Tin tức hơn mười tinh giới ở biên giới phía bắc bị ma nhân đánh vào vừa mới truyền ra, tai họa đáng sợ hơn đã đột nhiên ập xuống toàn bộ biên giới phía bắc của Đông Thần Vực.
Bầu trời tràn ngập hắc ám, sấm sét vang rền, vô số huyền chu hắc ám nhanh chóng tiếp cận từng tinh giới, sau đó trút xuống hằng hà sa số ma nhân.
Ma nhân nhiều như mưa rào trút xuống.
Sự khủng bố và hung tàn theo đó phủ dưới màn đêm, giống như từng lưỡi đao đẫm máu sắc bén, tàn nhẫn đâm thủng vô số sinh mệnh và phòng tuyến của huyền giả Đông Vực.
Sách lược mà Trì Vũ Thập chấp hành vô cùng đơn giản và tàn bạo.
Lấy tinh giới trung vị áp chế tinh giới hạ vị, lấy tinh giới thượng vị áp chế tinh giới trung vị.
Sau đó lấy vạn linh của tinh giới trung vị và hạ vị làm con tin, để kiềm chế các tinh giới thượng vị... vốn không cần phải đối đầu trực diện với chúng.
Ti tiện? Vô sỉ? Tàn nhẫn? Mất hết nhân tính?
Đây chẳng phải là cái mác mà ba phương Thần Vực đã gán cho Bắc Thần Vực hay sao!
Sao có thể không thuận theo ý muốn của bọn họ được!
Mỗi một chiếc huyền chu hắc ám đánh xuống đều nhắm thẳng vào tông môn Giới Vương.
Hủy đi trung tâm này, là có thể dễ dàng đóng băng ý chí của toàn giới.
Những cuộc ác chiến thảm khốc không ngừng diễn ra đồng thời trên hơn một trăm tinh giới ở biên giới phía bắc Đông Vực. Mảnh đất vốn yên bình trong khoảnh khắc đã máu chảy thành sông, xương chất thành núi.
Mà phía trên chiến trường, vô số huyền chu hắc ám vẫn liên tục bay về phía sâu trong Đông Thần Vực, dường như vô tận, càng khiến cho các huyền giả Đông Vực đang sợ hãi trên chiến trường thêm run rẩy.
Ngày hôm ấy, ác mộng đột nhiên giáng xuống.
Mảnh đất quen thuộc hóa thành biển máu đặc quánh trong tầm mắt.
Đồng môn một khắc trước còn vui vẻ cười nói, giờ đã thây nằm khắp chốn.
Hắc ám bao trùm không trung, sinh mệnh bên cạnh dần lụi tắt, huyền trận bị hủy diệt, tông môn sụp đổ, sự chống cự của bọn họ ngày càng vô lực, cuối cùng chỉ còn lại tuyệt vọng vô biên...
Càng ngày càng nhiều người quỳ xuống trong tuyệt vọng... quỳ gối trước những ma nhân mà họ từng khinh miệt, hèn mọn và căm ghét, mặc cho đối phương giam cầm họ vào lồng giam hắc ám.
Đầu hàng ma nhân sẽ mất hết tôn nghiêm, nhưng ít ra còn giữ được mạng sống.
Ma nhân đột ngột xâm nhập vào thế giới của họ hoàn toàn khác xa với những gì họ từng biết! Hoàn toàn khác!
Trước kia, ma nhân mà họ gặp phải đều là con mồi chờ bị làm thịt.
Lần đầu tiên họ biết được, thì ra những ma nhân bị Hắc Ám huyền khí bao bọc lại đáng sợ đến thế.
Một tông môn khổng lồ có nền tảng mấy vạn năm bị san bằng chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi, một gia tộc có nội tình trăm đời bị nhổ tận gốc trong khoảnh khắc... Dần dần, toàn bộ trung tâm của các tinh giới đều bị hắc ám giẫm đạp và khống chế.
Khi tông môn Giới Vương bị phá diệt, bầu trời càng lúc càng u ám, những huyền giả còn chưa bị tiếp cận đã ngừng bước tiến đến trợ giúp, sau đó tất cả đều tán loạn bỏ chạy... thậm chí cả tộc, cả tông đều tháo chạy.
