Bắc Thần Vực ăn mòn Đông Thần Vực, giống như một trận ôn dịch có thanh thế.
Sự yên ổn đã lâu cùng với thái độ miệt thị vĩnh viễn đối với Bắc Thần Vực khiến cho huyền giả của Đông Thần Vực khi đột nhiên nghe tin ma nhân Bắc Vực xâm nhập, sẽ không hề có suy nghĩ gì gọi là “tai họa ngập đầu”.
Mà các tinh giới thượng vị, vốn nên là chủ lực chiến đấu, lại vì bản thân không bị ăn mòn nên dĩ nhiên bo bo giữ mình, chờ đợi Trụ Thiên Thần Giới, “kẻ khởi xướng” của tất cả mọi chuyện, đứng ra giải quyết, tuyệt đối không muốn làm “kẻ coi tiền như rác” mà tự hao tổn sức lực vô ích.
Thế nhưng, khi trận “ôn dịch” hắc ám này lấy tốc độ nhanh mạnh tuyệt luân xâm nhập đến trái tim của Đông Thần Vực, bọn họ có phản ứng lại, e rằng đã không còn kịp nữa.
----
Nam Thần Vực, Nam Minh Thần Giới.
Tin tức truyền đến, Nam Minh Thần Đế chậm rãi đứng dậy, trong mắt lóe lên quang mang kỳ lạ.
- Hai ngày ngắn ngủi, biên giới phía bắc của Đông Thần Vực đã bị ma nhân chiếm cứ hơn hai trăm tinh giới, quả thực giống như một bầy chó điên mất trí.
Người nói chuyện một thân áo bạc, ánh mắt âm u sát khí.
Người này tên Nam Phi Hồng, là “Bắc Ngục Minh Vương” trong bốn minh vương của Nam Minh.
- Nhưng mà những tinh giới này đều là tinh giới trung vị và hạ vị, tính ra cũng không hao tổn gì lớn lắm. Nhưng nghe nói các tinh giới bị ma nhân xâm chiếm đều máu nhuộm nửa giới, mà món nợ máu này...
Bắc Ngục Minh Vương cười khẩy một tiếng đầy trào phúng:
- E rằng phải do Trụ Thiên gánh vác toàn bộ.
- Hiện giờ, chỉ cần Trụ Thiên phất cờ hiệu, tổ chức các tinh giới thượng vị phản công, tàn sát hết đám ma nhân điên cuồng này chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng thanh danh của Trụ Thiên, e rằng vì chuyện này mà hao tổn không ít.
Bắc Ngục Minh Vương vừa nói xong, đã thấy Nam Minh Thần Đế vẫn luôn tỏ vẻ trầm ngâm, nhất thời hỏi:
- Vương thượng, chẳng lẽ người cảm thấy chuyện này có điều khuất tất?
Nam Minh Thần Đế ngước mắt, sau đó cúi đầu nở nụ cười:
- Theo bổn vương đến Đông Thần Vực.
Bắc Ngục Minh Vương nhíu mày:
- Chẳng lẽ vương thượng định... ra tay tương trợ?
Với sự hiểu biết của hắn về Nam Minh Thần Đế, cục diện trước mắt, điều mà Nam Minh Thần Đế không thể nào làm nhất chính là hỗ trợ Đông Thần Vực, thậm chí còn ước gì Đông Thần Vực bị tai họa giày vò đến nửa tàn nửa phế.
Nam Minh Thần Đế nói:
- Trụ Thiên Thần Đế muốn mau chóng dẹp yên trận ma nhân bạo loạn này, giảm tổn thất xuống mức thấp nhất, rất có thể sẽ cầu xin Phạm Đế, Nguyệt Thần và Tinh Thần giúp đỡ... Cơ hội tốt vạn năm khó gặp này.
Bắc Ngục Minh Vương càng không hiểu, tiến lên một bước, dùng giọng nói cực thấp nói:
- Cơ hội? Ngô vương định...
- Không cần hỏi nhiều.
Nam Minh Thần Đế đảo mắt nhìn về phía bắc, sau đó chân mày đột nhiên chau lại.
- Cơ hội lần này, dường như đến cũng thật trùng hợp.
Hắn ngửi thấy mùi bất thường, nhưng trên đời này, không gì có thể vượt qua được sức hấp dẫn của “Bất tử”.
