Thanh thế của Bắc Thần Vực ngày càng kịch liệt, từng luồng khí tức hắc ám bốc lên trong phẫn nộ và nhiệt huyết, dần dần chấn động không gian, lật tung tầng mây u ám trên trời cao.
Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn mây mù lại một lần nữa cuộn trào trong run rẩy, hai tay hắn nâng lên, ma âm bao trùm thiên địa:
- Bản Ma Chủ đã kế thừa lực lượng và ý chí của Ma Đế, sao có thể để mảnh đất hắc ám này tiếp tục bị chà đạp.
- Hôm nay lui bước, chính là sỉ nhục muôn đời.
- Trăm vạn năm, đã quá đủ rồi. Đã đến lúc bắt Đông Thần Vực phải trả giá! Bắt thiên đạo phải trả lại mối khuất nhục trăm vạn năm mà bộ tộc hắc ám phải gánh chịu!
Lời của Vân Triệt như ma dụ vô thượng không thể kháng cự, càng khiến người ta buộc phải tuân theo, khắc sâu vào linh hồn hắc ám của từng huyền giả Bắc Vực.
Là Ma Chủ vô thượng của Bắc Thần Vực, lời hắn nói đang chính thức tuyên cáo với toàn cõi Bắc Thần Vực... Mảnh đất hắc ám đã bị trấn áp phong tỏa trăm vạn năm, cuối cùng đã chính thức bước ra một bước nghịch mệnh kia.
Bắc Thần Vực yên lặng trăm vạn năm, trong mắt thế nhân, đây vốn là vận mệnh thuộc về bọn họ, bọn họ cũng tất nhiên đã quen với việc chấp nhận số phận, đừng nói tới tư cách đấu tranh, ngay cả ý niệm phản kháng cũng đã sớm bị dòng lịch sử hắc ám bào mòn đến gần như không còn.
Thế nhưng, sau lưng sự yên lặng là sự lắng đọng.
Nếu quả thật xuất hiện hy vọng và cơ hội, vậy thì, chỉ cần một mồi lửa nhỏ, phẫn nộ của bọn họ sẽ dễ dàng bị kích động, máu của bọn họ sẽ bị đốt cháy triệt để.
Mà phẫn nộ và thù hận đã tích tụ qua từng thế hệ, khi đối mặt với hy vọng nghịch mệnh và cơ hội phá nát gông xiềng cuối cùng đã đến, sẽ bùng phát thành chiến ý... dữ dội đến mức không một ai có thể tưởng tượng nổi.
Ngày này, khoảnh khắc này, cùng với từng chữ trong ma âm bao trùm thiên địa của Ma Chủ, đều sẽ được lịch sử Bắc Thần Vực khắc ghi vĩnh viễn. Mà vô số huyền giả hắc ám tồn tại ở Bắc Thần Vực đều sẽ trở thành người chứng kiến và tham dự vào đoạn lịch sử này.
----
Hình chiếu khắp Bắc Thần Vực tắt đi, nhưng huyết dịch sôi trào điên cuồng cùng với chiến ý lan tràn toàn thân, hận không thể lập tức phóng thích lại kéo dài không nguôi, bọn họ bắt đầu ào ào xông về tông môn, gia tộc của mình... Đối mặt với thời khắc lịch sử “nghịch mệnh”, oán hận riêng tư, thù hằn gia tộc nhất thời trở nên không còn quan trọng, ngay cả cái chết cũng đột nhiên trở nên không còn đáng sợ.
Bởi vì không ai hoài nghi, nếu có thể vì thay đổi vận mệnh trăm vạn năm của Bắc Thần Vực mà dâng lên máu tươi, đó chính là vinh quang vĩnh viễn khắc vào hậu thế.
Kiếp Hồn Thánh Vực, các tinh giới cũng nhanh chóng tan đi, do ba Vương giới thống lĩnh tinh giới thượng vị, từ tinh giới thượng vị lan đến tinh giới trung vị, lại từ tinh giới trung vị lan đến tinh giới hạ vị.
Tất cả huyền giả Bắc Vực nguyện gia nhập cuộc chiến nghịch mệnh, lấy Giới Vương tông môn các tinh giới dẫn đầu, bắt đầu chậm rãi tụ tập và di chuyển về phía biên giới phía nam... tốc độ nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Bọn họ không quên ưu thế tuyệt đối của mình, đó chính là đường lui!
