Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1721: CHƯƠNG 1720: MÁU NHUỘM TRỤ THIÊN (HAI)

Nguyệt Thần Giới, Thần Nguyệt thành.

Hạ Khuynh Nguyệt từ Trụ Thiên Thần Giới trở về, vừa bước vào Thần Nguyệt thành đã cảm thấy không khí có gì đó bất thường.

Lượng lớn nguyệt vệ đang phân tán ra ngoài, lao thẳng về phía bên ngoài Nguyệt Thần Giới.

- Có chuyện gì vậy?

Hạ Khuynh Nguyệt nhíu mày, khẽ quát một tiếng.

Uy áp trong giọng nói của Thần Đế khiến cả Thần Nguyệt thành như ngưng đọng. Dao Nguyệt, Liên Nguyệt, Cẩn Nguyệt cấp tốc hiện thân trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt, Liên Nguyệt gấp gáp nói:

- Chủ nhân, Thủy Mị Âm... nàng đã không còn ở trong nguyệt ngục!

“!?” Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt lập tức lạnh buốt, đâm thẳng về phía Cẩn Nguyệt:

- Cẩn Nguyệt! Bổn vương đã lệnh cho ngươi phải canh chừng nàng thật kỹ, không phải sao!

Thân thể mềm mại của Cẩn Nguyệt cúi xuống, run giọng nói:

- Chủ nhân, sau khi tỳ nữ lĩnh mệnh đã lập tức đến nguyệt ngục, nhưng khi tỳ nữ xuống đến đáy nguyệt ngục thì phát hiện... phát hiện Thủy Mị Âm đã biến mất.

- Ngươi nói là, Thủy Mị Âm đã tự trốn ra ngoài từ trước đó?

Hạ Khuynh Nguyệt chợt nheo mắt lại, gọi:

- Hằng Chi!

Một nam tử cao lớn thân mặc giáp bạc bước nhanh tới, quỳ lạy phía dưới:

- Bái kiến Thần Đế.

Nguyệt Hằng Chi, tổng thống lĩnh đội vệ binh nguyệt ngục.

- Kể từ lần trước bổn vương tự mình vào nguyệt ngục đến nay đã được sáu tháng. Trong sáu tháng này, có ai từng phá vỡ ba mươi ba tầng kết giới dưới đáy nguyệt ngục không?

Hạ Khuynh Nguyệt cúi mắt hỏi.

Nguyệt Hằng Chi không chút do dự đáp:

- Tuyệt đối không. Kết giới dưới đáy nguyệt ngục chỉ cần bị ngoại lực tác động, Hằng Chi nhất định sẽ phát hiện. Mà người chủ động mở kết giới dưới đáy nguyệt ngục trong sáu tháng qua, cũng chỉ có...

Hắn thoáng nhìn Cẩn Nguyệt, giọng nói thấp đi vài phần:

- Cũng chỉ có Cẩn Nguyệt thần sử.

Dao Nguyệt, Liên Nguyệt, Cẩn Nguyệt là ba người hầu cận của Nguyệt Thần Đế, có rất nhiều đặc quyền, không nơi nào trong Nguyệt Thần Giới là không thể vào... kể cả đáy nguyệt ngục.

- Hừ!

Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt hơi đổi, lúc này Cẩn Nguyệt cũng lo sợ không yên ngẩng đầu... Lần đầu tiên, ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt nhìn nàng lại lạnh lùng đến thế, khiến nàng như rơi vào hầm băng.

Trong giọng nói lạnh như băng của Hạ Khuynh Nguyệt mang theo đau lòng và thất vọng:

- Cẩn Nguyệt, Lưu Quang Giới rốt cuộc đã cho ngươi lợi lộc lớn đến mức nào, để ngươi dám ở trước mặt bổn vương mà ăn cây táo rào cây sung!

Cẩn Nguyệt hoảng hốt, run giọng nói:

- Tỳ nữ không dám! Tỳ nữ chưa từng...

- Còn dám nói dối!

