Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1715: CHƯƠNG 1714: ĐIỀU LONG

Đông Thần Vực, Trụ Thiên Thần Giới.

Trụ Hư Tử và Thái Vũ Tôn Giả ngồi đối diện nhau.

Trụ Hư Tử khẽ nhắm hai mắt, thần sắc bình thản. Nhưng Thái Vũ Tôn Giả lại có sắc mặt âm trầm, trong mắt tràn ngập lửa giận.

Thái Vũ Tôn Giả trầm giọng nói:

- Bắc Thần Vực rốt cuộc muốn làm cái gì! Năm đó Hoàn Hư Đỉnh rơi vào tay Vân Triệt ở Thái Sơ Thần Cảnh, ba tinh giới kia rất có khả năng do chính chúng tự hủy, sau đó đổ tội lên đầu Trụ Thiên!

- Rốt cuộc là có ý gì...

Trụ Hư Tử thấp giọng lẩm bẩm, hắn đang suy tính mọi khả năng.

Mượn Hoàn Hư Đỉnh để giá họa cho Trụ Thiên, còn không tiếc hủy diệt ba tinh giới làm cái giá phải trả. Là vì muốn hủy hoại danh tiếng của Trụ Thiên sao?

Nếu chuyện này xảy ra ở Tây Thần Vực hay Nam Thần Vực, thì đúng là như vậy. Vì ân oán cá nhân mà hủy diệt cả một tinh giới rộng lớn chắc chắn sẽ dẫn đến cơn thịnh nộ của người đời, làm tổn hại uy tín của Trụ Thiên.

Thế nhưng, đó là Bắc Thần Vực! Cho dù Trụ Thiên Thần Đế có dùng thủ đoạn tàn độc hơn nữa, hủy diệt thêm mấy trăm, mấy ngàn tinh giới cũng sẽ không bị xem là tội ác, ngược lại còn là công huân cái thế, lưu danh muôn đời.

Trụ Hư Tử nhẹ nhàng thở ra, hai mắt mở hé, chậm rãi nói:

- Haizz, trong chuyến đi đến Bắc Vực lần này, ta đã cẩn thận mọi bề, không ngờ chẳng những trúng phải âm mưu độc thủ của Ma Hậu và Vân Triệt, mà còn bị âm thầm khắc ghi hình ảnh. Xem ra, ta càng già lại càng vô dụng.

Huyền Ảnh Thạch dù cao cấp đến đâu, khi khắc ấn cũng sẽ sinh ra dao động huyền khí.

Tuy thực lực càng mạnh thì càng có thể che giấu dao động huyền khí này. Nhưng Trụ Hư Tử là nhân vật bực nào.

Đây là lần đầu tiên hắn bị người khác âm thầm ghi lại hình ảnh mà không hề hay biết.

Hắn nghĩ đến một người ở Bắc Thần Vực... Kiếp Hồn ma nữ trong truyền thuyết, kẻ sở hữu năng lực ẩn nấp và biến ảo đến cực hạn.

Ma nữ thứ bảy, Họa Cẩm!

Nghe nói một khi nàng ẩn mình vào bóng tối, không ai có thể phát hiện ra sự tồn tại của nàng. Năng lực ẩn nấp mạnh mẽ có thể sánh ngang với Thiên Sát Tinh Thần ở trạng thái dung hợp hoàn mỹ.

Thái Vũ Tôn Giả nói:

- Nơi đó dù sao cũng là Bắc Thần Vực, khí tức hắc ám lượn lờ sẽ gây nhiễu loạn linh giác, bọn họ lại chắc chắn đã có sự chuẩn bị vẹn toàn. Chủ thượng không phát hiện ra cũng không có gì lạ.

Sắc mặt của Trụ Thiên Thần Đế dần dần trầm xuống:

- Điều ta lo lắng là... thứ bọn họ khắc ấn không chỉ có vậy. Thanh Trần đã mất. Ta sợ nhất là chuyện nó bị biến thành ma nhân lúc còn sống sẽ bị người đời biết được.

- Chủ thượng, hiện giờ lời đồn đã lan khắp Đông Thần Vực, nên xử trí thế nào?

Thái Vũ hỏi.

Trụ Hư Tử lắc đầu:

- Không cần để ý đến.

Bởi vì giải thích cũng vô dụng, cũng không có cách nào tự chứng minh trong sạch. Hắn mang Trụ Thanh Trần vào Bắc Thần Vực là sự thật, lúc rời đi đã nổi giận thề thốt cũng là sự thật, Hoàn Hư Đỉnh cũng là thật, nhất là... không một ai tin rằng, Hoàn Hư Đỉnh của Trụ Thiên Giới bọn họ lại rơi vào tay Vân Triệt.