Một ngày, mười hai canh giờ ngắn đến đáng sợ, biên giới phía bắc Đông Thần Vực, gần hai trăm tinh giới hoàn toàn bị chiếm đóng.
Thế nhưng, mười hai canh giờ đó gần như chỉ mới là khởi đầu.
Đông Thần Vực có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, Bắc Thần Vực lần này đã dốc toàn bộ lực lượng theo đúng nghĩa đen.
Bởi vì Bắc Thần Vực của bọn họ không cần phòng thủ! Vĩnh viễn không cần lo lắng hậu phương bị tập kích.
Không còn gì để lo sợ, chỉ có ác ma bùng nổ với cơn phẫn nộ, oán hận trăm vạn năm và chiến ý vô tận, Đông Thần Vực sẽ tự mình cảm nhận và gánh chịu sự khủng bố đó.
Giới Hàn Quỳ, Thiên Cô Hộc một chân dẫm lên phế tích của Tiên phủ Hàn Quỳ, xung quanh hắn là từng đám huyền giả Đông Vực bị phong tỏa trong lồng giam hắc ám, càng lúc càng đông, nối thành một biển người không thấy bến bờ.
Ánh mắt nhìn xuống chúng sinh của Thiên Cô Hộc di chuyển, hướng về phía nam.
Lúc này, một chiếc huyền hạm khổng lồ từ phía nam bay tới cực nhanh, mang theo một luồng khí tức vô cùng mênh mông.
Mà chiếc huyền hạm này lại phóng thích ra uy thế đáng sợ thuộc về một tinh giới thượng vị.
Huyền hạm lơ lửng giữa không trung, một Giới Vương thượng vị mặc áo lam hiện thân, phóng ra uy áp Thần Chủ kinh thiên động địa.
Đại Giới Vương của Giới Tinh La – La Xuyên Vân!
Phía sau, trăm vạn huyền giả cường đại nối đuôi nhau xuất hiện, nhanh chóng bày ra một đại trận tấn công.
Giới Tinh La, là tinh giới thượng vị gần nơi này nhất, sự xuất hiện của họ có thể nói là hết sức bình thường.
La Xuyên Vân đưa đôi mắt uy nghiêm quét xuống phía dưới, chân mày nhíu chặt. Ma nhân trong tầm mắt hắn có khí tức cường thịnh, vượt xa nhận thức của hắn về ma nhân, rõ ràng không ở trong bóng tối mà lại không hề có chút suy yếu nào.
Hận ý lộ ra trong mắt vài ma nhân, sát khí tỏa ra trên người khiến hắn cũng phải kinh hãi.
Khi linh giác của hắn lướt qua Thiên Cô Hộc, con ngươi chợt co rút lại.
Thiên Cô Hộc chắp hai tay sau lưng, vẫn chưa xuất kiếm:
- Tinh La Giới Vương, đã chờ lâu. Nhưng ta khuyên ngươi tốt nhất đừng ra tay, nếu không...
Hắn chỉ tay vào đám con tin trong lồng giam hắc ám phía dưới:
- Vô số nợ máu này đều sẽ do ngươi gánh vác!
Tinh La Giới Vương cười lạnh:
- Ha! Lũ ma nhân các ngươi lại dám cuồng ngôn trước mặt bản vương!
Huyền khí trên người hắn bùng nổ, một bước tiến lên.
Nhưng chính một bước này, hắn lại thấy nụ cười dữ tợn hiện lên trên mặt Thiên Cô Hộc.
Rầm!!
Hắc ám vỡ nát, biển người phía dưới xuất hiện một lỗ hổng máu, hơn mười vạn người tan xương nát thịt.
- Ngươi!!!
Toàn thân La Xuyên Vân cứng đờ, sắc mặt đột biến.
Trong mắt một Giới Vương thượng vị, tính mạng của phàm linh thấp hèn như cỏ rác. Cả đời này, số sinh linh mà hắn tự tay đồ sát, cả trong sáng lẫn ngoài tối, sợ rằng cũng không chỉ dừng ở con số đó.