Không phải huyền giả hắc ám, không cách nào xâm nhập và ở lại lâu dài trong Bắc Thần Vực. Cho dù kết quả thế nào, bọn họ đều có thể lui về bất cứ lúc nào... Người nhà con cháu mà họ muốn bảo vệ, vĩnh viễn không cần lo lắng sẽ bị cuốn vào trận chiến nghịch mệnh to lớn này.
Cho nên bọn họ có thể không hề cố kỵ, không hề chùn bước.
Các giới của Bắc Thần Vực đều cuộn lên dòng xoáy huyền khí hỗn loạn, vô số không gian đang mơ hồ chấn động, phẫn nộ không ngừng, chiến ý bốc lên cùng với ý chí thức tỉnh lan truyền trên mỗi tấc đất, chẳng những không hề có dấu hiệu lắng dịu, mà mỗi một khắc sau đó đều trở nên càng thêm cuồng liệt.
Trăm vạn năm, ròng rã trăm vạn năm! Trong bóng đêm vĩnh hằng cuối cùng đã giáng xuống ánh rạng đông chân chính, bọn họ nào còn có lý do để yên lặng.
- Thần Vực có bốn vạn tinh giới, Đông Thần Vực độc chiếm chín ngàn, trong chín ngàn tinh giới này, số lượng tinh giới thượng vị gần năm trăm. Cho dù Vương giới và số lượng tinh giới trung hạ vị là tối đa, chỉ cần những tinh giới thượng vị này một khi liên hợp lại dưới cùng chung mối thù, đó chính là một luồng sức mạnh vô cùng đáng sợ.
Bắc Thần Vực đang chấn động, các đại tinh giới đều cấp tốc chỉnh đốn lực lượng. Trong Kiếp Hồn Thánh Vực, những người dẫn dắt Bắc Thần Vực đã tiến hành bố cục cuối cùng.
- Cho nên, bước đầu tiên, nhất định phải nhanh, tốt nhất không cho Đông Thần Vực bất cứ cơ hội phản ứng và nhận ra nguy cơ nào.
Thiên Diệp Ảnh Nhi giảng giải:
- Trong các tinh giới thượng vị của Đông Thần Vực, mạnh nhất là ba giới Thánh Vũ, Lưu Quang, Phúc Thiên.
- Nhất là Thánh Vũ Giới, có Lạc Cô Tà Thần Chủ cấp chín, Lạc Thượng Trần Thần Chủ cấp tám, Lạc Trường Sinh Thần Chủ cấp bảy, ngoài ra nội tình trong tông cực sâu. Dưới Vương giới, đây là uy hiếp lớn nhất.
- Mặt khác, Trụ Thiên ba ngàn năm khiến Đông Thần Vực trực tiếp có thêm mười chín vị Thần Chủ và hơn bảy trăm vị Thần Quân. Hừ! Đám phế vật này không hề phát huy chút tác dụng nào khi đối mặt kiếp nạn đỏ thẫm, bây giờ ngược lại thành phiền toái.
Trên gương mặt yêu mị của Trì Vũ Diệp không hề có chút lo lắng nào:
- Nếu như đối đầu trực diện, chúng ta đương nhiên không thể nào là đối thủ. Bước đầu tiên bây giờ chúng ta phải làm không phải là đánh tan lực lượng của bọn họ, mà là... đánh sụp tín niệm của bọn họ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc nhìn nàng:
- Bước tạo thế tiếp theo, ngươi định dùng thủ đoạn gì? Giống như lúc trước sao?
Trì Vũ Diệp cười nhạt:
- Không, dùng huyền ảnh thạch truyền tin trên diện rộng vừa chậm lại vừa tốn sức, trực tiếp tuyên cáo... đây là phương thức đơn giản nhất, cũng hiệu quả nhất.
Nàng giơ ngón tay, nhìn u quang nhàn nhạt trên đầu ngón tay trắng như ngọc, đôi mắt yêu mị khẽ cong như vầng trăng:
- Lòng người là thứ dễ khống chế và thao túng nhất, chỉ cần để chúng ‘tận mắt nhìn thấy’... chẳng phải sao?