Hắn chậm rãi đứng dậy, áo bào trắng rộng rãi đột nhiên phồng lên, uy áp Thần Đế mênh mông như vạn ngọn núi cao được phóng thích trong thanh điện này:

- Ta ngược lại rất muốn biết, bọn họ rốt cuộc muốn làm cái gì?

- Nếu như... Vân Triệt mượn chuyện hình chiếu liên quan đến Thanh Trần để uy hiếp, định ngày hẹn quyết đấu, thì không còn gì tốt hơn!

Ở Đông Thần Vực, không ai nghĩ rằng Bắc Thần Vực sẽ dốc toàn bộ lực lượng tấn công Đông Thần Vực. Các Thần Đế, những người hiểu rõ nhất về trạng thái và thực lực tổng hợp của Bắc Thần Vực, lại càng tuyệt đối không nghĩ như vậy.

Bởi vì ma nhân co cụm trong Bắc Vực, bọn họ không thể làm gì được. Nhưng nếu cố tình bước ra, chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Cho nên, đối mặt với cái bẫy giá họa được sắp đặt trăm phương ngàn kế, có thể nói là không một kẽ hở này, phản ứng của Trụ Thiên lại đặc biệt lạnh nhạt, thậm chí còn cảm thấy có chút buồn cười.

Trụ Hư Tử hiện giờ, cũng như bất kỳ ai trong Trụ Thiên Thần Giới, đều hoàn toàn không thể ngờ rằng, vết nhơ bị đổ lên đầu họ này sẽ mang đến cơn ác mộng kinh hoàng đến mức nào cho Trụ Thiên.

----

Tây Thần Vực, Long Thần Giới.

Long Thần Giới vô cùng khổng lồ, không chỉ là Vương Giới cường đại nhất, mà còn là tinh giới lớn nhất trong toàn bộ Thần Giới.

Hàng năm đều có vô số huyền giả đến đây du ngoạn hành hương.

Khí tức của Long Thần Giới mang một vẻ cổ xưa đặc biệt nặng nề, gần như tương đương với Thái Sơ Thần Cảnh. Mà cảm giác cổ xưa nặng nề này, ở trung tâm Long Thần Giới, vùng đất thánh địa mang tên “Long Thần Vực” lại càng đạt đến cực hạn.

Vô số huyền giả đến chiêm bái, từ nơi xa xôi đều ngóng trông về Long Thần Vực vĩ đại mênh mông này, không phải là không dám tiếp cận, mà là uy thế tỏa ra từ Long Thần Vực thật sự quá đỗi kinh hoàng.

Ngoài ngàn dặm, bọn họ đã không dám tiến thêm một bước.

Luồng uy lăng đáng sợ chỉ thuộc về Long Thần Vực này, được gọi là long khí.

Chín Long Thần, bốn mươi ba Long Quân, ba trăm lẻ tám Chủ Long, cùng với Long Hoàng tối cao.

Đó chính là Long Thần Giới... tồn tại tối cao ở bốn phương Thần Vực, trong không gian hỗn độn.

Không thể địch nổi, không thể lay chuyển.

Sự cường đại của một Vương Giới, nhân tố quan trọng nhất chính là truyền thừa bất diệt.

Nhưng Long Thần Giới không nằm trong số đó.

Bởi vì thứ nó dựa vào chỉ là truyền thừa huyết mạch!

Vạn linh không bì được với thân rồng, tuổi thọ trường thọ, mang trong mình huyết mạch mỏng manh của Long Thần thượng cổ. Cho dù truyền thừa của chúng bị hủy diệt, chúng vẫn là tồn tại tối cao, nghiền ép tất cả các chủng tộc và Vương Giới khác.

Rồng là chúa tể vạn linh, điều này vĩnh viễn không ai có thể nghi ngờ.

Trung tâm của Long Thần Vực, long khí nơi đây đã dày đặc đến mức đủ để dễ dàng phá hủy ý chí của bất kỳ sinh linh nào. Nếu tu vi hoặc linh hồn không đủ cường đại, đừng nói là bước vào, ngay cả việc đứng thẳng lưng cũng không thể làm được.

Lúc này, một bóng người cao lớn từ trên không hạ xuống, chậm rãi đi về phía đại điện phía trước.

