Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1708: CHƯƠNG 1707: TRÁI TIM BĂNG GIÁ CỦA PHI TUYẾT

Đông Thần Vực, Ngâm Tuyết Giới.

Viêm Thần Giới Vương Hỏa Phá Vân khoác một thân hồng y, khi di chuyển trông như một ngọn lửa đang cháy, trên áo khắc ấn hoa văn của ba đại thần hỏa: Kim Ô, Chu Tước và Phượng Hoàng.

Tuy hắn xuất thân từ Kim Ô Tông, nhưng hoa văn của ba loại thần hỏa lại được khắc ngang hàng, không hề có sự thiên vị.

Trải qua ba ngàn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh, lại vinh dự trở thành vị Giới Vương chân chính đầu tiên trong lịch sử Viêm Thần Giới, Hỏa Phá Vân của hiện tại đã không còn là chàng thanh niên non nớt, với tính tình cố chấp mà lại hay do dự như năm nào.

Ánh mắt hắn bình thản, nhưng viêm quang thỉnh thoảng lóe lên lại ẩn chứa uy thế cường đại khiến người ta tim đập chân run.

Dưới chân là tuyết vực vô tận, nhưng khi Viêm Thần Giới Vương cất bước, lại không làm tan chảy dù chỉ một bông tuyết.

Những năm gần đây, hắn luôn tu luyện trong Táng Thần Hỏa Ngục. Khả năng khống chế hỏa diễm đã ngày càng đạt đến đỉnh cao.

Đi đến trước Băng Hoàng Giới, đối mặt với nữ đệ tử Băng Hoàng đang đón khách, Hỏa Phá Vân ôn hòa cười:

- Phiền cô thông báo với Băng Vân Giới Vương, Viêm Thần Hỏa Phá Vân đến bái kiến.

Hiện nay, Viêm Thần Giới đã là một Thượng Vị Tinh Giới, còn Ngâm Tuyết Giới, vốn là một Trung Vị Tinh Giới, đã sa sút không phanh kể từ khi Mộc Huyền Âm ngã xuống.

Một Thượng Vị Giới Vương tự mình đến thăm một Trung Vị Tinh Giới, đối với Thượng Vị Giới Vương mà nói, đây có thể xem là hạ mình ghé thăm, còn đối với Trung Vị Tinh Giới, đây là vinh hạnh cực lớn.

Nhưng dẫu sao mối quan hệ giữa Ngâm Tuyết Giới và Viêm Thần Giới cũng rất vi diệu. Mà đối với việc Viêm Thần Giới Vương hạ mình đến thăm, trên dưới Băng Hoàng Thần Tông đều đã quen thành nếp.

Nữ đệ tử Băng Hoàng đón khách không đi thông báo ngay, mà nhẹ nhàng thi lễ, nói:

- Gần đây Tông chủ đang bế quan, không tiện gặp khách. Nhưng người từng dặn dò, nếu Viêm Thần Giới Vương đến thăm, cứ tự nhiên.

Hỏa Phá Vân gật đầu:

- Vậy thì ta không khách sáo nữa... Không biết Phi Tuyết tiên tử có ở trong tông không?

Hỏa Phá Vân đến đây một mình, không mang theo bất kỳ ai. Nữ đệ tử Băng Hoàng đối diện cũng không hề ngạc nhiên trước câu hỏi của hắn, đáp:

- Hiện giờ Phi Tuyết sư tỷ đang ở trong Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu, nếu Viêm Thần Giới Vương có ý, cứ tự nhiên đến đó là được.

Một nữ đệ tử của một tông môn trung vị lại có thái độ “thờ ơ” như vậy với một Thượng Vị Giới Vương, quả là hiếm thấy.

- Băng Hoàng Cung?

Trên mặt Hỏa Phá Vân thoáng vẻ ngạc nhiên.

Băng Hoàng Cung có cấp bậc rất cao trong Băng Hoàng Thần Tông, nhưng Mộc Phi Tuyết là đệ tử thân truyền của Giới Vương, tại sao lại ở trong Băng Hoàng Cung?

