Thầy trò Quân Vô Danh và Quân Tích Lệ cũng không lựa chọn đến tiễn đưa và chứng kiến Kiếp Thiên Ma Đế rời đi.
Bọn họ thấy được Lạc Trường Sinh và Hỏa Phá Vân, cũng tự nhiên nhìn thấy Vân Triệt đang hôn mê trong tay Hỏa Phá Vân... cùng với hận ý và ma khí hắc ám vẫn cuồn cuộn tỏa ra dù hắn đang hôn mê.
Hỏa Phá Vân cuối cùng cũng dừng lại, phía trước là thầy trò Kiếm Quân, phía sau là Lạc Trường Sinh. Hắn cắn chặt răng, nhưng toàn thân chỉ có cảm giác vô lực sâu sắc.
Lạc Trường Sinh nhanh chóng đuổi kịp, với sự tu dưỡng của mình, hắn không lập tức khống chế Hỏa Phá Vân hay đoạt lấy Vân Triệt mà cung kính thi lễ với Quân Vô Danh:
- Vãn bối Lạc Trường Sinh, bái kiến Kiếm Quân tiền bối.
Quân Vô Danh khẽ gật đầu, liếc nhìn Quân Tích Lệ bên cạnh, cảm nhận được khí tức và tâm hồn của nàng đang hỗn loạn rung chuyển.
Quân Vô Danh nhàn nhạt lên tiếng:
- Lệ Nhi, ở Trụ Thiên Thần Cảnh ba ngàn năm, tu vi huyền đạo của con khiến vi sư vui mừng, nhưng “Kiếm tâm” lại mãi không thể thực sự thành hình, bởi vì kiếm tâm của con trước sau đều bị gông xiềng thế tục trói buộc, không thể phá bỏ để thực sự khai sinh.
Quân Tích Lệ: “...”
- Thuận theo bản tâm, chính là thuận theo kiếm tâm.
Quân Vô Danh khẽ nói.
Quân Tích Lệ chậm rãi giơ tay, nắm lấy Vô Danh Kiếm vẫn đeo sau lưng.
Keng!
Vô Danh Kiếm xuất vỏ, thoáng chốc kiếm uy ngập trời, vô số thiên thạch trong không gian xung quanh lập tức bị kiếm khí vô hình xoắn nát thành bột mịn.
Năm đó ở Phong Thần chi chiến, Quân Tích Lệ từng rút Vô Danh Kiếm, hai kiếm đã khiến Vân Triệt trọng thương, kiếm thứ ba bị Vân Triệt ngăn cản, không thể chém ra, lại dẫn đến một hậu quả nghiêm trọng đã quấy nhiễu nàng suốt ba ngàn năm... khắc sâu bóng hình Vân Triệt vào kiếm tâm của mình.
Quân Tích Lệ hiện giờ đã có thể hoàn toàn khống chế Vô Danh Kiếm, trong Thần giới đã dùng cái tên “Tiểu Kiếm Quân” để gọi nàng.
Không nói một lời, Vô Danh Kiếm vừa ra, kiếm vực lập tức thành hình, vạn kiếm lơ lửng giữa không trung... lại đâm thẳng về phía Lạc Trường Sinh.
Đồng thời, một luồng khí kình đánh mạnh vào Hỏa Phá Vân, hung hăng đẩy hắn ra xa.
Hỏa Phá Vân sững sờ trong chớp mắt, sau đó huyền khí trên người bùng nổ, như sao băng lao đi tức khắc.
Lạc Trường Sinh cả kinh trong lòng, vừa định đuổi theo đã rơi vào trong kiếm vực của Quân Tích Lệ.
Lấy tu vi của hắn, muốn đánh bại Quân Tích Lệ không phải là chuyện khó, nhưng có Kiếm Quân ở bên, hắn không dám đánh trả. Hắn cấp tốc hóa giải kiếm uy của Quân Tích Lệ, gấp giọng nói:
- Kiếm Quân tiền bối, Quân tiên tử, hai vị chưa đến biên giới Hỗn Độn, có thể không biết Vân Triệt thật sự là ma nhân! Hiện giờ các vị Thần Đế, kể cả Long Hoàng, đều đã hạ lệnh phải tru sát Vân Triệt, bằng không hậu họa vô cùng.