Nhưng dưới lập trường giữa Đông Thần Vực và Bắc Thần Vực, giữa chính đạo và ma nhân, những người này vì một bước tiến của hắn mà mất mạng, không nghi ngờ gì sẽ bị tính hết lên đầu hắn... rất có thể cả đời cũng không xóa sạch được.
Tiếng kêu thảm thiết và sợ hãi lan tràn trong tuyết vực nhuốm máu, kéo dài ngàn dặm, khiến các huyền giả của Giới Tinh La đều da đầu tê dại.
Trong mắt Thiên Cô Hộc không có một chút thương xót hay bất nhẫn, chỉ có sự khoái trá gần như vặn vẹo:
- Cứ thỏa sức gào thét đi, muốn trách, hãy trách Trụ Thiên Thần Giới! Chúng ta vốn đã cam chịu bị vây khốn ở Bắc Vực, thế mà Trụ Thiên Thần Giới còn muốn hủy diệt tinh giới của chúng ta, đuổi tận giết tuyệt chúng ta!
- Đã ép chúng ta đến đường cùng, vậy cũng đừng trách chúng ta phản kháng!
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Tinh La Giới Vương:
- Ngươi chắc chắn muốn thay Trụ Thiên Thần Giới gánh vác toàn bộ nợ máu của tinh giới này sao, hả?
Nhìn đám đông vô tận phía dưới, hai tay Tinh La Giới Vương run lên... Lời của Thiên Cô Hộc không nghi ngờ gì đang nhắc nhở hắn một cách sâu sắc rằng, chính Trụ Thiên Thần Giới vì oán hận cá nhân mà hủy diệt tinh giới của Bắc Thần Vực trước, tất cả những gì trước mắt đều do Trụ Thiên Thần Giới gây ra.
Như vậy, Trụ Thiên Thần Giới nhất định sẽ ra tay, cũng bắt buộc phải ra tay!
Những ma nhân rơi vào tuyệt địa báo thù này rõ ràng không có ý định tấn công tinh giới thượng vị, cớ gì bọn họ phải đến gánh nợ thay Trụ Thiên Thần Giới!
Trong lòng đã có ý định thoái lui, nhưng đã đến đây, nếu cứ thế rút đi, chắc chắn sẽ vô cùng mất mặt và tổn hại tôn nghiêm.
Lúc này, truyền âm ngọc của hắn rung lên kịch liệt, sau đó một giọng nói hoảng sợ vang lên trong đầu hắn:
- Tông chủ! Có ma nhân xâm nhập! Đã đến chủ thành! Kết giới hộ thành đang bị công kích, mau trở về chi viện!
Tinh La Giới Vương lập tức kinh hãi. Phía trước, Thiên Cô Hộc đã lộ ra nụ cười lạnh:
- Chúng ta làm vậy chỉ để ép Trụ Thiên đền tội, nếu chỉ thuần túy tiết hận, những kẻ này đã sớm bị tàn sát sạch sẽ.
- Chỉ cần các tông môn thượng vị ngoan ngoãn ở yên trong nhà, đôi bên chúng ta đều bình an vô sự. Nhưng nếu dám bán mạng thay Trụ Thiên... vậy đừng trách chúng ta tận diệt!
Sắc mặt Tinh La Giới Vương biến đổi, khí tức trên người thu lại, trầm giọng nói:
- Kêu người của các ngươi lập tức rời khỏi Giới Tinh La, ta lấy danh dự Tinh La Giới Vương La Xuyên Vân cam đoan sẽ lập tức rút lui, tuyệt đối không nhúng tay.
Con người đều ích kỷ, nhất là khi đối mặt với món nợ đã có chủ.
Thái độ của Tinh La Giới Vương hiện giờ cũng đúng như kết quả mà Trì Vũ Thập và Thiên Diệp Ảnh Nhi đã tính toán từ trước.
Cùng chung kẻ địch, mới có thể đồng lòng căm phẫn.
Nhưng đây là chuyện Trụ Thiên gây ra... Vậy nên để Trụ Thiên đi trước! Bọn họ có thể bình an vô sự, cớ gì phải hy sinh bán mạng vì nó!
