Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1705: CHƯƠNG 1704: MA CHỦNG

Khi ba đại tinh giới mạnh nhất thần phục mà không phải do bị bức bách, ngược lại còn nối gót theo sau, cảm động đến rơi nước mắt, thì sự thần phục của các tinh giới khác đã không còn là vấn đề cam lòng hay không, mà là có xứng đáng hay không.

- Ma Chủ ở trên!

Một giọng nói cung kính mà cao vút vang lên, một đoàn người đi từ bên ngoài Thánh Vực Kiếp Hồn tới, sau đó trịnh trọng quỳ lạy dưới chân Vân Triệt.

Người cầm đầu chính là Thiên Cô Hộc.

Phía sau hắn là gần trăm huyền giả trẻ tuổi, tu vi đều ở Thần Quân Cảnh, bất kỳ ai trong số họ cũng đều có uy danh hiển hách ở Bắc Thần Vực.

Bởi vì bọn họ đều là những Thần Quân trẻ tuổi trên Bảng Thiên Quân Bắc Vực!

Những người trên bảng, ngoại trừ những kẻ đã ngã xuống, toàn bộ đều có mặt, không một ai ngoại lệ.

Mà lúc Thiên Cô Hộc hiện thân, các Thượng vị Giới Vương ở đây đều vô cùng kinh hãi.

Bởi vì khí tức trên người hắn phóng thích ra rõ ràng là cảnh giới Thần Chủ… Không! Cái uy thế kinh người này, rõ ràng đã là Thần Chủ hậu kỳ, cảnh giới có thể sánh ngang với các Ma Nữ, Diêm Ma và Thực Nguyệt Giả!

- Cô Hộc, ngươi… lực lượng của ngươi…

Trong Hoàng Thiên Giới, một vị trưởng lão Hoàng Thiên trợn trừng hai mắt, trong cơn khiếp sợ tột độ đến nỗi lời nói cũng lắp bắp.

- Thưa Thập Cửu thúc, lực lượng mới này của Cô Hộc đều do Ma Chủ ban tặng.

Thiên Cô Hộc vô cùng cung kính nói.

Từ Thần Quân Cảnh cấp bảy đến Thần Chủ Cảnh cấp tám, sự biến hóa của Thiên Cô Hộc thật sự quá mức kinh thế hãi tục, cho nên Thiên Mục Nhất đã luôn che giấu chuyện này, trong Hoàng Thiên Giới chỉ có số ít người biết được.

Hiện giờ Thiên Cô Hộc mang theo lực lượng Diêm Ma xuất hiện trước mặt người đời, sự lột xác như mộng ảo này cùng với lời nói của hắn, không khỏi gây nên chấn động long trời lở đất.

Thiên Cô Hộc ngẩng đầu lên nói:

- Chúng ta thân là thế hệ trẻ tuổi của Bắc Thần Vực, không xứng với danh xưng “Thiên Quân” do người đời ban tặng, lòng có chí nguyện báo đáp Bắc Vực, nhưng vì Bắc Vực chia năm xẻ bảy, tự loạn không ngừng, hùng chí không có chỗ thi triển.

- Hắc ám là lồng giam, ma nhân là tù nhân. Đây là vận mệnh của Bắc Thần Vực trong mắt người đời. Nhưng mà, lồng giam chân chính không phải là hắc ám, mà là ba thần vực vĩnh viễn căm ghét hắc ám, vô cớ mang thù, chỉ vì từ nhỏ chúng ta đã mang thân thể hắc ám, tu luyện Hắc Ám huyền lực, liền mượn danh “chính đạo”, coi chúng ta là ma nhân phải đuổi tận giết tuyệt! Khiến cho người Bắc Vực chúng ta chỉ có thể vĩnh viễn co đầu rút cổ ở nơi hắc ám này.

