẽ bị hắn hấp thu lợi dụng, chuyển hóa thành lực lượng của bản thân.
Đối mặt với Ma Chủ Vân Triệt càng thêm cường đại, hiện giờ đã triệt để trở thành một tồn tại họa thế, thiên đạo chỉ có thể bất lực gào thét và run rẩy trong kinh hãi.
Ánh mắt Vân Triệt chậm rãi nhìn xuống, trong ngoài Thánh Vực đã không còn một ai đứng thẳng, hơn nửa số người cúi gằm đầu, không dám ngẩng lên, thân thể chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra đang run rẩy kịch liệt.
Tất cả bọn họ, cho dù là Thần Vương, Thần Quân hay thậm chí là Thần Chủ, đều lần đầu tiên trong đời cảm nhận được bản thân lại hèn mọn nhỏ yếu đến thế.
Hèn mọn trong huyết mạch, hèn mọn về khí tức, hèn mọn về lực lượng... hơn nữa đó rõ ràng là sự áp chế tuyệt đối vượt qua không biết bao nhiêu cấp độ.
Không chỉ thân thể và linh hồn của họ, mà ngay cả ma khí họ nắm trong tay cũng đang run rẩy, tỏa ra khí tức kinh hãi và thần phục.
Lần đầu tiên Hắc Ám Vĩnh Kiếp được hoàn toàn phóng thích, không chỉ khiến toàn bộ Bắc Thần Vực kinh hãi, mà còn một lần nữa làm chấn động ba Vương Giới đã tuyên thệ thần phục.
Cánh tay Vân Triệt buông xuống, ma văn trên người rút đi, hắc quang thu hết.
Trong nháy mắt, ma uy che trời lấp đất tiêu tan không còn tăm tích, ánh sáng vốn bị bóng tối nuốt chửng lại một lần nữa bừng lên.
Như vừa tỉnh cơn ác mộng, mọi người giật mình ngẩng đầu, ma uy đã biến mất, nhưng huyền mạch và linh hồn của họ vẫn đang không ngừng run rẩy, họ cố gắng ngưng tâm tĩnh khí, nhưng làm thế nào cũng không thể ngừng lại được.
Mà Vân Triệt... ma ảnh tựa như chân ma thượng cổ giáng thế kia đã khắc sâu vào linh hồn của tất cả huyền giả Bắc Vực, hóa thành ấn ký hắc ám vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
- Đứng lên đi.
Giọng nói lạnh nhạt, rõ ràng không hề mang theo chút uy áp nào, nhưng khoảnh khắc truyền vào tai, nó lại chạm sâu vào ấn ký Ma Chủ vừa được khắc ghi trong linh hồn, một cảm giác kính sợ sâu sắc từ trong trỗi dậy, bao trùm toàn thân, khiến họ gần như tuân mệnh đứng lên theo bản năng dưới mệnh lệnh này của Ma Chủ.
Thậm chí sau khi bắt đầu đứng dậy, họ mới giật mình nhận ra mình vừa rồi lại đang quỳ rạp trên đất.
Bọn họ cuối cùng đã hiểu, vì sao ba Vương Giới vốn là tồn tại vô thượng ở Bắc Vực lại cam tâm tình nguyện thần phục.
Bọn họ đã tận mắt chứng kiến, tự mình cảm nhận ma uy của một Ma Chủ là như thế nào.
Trước Thánh Vực Kiếp Hồn, Giới Vương của tam đại tinh giới Hoàng Thiên, Họa Hoang, Thần Mãng đều mồ hôi lạnh khắp người, nỗi kinh hãi và kính sợ quấn chặt lấy linh hồn, vượt xa gấp bội lần so với khi đối mặt với thần đế.
Phịch!
Giới Vương Giới Hoàng Thiên, Thiên Mục Nhất, vừa đứng lên lại quỳ một chân trên đất, bái xuống thật sâu:
- Ma Chủ ma uy kinh thế, vang dội cổ kim, xứng danh ma đế đương thời. Giới Hoàng Thiên chúng ta... nguyện từ đây trung thành đi theo Ma Chủ, tuyệt không hai lòng.
Đây là lời tuyên bố của Giới Vương hạng nhất dưới các Vương Giới của Bắc Vực... Nhưng mà, sau khi đã trải qua ma uy che trời lấp đất vừa rồi, không một ai cảm thấy kinh ngạc.
Họa Thiên Tinh và Khuê Xà Thánh Quân cũng vội vàng tiến lên, định tuyên thệ trung thành. Nhưng thân thể họ còn chưa kịp hạ xuống, trong không trung đã truyền đến một tiếng cười nhẹ:
- A, trung thành đi theo? Vì sao ngươi lại đi theo, và vì sao lại nguyện trung thành?