Tay áo tím của Hạ Khuynh Nguyệt vung lên, một luồng tử mang đánh mạnh lên người Cẩn Nguyệt, hung hăng hất văng nàng ra ngoài.

- Cẩn Nguyệt!

Liên Nguyệt kinh hãi, vội vàng phi thân ôm lấy Cẩn Nguyệt.

Dao Nguyệt gấp gáp nói:

- Chủ nhân, Cẩn Nguyệt đã ở bên cạnh người nhiều năm, luôn luôn trung thành tận tụy, cũng xem việc phụng dưỡng chủ nhân là vinh hạnh cả đời, nàng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện phản bội chủ nhân.

Hạ Khuynh Nguyệt lạnh giọng nói:

- Câm miệng! Chuyện này chưa đến lượt ngươi cầu tình.

“...” Một vệt máu chậm rãi rỉ ra từ khóe môi Cẩn Nguyệt, nàng lảo đảo trong lòng Liên Nguyệt, đôi mắt hỗn loạn mông lung, giống như ngàn vạn ánh sao vỡ vụn.

Trong ba người hầu cận của Nguyệt Thần Đế, nàng là người hầu hạ Hạ Khuynh Nguyệt sớm nhất, khi đó Hạ Khuynh Nguyệt còn chưa phải là Nguyệt Thần Đế, tình cảm của các nàng thân thiết như tỷ muội, nàng thậm chí còn là người mà Hạ Khuynh Nguyệt trút hết tâm sự.

Nguyệt Vô Nhai chết, Hạ Khuynh Nguyệt đăng cơ Nguyệt Thần Đế, dần dần nàng trở nên xa cách... sau đó càng ngày càng xa, thậm chí bắt đầu trở nên xa lạ.

Nhưng mà... đây là lần đầu tiên Hạ Khuynh Nguyệt ra tay với nàng. So với nỗi đau thể xác, tâm hồn vốn chỉ có hình bóng của Hạ Khuynh Nguyệt lại càng tan nát, đau đến tận tâm can.

Nàng một lần nữa quỳ trên mặt đất, từng chữ đẫm nước mắt:

- Chủ nhân, tỳ nữ không có, cho dù có chết, tỳ nữ cũng sẽ không làm ra chuyện gì phản bội chủ nhân.

Đối mặt với Cẩn Nguyệt đau thương, đôi mắt của Hạ Khuynh Nguyệt vẫn hoàn toàn lạnh như băng:

- Thật sao? Cũng được, nể tình ngươi đã đi theo bên cạnh bổn vương nhiều năm như vậy, bổn vương có thể cho rằng ngươi đã bị Thủy Mị Âm dùng Vô Cấu Thần Hồn mê hoặc.

- Nhưng, ngươi cũng biết vì sao bổn vương phải giam giữ Thủy Mị Âm!? Một khi Vô Cấu Thần Hồn của nàng hoàn toàn thức tỉnh, sẽ vô cùng đáng sợ! Hiện giờ Đông Thần Vực vừa xảy ra ma họa, lúc này nàng lại trốn đi, rất có thể sẽ ngả về phe ma nhân, tương lai sẽ là một mối họa ngầm khôn lường!

- Tội nặng như thế, cho dù ngươi thật sự bị Vô Cấu Thần Hồn mê hoặc... cũng không thể tha thứ được!

Không cho Cẩn Nguyệt biện giải nửa lời, nàng đã lạnh giọng quyết định:

- Lập tức lăn ra khỏi Nguyệt Thần Giới, từ nay về sau, không được bước vào Nguyệt Thần Giới nửa bước!

- Chủ nhân...

- Ai dám cầu tình, xử tội như nhau!

Liên Nguyệt và Dao Nguyệt đồng thời cắn môi, trong mắt hoảng loạn, nhưng không dám nói thêm lời nào.

Mắt đẹp của Cẩn Nguyệt thất thần, nàng nhìn Hạ Khuynh Nguyệt, chậm rãi nâng tay, đặt lòng bàn tay lên ngực:

- Chủ nhân, tỳ nữ... nguyện dùng cái chết... để chứng minh trong sạch.