Hắn cao chín thước, mái tóc dài màu lam tro, tay phủ lớp vảy màu tro nhạt, đôi mắt màu lam sẫm như ẩn chứa cả một thế giới mênh mông.

Khi hắn hạ xuống, long khí trong không gian xung quanh không còn uy lăng, toàn bộ long vệ hai bên đều quỳ xuống bái lạy:

- Cung nghênh Long Thần.

Nam tử tóc xanh không nói một lời, bước chân thong thả, cho đến khi đi xa, các long vệ vẫn cúi đầu quỳ lạy, vô cùng kính sợ.

Thương Chi Long Thần, đứng đầu trong chín Long Thần của Long Thần Giới, một tồn tại siêu nhiên chỉ đứng sau Long Hoàng của bộ tộc Long Thần, đủ tư cách ngang hàng với các Thần Đế của những Vương Giới khác.

Bước vào trong điện, trước mắt hắn lóe lên, xuất hiện một nam tử đang đưa lưng về phía mình.

Ở Long Thần Vực tràn ngập long khí vô thượng này, trên người nam tử trước mắt lại không hề có chút khí tức nào. Hắn mặc áo trắng tóc đen, thân cao tám thước, về hình thể hoàn toàn không khác gì nhân loại.

Thương Chi Long Thần quỳ một gối xuống, không nói gì, nhưng trong đôi mắt màu xanh sẫm lại lộ rõ vẻ kính cẩn.

- Thương, ngươi đến rồi.

Nam tử thong thả xoay người, đó là một khuôn mặt vô cùng anh tuấn, nhưng lại khiến người ta nhìn mà sinh lòng kính sợ. Nhất là đôi mắt của hắn, tựa như mặt trời trên trời cao, phóng ra thần quang tang thương như đã lưu chuyển vô tận.

Long Hoàng!

Thương Chi Long Thần đứng dậy, nói:

- Trên đường trở về, ta nghe được một chuyện khá thú vị.

- Là chuyện về Trụ Thiên ở Đông Vực sao?

Long Bạch thản nhiên nói.

Thương Chi Long Thần nói:

- Không sai, Long Hoàng quả nhiên đã sớm biết. Ta chỉ hơi ngạc nhiên, với tác phong của Trụ Thiên, lại có thể làm ra chuyện ngầm hạ độc thủ như vậy, còn bị người ta nắm được bằng chứng, thật sự có chút buồn cười.

- Ta càng tò mò hơn, Trụ Thiên Thần Đế vốn không dung thứ hắc ám nhất, tại sao lại muốn lặng lẽ đưa con trai đến Bắc Thần Vực. Chẳng lẽ đúng như lời đồn, năm đó đứa con trai này của Trụ Thiên Thần Đế đã bị biến thành ma nhân?

Long Hoàng liếc nhìn hắn, nói:

- Ngươi ngắt ngang chuyến đi đến Thái Sơ Thần Cảnh, vội vã trở về như vậy, chắc chắn không phải vì mấy chuyện vặt vãnh bên ngoài này, đúng không?

Thần quang trong mắt Thương Chi Long Thần thu lại, giọng nói cũng trầm xuống:

- Ta ở Thái Sơ Thần Cảnh, đã cảm nhận được khí tức của Long Hậu.

- Ngươi nói cái gì!?

Bốn chữ vừa thốt ra, tựa như sấm sét nổ vang, trong khoảnh khắc đó long khí mất kiểm soát khiến mái tóc dài của Thương Chi Long Thần đột nhiên dựng đứng, sóng khí xung quanh bị đẩy bật ra, các long vệ ở phía ngoài đại điện xa xa trước mắt tối sầm, thân thể loạng choạng, suýt chút nữa ngất đi.

“...” Mái tóc dài của Thương Chi Long Thần chậm rãi buông xuống, nhưng chân mày lại cau chặt, kinh ngạc vì sao phản ứng của Long Hoàng lại kịch liệt đến thế.

Sau khoảnh khắc thất thố, trong nháy mắt tiếp theo khí tức của Long Hoàng lại trở về bình lặng, hắn nhàn nhạt nói:

- Không thể nào. Những năm này Long Hậu của ta vẫn luôn bế quan ở Luân Hồi Cấm Địa, hơn nữa cần bế quan ít nhất ngàn năm... hoặc là vạn năm, sao có thể xuất hiện ở Thái Sơ Thần Cảnh được.

Sự biến đổi cảm xúc kịch liệt và luồng long khí mất kiểm soát vừa rồi, tuy chỉ trong chớp mắt nhưng đã khiến trong lòng Thương Chi Long Thần chấn động thật lâu.