- Mà điều đáng buồn hơn chính là, ngày càng nhiều người Bắc Vực dần dần cam chịu số phận trong lồng giam, chẳng những mất đi phẫn nộ và ý chí đấu tranh, ngược lại còn đâm những chiếc răng nanh sắc bén nhất vào đồng bào cùng vực.

Giọng Thiên Cô Hộc phẫn nộ mà bi thương, từng lời kịch liệt đánh vào sợi dây đàn bị đè nén vĩnh viễn nơi sâu thẳm nhất trong nội tâm của các huyền giả Bắc Vực.

- Hiện giờ, Bắc Thần Vực ta cuối cùng cũng được Ma Đế ban ơn, sinh ra Ma Chủ hắc ám. Uy thế của Ma Chủ có một không hai trong lịch sử Bắc Vực, ân điển của Ma Chủ khiến Bắc Thần Vực có được cuộc sống mới rực rỡ, càng là ân huệ kéo dài đến thiên thu vạn đại.

Thiên Cô Hộc càng nói càng kích động, trong mắt ẩn hiện lệ quang:

- Cơ hội để Bắc Thần Vực ta nghịch chuyển vận mệnh chính là lúc này! Chính là dưới sự thống trị của Ma Chủ!

Đầu hắn dập xuống thật sâu, tiếng hô vang dội mang theo âm điệu nức nở và khát vọng cháy bỏng:

- Cầu xin Ma Chủ dẫn dắt Bắc Vực phá tan lao tù, nghịch thiên đổi mệnh, chúng ta nguyện lấy thân làm kiếm, lấy máu làm đường, cho dù máu chảy đầu rơi, cũng muôn lần chết không chối từ!

Phía sau hắn, tất cả các Thiên Quân đều cúi đầu lạy sâu.

Danh vọng của Thiên Cô Hộc trong thế hệ trẻ tuổi ở Bắc Vực không ai có thể sánh bằng, mạnh mẽ như một ngọn núi sừng sững đúng nghĩa.

Lời nói thống thiết của hắn đã kích động và lay chuyển sâu sắc tất cả các huyền giả, nhất là dòng máu nhiệt huyết của những huyền giả trẻ tuổi.

Vân Triệt cúi đầu nhìn xuống, nhàn nhạt nói:

- Hùng chí của ngươi quả thật xứng với cái tên “Cô Hộc”. Bắc Vực là lồng giam, thật sự là một bi kịch vĩ đại đã kéo dài gần trăm vạn năm của huyền giả hắc ám.

- Nhưng mà, như lời ngươi nói, như mọi người đều biết, trong Bắc Thần Vực loạn không ngừng, ốc còn không mang nổi mình ốc, thậm chí còn không bằng một nắm cát rời.

- Chẳng những ý chí phân tán, mà lực lượng ở các cấp bậc cũng thua xa ba phương thần vực Đông, Tây, Nam, làm sao có tư cách phá tan nhà giam?

Lời nói lạnh như băng của Vân Triệt vô tình dập tắt dòng máu vừa được nhen nhóm của các huyền giả Bắc Vực… Bởi vì tất cả mọi người đều biết, đây là hiện thực tàn khốc.

Ánh mắt Thiên Cô Hộc cứng đờ, ngây người tại chỗ.

Vân Triệt tiếp tục nói:

- Bản Ma Chủ đã là người đứng đầu Bắc Vực, tự nhiên phải lấy sự yên ổn của vạn linh Bắc Vực làm đầu.

- Mọi vận mệnh trước hôm nay đều không liên quan đến bản Ma Chủ.

Bàn tay Vân Triệt chậm rãi đưa ra, lòng bàn tay hướng xuống dưới, hắc quang lóe lên, tầm mắt của mọi người đều chấn động, giống như trong khoảnh khắc này toàn bộ Bắc Thần Vực đều bị khống chế trong năm ngón tay đang khẽ mở của hắn.