Họa Thiên Tinh và Khuê Xà Thánh Quân khựng lại tại chỗ, Thiên Mục Nhất cũng ngây người, không biết trả lời thế nào, lại càng không hiểu vì sao đối mặt với lời thần phục của mình ngay trước mặt mọi người, Ma Chủ lại hỏi như vậy.
Cá lớn nuốt cá bé, đây không phải là quy luật sinh tồn cơ bản sao, còn cần lý do ư?
- Hiện giờ ngươi thần phục chẳng qua là sự thỏa hiệp bị ép buộc dưới nỗi kinh hãi mà thôi. Thứ Bản Ma Chủ vừa phóng thích là tư cách để trở thành chúa tể hắc ám của Bắc Vực này. Không công lao, không ân huệ, cớ gì để một tinh giới hùng mạnh nhất phải nguyện trung thành?
“...” Thiên Mục Nhất, cùng tất cả người của Giới Hoàng Thiên có mặt ở đây đều ngẩn ngơ, ấp úng không nói nên lời.
Lại một tiếng cười nhẹ, ánh mắt Vân Triệt liếc sang, nói:
- A, các ngươi đã lựa chọn trung thành với Bản Ma Chủ, vậy thì lý do này, Bản Ma Chủ sẽ tự tay ban cho các ngươi.
Cánh tay hắn vươn ra, lòng bàn tay chỉ về phía những người của Giới Hoàng Thiên, ma quang lấp lánh, bao trùm thẳng về phía họ.
Một luồng ma uy nhàn nhạt bao phủ tới, ba mươi người của Giới Hoàng Thiên có mặt ở đây đều tròng mắt chớp động, thân thể theo bản năng định làm ra phản ứng... Lúc này, bên tai họ truyền đến truyền âm từ xa xa của Thiên Cô Hộc:
- Phụ vương, các vị tiền bối, không được kháng cự!
Người của Giới Hoàng Thiên đều không hề kháng cự, ma quang chụp xuống, tiêu tán trong vài giây.
Mà Thiên Mục Nhất, cùng tất cả cường giả của Giới Hoàng Thiên ở đây, bọn họ như bị sét đánh ngang tai, toàn bộ sững sờ tại chỗ, sau đó không hẹn mà cùng làm ra một hành động...
Bọn họ động tác cứng ngắc cúi đầu nâng tay, ngơ ngác nhìn lòng bàn tay mình, thậm chí là toàn thân, như thể đang xác nhận đây có phải là thân thể của mình không.
Phịch phịch!
Thiên Mục Nhất vốn quỳ một chân trên đất đột nhiên hai đầu gối quỳ mạnh xuống, thân trên lúc nãy hạ bái vẫn còn cố gắng giữ thẳng nay lại phủ phục xuống, toàn bộ thân thể gần như dán trên mặt đất lạnh như băng, hô lớn:
- Giới Hoàng Thiên, Thiên Mục Nhất, đa tạ ơn ban vô thượng của Ma Chủ. Nguyện cùng Giới Hoàng Thiên trọn đời trung thành dưới trướng Ma Chủ, nếu làm trái lời thề này, vĩnh viễn đọa vào ma uyên!
Họa Thiên Tinh và Khuê Xà Thánh Quân đều ngây người, tất cả Giới Vương đều sững sờ ở đó.
Tiếng hô của Thiên Mục Nhất còn vang dội hơn lúc nãy gấp bội, mà trong giọng nói của hắn là sự kích động vô cùng mãnh liệt, từng chữ đều run rẩy kịch liệt, gần như mang theo sự quyết tâm và chân thành đến mức hận không thể móc cả tim gan ra để chứng tỏ.
Phía sau hắn, tất cả người của Giới Hoàng Thiên có mặt cũng đều theo sát bái xuống, giống như Thiên Mục Nhất, từng người hai đầu gối quỳ xuống đất, thân trên phủ phục, hô lớn rung trời:
- Tạ Ma Chủ ban ơn! Nguyện trọn đời trung thành đi theo Ma Chủ, nếu như làm trái lời thề này, vĩnh viễn đọa vào ma uyên!
Các huyền giả Bắc Vực triệt để ngây người.