Hạ Khuynh Nguyệt không hề thay đổi sắc mặt, hờ hững như cũ:

- Chết? Ngươi nên biết, bổn vương làm việc không muốn lưu lại hậu họa, nếu ngươi chết trước mặt bổn vương, vậy thì cha mẹ ngươi, tỷ đệ ngươi, cùng tất cả tộc nhân trực hệ của ngươi đều sẽ phải chôn cùng ngươi... Ngươi có thể thử xem.

Thân thể Cẩn Nguyệt run rẩy, gương mặt vốn đã đáng thương nay càng thêm một phần trắng bệch sầu thảm.

- Cẩn Nguyệt...

Liên Nguyệt khẽ gọi, chậm rãi lắc đầu với nàng.

Cuối cùng, bàn tay trên ngực nàng chậm rãi buông xuống, những giọt nước mắt Cẩn Nguyệt vẫn luôn cố nén nay đã tuôn trào, nháy mắt thấm đẫm hai gò má. Nàng cúi đầu lạy sâu về phía Hạ Khuynh Nguyệt:

- Chủ nhân, Cẩn Nguyệt tự biết... đã phạm phải sai lầm lớn, sau này không thể phụng dưỡng bên cạnh chủ nhân nữa.

- Xin chủ nhân... nhất định phải bảo trọng.

“...” Hạ Khuynh Nguyệt không trả lời, mà lạnh lùng xoay người, dường như không muốn nhìn Cẩn Nguyệt thêm một lần nào nữa, cũng như không muốn để ai nhìn thấy vẻ mặt của mình.

Chậm rãi đứng dậy, Cẩn Nguyệt lại một lần nữa khom người về phía Hạ Khuynh Nguyệt, thất hồn lạc phách xoay người rời đi.

- Đợi đã.

Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên lên tiếng.

Thân thể mềm mại của Cẩn Nguyệt run lên, tưởng rằng Hạ Khuynh Nguyệt đã hồi tâm chuyển ý, nhưng bên tai lại truyền đến giọng nói càng thêm lạnh lùng tuyệt tình, khiến người nghe tan nát cõi lòng:

- Đời này bổn vương không muốn gặp lại ngươi, mang theo tất cả người nhà của ngươi, trong vòng ba mươi sáu canh giờ, rời khỏi Đông Thần Vực! Bằng không, đừng trách bổn vương tuyệt tình!

“...” Cẩn Nguyệt như bị gió lạnh buốt giá xuyên thấu, thân thể lắc lư liên tục, phát ra giọng nói lạnh lẽo gần như tuyệt vọng:

- Cẩn Nguyệt... tuân lệnh chủ nhân.

Cẩn Nguyệt rời đi, mỗi bước chân là một hàng lệ rơi.

Mà từ đầu đến cuối, Hạ Khuynh Nguyệt không hề quay đầu lại nhìn nàng một lần.

Quay lưng về phía mọi người, Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng hạ lệnh:

- Liên Nguyệt, ngươi dẫn người lập tức tìm kiếm các tinh vực xung quanh, dù phải lật tung cả đất trời cũng phải bắt Thủy Mị Âm về cho ta!

- Trong lúc tìm kiếm, nhớ tung tin nàng đã trốn khỏi Nguyệt Thần Giới, hễ ai cung cấp manh mối, đều được trọng thưởng.

- Dao Nguyệt, ngươi tự mình đi giám sát Lưu Quang Giới!

- Vâng, chủ nhân.

Liên Nguyệt và Dao Nguyệt lĩnh mệnh.

Lúc này phương bắc đang bị ma nhân xâm nhập, một khi cục diện mất kiểm soát, Nguyệt Thần Giới bọn họ cần lập tức đến trấn áp. Vào thời khắc đặc thù này lại phân tán nhiều lực lượng nòng cốt như vậy đi tìm kiếm Thủy Mị Âm...

Nhưng mà, trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt đang thịnh nộ, Cẩn Nguyệt bị đuổi đi một cách cứng rắn, các nàng không dám chất vấn nhiều lời.