Nữ đệ tử Băng Hoàng nói:

- Vì năm đó, Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu là nơi Vân Triệt sư huynh từng ở, cho nên Phi Tuyết sư tỷ thường đến đó tĩnh tâm.

Vẻ mặt Hỏa Phá Vân lập tức cứng lại, sau đó ôn hòa cười:

- Thì ra là thế, vậy phiền cô dẫn đường.

Bước vào Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu, đại điện được xây từ hàn băng vừa lạnh lẽo vừa tĩnh lặng, những nhánh băng hoa tuyết với hình dáng khác nhau đẹp đẽ như vạn vì sao lấp lánh, khiến người ta như lạc vào ảo cảnh băng tuyết vĩnh hằng.

Hỏa Phá Vân cảm nhận được khí tức của Mộc Phi Tuyết ngay lập tức, nhưng hắn không làm phiền, bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi trên nền băng tinh.

Đột nhiên... bước chân hắn dừng lại, ánh mắt như đóng băng trên một nhánh băng tuyết lấp lánh như lưu ly trước mặt.

Vân Triệt

Vân Triệt

Vân Triệt

...

Trên những phiến lá tuyết của nhánh băng ấy, chi chít cái tên Vân Triệt, nét khắc khi sâu khi nông, khi lớn khi nhỏ.

Kia dường như là do móng tay của nữ tử khắc thành, từng chữ đều tinh xảo đến thế, đều toát lên... từng đợt tương tư khiến lòng người tan nát.

Hai tay Hỏa Phá Vân vô thức siết chặt, thân thể khẽ run lên, bất giác lảo đảo lùi lại một bước.

Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh năm đó Vân Triệt “chết đi sống lại”, sau khi trở về Ngâm Tuyết Giới, hắn và Vân Triệt đã “tuyệt giao”...

“Nhưng ta đã chính tai nghe được... hai đệ tử Băng Hoàng nói nàng đã sớm được sư tôn ngươi ban cho ngươi làm bạn đời song tu! Đó là ta chính tai nghe được! Chính tai nghe được! Ngươi lại không nói với ta một lời! Chỉ giả vờ khuyên giải an ủi, vốn dĩ... vốn dĩ là đang xem trò hề của ta!”

Sau tiếng gào thét trút giận của hắn, là câu trả lời của Vân Triệt.

“Ngươi nghe cho rõ đây, năm đó sau khi hoàn thành lễ bái sư, sư tôn quả thật đã chỉ định Phi Tuyết làm bạn đời song tu cho ta, hơn nữa còn tuyên bố trước mặt mọi người. Nhưng mà... sau đó, ta đã từ chối, sư tôn cũng đã đồng ý.”

“Cũng vì chuyện đó, sư tôn đã tuyên bố trước mặt mọi người, nếu sau này lại công bố chuyện nàng bị ta từ chối, không nghi ngờ gì sẽ khiến Phi Tuyết bị người đời chế nhạo, cho nên đã không công khai. Ta và Phi Tuyết vẫn không phải là quan hệ bạn đời song tu, mấy năm ta ở Ngâm Tuyết Giới, thời gian ở chung với nàng cộng lại còn không bằng thời gian nói chuyện với ngươi ở Huyễn Yên Thành.”

“Thôi, tin hay không tùy ngươi. Đối với ta, chuyện này đã không còn quan trọng nữa. Còn nữa, đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi là Phá Vân huynh.”

“Hỏa Thiếu tông chủ... sau này gặp lại.”

Hỏa Phá Vân nhớ rất rõ, lời Vân Triệt nói vô cùng bình thản, không hề có chút kích động hay phẫn nộ, thậm chí một tia lạnh lùng cũng không có.

Chỉ khi bốn chữ “Hỏa Thiếu tông chủ” vừa dứt, cái nhìn trước khi Vân Triệt xoay người rời đi, trong ánh mắt mơ hồ thoáng qua một tia thất vọng.

