Bên ngoài ba mươi dặm cơ bản chỉ có sự tồn tại của Thứ Huyền thú. Vân Triệt tiếp tục xâm nhập sâu hơn, trong tầm mắt bắt đầu xuất hiện từng con hoặc từng nhóm Chân Huyền thú. Mặt đất cũng trở nên gồ ghề, lồi lõm, đủ loại cây khô và đồi núi thấp cũng ngày càng dày đặc.
Đúng như lời đồn, huyền thú nơi này tính tình cực kỳ hung bạo, hễ nhìn thấy con người là lập tức lao lên tấn công như gặp kẻ thù không đội trời chung. Lúc ban đầu, hắn gặp phần lớn là Chân Huyền thú cấp thấp, không phải mục tiêu của mình, nên dọc đường đi, cái nào tránh được thì tránh, không tránh được thì ra tay tiêu diệt. Cứ như vậy, hắn vô kinh vô hiểm tiến về phía trước. Sau khi xuyên qua một khu rừng cây khô héo, phía trước bỗng truyền đến tiếng người nói chuyện và âm thanh giao đấu, xen lẫn tiếng gầm giận dữ của huyền thú.
- Đinh sư đệ, mau chặn đường lui của nó, đừng để nó chạy thoát!
- Nó sắp không chịu nổi rồi! Tuyệt đối không được lơi lỏng!
- Mộc sư muội, mau lùi lại, nó sắp nổi điên rồi, cẩn thận bị thương!
Vân Triệt bước ra khỏi khu rừng, cách đó không xa là cảnh bốn người đang vây công một con huyền thú. Con huyền thú này hình thể khổng lồ, toàn thân phủ lân giáp, trên đầu mọc một chiếc sừng nhọn hoắt. Xét theo khí thế của nó, hẳn là một con Chân Huyền thú cấp cao.
Bốn người vây công nó đều còn trẻ, ba nam một nữ. Người lớn tuổi nhất khoảng hai mươi ba tuổi, huyền lực ở Chân Huyền cảnh cấp chín. Hai nam tử còn lại trạc hai mươi tuổi, huyền lực đều là Chân Huyền cảnh cấp năm. Thiếu nữ được gọi là “Mộc sư muội” thì tuổi xấp xỉ Vân Triệt, chỉ mười bảy mười tám, tu vi huyền lực cũng thấp nhất, vừa mới bước vào Chân Huyền cảnh.
Dựa vào cách xưng hô, có thể thấy họ đến từ cùng một môn phái. Với tu vi huyền lực tương ứng với độ tuổi như vậy, môn phái của họ chắc chắn không tầm thường, ít nhất cũng phải danh chấn một phương, nếu không đã chẳng dám có bốn người cùng xông vào nơi sâu thế này.
Vì huyền lực của thiếu nữ yếu nhất nên nàng được ba người còn lại che chở bên ngoài, chỉ thỉnh thoảng tham gia tấn công khi tình hình an toàn nhất. Con độc giác thú bị vây công da dày thịt béo, lại có lân giáp hộ thân, nhưng không chịu nổi đòn tấn công liên hợp của bốn huyền giả Chân Huyền cảnh, huống hồ trong đó còn có một cường giả Chân Huyền cảnh cấp chín. Trên người nó đã máu tươi đầm đìa, sức phản kháng ngày càng yếu, cuối cùng nó dứt khoát từ bỏ phản kháng, cố gắng giãy giụa bỏ chạy.
- Hừ, muốn chạy sao! Xem Phong Vân Nhất Kiếm của ta đây!
Nam tử lớn tuổi nhất quát lớn một tiếng, phi thân lên, trường kiếm trong tay tung ra một thế kiếm hung mãnh, đánh gục con độc giác thú đang muốn chạy trốn xuống đất, bốn chân chổng lên trời. Sau khi đáp xuống, hắn lao tới như tên bắn, trường kiếm đâm thẳng, xuyên qua yết hầu của nó.
Con độc giác thú gầm lên một tiếng bi thương, toàn thân co giật một lúc rồi không còn động tĩnh.
- Oa! Tôn sư huynh, huynh lợi hại thật! Một con huyền thú mạnh như vậy mà bị huynh hạ gục trong nháy mắt.
Thiếu nữ được gọi là “Mộc sư muội”, tên Mộc Tiểu Linh, nhìn con độc giác thú ngã xuống đất, đôi mắt lấp lánh, vẻ mặt đầy sùng bái.