Cùng lúc đó, bóng dáng của Hạ Khuynh Nguyệt cũng đã từ từ hư ảo, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt và linh giác của các nàng.

... ...

Thủy Mị Âm trốn khỏi Nguyệt Thần Giới, tin tức này nhanh chóng lan truyền theo cuộc tìm kiếm quy mô lớn của Nguyệt Thần Giới. Nhưng trước ma họa hiện tại, tin tức này chỉ khiến người ta liếc mắt một cái chứ không gây ra gợn sóng nào đáng kể.

Trụ Thiên Thần Giới, Trụ Hư Tử đã đứng trước huyền trận truyền tống hơn nửa canh giờ, trong đầu mường tượng mọi tình huống chiến đấu có thể xảy ra.

Bên tai truyền đến tin tức Thủy Mị Âm trốn khỏi Nguyệt Thần Giới, nhưng cũng không làm hắn phân tâm.

Cuối cùng, trong đầu hắn đã vạch ra rõ ràng sự phân bố của ma nhân và các tinh giới bị xâm chiếm ở phía bắc Đông Vực. Hắn mở mắt ra, hàn quang lóe lên:

- Khởi động đại trận.

Bạch quang của thứ nguyên đại trận ngút trời, bao phủ một khu vực rộng hơn mười dặm.

Trụ Hư Tử trầm giọng truyền âm:

- Thái Vũ, bất cứ lúc nào cũng phải chú ý truyền âm của ta. Đến thời cơ thích hợp, lập tức dùng Âm Thanh Trụ Thiên điều động tất cả tinh giới và huyền giả của trung bộ, nam bộ, toàn lực áp về phía bắc, dồn ma nhân vào chỗ chết, diệt không còn một mống.

- Thái Vũ đã rõ.

Giọng Thái Vũ tôn giả nhanh chóng truyền đến.

Thứ nguyên đại trận vận chuyển mãnh liệt, lực lượng không gian mênh mông cuồn cuộn tạo thành những gợn sóng như thủy triều trong không gian xung quanh.

Có thể tạo ra một thứ nguyên đại trận khổng lồ như thế chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đương thời chỉ có Trụ Thiên Giới làm được.

Trụ Thiên Thần Đế quay mặt về phía các Giới Vương thượng vị, nói:

- Các vị, họa này đều do lão hủ gây nên, có thể được các vị tương trợ, lão hủ vô cùng cảm kích.

Hắn không biện minh cho việc mình bị đổ oan, bởi vì hắn biết sẽ không có ai tin, cố tình giải thích ngược lại sẽ phản tác dụng.

- Trụ Thiên Thần Đế nói gì vậy. Trụ Thiên Thần Đế duy trì trật tự Đông Vực, diệt kiếp nạn Tà Anh, san bằng vô số tai họa, công lao vô lượng. Mối họa hiện giờ sao có thể che lấp được dù chỉ nửa phần thánh quang của Trụ Thiên.

Một Giới Vương thượng vị lập tức nói.

- Kiếp nạn này là kiếp nạn chung của Đông Thần Vực chúng ta! Sao có thể để một mình Trụ Thiên Thần Giới gánh vác. Lũ tinh giới vô dụng ở biên giới phía bắc kia... đợi diệt sạch ma nhân, sẽ tìm bọn chúng tính sổ sau!

- Tập hợp lực lượng của chúng ta, đám ma nhân cỏn con, trong vòng mười ngày, nhất định sẽ bình định toàn bộ!

Mặc dù Trụ Thiên Thần Đế đã trở thành kẻ đầu sỏ gây ra tất cả chuyện này, nhưng thần uy và thánh danh hơn mười vạn năm của ông dù sao cũng vững chắc không thể lay chuyển.

Sáu người thủ hộ, ba mươi Trụ Thiên trưởng lão, hơn một trăm bốn mươi Giới Vương của các tinh giới thượng vị đích thân đến, còn mang theo lượng lớn chiến lực nòng cốt của tinh giới mình.