Hỏa Phá Vân chậm rãi thở ra một hơi, cơn thất thần ngắn ngủi đã bị xua tan, sự hỗn loạn trong mắt đã tan biến, trả lại vẻ bình thản... Bởi vì hiện giờ hắn là Viêm Thần Giới Vương, sao có thể dễ dàng thất thố như vậy.

Nhìn chăm chú vào hai chữ “Vân Triệt” tràn ngập tầm mắt, suy nghĩ của hắn phiêu dạt, quay về năm xưa... ngày Kiếp Thiên Ma Đế rời đi, ngày vận mệnh của Vân Triệt thay đổi nghiêng trời lệch đất...

----

Hỏa Phá Vân một mình ngự không mà đi, hôm nay là ngày Kiếp Thiên Ma Đế rời đi, với tu vi Thần Chủ cấp năm, hắn tự nhiên có tư cách đến tiễn đưa.

Nhưng hắn lại không có sự kích động được chứng kiến lịch sử, mối họa ma thần sắp kết thúc, trong lòng chỉ có một mớ hỗn loạn.

Đến cấp bậc như hắn hiện giờ, hắn sâu sắc biết được tất cả đều do Vân Triệt tranh đấu mà có, cũng như lời Trụ Thiên Thần Đế đã nói, Vân Triệt hoàn toàn xứng đáng là Thần Tử Cứu Thế.

Nhưng mà...

Thân hình hắn dần chậm lại, cho đến khi dừng hẳn, hắn ngẩn người hồi lâu, rồi đột nhiên xoay người, quay về Viêm Thần Giới.

- Tiễn đưa Ma Đế, chứng kiến lịch sử vĩnh viễn không tái hiện. Vì sao Hỏa Thiếu tông chủ lại quay về vậy?

Một giọng nói từ xa truyền đến, thân hình Hỏa Phá Vân lại khựng lại, nhàn nhạt mỉm cười:

- Vậy vì sao Lạc huynh cũng quay người?

Một bóng người từ xa lao đến, một thân bạch y, khí chất siêu phàm thoát tục, chính là Lạc Trường Sinh.

Lạc Trường Sinh cười nói:

- Nguyên nhân ư, không giấu gì Hỏa Thiếu tông chủ, chỉ vì không muốn gặp lại một người. Để ta đoán xem, Hỏa Thiếu tông chủ... có phải cũng có lý do tương tự không?

Hỏa Phá Vân: “...”

- Nếu đã có duyên như vậy, hay là vào Thánh Vũ Giới của ta ngồi một lát?

Lạc Trường Sinh lên tiếng mời.

Hỏa Phá Vân không từ chối:

- Được. Khoảng thời gian này ta vẫn luôn muốn đến thăm lệnh sư tôn. Dù sao thương thế của lệnh sư tôn... suy cho cùng, cũng là do ta gây ra.

Vân Triệt còn sống trở về, sau khi nghe lén được cuộc nói chuyện giữa Vân Triệt và Mộc Phi Tuyết, lòng đố kỵ của hắn không thể khống chế, trong lúc tâm loạn, đã tiết lộ tin tức Vân Triệt còn sống cho Lạc Trường Sinh... Từ đó dẫn đến việc Lạc Cô Tà, người cực kỳ căm hận Vân Triệt, đã đến thẳng Ngâm Tuyết Giới.

Kết quả là bị Mộc Huyền Âm chặt đứt một tay.

Ngay khoảnh khắc đầu tiên sau khi báo tin cho Lạc Trường Sinh, Hỏa Phá Vân đã hối hận... Nhưng bát nước đổ đi khó hốt lại, chuyện sau đó, không phải là điều hắn có thể lường trước, cũng không phải là điều hắn có thể khống chế.

Lạc Trường Sinh lại lắc đầu:

- Lần này sư tôn bị thua thiệt lớn, tâm trạng cực kỳ không tốt, vẫn không nên đến gần thì hơn. Đợi tâm tình sư tôn tốt lên, ta sẽ chuyển đạt tâm ý của Hỏa Thiếu tông chủ.