Thiên Cô Hộc cười nhẹ, rồi nụ cười của hắn chợt cứng lại, giọng nói cũng đột nhiên trở nên trầm thấp:
- Rất tốt, một lựa chọn sáng suốt. Ngươi vừa nói ngươi tên là gì nhỉ?
“?” Tinh La Giới Vương nhíu mày, sau đó ngạo nghễ nói:
- Tinh La Giới Vương, La Xuyên Vân.
Thiên Cô Hộc nở nụ cười, rồi lẩm bẩm một tiếng âm trầm như vực sâu:
- A, một cái tên đại bất kính như vậy, vẫn nên diệt đi!
Ong...
Kiếm Hoàng Thiên vừa rút khỏi vỏ, trong chớp mắt, lực lượng Thần Chủ cấp tám mang theo uy thế Diêm Ma quét ngang thiên địa. Các huyền giả Giới Tinh La đến chi viện, bao gồm cả La Xuyên Vân, tất cả đều tái mét mặt mày.
- Ngươi... ngươi!
Trái tim, con ngươi của La Xuyên Vân đồng loạt co rút.
Lúc đến đây, hắn đã nhận ra khí tức Thần Chủ trên người Thiên Cô Hộc, tuy kinh ngạc nhưng không mất đi sự ngạo nghễ.
Nhưng giờ phút này, ma uy khiến hắn hoàn toàn nghẹt thở, thân thể như muốn vỡ vụn kia đang nói cho hắn biết, nam tử trẻ tuổi trước mắt có tu vi ít nhất còn trên hắn nửa đại cảnh giới, rất có thể là một Thần Chủ hậu kỳ đứng trên đỉnh huyền đạo đương thời!
Cảnh giới Thần Chủ, mỗi bước là một tầng trời. Hắn, một Thần Chủ cảnh cấp hai, cách Thiên Cô Hộc ít nhất sáu tầng trời!
Nếu hắn đi chi viện cho tinh giới trung vị khác bị tinh giới thượng vị Bắc Vực khống chế, có lẽ đã có thể bình yên trở ra, nhưng hắn lại cố tình đến Giới Hàn Quỳ, còn cố tình báo ra cái tên vô tội của mình.
- Đi... mau đi!!
Đối mặt với sát ý thấu xương, La Xuyên Vân gầm lên một tiếng, trực tiếp từ bỏ huyền hạm, xoay người bỏ chạy.
Nhưng phía sau hắn, nanh vuốt hắc ám đã theo sát, tuyệt tình kéo hắn về phía vực sâu tử vong.
Một màn tương tự lại diễn ra ở phần lớn các tinh giới trung vị và hạ vị bị Bắc Thần Vực công phá.
Vạn linh làm con tin, chính đạo bị ép buộc, lý do báo thù Trụ Thiên...
Không xâm phạm tinh giới thượng vị, nhưng nếu tinh giới thượng vị nhúng tay, nhất định sẽ tấn công tận sào huyệt...
Cuộc tấn công của Bắc Vực sẽ kéo dài cho đến khi Trụ Thiên đền tội.
Khi từng tinh giới hạ vị và trung vị bị ma nhân công phá chiếm cứ, những lời đồn này nhanh chóng lan truyền ở Đông Thần Vực, cho đến Tây Thần Vực và Nam Thần Vực.
Ma nhân Bắc Vực quả nhiên không động đến tinh giới thượng vị, nhưng các tinh giới thượng vị đều người người bất an. Bọn họ chờ đợi Trụ Thiên Thần Giới tỏ thái độ và giải quyết, không ai muốn vô duyên vô cớ gánh nợ máu và bán mạng thay Trụ Thiên Thần Giới.
Dưới bản năng ích kỷ của con người... Bọn họ trầm mặc kéo dài một khắc, hắc ám sẽ xâm nhập thêm một phần với tốc độ kinh hoàng.
Đặc biệt, không ai biết rằng, một quân cờ bí mật đã lặng lẽ xâm nhập trong hỗn loạn và tai họa.