Thiên Mục Nhất là Giới Vương hạng nhất, cũng là người đầu tiên đứng ra... không thể không đứng ra tỏ thái độ. Tư thái tuy tràn đầy kính sợ, nhưng vẫn duy trì sự kiêu ngạo của một Giới Vương hạng nhất, lời nói nguyện trung thành cũng chỉ dùng “tuyệt không hai lòng”.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, theo hắc ám ma quang của Vân Triệt phủ xuống trong vài giây, Thiên Mục Nhất, cùng tất cả người của Giới Hoàng Thiên bên cạnh đều thay đổi thái độ. Giọng nói kích động kia, lời nói run rẩy kia, tư thái hèn mọn cam chịu kia, còn có lời thề độc “vĩnh viễn đọa vào ma uyên” kia...
Với tư thái Giới Vương kiêu ngạo của Thiên Mục Nhất, sợ rằng tổ tông hắn có sống lại từ trong quan tài, hắn cũng sẽ không kích động và cung kính đến mức này.
- Đây... đây là?
Họa Thiên Tinh kinh nghi lên tiếng.
Trên cao, giọng nói của Diêm Thiên Kiêu Thần Đế từ trên không phủ xuống:
- Đây là lực lượng Hắc Ám Vĩnh Kiếp của Ma Chủ chí cao vô thượng ban cho sự tương hợp hắc ám.
- Nhận được ân huệ hắc ám này, thân thể của các ngươi đã chân chính là ma thân, vĩnh viễn sẽ không bị hắc ám phản phệ nữa. Chẳng những tuổi thọ kéo dài đáng kể, khả năng khống chế Hắc Ám huyền lực cũng sẽ hơn xa trước kia, tốc độ tu luyện tăng lên mấy lần. Bình cảnh tu luyện của một vài ma công thượng đẳng cũng có thể dễ dàng đột phá.
- Dưới sự tương hợp hắc ám hoàn mỹ, khả năng khống chế lực lượng hắc ám của các ngươi cũng sẽ không còn quá ỷ lại vào hoàn cảnh hắc ám nữa. Cho dù rời khỏi Bắc Vực, khả năng khống chế, ma uy, tốc độ khôi phục của Hắc Ám huyền lực cũng gần như không khác gì hiện tại!
Lời nói của Diêm Thiên Kiêu, lọt vào tai các huyền giả Bắc Vực không khác gì từng chữ như thiên lôi, từng chữ như mộng ảo.
Mà một câu nói tiếp theo của hắn, càng kinh thế như trời sụp đất nứt.
- Mặt khác, ân huệ vĩnh kiếp này chẳng những tồn tại vĩnh hằng, mà còn có thể truyền thừa cho đời sau.
Nói cách khác, ân huệ vĩnh kiếp, phúc trạch đến con cháu muôn đời.
Khi nói những lời này, trong lòng Diêm Thiên Kiêu cũng chấn động không thôi.
Mới một tháng ngắn ngủi trước đó, khi Vân Triệt ban sự tương hợp hắc ám cho các Diêm Ma, Diêm Quỷ, đại bộ phận đều là ban cho từng người, thỉnh thoảng mới có thể thử một lần ban cho vài người, vẻ mặt lại còn có chút cẩn thận.
Lúc này, chỉ một cái phất tay, trong hai giây ngắn ngủi, hơn ba mươi người quan trọng nhất của Giới Hoàng Thiên lại toàn bộ hoàn thành sự tương hợp hắc ám.
Hắc Ám Vĩnh Kiếp, theo như trong ghi chép lại là ma công cực đạo chỉ thuộc về Kiếp Thiên Ma Đế, vốn không có khả năng cho người khác tu luyện, vậy mà trên người Vân Triệt, tiến cảnh lại có thể nhanh đến kinh khủng như thế!
Trong đầu Diêm Thiên Kiêu thậm chí thoáng qua một ý niệm khiến chính bản thân hắn cũng phải kinh hãi tột độ: Sợ rằng chính bản thân Kiếp Thiên Ma Đế, tiến cảnh cũng không đến mức khoa trương như vậy đi?
Từ lúc bắt đầu tu luyện Hắc Ám Vĩnh Kiếp cho đến trung cảnh đại thành như bây giờ, Vân Triệt chỉ dùng ba năm.
Nếu như Kiếp Uyên không rời khỏi Hỗn Độn, đối mặt với Vân Triệt có tiến cảnh như vậy, cũng tuyệt đối sẽ hoảng sợ thất sắc.
Mà sau lưng tiến cảnh khủng bố này, ngoài sự đặc thù của bản thân Vân Triệt ra, công thần lớn nhất không thể nghi ngờ chính là Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Lời Diêm Thiên Kiêu nói đổi lại không thể nghi ngờ là sự tĩnh lặng như tờ của cả Bắc Thần Vực.
Bởi vì “ân huệ của Ma Chủ” trong miệng hắn thật sự quá mức khoa trương, quá mức ảo mộng, hoàn toàn vượt qua nhận thức thông thường, đã không còn là hai chữ “ban ơn” có thể hình dung nổi.