Kiếm khí của Quân Tích Lệ càng thêm cuồng bạo, Quân Vô Danh cũng không có chút phản ứng nào -- nhưng nếu ngưng thần nhìn kỹ, sẽ phát hiện trong mắt ông lóe lên ba đạo kiếm quang nhỏ như kim châm.
Ánh mắt Lạc Trường Sinh thoáng thay đổi, đến nước này, sao hắn còn không hiểu, thầy trò Kiếm Quân không phải không biết, mà rõ ràng là đang cố tình che chở cho Vân Triệt, kẻ đã hóa thành ma nhân.
Giọng nói của hắn trầm xuống, không còn vẻ cung kính đối với trưởng bối nữa:
- Kiếm Quân tiền bối, ngài có biết che giấu ma nhân là tội lớn thế nào không!
Giọng nói của Kiếm Quân mang theo kiếm uy bình thản phiêu đãng:
- Hắn là ma nhân, cũng là ân nhân, càng là người cứu thế. Tội ác của hắn đối với người đời, so với ân huệ cứu thế, chẳng khác nào hạt bụi nhỏ nhoi so với trời đất bao la.
- Muốn giết hắn, không phải là bài xích ma nhân và cái gọi là bảo vệ thế gian, mà là sự đố kỵ cùng với tâm địa đê hèn không muốn bị kẻ khác vượt qua.
Xoẹt!
Trong tiếng xé rách đáng sợ, Lạc Trường Sinh bị một đường kiếm quang xuyên qua lớp hộ thể, sau đó trên người lập tức có thêm hơn mười vết máu sâu đến thấy xương.
Hắn bị Hỏa Phá Vân đánh trúng một chưởng ở khoảng cách cực gần, thương thế không hề nhẹ, sau lại bất chấp thương thế mà toàn lực đuổi theo. Hiện giờ hắn không chỉ đối mặt với Quân Tích Lệ, mà còn có trọng áp vạn quân đến từ Kiếm Quân, chỉ phòng thủ không tấn công đã cực kỳ nguy hiểm.
Trong mắt Lạc Trường Sinh lộ ra vẻ hung tợn, mà bên tai hắn, lời của Kiếm Quân tiếp tục vang vọng:
- Quân mỗ tồn tại trên thế gian năm vạn năm, trải qua vô số thăng trầm, thi ân khắp nơi, cũng coi như xứng với hai chữ đức cao vọng trọng. Cả đời cô độc, lại được thế nhân lấy chữ “Quân” mà gọi.
- Còn ngươi, người đời đều biết ngươi có oán thù với Vân Triệt, Viêm Thần Giới Vương Hỏa Phá Vân và Vân Triệt lại là bạn tốt chí giao. Nếu ngươi tố cáo tội của Quân mỗ và Hỏa Phá Vân, mà Quân mỗ phủ nhận, lại có Hỏa Phá Vân làm chứng. Ngươi thử đoán xem, người đời sẽ tin ngươi, hay sẽ khinh bỉ ngươi?
Khóe mắt Lạc Trường Sinh co giật trong nháy mắt.
Thời niên thiếu hắn chính là Trường Sinh công tử danh chấn Đông Vực, sau ba ngàn năm ở Trụ Thiên Thần Cảnh, tu vi Thần Chủ cảnh cấp bảy càng được coi là kỳ tích vinh quang, chấn động các Thần Vực.
Nhưng nếu bàn về uy vọng, hắn kém Kiếm Quân đâu chỉ một vạn tám ngàn dặm.
Nếu hắn tuyên bố thầy trò Kiếm Quân che chở cho ma nhân Vân Triệt, trừ phi có bằng chứng xác thực, bằng không chỉ cần một lời phủ nhận của Kiếm Quân, tất cả những lời này đều sẽ quay ngược lại tát vào mặt hắn.
Trong lòng rối bời, trên người Lạc Trường Sinh bùng nổ lôi đình, trong lúc không gian bị xé rách đã đánh bật Quân Tích Lệ lùi xa.