Thêm cả Trụ Hư Tử, tổng cộng gần hai trăm Thần Chủ, mấy ngàn Thần Quân cùng với đội ngũ Thần Vương, Thần Linh khổng lồ... hòa quyện thành một luồng huyền khí vô cùng đáng sợ.

Giống như lời Nguyệt Thần Đế nói, Trụ Thiên Thần Giới mấy ngày không động, một khi đã ra tay là quyết đẩy đám ma nhân xâm lược Bắc Vực vào chỗ chết.

- Sau khi bình định ma loạn, lão hủ sẽ tự cho các vị, cho Đông Thần Vực một lời công đạo.

Nói xong, Trụ Hư Tử vung tay:

- Khai trận, đi!

Lực lượng không gian phóng thích, truyền tống từng đợt cường giả Đông Vực từ Trụ Thiên Thần Giới đến biên giới phía bắc -- cũng chính là phía sau lưng đám ma nhân xâm lược.

Chưa đầy hai khắc sau, mọi người đã truyền tống xong.

Trụ Thiên Thần Giới nhất thời quay về yên tĩnh.

Tuy nhiên, từ đầu đến cuối không một ai nhận ra, trong sự bình tĩnh này lại ẩn chứa một chút quỷ dị.

Sau khi Trụ Thiên Thần Đế rời đi không lâu, ba bóng đen lưng còng thoáng hiện lên từ bóng tối bên cạnh Trụ Thiên, sau đó chia làm ba hướng, rồi lại biến mất trong bóng tối.

Biên giới phía bắc Đông Thần Vực, theo bạch quang nồng đậm trải rộng, một thứ nguyên đại trận từ hư không hiện ra, từ giữa bay ra vô số bóng người, trên người mỗi người đều phóng thích ra khí tức khổng lồ lạ thường.

Trụ Hư Tử mang theo Trụ Thanh Phong, là người cuối cùng bước ra khỏi huyền trận.

Nơi này vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có chút quỷ dị, không nhìn thấy bóng dáng của một ma nhân nào.

- Chủ thượng, hành động thế nào?

Một người thủ hộ vừa phóng thích thần thức quét bốn phía vừa hỏi.

Trụ Hư Tử xòe tay, một hình chiếu khổng lồ hiện lên trước mặt, trên hình chiếu là toàn cảnh phân bố các tinh giới ở biên giới phía bắc Đông Vực, những tinh giới bị ma nhân xâm chiếm đều bị nhuộm thành màu đen.

Tay hắn chỉ một điểm, trên hình chiếu liền xuất hiện thêm hơn mười điểm bạch quang:

- Lấy năm mươi nơi này làm khởi điểm, ba giới làm một đội, phong tỏa tất cả đường lui của ma nhân... Không cần phân tâm đến tình trạng của các tinh giới, toàn lực diệt sát ma nhân.

- Đợi Âm Thanh Trụ Thiên vang lên, vòng vây nam bắc hình thành, bọn chúng sẽ không còn đường thoát!

Giọng Trụ Thiên Thần Đế vô cùng trầm thấp.

Trong đám ma nhân xâm lược lần này có rất nhiều ma nhân Thần Chủ cảnh, nhưng vẫn chưa hề có bóng dáng của Vương Giới. Trong lòng hắn vừa khinh thường, cũng không khỏi thấy may mắn.

- Không hổ là Trụ Thiên, cực giỏi về lực lượng không gian, sách lược vây giết thật hoàn hảo. Trước hết, chúc các ngươi thành công.

Một giọng nữ tử mềm mại như gió đêm, mị hoặc như tiếng ma ngâm khẽ truyền đến từ phía sau.

Ánh mắt Trụ Hư Tử chợt lạnh lẽo, trong cùng một khoảnh khắc tất cả mọi người đột nhiên quay đầu.

Trên bầu trời phương bắc, một bóng dáng nữ tử đang đứng yên ở đó, cách bọn họ chỉ vài dặm ngắn ngủi... Nhưng kể cả Trụ Hư Tử, không một ai phát hiện ra nàng đã xuất hiện ở đó từ khi nào.