- Đây... đây... đây... đây là sự thật?
Khuê Xà Thánh Quân và Họa Thiên Tinh nhìn chằm chằm vào Thiên Mục Nhất, cho dù với thân phận và địa vị của họ, cũng làm thế nào đều không dám tin tưởng.
Thiên Mục Nhất vung tay, trên năm ngón tay, ma quang thoáng hiện, uy thế thuộc về Giới Hoàng Thiên trong nháy mắt đã quét ngang trăm dặm, lại trong nháy mắt biến mất không còn dấu vết.
Trong mắt như bị vạn kim châm vào, Họa Thiên Tinh, Khuê Xà Thánh Quân, cùng tất cả Giới Vương Thần Chủ cảnh đều kinh hãi đến mất hồn trong chớp mắt.
Vân Triệt cúi mắt nhìn xuống, nhàn nhạt nói:
- Đã là Ma Chủ, tự nhiên sẽ ban ơn cho ma nhân dưới trướng. Giới Hoàng Thiên đã nguyện trung thành đi theo Bản Ma Chủ, như vậy, trong Giới Hoàng Thiên, tất cả huyền giả từ Thần Linh cảnh trở lên đều có thể nhận được ân huệ này. Huyền giả trẻ tuổi dưới mười giáp cũng có thể lựa chọn 10.000 người có tư chất nổi trội nhất để chịu ơn.
Vô số tròng mắt đang trợn to muốn nứt, vô số cái cằm gần như nện trên mặt đất... Trong Giới Hoàng Thiên, trước các hình chiếu, từng đám huyền giả kích động quỳ gối trên đất ngay tại chỗ.
Máu toàn thân Thiên Mục Nhất trào lên đỉnh đầu, đến giờ phút này, hắn cuối cùng đã rõ vì sao Thiên Cô Hộc lại sùng kính Vân Triệt đến mức độ như vậy. Đầu của hắn dập xuống thật sâu, cao giọng nói:
- Ân tình của Ma Chủ, giống như tái tạo, ân trạch muôn đời, cho dù chết vạn lần cũng khó báo đáp.
- Vạn linh trên dưới Giới Hoàng Thiên ta, thề sống chết nguyện trung thành với Ma Chủ. Mệnh lệnh của Ma Chủ luôn luôn tuân theo; lời của Ma Chủ chính là thiên dụ; kẻ địch của Ma Chủ sẽ là tử địch không thể tha thứ của Giới Hoàng Thiên ta!
Lúc trước hắn còn vạn phần kinh ngạc không hiểu vì sao ba Vương Giới cao cao tại thượng lại kính sợ thần phục Vân Triệt đến mức độ như vậy... Mà bây giờ, tư thái, lời thề của hắn còn khoa trương hơn xa.
Nào còn chần chừ gì nữa, phía sau Giới Hoàng Thiên, người của Giới Họa Hoang, Giới Thần Mãng lấy Giới Vương cầm đầu, toàn bộ quỳ rạp xuống, trên mặt tràn đầy kính sợ, kích động, khát vọng, cùng với sự thành kính cố gắng thể hiện ra.
Lời tuyên thệ trong miệng họ còn hùng hồn hơn cả Giới Hoàng Thiên.
- Rất tốt.
Hai chữ tán thưởng ngắn ngủi, bàn tay của Vân Triệt lại chụp xuống, lực lượng nòng cốt của hai đại tinh giới, năm mươi bốn huyền giả hắc ám cường đại, vẫn trong hai giây ngắn ngủi đã hoàn thành toàn bộ sự tương hợp hắc ám.
Người bên ngoài nhìn vào, đó chẳng qua chỉ là hắc ám huyền quang phủ xuống trong lúc vẫy tay, cho dù khoa trương đến đâu, thì có thể xem là ân huệ lớn đến mức nào chứ?
Nhưng mà chỉ có tự mình trải nghiệm mới chính thức biết được trong lúc Ma Chủ vẫy tay đã sáng tạo nên thần tích vĩ đại đến nhường nào.
Ngoài kích động và khiếp sợ vô tận ra, tất cả hòa quyện lại không thể nghi ngờ là sự khâm phục và kính sợ tăng mạnh trăm ngàn lần.
Ma uy vô thượng phủ khắp thế gian khiến người người kinh hồn bạt vía, trong lúc tiện tay tạo nên thần tích vô thượng, cùng với đó, ban xuống ân huệ vô thượng, phúc trạch muôn đời.
Vì sao ba Vương Giới lại thần phục đến thế, họ không còn lấy một tia nghi hoặc hay khó hiểu nào nữa.