Hắn há miệng thở dốc, trầm giọng nói:
- Được, hôm nay ta nhận thua, giờ sẽ rời đi, sẽ không tiết lộ chuyện từng gặp tiền bối... bên phía Hỏa Phá Vân cũng vậy.
Thế nhưng, kiếm uy chèn ép trên người hắn vẫn chưa biến mất, Vô Danh Kiếm trong tay Quân Tích Lệ vẫn chỉ thẳng vào ngực hắn.
- Sư tôn, con không tin hắn.
Quân Tích Lệ lạnh lùng nói.
“Không tin” chỉ là cái cớ. Với uy vọng của Kiếm Quân Quân Vô Danh, vốn không ngại Lạc Trường Sinh “vu hãm”.
Nhưng mà, nếu bây giờ thả Lạc Trường Sinh rời đi, hắn rất có khả năng sẽ lần theo dấu vết, tìm được Hỏa Phá Vân và Vân Triệt.
Lạc Trường Sinh trong lòng xao động nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, hắn vừa định mở miệng cam đoan tiếp thì sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Bởi vì xung quanh hắn xuất hiện ba đường kiếm quang nhỏ bé. Ba đường kiếm quang này vô sắc vô hình, thậm chí không có khí tức, nhưng tiếng lòng run rẩy nói cho hắn biết, chúng nó tồn tại rõ ràng, hơn nữa mỗi một đường đều như đang đặt trực tiếp trên mạch máu của hắn.
- Huyễn... Tâm... Kiếm.
Lạc Trường Sinh lẩm bẩm thành tiếng, giọng nói của hắn run rẩy rõ ràng.
Mà động tác của Quân Tích Lệ cũng đã dừng lại, ngơ ngác nhìn về phía trước.
Quân Vô Danh hờ hững lên tiếng:
- Ngươi lại nhận ra được kiếm này. Xem ra, sư tôn của ngươi quả thật không giấu giếm ngươi điều gì.
Dưới Vương giới ở Đông Thần Vực, Cô Tà hạng nhất, Kiếm Quân hạng hai.
Người đời chưa từng thấy Quân Vô Danh và Lạc Cô Tà giao thủ.
Kiếm Quân vốn là người đệ nhất dưới Vương giới, sau đó bị Lạc Cô Tà thay thế, là vì sau khi nàng trở lại Thánh Vũ giới, khí tức huyền đạo rõ ràng vượt qua Quân Vô Danh một bậc.
Nhưng mà, Lạc Trường Sinh từng nghe Lạc Cô Tà rành mạch nói, trước khi nàng trở về Thánh Vũ giới, đã từng khiêu chiến Kiếm Quân...
Và suýt chút nữa đã chết dưới “Huyễn Tâm Kiếm” của ông.
Sau đó, Lạc Cô Tà được tôn là người đệ nhất dưới Vương giới, Kiếm Quân chưa từng có lời nào, bởi vì đối với ông, người sắp hết tuổi thọ, cái gọi là thanh danh chẳng qua chỉ như mây khói, khát vọng lớn nhất cuối đời là tìm được một truyền nhân đủ ưu tú.
Mà Quân Tích Lệ, chính là trời cao ban ơn cho ông.
Đây cũng là lý do vì sao Lạc Trường Sinh luôn vô cùng cung kính trước mặt Kiếm Quân, cũng như vì sao các Vương giới rõ ràng coi trọng Kiếm Quân hơn Lạc Cô Tà.
Bối phận ư? Nực cười! Thực lực mới là yếu tố quan trọng nhất quyết định cách người khác nhìn nhận ngươi.
Thực lực của nhất mạch Kiếm Quân không thể đơn thuần lấy tu vi huyền đạo để đo lường. Bởi vì so với huyền đạo, thứ đáng sợ nhất của nhất mạch Kiếm Quân chính là kiếm đạo.
- Kiếm Quân tiền bối... muốn giết vãn bối diệt khẩu sao?
Lạc Trường Sinh thấp giọng hỏi, toàn thân không dám có một cử động nhỏ.