- Bức màn mới của Bắc Thần Vực sẽ được kéo lên dưới tay bản Ma Chủ từ hôm nay. Bản Ma Chủ sẽ lấy lực lượng hắc ám vĩnh kiếp do Kiếp Thiên Ma Đế ban tặng để quản lý trật tự Bắc Vực, xây dựng lại pháp tắc Bắc Vực, ban phúc cho vạn sinh Bắc Vực.

- Tất cả nội loạn đều phải chấm dứt, trước khi vạn giới yên ổn, tuyệt đối sẽ không chỉ vì một lời nói nhiệt huyết nhất thời mà đi phá tan nhà giam, khiến vạn linh Bắc Vực lầm than, càng sẽ không chủ động trêu chọc kẻ thù bên ngoài.

Giọng điệu của Vân Triệt chợt thay đổi, con ngươi u ám quét qua, khiến người ta như nhìn thấy vực sâu tăm tối muốn cắn nuốt vạn vật:

- Nhưng mà… Bản Ma Chủ đã đứng đầu Bắc Vực, nội loạn có thể cho phép, nhưng tuyệt đối không cho phép Bắc Vực bị người khác bắt nạt!

- Bắc Vực không động đến kẻ địch bên ngoài, nhưng nếu có kẻ dám xâm phạm Bắc Vực ta…

Rầm!

Một tiếng vang trầm đục như nổ tung trong trái tim của tất cả mọi người. Hắc quang trong lòng bàn tay Vân Triệt biến mất, giọng nói cũng càng thêm âm trầm:

- Bản Ma Chủ ở đây xin thề… Bản Ma Chủ còn trên đời một ngày, kẻ nào phạm vào Bắc Vực ta, bất kể là ai, kể cả là ba phương thần vực, bản Ma Chủ cũng sẽ hoàn trả lại gấp trăm lần!

Dưới ma uy vĩnh ám đè nén, dòng máu vừa mới bình ổn lại sôi trào gấp bội.

Nhắc đến ba phương thần vực, từ trước đến nay huyền giả Bắc Vực chỉ có oán hận, bất lực và sợ hãi tột cùng. Trong lồng giam hắc ám do ba phương thần vực ép buộc này, kể cả người của tam đại Vương giới cũng không dám dễ dàng bước ra.

Chưa từng có ai tay nắm ma uy vô thượng, đối mặt với ba phương thần vực mà nói ra những lời bá đạo ngoan tuyệt như thế.

Thiên Cô Hộc chấn động mạnh trong lòng, thông minh như hắn lập tức lĩnh hội ra điều gì, vội cúi đầu cao giọng:

- Lời của Ma Chủ như khiến người ta tỉnh ngộ. Chúng ta tuân theo mệnh lệnh của Ma Chủ, bình ổn loạn lạc Bắc Vực, an định lòng vạn linh. Nhưng nếu như thật sự bị bắt nạt… chỉ cần Ma Chủ hiệu lệnh một tiếng, nam nhi Bắc Vực ta chắc chắn sẽ liều mạng tiến lên! Tuyệt đối không lùi nửa bước!

Diêm Thiên Kiêu trầm giọng nói:

- Không sai! Bắc Vực ta đã bị ức hiếp quá lâu rồi. Hiện giờ cuối cùng đã có Ma Chủ giáng thế, sao có thể sợ bị bắt nạt nữa!

Diêm Thiên Kiêu giơ tay, lực lượng Diêm Ma cắn nuốt ánh sáng:

- Nhất là… dưới ân điển của Ma Chủ, Hắc Ám huyền lực của chúng ta đã có thể lột xác, cho dù ở ngoài Bắc Vực vẫn có thể bộc lộ hết ma uy.

- Cho nên, cho dù ba phương thần vực thật sự định đuổi tận giết tuyệt chúng ta, chúng ta cũng không cần phải e ngại nữa. Chỉ cần Ma Chủ ra lệnh một tiếng, hễ là nam nhi Bắc Vực có huyết khí, đều chắc chắn sẽ lấy hắc ám, thậm chí là sinh mệnh để cắn trả!