Đây là Long Hoàng!

Trong suốt hai mươi vạn năm, đây là lần đầu tiên hắn thấy Long Hoàng có thái độ như vậy... chỉ vì nghe được rằng hắn cảm nhận được khí tức của Long Hậu ở Thái Sơ Thần Cảnh?

Không nhiều lời nữa, Thương Chi Long Thần chậm rãi giơ tay, trong tay là một kết giới ngăn cách rất nhỏ.

Kết giới vỡ ra, xuất hiện trong lòng bàn tay của Thương Chi Long Thần là một nắm đất màu trắng xám. Người từng đến Thái Sơ Thần Cảnh đều có thể dễ dàng nhận ra đây là đất cổ xám trắng của Thái Sơ Thần Cảnh, mỗi một hạt bụi đều lay động khí tức viễn cổ đặc trưng.

Mà trong khí tức viễn cổ này, lại ẩn chứa từng luồng nhàn nhạt... Quang Minh huyền lực!

Đôi mắt của Long Bạch chậm rãi nheo lại... Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã nhận ra đây là khí tức quang minh đến từ Thần Hi!

Hắn vĩnh viễn, vĩnh viễn, cho dù đến chết cũng không thể nào nhận sai.

Đây là khí tức của Thần Hi, sau mấy năm... mấy năm dài đằng đẵng nhất trong cuộc đời hắn, lại một lần nữa xuất hiện trong sinh mệnh của hắn.

Dưới ánh mắt ngày càng kinh hãi của Thương Chi Long Thần, bàn tay Long Bạch chậm rãi nâng lên, từng chút một, tiến gần đến nắm đất cổ thái sơ đang tỏa ra khí tức của Thần Hi, mỗi một ngón tay đều đang run rẩy rất nhẹ.

Nhưng đột nhiên, hắn xoay người lại, bàn tay nhanh chóng thu về, một lần nữa thả lỏng, tất cả thần sắc trên mặt cũng quay về bình thản.

Hắn xoay người, vô cùng bình thản nói:

- Thương, ngươi phát hiện ra nó ở đâu?

Thương Chi Long Thần đè nén sự kinh hãi trong lòng, bình tĩnh đáp lại:

- Thái Sơ Nam Cảnh, trong khu rừng nham thạch vô tận của rừng di tích cổ.

- ... Có bị người khác phát hiện không?

Thương Chi Long Thần trả lời không chút do dự:

- Không có. Rừng di tích cổ vốn không phải nơi người thường có thể đến gần. Mà luồng khí tức Quang Minh đến từ Long Hậu này cực kỳ nhạt, ngoài Long Hoàng và các Long Thần ra, không thể nào bị người khác nhận ra.

Sau một hồi im lặng đáng kể, Long Hoàng cất giọng trầm thấp:

- Chuyện này không được để cho bất kỳ ai biết... chính ngươi, cũng phải hoàn toàn quên đi.

Thương Chi Long Thần lên tiếng đáp:

- Vâng. Thương đã quên hết tất cả.

Chấn động trong lòng hắn còn kịch liệt hơn lúc nãy gấp mấy chục lần.

Long Bạch lại lên tiếng:

- Thay ta truyền lệnh, ta cần bế quan mấy tháng... hoặc mấy năm. Trước khi ta chủ động xuất quan, dù là chuyện lớn đến đâu cũng không được quấy rầy.

Đối với Long Thần Giới mà nói, trừ phi dị đoan tầm cỡ Kiếp Thiên Ma Đế tái hiện, bằng không trên đời này cũng sẽ không tồn tại cái gọi là “chuyện lớn đến đâu” nữa.

Bởi vì Long Thần Giới là trời, mà Long Hoàng còn là trời trên cả trời.

- Vâng, vậy Thương đi truyền lệnh.

Khom người thi lễ, Thương Chi Long Thần một lần nữa phủ kết giới lên nắm đất trong tay, đặt ở sau lưng Long Hoàng, sau đó xoay người rời đi... không hề hỏi nửa lời về nguyên do.

Rời khỏi đại điện, long mi của Thương Chi Long Thần nhíu lại thật sâu.

Hắn biết, Long Hoàng “bế quan” là giả, rất có thể Long Hoàng muốn đích thân đến Thái Sơ Thần Cảnh.

Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh kết giới ngăn cách do chính tay Long Hoàng bày ra bên ngoài Luân Hồi Cấm Địa... sau đó lại không dám tiếp tục suy nghĩ thêm nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!