Trước đó Kiếm Quân vẫn luôn chưa ra tay, Lạc Trường Sinh không hề cảm thấy kỳ quái. Thân là Kiếm Quân, sao có thể tự mình ra tay với một tiểu bối.
Lại nằm mơ cũng không nghĩ đến, Kiếm Quân thế mà lại ngưng tụ ra “Huyễn Tâm Kiếm” mà ngay cả sư tôn mỗi lần nhắc đến đều lộ ra vẻ kiêng kỵ.
Quá hoang đường... hắn thậm chí còn có chút cảm giác mình có đức có tài gì mà được đối đãi như vậy?
Quân Vô Danh cười nhẹ:
- Ha ha, Quân mỗ có chút giao tình với cả lệnh tôn và lệnh sư, càng không oán không thù gì với ngươi, cũng không có lý do giết ngươi. Cố tình lấy mạng ngươi, chỉ mang đến mối họa vô tận cho thầy trò ta.
Bóng dáng của Kiếm Quân lóe lên, đã đến bên cạnh Lạc Trường Sinh, bàn tay già nua khô héo chìa ra:
- Để lão hủ xóa đi đoạn ký ức trong nửa canh giờ qua của ngươi.
“...” Lạc Trường Sinh cắn chặt răng, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Nếu để người khác xâm nhập vào linh hồn, chỉ cần đối phương hơi có ác ý, sẽ có khả năng dễ dàng hủy diệt hồn hải của hắn.
Kiếm Quân thật sự không có lý do làm vậy. Vì tương lai của Quân Tích Lệ, cũng sẽ không thể có gan làm vậy... Nhưng mà, nếu đáp ứng, chính là hoàn toàn trao quyền chủ động vào tay người khác.
Nếu không đáp ứng... thứ đang khóa chặt mạch máu của hắn chính là Huyễn Tâm Kiếm năm đó ngay cả sư tôn Lạc Cô Tà cũng suýt chút nữa bị đoạt mạng!
Dưới uy thế của Huyễn Tâm Kiếm, Lạc Trường Sinh cân nhắc ngắn ngủi, cuối cùng nghiến răng nói:
- Được... vãn bối... tuân theo ý của Kiếm Quân tiền bối.
Kiếm Quân gật đầu, ngón tay vừa điểm, một luồng linh hồn hóa thành kiếm, đâm thẳng vào hồn hải của Lạc Trường Sinh.
Trong khoảnh khắc, toàn thân Lạc Trường Sinh run lên, ngất đi.
Huyễn Tâm Kiếm cũng theo đó tiêu tán, nhưng sắc mặt của Quân Vô Danh rõ ràng có thêm một tầng tái nhợt bất thường.
- Đi thôi.
Quân Vô Danh xoay người, đi về hướng ngược lại với Hỏa Phá Vân.
Quân Tích Lệ đi theo phía sau, cuối cùng, nàng vẫn ngước mắt hỏi:
- Sư tôn, vì sao người... vì sao phải dùng Huyễn Tâm Kiếm, vì sao...
Hai chữ “Vì sao” vừa dứt, trong mắt nàng đã tuôn rơi nước mắt.
Ngưng tụ Huyễn Tâm Kiếm sẽ tổn hại nặng nề đến tuổi thọ. Mà tuổi thọ của Quân Vô Danh đã không còn lại bao nhiêu...
Quân Vô Danh lại cười nhạt, nói:
- Hắn dù sao cũng là Lạc Trường Sinh, nếu không có Huyễn Tâm Kiếm, hắn không thể nào nhanh chóng khuất phục như vậy. Mà kéo dài thêm thời gian sẽ dễ sinh biến cố.
Quân Vô Danh giơ tay, hứng lấy giọt lệ rơi từ mắt Quân Tích Lệ vào lòng bàn tay. Trên người là cảm giác tuổi thọ sắp cạn kiệt, nhưng ý cười trên môi ông lại càng thêm ôn hòa:
- Nếu không có ân tình của Vân Triệt năm đó, tư chất của con đã sớm bị tổn hại nặng nề, không thể cứu vãn.