Hắc ám Bắc Thần Vực bắt đầu khởi động, từ tinh vực xa xôi nhìn lại, vô số bóng ma hắc ám đang di chuyển về phía biên giới phía nam vốn trống trải nhất, cũng là nơi gần với Đông, Tây, Nam tam Thần Vực nhất.
Hắc ám cách trở, cộng thêm tin tức bị phong tỏa, bên ngoài Bắc Thần Vực vẫn bình ổn như cũ, không hề hay biết.
Biên giới phía bắc Đông Thần Vực, Ngâm Tuyết Giới là nơi gần Bắc Thần Vực nhất.
Sau khi mối loạn huyền thú phía nam kết thúc bằng việc Thương Tuyết Băng Lân Thú kinh hãi và chủ động tuyên thệ thần phục, bộ tộc huyền thú ở phương bắc vốn rục rịch đã trở nên đặc biệt thành thật không lâu sau đó, không dám lộ ra chút dấu hiệu phản nghịch nào.
Giống như cũng đã nhận phải sự kinh hách nào đó.
Một ngày này, Mộc Băng Vân như thường lệ đến Minh Hàn Thiên Trì, tâm sự những chuyện gần đây với tỷ tỷ. Khi rời khỏi Minh Hàn Thiên Trì, nàng chợt nghe thấy phía bắc truyền đến một tiếng gầm rú vô cùng nặng nề.
Quay đầu nhìn lại, đôi mắt băng giá của nàng khẽ co rút.
Bởi vì bầu trời bao la ở phương bắc, không biết từ khi nào đã trở nên hoàn toàn âm u.
Hơn nữa hắc ám vẫn còn tiếp tục lan tràn, giống như muốn che phủ toàn bộ trời cao, cũng kèm theo một luồng uy áp hắc ám khiến không ai có thể hô hấp.
Hơn mười tinh giới ở biên giới phía bắc Đông Thần Vực, lượng lớn huyền giả đều trong khoảnh khắc này ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phía bắc, kinh hãi thấy được ma uy đáng sợ lan tràn tới từ phương bắc xa xôi kia.
- Đó là... cái gì!?
- Chẳng lẽ là sương mù hắc ám của Bắc Thần Vực phóng thích?
- Khoan đã! Đó là... hình chiếu!?
Tràn ngập trong hắc vụ phương bắc, một tinh vực âm u chậm rãi hiện ra, bên trong tinh vực là vô số mảnh vỡ tinh giới, cho thấy kiếp nạn hủy diệt mới vừa xảy ra không lâu.
Một giọng nói trầm thấp, âm u, tức giận từ phương bắc bao phủ xuống, đây là giọng của Diêm Đế Diêm Thiên Kiêu, mang theo uy thế Thần Đế vô cùng cường đại, nháy mắt xuyên thẳng trăm vạn dặm không gian:
- Đông Thần Vực, Trụ Thiên Giới! Thân là Vương giới Đông Vực, nhưng lại vì oán hận cá nhân, mượn dùng lực lượng Hoàn Hư Đỉnh hủy đi ba tinh giới vô tội của Bắc Vực ta!
- Tội này, không thể tha thứ!
Các huyền giả Đông Vực ngẩng mặt nhìn bầu trời hắc ám phương bắc đều trợn mắt há hốc mồm, mà lúc này, hình chiếu hắc ám thay đổi, hiện ra Hoàn Hư Đỉnh trong tinh vực hắc ám... Sau một thoáng yên lặng, các huyền giả mới như từ trong mộng tỉnh lại, ào ào lấy ra đủ loại huyền ảnh thạch, khắc ấn âm thanh và hình ảnh đến từ ma vực phương bắc.
- Bắc Vực ta mãi mãi cam chịu canh giữ hắc ám, nhưng mà... các ngươi thật sự cho rằng Bắc Vực ta có thể tùy ý bắt nạt sao?!
Hình ảnh hình chiếu lại thay đổi, hiện ra phụ tử Trụ Hư Tử và Trụ Thanh Trần đặt chân ở Bắc Vực, nhưng hình chiếu chợt lóe lên, không hề hiện lên mục đích Trụ Hư Tử mang Trụ Thanh Trần đến Bắc Thần Vực.
