Diêm Ma giới, Vĩnh Ám Cốt Hải.
Kiếp Tâm Kiếp Linh, Dạ Ly, Yêu Điệp, Thanh Huỳnh, Lam Đình, Họa Cẩm, Ngọc Vũ, Thiền Y... chín vị Ma Nữ đều ngồi xếp bằng trên mặt đất, khí tức ma nữ trên người các nàng lưu chuyển kịch liệt.
Mà xung quanh các nàng, âm khí thượng cổ đã tích tụ không biết bao nhiêu năm đang không ngừng cuộn trào, gào thét, mỗi một luồng khí dâng lên trong khoảnh khắc đều cuồng bạo như cơn lốc muốn hủy diệt thế gian.
Thân thể Vân Triệt lơ lửng, hai mắt nhắm nghiền, năm ngón tay duỗi ra, âm khí hắc ám điên cuồng tuôn về phía thân hình của chín vị Ma Nữ, nhưng không hề thương tổn đến các nàng, ngược lại đang không ngừng dung hợp một cách quỷ dị với lực lượng của bản thân các nàng theo một cách thức vượt ngoài nhận thức.
Lên ngôi Ma Chủ, sau khi ba Vương giới Bắc Vực quy thuận, Vân Triệt cuối cùng cũng không còn cố kỵ mà thi triển một loại lực lượng nghịch thiên khác đến từ Hắc Ám Vĩnh Kiếp.
Hắc Ám Sinh Trưởng!
Mà sự tồn tại của năng lực này mới là nguyên nhân khiến mắt hắn lóe lên tia sáng kỳ lạ ngay lần đầu nghe Thiên Diệp Ảnh Nhi đề cập đến Vĩnh Ám Cốt Hải ở trung tâm Bắc Vực.
Ở trong hoàn cảnh đặc thù phù hợp, hắn có thể hấp thu lực lượng nguyên tố xung quanh để dung hợp làm lực lượng của bản thân.
Lực lượng dung hợp này, Hư Vô Pháp Tắc có thể làm được, lực lượng nguyên tố của Tà Thần thêm với việc hấp thu linh khí của Đại Đạo Phù Đồ Quyết cũng có thể làm được.
Nhưng mà, ở lĩnh vực hắc ám, Hắc Ám Vĩnh Kiếp mới là tồn tại vô thượng.
Nó không những có thể khiến Vân Triệt dung hợp được hắc ám xung quanh hóa thành lực lượng của bản thân, mà còn có thể ban cho người khác.
Tuy rằng vì thể chất có hạn, hiệu quả khi dùng cho người khác chắc chắn không khoa trương bằng khi dùng cho chính mình, nhưng mà... cho dù chỉ bằng một nửa hiệu lực cũng không hề nghi ngờ là một loại sức mạnh nghịch thiên!
Vĩnh Ám Cốt Hải này... quả thực là một nơi trời ban đất tặng cho năng lực này!
Khí tức vĩnh kiếp trên người Vân Triệt liên kết với thân thể và huyền mạch của chín vị Ma Nữ, âm khí thượng cổ vốn vô chủ trong nháy mắt không ngừng hóa thành lực lượng hắc ám của các nàng.
Cứ mỗi mười hai canh giờ tiếp nhận Hắc Ám Sinh Trưởng, các nàng đều phải dùng thời gian ít nhất mười ngày để thích ứng và củng cố.
Nói cách khác, sức mạnh của Hắc Ám Sinh Trưởng, cho dù mạnh như Ma Nữ, Diêm Ma hay Thực Nguyệt Giả, cũng cần mười ngày mới có thể chịu đựng được quá trình kéo dài mười hai canh giờ này.
Thế nhưng, sự tăng trưởng sức mạnh hắc ám thu được lại lớn đến mức khiến chính bọn họ cũng phải kinh hãi.
Bên ngoài Vĩnh Ám Cốt Hải, trên không Diêm Ma Đế Vực, Trì Vũ Thập và Thiên Diệp Ảnh Nhi đang nhàn nhã trò chuyện.
- Hiện giờ Thiên Cô Hộc tự xưng là “Ma Tử”, kêu gọi được ngày càng nhiều huyền giả trẻ tuổi, dốc sức duy trì trật tự của các đại chủ tinh giới, giúp đỡ kẻ yếu, chưa bàn đến hiệu quả ra sao, nhưng sức ảnh hưởng của hắn trong lứa trẻ tuổi thật sự rất lớn. Dưới lời hiệu triệu, vô số người hưởng ứng, ít nhất về mặt thanh thế đã tạo ra một chuyển biến tích cực sau khi Ma Chủ lâm thế ở Bắc Thần Vực.