Nam Minh Thần Đế cười lạnh:
- Hiếm khi cam nguyện làm thương một lần, vậy thì làm cho triệt để một chút đi!
Khi lẩm bẩm, trong mắt hắn thoáng hiện sát khí.
Hắn có cam nguyện hay không là một chuyện, nhưng kẻ dám coi hắn là thương mà dùng... sao hắn có thể để đối phương được yên ổn!
----
Đông Thần Vực, Nguyệt Thần Giới.
Dao Nguyệt, Liên Nguyệt, Cẩn Nguyệt đều cung kính bái trước màn trướng màu xanh nhạt, bẩm báo tình hình hỗn loạn ở phương bắc cho Nguyệt Thần Đế.
Thời gian mới trôi qua không bao lâu, số tinh giới bị ma nhân xâm chiếm đã lên tới ba trăm, tốc độ cực nhanh, khiến không ai có thể không kinh hãi.
Sau màn trướng, Nguyệt Thần Đế chậm rãi nói:
- Tự hủy tinh giới để giá họa cho Trụ Thiên, lấy cớ báo thù mà sấm sét công phá các tinh giới trung vị và hạ vị, sau đó lấy vạn linh làm con tin, cũng không chủ động đụng chạm đến tinh giới thượng vị, khiến các tinh giới thượng vị đều vin vào cớ “Trụ Thiên” là đầu sỏ gây nên, không muốn tự tổn hại mình để đi cứu những tinh giới trung, hạ vị mà bọn họ vốn xem thường.
- Đối mặt với ma nhân, chiến tuyến vốn nên dễ dàng kết thành, lại sụp đổ ngay từ đầu.
- Có thể đùa bỡn lòng người đến cảnh giới như thế, chắc hẳn là bút tích của Ma Hậu Bắc Vực kia.
Dao Nguyệt không hiểu:
- Giá họa? Nhưng mà, thần đã xác nhận nhiều lần, bên trong hình ảnh kia thật sự là Đỉnh Hoàn Hư không thể nghi ngờ.
- Liên Nguyệt.
Nguyệt Thần Đế nói.
Liên Nguyệt gật đầu, thuật lại:
- Dạ. Hai năm trước, trong Thái Sơ Thần Cảnh, nơi Thái Ngần Tôn Giả ngã xuống, ta đã tìm thấy khí tức sức mạnh của Đỉnh Hoàn Hư. Chắc là khi đó Đỉnh Hoàn Hư đã rơi vào tay Vân Triệt.
- Mà chuyện xảy ra trong Thái Sơ Thần Cảnh có liên quan đến Trụ Thanh Trần, Trụ Thiên Thần Đế không thể nào công khai ra ngoài. Người đời cũng không thể nào tin tưởng một món thần khí di lưu quan trọng như Đỉnh Hoàn Hư lại rơi vào tay Bắc Thần Vực.
- Lại có chuyện này.
Dao Nguyệt tỏ vẻ kinh sợ.
Nguyệt Thần Đế chậm rãi nói:
- Quy mô và dã tâm của ma nhân xâm nhập còn đáng sợ hơn những gì các ngươi thấy rất xa. Bọn họ nhìn như chỉ dám bắt nạt các tinh giới trung vị và hạ vị, tự xưng là chờ đợi Trụ Thiên tỏ thái độ.
- Nhưng mà, những huyền chu “chạy trốn” từ các tinh giới bị xâm chiếm mới là tai họa ngầm đáng sợ nhất.
Liên Nguyệt cau mi nhỏ lại:
- Hả? Chủ nhân đang lo lắng, ma nhân của Bắc Thần Vực thông qua huyền chu của các tinh giới này để trà trộn vào Đông Thần Vực? Điều này chắc không thể nào. Khí tức hắc ám của ma nhân rất dễ mất kiểm soát mà bại lộ, cho dù ẩn náu ở nơi sâu nhất trong huyền chu, cũng sẽ dễ dàng bị phát hiện, càng không thể nào di chuyển trên quy mô lớn.
Trầm mặc ngắn ngủi, bóng dáng sau màn trướng nhẹ nhàng nói:
- Quả nhiên, thứ nguy hiểm nhất, đáng sợ nhất trên đời này không phải là sự vô tri, mà là những thứ “vượt ngoài nhận thức”.