Hình chiếu tắt đi, Trụ Hư Tử quay lại, hắn nhìn chăm chú vào bóng dáng của Trì Vũ Thập, nhàn nhạt cười:

- Ma Hậu! Lão hủ còn tưởng rằng ngươi không có can đảm bước ra khỏi bóng tối.

Hai chữ “Ma Hậu” khiến những người thủ hộ Trụ Thiên, cùng các Giới Vương thượng vị đều đột nhiên biến sắc.

Nàng chỉ có một mình, xung quanh không có khí tức nào khác.

Ầm ầm!!

Sáu người thủ hộ Trụ Thiên đồng loạt bước ra, Trụ Thiên thần lực đồng thời phóng thích, trong khoảnh khắc như sấm sét nổ vang, dưới thần uy, tất cả mây trên bầu trời đều tan biến.

- Không được vọng động.

Trụ Hư Tử lại nâng tay lên ngăn cản.

Đối diện chỉ có một mình Trì Vũ Thập, còn bên này lại tập hợp một lực lượng vô cùng đáng sợ.

Nhưng mà, cuộc đời có hai lần đối mặt với Trì Vũ Thập, hai lần đều bị tổn thất nặng nề... Lần thứ ba đối mặt, dù có thế trận khổng lồ đối đầu với một mình nàng, trong lòng hắn lại không cách nào thả lỏng được, vẫn nặng trĩu như vạn ngọn núi đè lên linh hồn.

Hơn nữa, nàng xuất hiện ở đây vào lúc này, tuyệt đối không thể là trùng hợp!

- Bổn hậu chung quy chỉ là một nữ tử yếu đuối, nào có gan tự mình bước vào Đông Thần Vực, nơi đầm rồng hang hổ đáng sợ này.

Giọng Trì Vũ Thập yêu kiều quyến rũ, rót thẳng vào tai, thấm vào tim, khiến một đám Thần Chủ đều toàn thân tê dại, còn Thần Quân, Thần Vương thì ánh mắt dần dần mê man, huyền khí trên người không tự chủ mà thu liễm.

- Hừ!

Trụ Thiên Thần Đế hừ nhẹ, âm thanh trong trẻo chấn động linh hồn, khiến các huyền giả đang thất thần chợt rùng mình, sau đó toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Trước mắt thoáng qua hình ảnh Trụ Thanh Trần chết thảm, Trụ Hư Tử chậm rãi nắm chặt năm ngón tay, hắn đè nén phẫn nộ, giọng nói cũng dần dần trầm xuống:

- Bảo người của Kiếp Hồn Giới các ngươi lăn ra đây. Giấu đầu lòi đuôi, chỉ khiến người ta chê cười!

Cánh môi Trì Vũ Thập khẽ mím, nhẹ nhàng nở nụ cười, ý cười ẩn chứa vạn phần ý vị:

- Cái tật đa nghi của Trụ Thiên Thần Đế quả nhiên không đổi chút nào. Đám trẻ đáng yêu của bổn hậu không có ở đây, mỗi đứa... đều đang ở nơi sẽ khiến ngươi “kinh hỉ” hơn nhiều.

“?” Trụ Hư Tử chợt chau mày.

Ánh mắt Trì Vũ Thập thoáng chuyển, đối mặt với một đám khí tức cực kỳ đáng sợ, đủ để quét ngang tất cả ở trước mắt, nàng chẳng những không hề e ngại, ngược lại ý cười càng sâu:

- Trong thời gian ngắn như vậy tập hợp được nhiều lực lượng đến thế, còn xây nên thứ nguyên đại trận đáng sợ thế này, không hổ là Trụ Thiên, thật sự thần kỳ.

Nàng khẽ thở ra, quyến rũ nói:

- Nhưng mà, điều một lực lượng lớn như vậy ra khỏi Đông Thần Vực, nếu như tạm thời không thể quay về... vậy phải làm sao đây?