- Ma Chủ đại nhân của chúng ta đúng là nhặt được một món bảo bối.
Trì Vũ Thập dùng giọng điệu khen ngợi.
- Hừ, dã thú mang lòng ác quỷ, tự nhiên có thể ngửi được mùi ác quỷ từ trên người hắn.
Ánh mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi nhanh như chớp lướt qua người Trì Vũ Thập, đột nhiên cười nhạt một tiếng, giọng điệu quái dị nói:
- Nguyên âm của ngươi vẫn còn à? Nếu như để người khác biết được chuyện này, những nam nhân trước kia đã chết rồi thì thôi đi, hiện giờ ngươi thân là Đế Hậu... chẳng phải Ma Chủ đại nhân của chúng ta sẽ bị người đời chê cười là kẻ bất lực hay sao?
- Hả?
Trì Vũ Thập kéo dài một tiếng "Hả?", đôi mắt kiều mị nhẹ nhàng liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Nói tới chuyện này thật sự làm người ta đau lòng đó. Ma Chủ mà bổn hậu mới gả cho mỗi ngày đều bị những nữ nhân khác quấn lấy không rời, ngày đêm không ngừng sủng hạnh những nữ nhân khác, bổn hậu ngay cả một chút mưa móc cũng chẳng được ban cho.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhướng mày, đột nhiên khẽ nói:
- Vậy phải xem bản lĩnh của ngươi rồi, ngươi nói có phải không?
Đối với Trì Vũ Thập, Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn có địch ý rất mạnh như trước.
Nhưng mà địch ý này đã có sự biến hóa vô cùng vi diệu so với trước kia.
Không còn là không đội trời chung, mà càng có khuynh hướng... cạnh tranh? Hơn nữa trong lòng Thiên Diệp Ảnh Nhi rất rõ ràng, Trì Vũ Thập không phải không “tranh giành” được với nàng, mà là không có thời gian.
Sau đại điển phong hậu, Trì Vũ Thập còn bận rộn hơn cả Vân Triệt.
Trì Vũ Thập rõ ràng biết được vì sao Thiên Diệp Ảnh Nhi lại đẩy nàng lên làm Đế Hậu, nhưng nàng chưa bao giờ kháng cự, càng không vạch trần.
Đây cũng là mong muốn của nàng.
Trì Vũ Thập nói:
- Vậy bổn hậu tất nhiên không thể nào sánh bằng ngươi được. Dù sao đến nay bổn hậu vẫn là một tờ giấy trắng tinh khiết, còn ngươi những năm này đã ngày ngày mây mưa, đêm đêm hoan lạc với Ma Chủ của bổn hậu.
- “Phạm Đế Thần Nữ” hiện giờ, vẻ đẹp khuynh đảo thiên hạ e rằng đâu chỉ có mỗi sự tao nhã, bổn hậu nào có cửa mà so sánh được chứ, haizzz.
Trì Vũ Thập ưu thương thở dài một tiếng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhếch môi lên, đột nhiên hỏi:
- Mấy nam nhân trong cuộc đời ngươi đều là con rối?
Trì Vũ Thập cười nhẹ:
- Đương nhiên. Nói đi cũng phải nói lại, về phần đối đãi với nam nhân này, bổn hậu lại có phần tương tự với ngươi.
- ?
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc mắt.
- Lúc trước ngươi thân mang danh “Thần Nữ”, từ nhỏ đã cao cao tại thượng, cực kỳ khinh miệt và chán ghét nam nhân. Nam nhân trong mắt của ngươi đại khái chỉ có hai loại: Công cụ hữu dụng và phế vật vô dụng.
- ...
Thiên Diệp Ảnh Nhi không phản bác, đây thật sự là nàng của năm đó.
Thật ra kể cả hiện tại cũng là như thế. Chỉ là xuất hiện một ngoại lệ đặc biệt.
- Mà từ nhỏ bổn hậu đã kế thừa một luồng ma hồn của Niết Luân Ma Đế, mặc dù không cao quý bằng Thần Nữ ngươi, nhưng về cấp bậc linh hồn mà nói lại cao cao tại thượng, trong nhận thức theo bản năng sẽ nhìn xuống chúng sinh thiên hạ.