Ba người nhìn nhau, Dao Nguyệt nói:
- Các Nguyệt Thần, Thần Sứ đã toàn bộ ở Thành Thần Nguyệt đợi lệnh, lực lượng các cấp cũng đã chỉnh đốn và sắp xếp xong. Chỉ cần chủ nhân hạ lệnh, sẽ có thể tiến về phương bắc trấn áp bất cứ lúc nào.
Màn trướng vén lên, Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi đi ra, sau đó thân ảnh chợt ảo hóa, xuất hiện ở phía sau ba người một khoảng rất xa:
- Bổn vương sẽ tự mình đến Trụ Thiên một chuyến, trước khi trở về, bất cứ kẻ nào cũng không được vọng động.
Bước ra khỏi đế điện, bước chân của nàng đột ngột dừng lại, nói:
- Cẩn Nguyệt, Thủy Mị Âm thân mang Thần Hồn Vô Cấu, quỷ kế đa đoan, hiện giờ loạn lạc, nàng ta có khả năng sẽ nhân cơ hội bỏ chạy, trong khoảng thời gian này, ngươi tự mình đi canh chừng nàng ta.
Cẩn Nguyệt ngẩn ra, nhưng không cách nào kháng mệnh, nhẹ nhàng đáp lời:
- Dạ.
... ...
Không khí của Trụ Thiên Thần Giới quỷ dị chưa từng có.
Mỗi nửa canh giờ, tin tức ma loạn phương bắc sẽ truyền về một lần, mỗi một lần đều càng thêm kinh tâm động phách. Mà vô số âm thanh cầu cứu cũng theo tin tức hỗn loạn mà đến.
Ma nhân Bắc Vực tự xưng trận xâm nhập này chính là để báo thù Trụ Thiên, mà tất cả các giới của Đông Thần Vực đều đang chờ Trụ Thiên ra tay.
Đứa con trai yêu thương nhất vừa chết ở Bắc Thần Vực chưa đầy hai năm, còn hao tổn Man Hoang Thần Tủy cuối cùng của Đông Thần Vực, Trụ Hư Tử đau lòng chưa nguôi, hắn rõ ràng là người bị hại lớn nhất, nhưng lại đột nhiên trở thành... kẻ khởi xướng trận ma họa trời giáng này!?
Trụ Hư Tử rốt cuộc đã hiểu rõ đủ loại lời đồn đại không biết từ đâu ra cùng với màn giá họa khiến bọn họ lười để ý đến lúc trước rốt cuộc có mục đích gì.
- Giới Xích Phong đã bị chiếm đóng! Xích Phong Giới Vương đã chết, bảy phần vương tông bị hủy, ba phần đầu hàng!
- Bẩm chủ thượng, Càn Thiên, Tử Hồng đã bị công phá, chúng ta đã hạ nhiều đạo nghiêm lệnh, yêu cầu bốn đại tinh giới thượng vị gần nhất đến chi viện đoạt lại, nhưng bọn họ đều không chịu hành động!
- Chín giới Ma Kha đã toàn bộ bị ma nhân chiếm cứ...
- Bẩm chủ thượng, số lượng ma nhân Bắc Thần Vực xuất động lần này nhiều hơn ít nhất năm mươi lần so với dự đoán ngày hôm qua, rất có thể... rất có thể đây còn chưa phải là toàn bộ. Hơn nữa đã liên tục xác nhận nhiều lần, Hắc Ám huyền lực của những ma nhân này, ở Đông Thần Vực hoàn toàn không có dấu hiệu suy yếu!
- Chủ thượng, hiện giờ các tinh giới ở phương bắc đã hoàn toàn đại loạn, mỗi một khắc đều có vô số huyền giả và huyền chu điên cuồng trốn về phương nam. Trung cảnh và nam cảnh cũng bắt đầu khủng hoảng hỗn loạn ở các mức độ khác nhau.
“...”
Một bên đã có trù tính sắp đặt, một bên lại chia năm xẻ bảy.
Một bên hung hãn không sợ chết, một bên thì ai nấy đều tiếc mạng.
Đông Thần Vực yên ổn đã lâu, ai cũng không thể tưởng tượng được, khi đối mặt với kiếp nạn chân chính, lại hỗn loạn không chịu nổi đến thế.
Tin tức không ngừng truyền đến khiến sắc mặt Trụ Thiên Thần Đế vô cùng âm trầm, nhưng lại không hề mất bình tĩnh chút nào.
Phía dưới, đội ngũ Trụ Thiên mênh mông cuồn cuộn đã chỉnh đốn và sắp xếp xong, trong đó bao gồm cả sáu vị Thủ Hộ Giả.