Lạc Trường Sinh lắc đầu thở dài:

- Về phần xin lỗi... đây cũng không phải lỗi của ngươi. Ngược lại là ta nợ ngươi một ân tình lớn, tương lai nếu có cơ hội, nhất định sẽ báo đáp.

- Không cần.

Hỏa Phá Vân nhàn nhạt đáp, thần sắc ảm đạm.

Lạc Trường Sinh nhìn sâu vào Hỏa Phá Vân, đột nhiên nói:

- Nói mới nhớ, ta vẫn luôn rất tò mò. Trước khi vào Trụ Thiên Thần Cảnh, giao tình giữa Hỏa Thiếu tông chủ và Vân Triệt vô cùng sâu đậm, ai cũng thấy rõ. Lúc trước khi nghe tin Vân Triệt chết, ngươi cũng vô cùng đau thương. Vì sao hiện giờ lại sinh lòng hận thù với hắn?

- Với tính cách của Hỏa Thiếu tông chủ, tuyệt đối không phải là không có nguyên do. Không biết hôm nay ta có may mắn được lắng nghe không?

Hỏa Phá Vân nói:

- Không có nguyên do gì cả. Là ta nhỏ mọn, chỉ vậy thôi.

- Là vì một vị tiên tử băng tuyết tên Mộc Phi Tuyết ư?

Lạc Trường Sinh mỉm cười.

Bóng dáng Hỏa Phá Vân đột nhiên khựng lại.

Lạc Trường Sinh nói tiếp:

- Mối hận đoạt ái, thấu tận xương tủy. Nhất là với người như Hỏa Thiếu tông chủ...

Hô hấp của Hỏa Phá Vân rõ ràng dồn dập, một lúc lâu sau mới gắng gượng nén xuống:

- Đừng nói nữa, chuyện này, thật sự là do ta nhỏ mọn, xin... đừng nhắc lại.

- Là ta lỡ lời.

Lạc Trường Sinh nói, rồi không nói thêm gì nữa.

Tốc độ của hai người rất chậm, khi về đến gần Thánh Vũ Giới.

Lúc này, Lạc Trường Sinh đang nói chuyện bỗng dưng im bặt, sắc mặt đột ngột thay đổi, sau đó không những không chậm lại, mà vẻ kinh hãi trên mặt càng lúc càng nặng nề.

- Xảy ra chuyện gì?

Hỏa Phá Vân nhíu mày hỏi.

- Vân Triệt... là ma nhân!

Lạc Trường Sinh lẩm bẩm một tiếng.

- Cái gì!?

Hỏa Phá Vân đột ngột quay người.

Lạc Trường Sinh phất tay, chuyển đoạn truyền âm vừa nhận được cho Hỏa Phá Vân.

Ma Thần muốn vào... Ma Đế cố ra... Tà Anh chợt hiện, những vết rạn đỏ thẫm phủ kín bầu trời... Trụ Thiên Thần Đế đánh Tà Anh ra khỏi Hỗn Độn... tất cả đều yên ổn, tai họa đã được giải trừ, mà Vân Triệt lại hiện ra Hắc Ám ma khí, miệng nói lời đại nghịch bất đạo.

Cơn kinh biến vượt xa tưởng tượng này khiến lòng Hỏa Phá Vân hỗn loạn, chợt nghe Lạc Trường Sinh nói:

- Nguy rồi... Nguyệt Thần Đế vốn định tự tay xử quyết Vân Triệt, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng lại bị Phạm Đế Thần Nữ dùng Không Huyễn Thạch đưa đi!

- Hiện giờ, các Thần Đế đã hạ lệnh truy lùng trên toàn bộ Thần Giới...

Giọng nói của Lạc Trường Sinh im bặt, ánh mắt của hắn và Hỏa Phá Vân đều đồng loạt nhìn chằm chằm về phía trước.

Nơi đó, một bóng người đang lơ lửng bất động.

Trên người còn thoang thoảng sương mù hắc ám nhàn nhạt.