Sự kính ngưỡng và tán tụng trước kia dành cho Trụ Thiên Thần Giới, những lời hoan hô ca ngợi hành động “Phá hủy ba tinh giới Bắc Thần Vực”, dưới sự “báo thù” điên cuồng của Bắc Thần Vực, dưới tai họa hắc ám đột ngột bao phủ, dần dần biến thành oán trách, chỉ trích và chửi rủa.
----
Tây Thần Vực, Long Thần Giới.
- Hôi Tẫn đại nhân, biên giới đông bắc truyền đến tin tức, phương bắc Đông Thần Vực đột nhiên bị ma nhân Bắc Thần Vực xâm nhập quy mô lớn, nghe nói lượng lớn tinh giới hạ vị và trung vị đã bị ma nhân chiếm cứ... nguyên nhân là để trả thù việc Trụ Thiên Giới hủy diệt ba tinh giới của bọn họ lúc trước.
- Ha ha ha ha.
Trên chiếc ghế rộng lớn, một bóng người cao lớn ngồi nghiêng, hắn có mái tóc dài màu xám bạc, gương mặt tà dị như được tạc bằng kiếm, ngay cả đôi mắt cũng mang một màu xám trắng kỳ dị.
Long Thần hạng nhất của Long Thần Giới – Long Thần Hôi Tẫn.
Cũng là long thần có tính tình ngạo mạn kiêu ngạo nhất trong chín vị long thần.
Hắn cười lạnh một tiếng, cất giọng trào phúng:
- Đám ma nhân đáng thương kia cứ để chúng tự sinh tự diệt trong lồng là được. Lũ ngu xuẩn ở Đông Thần Vực lại cứ thích đi chọc vào, chẳng lẽ chúng không biết chó cùng rứt giậu sao.
- Hôi Tẫn đại nhân, chúng ta có cần ra tay áp chế không?
Long Thần Hôi Tẫn lại đột nhiên hỏi:
- Ra tay? Áp chế? Lũ ma nhân đó có bước vào Tây Thần Vực không?
- Không hề. Thuộc hạ đã cố ý quan sát, chúng đều tránh xa đường biên giới với Tây Thần Vực. Cho chúng thêm hai lá gan cũng không dám đến gần Tây Thần Vực của chúng ta.
Long mục của Long Thần Hôi Tẫn liếc xéo:
- Vậy tại sao phải ra tay! Trách nhiệm của chúng ta không phải là đi chùi đít cho đám ngu xuẩn ở Đông Thần Vực. Tự mình gây ra chuyện, vậy tự đi mà dọn dẹp cho sạch sẽ.
Đôi mắt Long Thần Hôi Tẫn híp lại:
- Nhưng mà, chuyện này vẫn cần phải thông báo cho Long Hoàng một tiếng.
- Không cần.
Một giọng nói lạnh nhạt mà bình tĩnh truyền đến, Long Thần Thương Chi chậm rãi bước vào, nói:
- Long Hoàng vừa mới bế quan, ít nhất sẽ kéo dài mấy tháng, đã phân phó không được quấy rầy vì bất cứ chuyện gì, huống hồ chỉ là chuyện nhỏ bên ngoài này.
Long Thần Hôi Tẫn dâng lên hứng thú:
- Bế quan? Tại sao Long Hoàng lại đột nhiên có nhã hứng như vậy? Từ mười hai vạn năm trước, tu vi của ngài ấy đã là cực hạn đương thời rồi, bế quan mấy tháng thì có tác dụng gì chứ?
- Chuyện này, đợi sau khi Long Hoàng “xuất quan”, ngươi tốt nhất không nên truy hỏi.
Long Thần Thương Chi liếc nhìn hắn với ánh mắt cảnh cáo, rồi xoay người rời đi.
Về phần Bắc Thần Vực đột nhiên xâm nhập Đông Thần Vực trên quy mô lớn, hắn ngược lại chẳng hề để tâm.
Trụ Thiên Thần Giới gây họa, liên quan gì đến Long Thần Giới của hắn!
Trận chiến này, ma nhân Bắc Thần Vực chắc chắn sẽ bị tiêu diệt hết, Đông Thần Vực cũng sẽ tổn thất nặng nề... Thân là long thần của Tây Thần Vực, hắn rất vui khi được chứng kiến kết cục “đôi bên cùng có lợi” này.