- Chủ thượng, không thể chờ đợi thêm nữa.
Thái Vũ Tôn Giả nói.
Thêm mỗi một giây, đều sẽ có vô số huyền giả Đông Vực bị chết, mà những món nợ máu này... một nửa ghi lên đầu ma nhân Bắc Vực, nửa còn lại sẽ đổ lên đầu Trụ Thiên Thần Giới bọn họ.
Muốn vứt bỏ cũng không vứt bỏ được.
- Đã đến bao nhiêu?
Trụ Hư Tử hỏi.
Thái Vũ Tôn Giả nói:
- Trước mắt đã tới lực lượng tinh nhuệ của một trăm bốn mươi ba tinh giới thượng vị, đều do các Giới Vương dẫn dắt. Nhưng mà hơi kỳ quái chính là, Giới Thánh Vũ ở gần nhất lại trước sau không có hồi âm.
- Mặt khác, truyền tống huyền trận đã chuẩn bị xong, lực lượng tích trữ trong đó đủ để truyền tống tất cả mọi người đến biên giới phía bắc trong vòng năm lượt.
Trụ Thiên Thần Giới giỏi nhất về lực lượng không gian, cho dù không có Đỉnh Hoàn Hư, vẫn có thể cấp tốc xây dựng không gian huyền trận khoảng cách cực xa, số lượng truyền tống lại cực lớn... chỉ là sự tiêu hao chắc chắn cũng vô cùng lớn.
- Thật sự không thể chờ tiếp.
Trụ Hư Tử lẩm bẩm một tiếng, lúc này, ánh mắt của hắn chợt nhìn sang bên.
Một bóng dáng màu tím nháy mắt từ xa đến gần, nhanh đến giống như từ trong vết rách hư không bước ra, đứng ở bên cạnh Trụ Hư Tử.
- Nguyệt Thần Đế cũng đến để chỉ trích lão hủ sao?
Trụ Hư Tử thản nhiên nói.
Tuy rằng người đưa tin đều cố tình giấu giếm, nhưng hắn không cần nghĩ cũng biết, các tinh giới gặp tai họa, huyền giả Đông Vực trong cơn sợ hãi này nhất định đều đang... dùng những lời lẽ ác độc hơn cả tưởng tượng của hắn để chỉ trích, chửi rủa.
Tuy rằng có lẽ vào mấy ngày trước, những người này còn đang thật tình kính ngưỡng và dốc hết sức lực tán tụng hắn.
Đây là phản ứng quá mức bình thường, cũng là nhân tính quá mức bình thường.
Hạ Khuynh Nguyệt hờ hững cười, nói:
- Trụ Thiên ngươi đã đánh mất một Đỉnh Hoàn Hư, lại đổi lấy một cái nồi đen cực lớn, bổn vương thương hại còn không kịp, sao lại đến chỉ trích chứ?
Vẻ mặt Trụ Hư Tử thay đổi rất nhỏ, sau đó nói:
- Nguyệt Thần Đế quả nhiên mắt sáng như đuốc. Chỉ là không biết bên trong Trụ Thiên này có bao nhiêu tai mắt của Nguyệt Thần Đế.
Hạ Khuynh Nguyệt không hề có ý phủ nhận, ngược lại nói:
- Đây dường như không phải là chuyện Trụ Thiên Thần Đế nên quan tâm vào lúc này. Lúc trước ngươi khinh thường làm sáng tỏ, hiện giờ muốn làm sáng tỏ cũng không thể. Cái nồi đen này cũng chỉ có thể cõng cho chắc.
Nàng liếc nhìn đại trận phóng thích ra khí tức không gian nồng đậm ở phương xa, nguyệt mi nheo lại:
- Giới Vương của hơn một trăm tinh giới thượng vị. Không hổ là Trụ Thiên Thần Giới, cho dù bị gán cho tội danh dẫn dắt ma họa, vẫn có thể trong thời gian ngắn ngủi như thế tập kết ra lực lượng khổng lồ như vậy.
- Để bổn vương đoán thử xem, truyền tống đại trận ngươi mới xây này định đi phương nào...
Nguyệt mâu nheo lại, sau đó nói nhỏ:
- Là biên giới phía bắc Đông Vực sao?
- Không sai.