- Nhất là đối với nam nhân sẽ cực kỳ bài xích, giống như ngươi, chỉ biết coi là công cụ hữu dụng và phế vật vô dụng. Lũ nam tử phàm thế, nào xứng đáng chạm vào thân thể của bổn hậu chứ. Bị ma hồn của ta hạ xuống thành con rối, dâng hiến sức mạnh của bản thân và cơ nghiệp cả đời, đó là tác dụng lớn nhất của bọn họ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi:
- Vậy còn Tịnh Thiên Thần Đế? Là không khống chế được sao?
Trì Vũ Thập nói:
- Đúng. Năm đó bổn hậu lựa chọn hắn vì hắn là Thần Đế yếu nhất trong tam đế đương thời, cũng là một người dễ đoạt hồn nhất.
- Nhưng mà, Thần Đế yếu nhất vẫn là Thần Đế, bổn hậu từng bước một dỡ xuống lòng đề phòng của hắn, dốc hết toàn lực, cuối cùng thành công đoạt hồn. Nhưng linh hồn của hắn giãy giụa cực kỳ kịch liệt, bất cứ lúc nào cũng có khả năng thoát khỏi lòng bàn tay. Vì thế bổn hậu chỉ đành phải bóp vỡ hồn hắn, biến thành một cái xác không hồn.
Nàng nhẹ nhàng thở dài, giống như cho đến nay vẫn hơi tiếc hận:
- Haizzz, đáng tiếc cho một con rối thượng giai.
Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng nheo mắt, thản nhiên nói:
- Luận về ngoan độc tàn nhẫn, so với ngươi, ta vẫn còn kém xa.
- Khanh khách khanh khách, muốn thành đại sự, tối kỵ ôn nhu. Nam nhân như thế, nữ nhân cũng như thế.
Trì Vũ Thập cười duyên một tiếng, ba đào chuyển loạn, sau đó chậm rãi nói:
- So sánh với nam nhân, nữ tử giống như ngọc ngược lại còn tốt đẹp hơn. Chín hài tử bên người bổn hậu, vẻ đẹp của các nàng, ngươi... có muốn trải nghiệm một phen không?
Ma âm nhập hồn, mị âm câu tâm. Nếu là Thiên Diệp Ảnh Nhi lúc ban đầu mới tiếp xúc với Trì Vũ Thập đã sớm bại trận, nhưng nàng hiện giờ lại khẽ nhếch môi, giọng nói cũng lười nhác mềm mại giống như Trì Vũ Thập:
- So sánh với việc này, ta ngược lại càng muốn biết... Ngươi ghét bỏ nam tử, yêu thích nữ tử như thế, năm đó khi ở Viêm Thần Giới bị Vân Triệt cưỡng bức, rốt cuộc là cảm nhận như thế nào đây?
Sau đại điển phong hậu, Trì Vũ Thập y theo lời hứa lúc trước, báo cho Thiên Diệp Ảnh Nhi biết “thân phận” của mình.
Hơn nữa còn khá kỹ càng.
Mà sự thẳng thắn này tự nhiên cũng vô hình kéo gần khoảng cách giữa hai nàng lại.
- Hắn mang đến cảm nhận như thế nào, trên đời này còn có người nào rõ ràng hơn ngươi sao?
“Phản kích” của Ma Hậu lập tức tới, nàng đảo mắt nhìn phía trước, đôi mắt đẹp còn yêu mị hơn bất cứ thời điểm nào lặng yên hiện lên một tầng mê ly làm rung động lòng người:
- Cũng sau ngày đó, cho dù là Mộc Huyền Âm hay là ta đều thề nhất định phải tìm hắn về, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười như không cười:
- Hả? Ngươi để bụng Vân Triệt như thế cũng bởi vì “một vài thứ” đó?
Nàng đương nhiên biết không phải vậy, nhưng cơ hội tốt để chế nhạo Trì Vũ Thập như thế, sao nàng có thể bỏ qua được.
Trì Vũ Thập nói:
- Đương nhiên rồi. Nữ nhân giỏi giang như bổn hậu, lại bị tên tiểu tử hắn làm vấy bẩn, sao có thể không tìm hắn tính sổ chứ?
Nàng cười ha ha, vạn phần quyến rũ.
- ...
Thiên Diệp Ảnh Nhi không phản bác được.