Người vừa đâm chết con độc giác thú tên là Tôn Chu, lớn tuổi nhất và cũng có tu vi cao nhất trong bốn người. Nghe Mộc Tiểu Linh khen, hắn cười ha hả nói:
- Sư muội quá khen rồi, không phải ta lợi hại, mà là con huyền thú này quá yếu. Thiên phú của sư muội còn tốt hơn ta, chờ đến tuổi của ta, diệt con độc giác thú này chắc chắn còn nhanh hơn.
Miệng thì nói khiêm tốn, nhưng trong mắt lại thoáng qua vẻ đắc ý. Hắn phân phó hai người còn lại:
- Đinh sư đệ, Hàn sư đệ, lấy huyền đan của nó ra đi.
Đinh sư đệ và Hàn sư đệ vội vàng tiến lên, rạch xác con độc giác thú ra, chẳng mấy chốc đã thuần thục lấy được huyền đan.
- Ừm, lại thêm một viên huyền đan nữa, tổng cộng là mười ba viên huyền đan của Chân Huyền thú, nhiệm vụ lần này của chúng ta đã hoàn thành. Ta tin chắc lần này, đội chúng ta nhất định sẽ là đội đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ, sư phụ chắc chắn sẽ càng thêm tán thưởng chúng ta.
Cầm huyền đan trên tay, Tôn Chu đắc ý nói.
Hai sư đệ lập tức nịnh nọt:
- Tất cả đều nhờ Tôn sư huynh dũng mãnh, nếu không, chỉ với ba người chúng ta thì không thể hoàn thành nhiệm vụ được. Được phân vào cùng một tổ với Tôn sư huynh, chúng ta thật sự quá may mắn.
Tôn Chu gật đầu, vẻ mặt ngạo nghễ nói:
- Đâu có, đây là kết quả nỗ lực chung của chúng ta. Hai vị sư đệ tuổi còn trẻ, thành tựu tương lai nhất định sẽ không kém sư huynh ta đây… Hả?
Lúc này, Tôn Chu chợt thấy Vân Triệt đi ra từ khu rừng khô héo phía sau và đang tiến về phía này. Vừa thấy một bóng người đơn độc tiến đến, trong lòng hắn đã nảy sinh cảnh giác… bởi vì kẻ dám một mình đến nơi này, hoặc là cao thủ, hoặc là kẻ ngu. Nhưng khi nhìn rõ tuổi tác và dò xét huyền lực của Vân Triệt, hắn liền khinh thường cười, thấp giọng nói:
- Lại một tên ngu ngốc không biết sống chết.
Hắn vừa dứt lời, Đinh sư đệ bên cạnh đột nhiên kêu khẽ, chỉ vào Vân Triệt, kích động nói:
- Tôn sư huynh, mau… mau nhìn tay trái của hắn! Màu tím… không gian giới chỉ màu tím!
Nghe tiếng hô, ánh mắt Tôn Chu lập tức dán vào tay trái Vân Triệt, rồi gắt gao nhìn chằm chằm vào ánh sáng màu tím trên ngón tay hắn, hồi lâu không thể rời đi, trong mắt lộ ra vẻ tham lam sâu sắc.
- Không gian giới chỉ màu tím ư? Nó tốt hơn nhẫn của chúng ta sao?
Mộc Tiểu Linh giơ chiếc nhẫn không gian màu vàng trên tay mình lên, có phần khó hiểu hỏi.
- Đương nhiên là tốt hơn, mà còn tốt hơn rất nhiều!
Hàn sư đệ kích động nói nhỏ:
- Nhẫn không gian của chúng ta chỉ có không gian chứa đồ vài thước vuông, còn nhẫn không gian màu tím, nghe nói không gian chứa đồ lên đến hơn trăm thước vuông, giá trị phải hơn năm trăm vạn Hoàng Huyền tệ! Mấy chiếc nhẫn màu vàng của chúng ta hoàn toàn không thể so sánh được. Cả đời ta chưa từng thấy một chiếc nhẫn không gian màu tím nào. Tên tiểu tử này nhất định là đệ tử của đại gia tộc nào đó, trong chiếc nhẫn của hắn không biết còn có bao nhiêu thứ tốt nữa.