Trụ Hư Tử gật đầu.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Chuyển sạch lực lượng khổng lồ như thế đến phía sau ma nhân Bắc Vực, tiếp theo lực lượng trung bộ, nam bộ của Đông Vực một bắc một nam đẩy vào giữa, một khi trận thế thành, tất cả ma nhân xâm nhập Đông Vực sẽ trở thành cá trong chậu.
- Không hổ là Trụ Thiên Thần Đế, mấy ngày bất động, vừa động đã ngoan tuyệt như thế. Xem ra trận ma họa này sẽ nhanh chóng tan thành mây khói, bổn vương cũng không cần lo lắng thêm.
Nói xong, Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, giống như chuẩn bị rời đi.
- Nguyệt Thần Giới không chuẩn bị ra tay tương trợ sao?
Trụ Thiên Thần Đế nói.
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Trận ma họa này, trong mắt người đời là do Trụ Thiên ngươi gây nên, nếu như Trụ Thiên ngươi có thể độc lập giải quyết, vết nhơ gánh vác sau đó cũng sẽ nhẹ nhất.
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt liếc lại:
- Nhưng nếu như ma nhân cường đại đến vượt xa dự đoán trước... ở bên kia truyền tống đại trận, Nguyệt Thần Giới chúng ta sẽ lập tức ra tay. Nghĩ đến, Thiên Diệp Phạm Thiên kia cũng cho là thế.
- Nhưng mà tin tức khắp nơi đều đã lặp lại xác nhận, Bắc Thần Vực xuất động lượng lớn lực lượng tinh giới thượng vị và trung vị, nhưng không hề có dấu vết ba Vương giới kia hiện thân, dù sao chúa tể đều sợ chết, sao có can đảm tự mình hiện thân bên ngoài Bắc Vực. E rằng Nguyệt Thần Giới và Phạm Đế Thần Giới chúng ta không có cơ hội “nhúng tay” rồi.
Lời nói giống như suy nghĩ vì Trụ Thiên, để nắm lấy công lao một mình, giảm bớt vết nhơ.
Thật ra... cho dù Nguyệt Thần hay Phạm Đế đều không muốn hao tổn lực lượng của mình.
- Haizz.
Trụ Thiên Thần Đế thở dài một tiếng.
Hồi tưởng lại năm đó, hắn quyết định mang theo Trụ Thanh Trần đi tới Bắc Thần Vực... đã hoàn toàn rơi vào sự đùa bỡn của Trì Vũ Thập.
Hạ Khuynh Nguyệt rời đi, Trụ Hư Tử cũng không chờ các tinh giới thượng vị vẫn chưa hồi âm, nói:
- Chuẩn bị truyền tống!
- Thái Vũ, ngươi lưu lại trấn thủ.
- Dạ.
Thái Vũ Tôn Giả lĩnh mệnh.
Một nam tử trẻ tuổi áo trắng, mày kiếm mắt sâu từ trên không trung bay xuống, rơi vào trước người Trụ Hư Tử, ánh mắt kiên nghị nói:
- Phụ vương! Con xin chiến.
Người này chính là Trụ Thanh Phong, thái tử Trụ Thiên mới được Trụ Hư Tử lựa chọn, rất nhanh sẽ được cử hành đại điển sắc phong.
Thái Vũ Tôn Giả nói:
- Thanh Phong không thể. Ma nhân này phi thường hung ác, hơn nữa lần này xâm nhập có rất nhiều chỗ quỷ dị, ngươi thân là thái tử tương lai, không thể lấy thân phạm hiểm!
Trụ Thanh Phong ngẩng đầu, trên mặt không hề sợ hãi nói:
- Không, chính vì Thanh Phong là thái tử tương lai, càng không thể sợ hãi trước ma họa! Đây là mối họa của Đông Vực, càng là mối họa của Trụ Thiên, thỉnh cầu phụ vương cho phép con được kề vai sát cánh cùng ngài, chung sức gánh vác, có chết cũng không hối tiếc!
Trong mắt Trụ Hư Tử hiện lên vài phần vui mừng, hắn không do dự lâu lắm, chậm rãi gật đầu:
- Được, Thanh Phong, vậy con hãy theo vi phụ, vĩnh viễn chôn vùi đám ma nhân này ở Đông Vực.
- Vâng!
Trụ Thanh Phong vui vẻ bái, ánh mắt sáng quắc.
✾ Thiên Lôi Trúc ✾ Truyện dịch AI