- Nói đến Mộc Huyền Âm, bổn hậu lại luôn luôn rất để ý đến một việc.
Trì Vũ Thập thu liễm ý cười.
- Để ý Vân Triệt là cầm thú đến cả sư tôn của mình cũng không tha sao?
Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh một tiếng, sau đó khẽ chau mày, bởi vì nàng chợt phát hiện thần sắc của Trì Vũ Thập hơi khác thường.
Trì Vũ Thập nhìn về phía trước, êm tai nói:
- Khi bổn hậu ký hồn lên Mộc Huyền Âm, trên linh hồn của nàng ấy có thần hồn của Băng Hoàng ký sinh.
- Mới đầu thần hồn Băng Hoàng chính là thông qua Mộc Huyền Âm nhìn thế giới bên ngoài, mà vài năm cuối cùng, vì sự xuất hiện của Vân Triệt, thần hồn Băng Hoàng đã can thiệp vào ý chí của Mộc Huyền Âm, buộc nàng phải "vô điều kiện đối tốt với Vân Triệt". Vì đề phòng thần hồn Băng Hoàng phát hiện, ta vẫn chưa ngăn cản.
- Sau đó, ngay khoảng thời gian trước khi Kiếp Thiên Ma Đế rời đi, sự can thiệp ý chí của Băng Hoàng thần hồn biến mất, kể cả luồng thần hồn kia... cùng với hồn nguyên mà thần hồn đó ẩn chứa cũng hoàn toàn tiêu tán.
- Nhưng sau khi tiêu tán lại để lại trong hồn hải của Mộc Huyền Âm một luồng lam quang hình thủy tinh rất quái dị.
- Đó là cái gì?
Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi. Mộc Huyền Âm đã sớm chết rồi, Trì Vũ Thập lại nói đến, nhất định có nguyên nhân đặc biệt.
Trì Vũ Thập lại lắc đầu:
- Nếu biết được thì sẽ không nghi hoặc đến giờ. Bổn hậu đã từng thử chạm vào tìm tòi, nhưng lại không thu hoạch được gì. Chỉ có điều...
Mị quang trong mắt nàng chậm rãi thu lại, giọng nói cũng nhiều thêm vài phần mơ hồ:
- Ngoài Lam Cực Tinh, lúc nàng ấy mạng mất hồn tiêu, ma hồn của ta cũng theo đó chia lìa, trong ý thức cuối cùng, dường như ta... mơ hồ nhìn thấy luồng băng hồn lam quang kia đã hòa vào một thể khi nàng ấy hồn tiêu phách tán.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu chặt chân mày:
- Có ý gì?
Trì Vũ Thập vẫn lắc đầu:
- Ta không biết, sau nhiều lần xác nhận, Mộc Huyền Âm thật sự đã chết. Nhưng mà...
Không tiếp tục nói hết, ánh mắt của Trì Vũ Thập chuyển sang nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi, nói:
- Chuyện này, ngàn vạn lần không thể nói cho Vân Triệt biết. Nếu sẽ có kỳ tích, tương lai hắn nhất định có thể nhìn thấy. Nếu như không có... một khi tia hy vọng le lói như đom đóm lại tan biến, thứ mang đến sẽ là nỗi đau nhức giống như lúc trước.
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn chằm chằm vào Trì Vũ Thập, kinh nghi không hiểu được hai chữ “kỳ tích” trong lời nói của nàng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không biết năm đó sau khi Vân Triệt mất mạng ở Tinh Thần Giới, tại sao lại còn sống trở về Thần Giới, mà giống như tất cả người của Thần Giới khi đó, cho rằng dưới kiếp nạn Tà Anh, thật ra hắn đã dùng phương pháp gì đó để bình yên trốn khỏi Tinh Thần Giới.
Nhưng Trì Vũ Thập lại rõ ràng.
Phượng Hoàng Niết Bàn!
Ở trong trí nhớ không trọn vẹn của Niết Luân Ma Đế, tồn tại một nhận thức cũng không thu hút.
Vào niên đại cực kỳ xa xưa khi mà mâu thuẫn giữa Thần tộc với Ma tộc còn chưa triệt để trở nên gay gắt, có ghi chép lại đối với Phượng Hoàng và Băng Hoàng, đây là hai đại thần thú vốn được cho là tương khắc, về thuộc tính tự nhiên sẽ được nhận định là kẻ thù không đội trời chung...
Nhưng đã từng cùng chung một tộc.