- Con là kiếm tâm và là sự kéo dài sinh mệnh của vi sư, ân tình đối với con chính là ân tình đối với vi sư. Có thể trước khi trở về với cát bụi hoàn trả ân tình này, là niềm an ủi trong quãng đời còn lại của vi sư, con đừng khổ sở, ngược lại nên vui mừng cho vi sư mới đúng.
- ... Dạ, sư tôn.
Quân Tích Lệ cúi đầu đáp lời, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Sự tùy hứng thời niên thiếu, nàng vô cùng hối hận... Nhưng mà, chỗ tàn khốc nhất của vận mệnh, chính là cho dù hối hận thế nào cũng đều không cách nào quay đầu lại.
Quân Vô Danh nhìn về phương xa, trong đôi mắt âm u là sự thăng trầm mênh mông của năm vạn năm, ông thở dài một tiếng:
- Con có thể không khuất phục trước thế tục, mà thuận theo bản tâm, vi sư rất an ủi. Chỉ là... thời thế hiện giờ đã không dung hắn. Tương lai của hắn thế nào, không ai có thể đoán được. Haizz...
----
Trước Lưu Quang Giới, Hỏa Phá Vân dừng lại, trước mặt hắn cuối cùng cũng xuất hiện người mà hắn đã dốc toàn lực dùng huyền khí truyền âm.
Thủy Ánh Nguyệt.
Thủy Ánh Nguyệt vừa hiện thân, từ rất xa đã cảm nhận được một luồng khí tức hắc ám. Lúc nàng tới gần, ánh mắt chỉ dừng lại trên người Hỏa Phá Vân trong nháy mắt rồi gắt gao dán chặt vào Vân Triệt đang hôn mê.
Hỏa Phá Vân đẩy tay, đưa Vân Triệt về phía Thủy Ánh Nguyệt, hắn thở hổn hển, có phần mất sức nói:
- Ngươi sẽ thu lưu hắn, đúng không?
Thủy Ánh Nguyệt nhanh chóng giơ tay, một tầng kết giới thủy mạc dày đặc chặt chẽ phong tỏa bóng dáng và khí tức của Vân Triệt, nàng trầm giọng hỏi:
- Có ai truy đuổi ngươi không?
- Ta không biết.
Hỏa Phá Vân nói.
- ... Làm phiền rồi.
Thủy Ánh Nguyệt bỏ lại ba chữ, rồi vội vàng định mang Vân Triệt rời đi.
Hỏa Phá Vân gọi nàng lại, thấp giọng nói:
- Đợi chút, đừng nói cho hắn biết là ta đưa hắn đến đây... mặt khác, sau khi hắn tỉnh lại, làm phiền giúp ta nói với hắn một câu.
- Trốn đi. Trốn đến Bắc Thần Vực đi, vĩnh viễn đừng trở về nữa!
- Được.
Chỉ đáp một tiếng, Thủy Ánh Nguyệt đã nhanh chóng mang Vân Triệt ẩn vào trong màn nước rời đi. Bởi vì lưu lại mỗi một chớp mắt sẽ nhiều thêm một phần nguy hiểm.
Hỏa Phá Vân xoay người, hai tay siết chặt, hắn nhìn trời sao mênh mông, thì thào một tiếng:
- Vân Triệt, ngươi nhớ kỹ, ta đã... không còn nợ ngươi!
----
- Đúng, ta đã... không còn nợ ngươi!
Đối mặt với nhánh băng khắc đầy tên Vân Triệt, Hỏa Phá Vân mất hồn lẩm bẩm, bàn tay hắn không tự chủ chìa ra, chụp lên nhánh băng hình lá tuyết thuần khiết, đẹp đẽ nhưng lại vô cùng chói mắt kia.
Vì sao?
Vân Triệt rõ ràng đã trở thành ma nhân...
Vì sao!!!
- Viêm Thần Giới Vương?
Khoảnh khắc khi bàn tay sắp chạm vào nhánh băng, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói nữ tử lạnh buốt tận tim.
Ngón tay Hỏa Phá Vân khựng lại, nhưng khí tức hỏa diễm ở đầu ngón tay hắn lại có phần không khống chế được mà tràn ra, nháy mắt làm tan chảy hơn phân nửa nhánh băng trước mắt.