Từng tiếng nói chấn động đáy lòng, từng chữ kích động linh hồn.

Trong lúc nhất thời, tại Thánh Vực Kiếp Hồn và khắp nơi ở Bắc Vực, vô số người hưởng ứng, tiếng hô sôi trào.

Một khắc này, khi đối mặt với “ba phương thần vực”, trong lòng bọn họ đã bớt đi sự hèn mọn, thay vào đó là ngọn lửa không ngừng bùng cháy. Dưới ma uy của Ma Chủ, ba phương thần vực dường như thật sự không còn đáng sợ nữa.

Vân Triệt không thuận theo lời Thiên Cô Hộc, không nhân đại điển to lớn này để kích động lòng thù hận của huyền giả Bắc Vực đối với ba phương thần vực, ngược lại đi một con đường riêng, công khai tuyên bố không truy cứu quá khứ, không chủ động gây hấn… nhưng cũng tuyệt đối không e ngại, không cho phép bị xâm phạm.

Không cố tình dấy lên ngọn lửa thù hận và kích động, nhưng lại chôn xuống một mầm mống hỏa diễm nơi sâu thẳm tâm hồn của vô số huyền giả Bắc Vực.

Đợi khi nó tích tụ đủ nặng mà nảy mầm, vào một khoảnh khắc nào đó dưới sự kích thích khác mà triệt để bùng cháy, thứ thiêu đốt lên có lẽ sẽ là ma viêm đủ để cắn nuốt cả mặt trời.

Ma Chủ hắc ám đầu tiên trong lịch sử Bắc Thần Vực, sự hiện thế của hắn vốn nên gây ra vô số chất vấn, thấp thỏm, bất an thậm chí là hỗn loạn khó lường.

Nhưng chỉ vài ngày sau khi lên ngôi đã khiến các giới kính sợ đi theo, vạn linh phấn khởi triều bái.

Bởi vì bọn họ cảm nhận được vô cùng rõ ràng, vị Ma Chủ hắc ám này, có lẽ thật sự sẽ mở ra một trang vận mệnh hoàn toàn mới cho Bắc Thần Vực.

----

Đại điển phong đế của Bắc Thần Vực kéo dài bảy ngày, sau bảy ngày, theo sát là đại điển phong hậu.

Lấy Đế của Kiếp Hồn là Trì Vũ Thập làm Đế hậu của Ma Chủ, phụ tá Ma Chủ xử lý công việc đối ngoại.

Mà trong lúc này, một tin tức có phần đặc thù đã lặng yên lan truyền từ Tây Thần V vực.

Trụ Thiên Thần Giới.

Sau khi Trụ Thanh Trần qua đời, Trụ Hư Tử suốt ngày tĩnh tâm bế quan, cho dù Vương giới khác đến viếng thăm cũng từ chối không gặp.

Người của Trụ Thiên Giới biết hắn đang chìm trong nỗi đau mất con, đều không dám quấy rầy, kể cả Thái Vũ Tôn Giả, người biết rõ mọi chuyện.

Nhưng hôm nay, Thái Vũ Tôn Giả lại vội vàng đến gặp.

- Có chuyện gì?

Trụ Hư Tử ngước mắt, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, hắn dường như đã già đi mấy ngàn tuổi, cả lời nói lẫn ánh mắt đều lộ ra một luồng trầm trọng khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

Thái Vũ Tôn Giả tiến lên trước, thấp giọng nói:

- Ngoại giới chợt có lời đồn về việc chủ thượng từng bước vào Bắc Thần Vực.

- …!

Ánh mắt Trụ Hư Tử nhất thời nheo lại:

- Tin đồn đến từ đâu?