Nàng vừa dứt lời, ở phía xa, thứ nguyên đại trận vừa hoàn thành nhiệm vụ truyền tống kia đột nhiên kịch liệt rung động, sau đó ầm ầm vỡ vụn, hóa thành bạch quang tan tác đầy trời.

“!!” Dị biến đột ngột này khiến sắc mặt Trụ Hư Tử thay đổi.

Nền tảng của thứ nguyên đại trận này ở trong Trụ Thiên Giới, đột nhiên sụp đổ, khả năng duy nhất... là chủ trận ở Trụ Thiên Giới đã bị phá hủy!

... ...

Trụ Thiên Thần Giới.

Ba phương hướng đồng thời vang lên tiếng nổ rung trời.

Cùng với đó... là khí tức hắc ám phóng lên trời, âm u đến mức khiến toàn thân người ta lạnh buốt.

Thứ nguyên đại trận vừa mới xây xong, truyền tống đám người Trụ Hư Tử đến biên giới phía bắc Đông Vực không bao lâu đã băng tán hủy diệt trong một luồng quang mang hắc ám cực kỳ khủng bố.

Cùng lúc đó, các thứ nguyên đại trận khác nằm rải rác xung quanh Trụ Thiên Thần Giới, nối thông các đại Vương Giới và Đông Thần Vực, cũng đồng loạt vỡ vụn dưới hắc ám đột ngột ập đến.

Tất cả đều xảy ra bất thình lình, không hề có điềm báo trước.

Những đại trận chủ thứ nguyên này đều đã tồn tại hơn mười vạn năm, mỗi cái đều vô cùng cứng cỏi, không phải lực lượng bình thường có thể phá hủy được.

Nhưng mà, kẻ phá hủy những chủ huyền trận này lại là ba tồn tại khủng bố nhất của Bắc Thần Vực -- ba Diêm Tổ của Diêm Ma!

Trụ Thiên Thần Giới bị kinh động dữ dội, vô số bóng người lao ra, nhằm thẳng về phía khí tức hắc ám bùng nổ.

Mà ở trung tâm Trụ Thiên Thần Giới, một nơi mà ngay cả Trụ Thiên trưởng lão cũng không thể tùy ý tiến vào, một bóng dáng màu đen từ hư ảo hóa thành thật, chậm rãi bước ra.

Vân Triệt!

Không ai biết hắn đến bằng cách nào, đến từ khi nào.

Ngay cả những người thủ hộ Trụ Thiên ở lại cũng từ đầu đến cuối không hề nhận thấy bất cứ bóng dáng và khí tức dị thường nào.

Trước mặt hắn, là một chiếc chuông vĩ đại. Đây là một món khí thần do Trụ Thiên Thần Giới để lại. Sau khi Trụ Thiên Giới trở thành Vương Giới, nó được đổi tên thành “Trụ Thiên Chung”.

Âm Thanh Trụ Thiên có thể dễ dàng truyền giọng nói của bất kỳ ai đi khắp toàn bộ Đông Thần Vực chính là nhờ vào chiếc chuông này.

Giơ tay đặt lên Trụ Thiên Chung, huyền khí hắc ám mạnh mẽ thúc giục lực lượng của nó, khóe miệng hắn nhếch lên một độ cong âm trầm như ác quỷ:

- Hỡi những đứa con của bóng tối, hãy nhảy múa đi!

Trụ Thiên Chung ngân vang, truyền đi âm thanh ma quỷ âm u rợn người đến từng góc của Đông Thần Vực, vang vọng trên bầu trời của mỗi một tinh giới.

Dưới ma âm như đến từ đáy vực sâu, toàn bộ Đông Thần Vực đều đột nhiên trở nên u ám nặng nề.

Vô số huyền giả Đông Vực hoảng sợ ngẩng đầu. Mà ở vô số góc của Đông Thần Vực, từng đôi mắt đen kịt chờ đợi đã lâu vào lúc này đột nhiên mở ra, phóng xuất ra ma quang hung bạo.

↬ Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI ↫

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!