Thế nhưng, chỉ riêng việc Trụ Thiên Thần Đế lại xuất hiện ở Bắc Thần Vực đã đủ mang đến chấn động to lớn.
Sau đó hình ảnh lại thay đổi, hiện ra chính là Trụ Thiên Thần Đế và Thái Vũ Tôn Giả cấp tốc rời đi, cùng với lời thề độc dốc hết Trụ Thiên, thậm chí toàn bộ Thần Giới để giết sạch Bắc Thần Vực của Trụ Thiên Thần Đế.
Lời nói ngoan tuyệt kia, từng chữ âm u đầy hận kia khiến tất cả huyền giả nghe được đều không thể tin nổi đây lại đến từ Trụ Thiên Thần Đế... vị Thần Đế ôn hòa thanh nhã nhất, chính trực như thánh nhân trong mắt thế gian.
- Trụ Thiên Thần Đế Trụ Hư Tử, ta thay mặt Ma Chủ, lấy danh nghĩa Bắc Vực, lệnh cho ngươi trong vòng bảy ngày tự vẫn tạ tội với Bắc Thần Vực ta! Bằng không, dưới lửa giận của Bắc Thần Vực ta, nhất định khiến Trụ Thiên Giới các ngươi... khiến Đông Thần Vực trả giá gấp vạn lần!
Diêm Thiên Kiêu dứt lời, bầu trời phương bắc, hắc ám và ma uy đồng thời cấp tốc rút lui.
Thế nhưng, âm thanh và hình ảnh vừa rồi đã được vô số huyền giả khắc ấn hoàn chỉnh, tâm tình càng kích động thật lâu.
Là tinh giới gần Bắc Thần Vực nhất, bọn họ thường xuyên gặp phải một vài ma nhân vì đủ loại nguyên nhân mà chạy ra khỏi Bắc Thần Vực, một khi gặp được đều nhất định săn giết toàn bộ, cũng lấy đó làm kiêu ngạo.
Ở rất nhiều tinh giới, số lượng săn giết ma nhân thậm chí có thể là công tích lớn khoe khoang cả đời.
Mà lần đầu tiên, bọn họ lại nhìn thấy ma âm ma ảnh to lớn đến thế từ Bắc Thần Vực!
Phóng xuống là một tin tức động trời khiến bọn họ khiếp sợ kích động đến toàn thân phát run!
Đúng vậy, là tin tức động trời.
Uy hiếp đến từ Bắc Thần Vực?
Bắc Thần Vực có thể có uy hiếp gì? Chỉ mong đám ma nhân đó đi ra để bọn họ kiếm công lao.
Tin tức như sấm sét kinh hoàng mà mấy chục tinh giới biên giới phía bắc Đông Vực này tận mắt chứng kiến nhanh chóng truyền bá về toàn bộ Đông Vực... thậm chí cả Tây Thần Vực và Nam Thần Vực.
Nơi nào tin tức truyền đến, nơi đó không khỏi dấy lên chấn động to lớn, kết hợp với tin đồn lúc trước vốn không thể tin nổi kia, trong lúc nhất thời vô số đồn đoán lan tràn, tám phương Đông Thần Vực sôi trào.
- Trụ Thiên Thần Đế quả thật từng đến Bắc Thần Vực, hơn nữa thật sự mang theo Trụ Thiên thái tử... Hóa ra tin đồn năm đó là thật!
- Không có lửa làm sao có khói! Hơn nữa tin đồn này vốn từ phương bắc, ta đã sớm biết không phải là giả!
- Nói như vậy, Trụ Thiên thái tử thật sự chết ở Bắc Thần Vực?
- Trụ Thiên thái tử chết do huyền công phản phệ? Tin đồn nực cười như vậy vốn không có bao nhiêu người tin! Quả nhiên “lời đồn” trước đó mới là chân tướng!
- Đỉnh lớn màu trắng trong hình chiếu kia thật sự là Hoàn Hư Đỉnh của Trụ Thiên Thần Giới! Thật sự là Trụ Thiên thái tử chết ở Bắc Thần Vực, dưới cơn giận dữ, Trụ Thiên Thần Giới đã dùng thần lực không gian của Hoàn Hư Đỉnh tiêu diệt liên tiếp ba tinh giới hắc ám của Bắc Vực!