Sắc mặt Thái Vũ Tôn Giả nặng nề:

- Phía bắc Tây Thần Vực, một hạ vị tinh giới nằm cạnh Bắc Thần Vực và Đông Thần Vực của chúng ta. Thời gian lan truyền rất gần với thời điểm ngày đó tôn thượng vào Bắc Thần Vực, hơn nữa…

- Hơn nữa cái gì?

Thấy Thái Vũ Tôn Giả muốn nói lại thôi, Trụ Hư Tử trầm giọng hỏi.

Thái Vũ Tôn Giả khẽ thở ra một hơi, mới nói nhỏ:

- Có tin đồn rằng Thanh Trần không phải chết do phản phệ vì đột phá bình cảnh, mà là chết ở Bắc Thần Vực… Kết hợp với việc Thanh Trần trước đó luôn “bế quan”, không gặp ai, thậm chí còn có lời đồn trước khi chết hắn đã trở thành ma nhân.

Rắc!

Râu tóc của Trụ Hư Tử đột nhiên dựng đứng, huyền ngọc dưới chân nứt toác, toàn thân kịch liệt run rẩy.

- Việc này… làm sao lại truyền ra ngoài?

Trụ Hư Tử cố gắng giữ bình tĩnh.

Thái Vũ Tôn Giả nói:

- Không biết. Ngày đó ta canh giữ ở ngoài biên giới, nếu thật sự có người đến gần, chắc chắn sẽ phát hiện ra. Nhưng mà… nhưng mà sau đó Thanh Trần gặp nạn, chủ thượng trong cơn thịnh nộ đã giao thủ với Ma Hậu, gây ra động tĩnh quá lớn, cũng nhất định để lại dấu vết khổng lồ.

- Với lực lượng thịnh nộ của chủ thượng, việc kinh động đến các tinh giới gần đó… thật sự có khả năng.

Trụ Hư Tử nhắm mắt, thân thể run rẩy càng thêm lợi hại.

- Ngày ấy chủ thượng trở về giới, dưới cơn tức giận công tâm, khí tức đại loạn, tâm huyết nghịch lưu, khiến rất nhiều khí tức bị phát hiện. Hơn nữa người đời cũng không tin Thanh Trần chết vì huyền lực phản phệ, vốn đã có nhiều lời đồn đoán. Cho nên, nếu như dấu vết nơi biên giới Bắc Vực bị phát hiện, kết hợp với những lời đồn và phán đoán đó, cũng không quá kỳ lạ.

- Nhưng mà chủ thượng yên tâm, trước mắt tin đồn này chỉ lan truyền trong phạm vi rất hẹp, nếu như cưỡng chế, nhất định sẽ nhanh chóng dập tắt được.

Thái Vũ Tôn Giả nói.

Trụ Hư Tử lại lắc đầu:

- Không, nếu làm vậy, ngược lại sẽ chứng thực tất cả với người đời. Thanh Trần đã qua đời, sao có thể để nó phải gánh thêm ô danh “ma nhân” này được.

- Cứ phớt lờ đi, lời đồn sẽ tự tan.

Thái Vũ Tôn Giả gật đầu, suy nghĩ trong lòng hắn cũng như vậy.

Sự thật cũng đúng là như thế.

“Lời đồn đại” này thật sự do một hạ vị tinh giới ở Tây Thần Vực truyền ra, độ tin cậy tự nhiên rất yếu, tốc độ truyền bá cũng tương đối chậm chạp.

Chỉ có điều hơi ngoài ý muốn là phạm vi lan truyền này lại hơi rộng, bất tri bất giác đã dần dần lan ra ở Đông Thần Vực và Nam Thần Vực… có lẽ bởi vì sự việc có liên quan đến Trụ Thiên Thần Đế và Trụ Thiên Thái tử vừa mới qua đời không lâu.

Không quá bao lâu, “lời đồn đại” tự nhiên tan đi, có rất ít người nhắc lại, từ đầu đến cuối cũng không có bao nhiêu người tin tưởng.

Nhưng trong vô hình, nó lại lặng yên chôn xuống một hạt mầm khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!