- Vân Triệt!

Hỏa Phá Vân và Lạc Trường Sinh đồng thời kinh hô.

Xuất hiện trong tầm mắt họ chính là Vân Triệt được Không Huyễn Thạch đưa đi.

Khi Thiên Diệp Ảnh Nhi ném Không Huyễn Thạch ra, dưới sự sụp đổ của nô ấn, ý chí hỗn loạn, lực đạo có phần không khống chế được, đưa Vân Triệt đi đồng thời cũng trực tiếp đánh ngất hắn.

Lạc Trường Sinh sững sờ xong, liền phá lên cười lớn:

- A, ha ha ha ha! Đây thật đúng là... cơ hội trời ban.

Trong tiếng cười lớn, thân hình hắn định lao ra, một bàn tay lại đột nhiên chặn trước người hắn:

- Đợi đã.

Mắt Hỏa Phá Vân nhìn chằm chằm vào Vân Triệt đang hôn mê, trầm giọng nói:

- Không thể sơ suất.

Trong lúc nói chuyện, huyền khí trên người hắn vận chuyển, Kim Ô chi hỏa bùng lên trong tay:

- Bí mật và át chủ bài trên người Vân Triệt rất nhiều, vô số lần rơi vào tử cảnh đều không lấy được mạng hắn, ngàn vạn lần phải...

Lời còn chưa dứt, bàn tay rực lửa của hắn đã hung hăng đánh vào bên hông Lạc Trường Sinh.

Lạc Trường Sinh đang trong cơn hưng phấn, toàn bộ sự chú ý đều đặt lên người Vân Triệt, nằm mơ cũng không ngờ Hỏa Phá Vân, người cũng có oán hận với Vân Triệt như mình, lại ra tay với mình, bị một kích trúng ngay.

Khoảng cách gần như thế, lại không kịp phòng bị, Lạc Trường Sinh lập tức phun máu, bay ngang ra xa hơn mười dặm. Mà Hỏa Phá Vân đã lao đến bên cạnh Vân Triệt, tóm lấy hắn, huyền lực bùng nổ toàn bộ, đột ngột lao đi.

Tay Lạc Trường Sinh đè lên ngực, ánh mắt âm độc, bất chấp thương thế, lập tức đuổi theo.

Tiếng gầm rú âm hiểm vang lên sau lưng Hỏa Phá Vân:

- Hỏa Phá Vân! Vân Triệt hiện giờ đã không còn là Thần Tử Cứu Thế mà là dị đoan người người muốn diệt trừ! Ngươi làm như vậy... là định kéo cả Viêm Thần Giới chôn cùng sao!

“...” Hỏa Phá Vân nghiến răng đến rướm máu, không nói một lời, tốc độ không hề chậm lại chút nào.

Cho dù Lạc Trường Sinh bị thương, tốc độ cũng không phải là thứ Hỏa Phá Vân có thể sánh bằng. Khoảng cách giữa hai người dần dần thu hẹp lại, giọng nói của Lạc Trường Sinh lại truyền đến, còn trầm thấp hơn vừa rồi:

- Chuyện này ta chưa truyền âm cho bất kỳ ai. Nể tình giao tình giữa chúng ta, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, giao Vân Triệt cho ta... Bằng không, e rằng cả Viêm Thần Giới chôn cùng cũng không đủ!

Tròng mắt Hỏa Phá Vân hỗn loạn, nhưng vẫn không nói một lời, tốc độ cũng không hề giảm.

Lúc này, đôi mắt hắn đột nhiên co rút lại.

Bởi vì phía trước đột nhiên xuất hiện hai luồng khí tức vô cùng cường đại... bất kỳ luồng nào cũng đều mạnh hơn hắn.

Mà chủ nhân của những luồng khí tức đó, ngay giây tiếp theo đã xuất hiện trong tầm mắt.

Quân Tích Lệ, người cùng vào Trụ Thiên Thần Cảnh với hắn!

Cùng với... sư tôn của nàng, Kiếm Quân Quân Vô Danh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!