- Vì sao Trụ Thiên Thần Đế tiến vào Bắc Thần Vực cũng không quan trọng. Trụ Thiên Thần Giới luôn ghét ma như thù, tuyệt đối không thể nào vì ham muốn cá nhân gì mà làm bạn với ma. Mối thù giết con không đội trời chung, Trụ Thanh Trần lại là đích tử duy nhất của Trụ Thiên Thần Đế, cho dù tính tình Trụ Thiên Thần Đế thanh nhã đạm bạc, cũng không thể nào buông bỏ được, hành động lần này hoàn toàn hợp tình hợp lý.
- Bắc Thần Vực thế mà lại tự xưng đó là ba tinh giới vô tội? Ha ha ha ha, quả thật nực cười! Một đám ma nhân gây họa cho đời đã sớm nên diệt sạch, lại có mặt mũi tự xưng là “vô tội” sao? Nếu không phải có âm khí hắc ám của Bắc Thần Vực ngăn cách, bọn họ đã sớm nên bị đồ diệt đến không còn một mống!
- Diệt hay lắm! Không hổ là Trụ Thiên Thần Giới, cho dù là âm khí Bắc Vực, sao có thể ngăn cản được phẫn nộ của Vương giới Đông Vực ta!
- Lại muốn Trụ Thiên Thần Đế tự vẫn tạ tội? Ha ha ha ha... đây quả thật là trò cười lớn nhất mà đời này ta nghe được, ha ha ha ha ha ha!
- Chậc... tiếng gào thét của Trụ Thiên Thần Đế quả thật hận thấu đất trời. Trụ Thiên Thần Giới nhanh chóng lập thái tử mới như vậy, xem ra thật sự giống như lời đồn trước đó, là vì chuẩn bị cường công Bắc Thần Vực.
- Lũ ma nhân ti tiện này một khi ra khỏi Bắc Thần Vực sẽ trực tiếp phế đi một nửa. Ngoan ngoãn rúc trong ổ của mình thì thôi, lại còn có gan gào thét với Trụ Thiên Thần Giới, với Đông Thần Vực ta?!
- Chẳng phải sao? Dù sao đã vĩnh viễn bị nhốt trong cái lồng đáng thương, chúng có thể làm cũng chỉ có sủa bậy mà thôi.
... ...
Không lâu sau, tin đồn Trụ Thiên thái tử Trụ Thanh Trần năm đó thật sự đã chết ở Bắc Thần Vực, Trụ Thiên Thần Đế dưới cơn thịnh nộ, mượn dùng Hoàn Hư Đỉnh xâm nhập Bắc Vực ngoan tuyệt hủy diệt ba tinh giới, cũng thề phải đạp bằng Bắc Thần Vực đã ồn ào huyên náo truyền bá ra toàn khu vực Đông Thần Vực.
Hơn nữa đây không chỉ là tin đồn, có vô số viên huyền ảnh thạch khắc ấn lại hình chiếu làm chứng. Cho dù là Hoàn Hư Đỉnh, cha con Trụ Thiên, tinh giới bị tiêu diệt của Bắc Thần Vực, hay lời nói đầy hận kia của Trụ Thiên Thần Đế... đều rõ ràng hơn bất cứ thứ gì.
Khiến cho không ai có thể sinh ra chút hoài nghi.
Ngạc nhiên, khiếp sợ... còn có kích động, phấn chấn, trầm trồ khen ngợi, cùng với vô số ngờ vực suy đoán.
Chỉ riêng, không có ai chân chính để ý đến sát khí và uy hiếp trong ma âm ngập trời kia.
Bắc Thần Vực bị trấn áp trăm vạn năm, lại càng ngày càng điêu linh, điêu linh đến mức độ huyền giả tầng cấp thấp nhất của tam Thần Vực đều có chút thương hại, uy hiếp của bọn họ giống như tiếng gầm gừ giận dữ của ác thú trong lồng... cũng xứng gọi là uy hiếp sao?
Khi các giới Đông Thần Vực đang khiến tin tức vốn từ Vương giới này bùng nổ, lại hồn nhiên không biết rằng bóng ma hắc ám đã cách bọn họ ngày một gần hơn.