- Sư huynh, huynh xem chúng ta có nên…
Hàn sư đệ vừa nói, vừa đưa tay làm một động tác cắt ngang cổ.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy chiếc nhẫn màu tím, Tôn Chu đã nảy sinh ý nghĩ này. Người đeo chiếc nhẫn không chỉ có tu vi Chân Huyền cảnh cấp bốn mà còn đi một mình, quả thực là một con cừu béo bở từ trên trời rơi xuống. Nếu ở bên ngoài, hắn tuyệt đối không dám có ý đồ gì, bởi vì người dùng được nhẫn màu tím hiển nhiên có lai lịch rất lớn. Nhưng ở Tử Vong Hoang Nguyên này, hàng năm số người chết vì tranh đoạt cướp bóc nhiều không đếm xuể. Giết hắn ở đây gần như có thể nói là không chút rủi ro.
Khi Tôn Chu vừa định gật đầu, Mộc Tiểu Linh lại gần, tức giận nói:
- Hàn sư huynh, sao huynh có thể có suy nghĩ như vậy! Chúng ta là người của danh môn chính phái, ra ngoài là để rèn luyện, không phải phường cường đạo giết người cướp của! Nếu các huynh thật sự dám làm vậy, ta nhất định sẽ mách sư phụ! Sư phụ mà biết, chắc chắn sẽ trừng phạt các huynh thật nặng, không chừng còn đuổi các huynh ra khỏi sư môn!
Sắc mặt Tôn Chu biến đổi, lập tức ra vẻ nghiêm nghị gật đầu:
- Sư muội nói đúng lắm. Hàn sư đệ, sao đệ lại có thể có ý nghĩ đê tiện như vậy! Chuyện này, sư muội không đồng ý, ta cũng sẽ không đồng ý. Nếu đệ thật sự dám có ý đồ xấu với hắn, ta sẽ là người đầu tiên ngăn cản đệ.
- Vẫn là sư huynh chính trực nhất.
Mộc Tiểu Linh nói với vẻ rất sùng bái.
Hàn sư đệ rụt cổ lại, ngượng ngùng nói:
- Sư huynh, sư muội đừng giận, ta… ta chỉ thuận miệng nói đùa thôi, chỉ là đùa thôi.
Được Mộc Tiểu Linh khen ngợi, sống lưng Tôn Chu lại thẳng thêm vài phần, hắn hừ lạnh nói:
- Chúng ta xuất thân từ Huyền Kiếm Phái, môn phái đệ nhất Giang Bắc, phải luôn lấy việc giữ gìn danh dự môn phái làm nguyên tắc hàng đầu. Ở bên ngoài không những không được ỷ thế hiếp người, trong lòng nảy sinh ác niệm, mà khi gặp kẻ yếu, còn phải chủ động ra tay tương trợ. Vị tiểu huynh đệ này huyền lực chỉ có Chân Huyền cảnh cấp bốn, lại đơn độc đến đây, thật quá nguy hiểm. Lúc này, chúng ta nên ra tay giúp đỡ.
Trong lúc họ nói chuyện, Vân Triệt đã đến gần.
Tôn Chu tiến lên hai bước, vẻ mặt chính khí nói:
- Vị tiểu huynh đệ này, chắc là lần đầu đến Tử Vong Hoang Nguyên phải không? Một mình đến nơi này quả thực quá nguy hiểm, hay là chúng ta cùng đi nhé? Tất cả đều là người trẻ tuổi, có thể vừa đi vừa giao lưu, cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Vân Triệt liếc hắn một cái, từ sâu trong ánh mắt hắn nhìn thấy lòng tham không hề che giấu, trong lòng thầm cười lạnh, hờ hững buông lại hai chữ:
- Không cần.
Nói rồi, hắn không quay đầu lại mà tiếp tục đi về phía trước.
- Hừ, Tôn sư huynh lo lắng cho tính mạng của hắn mà trượng nghĩa ra tay, tên tiểu tử này lại không biết tốt xấu, cứ chờ chết đi!
Thấy Vân Triệt từ chối, Đinh sư đệ khinh thường nói.
Tôn Chu không nói gì thêm, cơ mặt khẽ co giật, hắn tiếc nuối nhìn theo bóng lưng Vân Triệt… Có Mộc Tiểu Linh ở đây, hắn đành gạt đi ý định giết người cướp của, định bụng kéo Vân Triệt đi cùng, sau đó tìm cơ hội tách hắn ra hành động một mình, giết hắn rồi ngụy tạo hiện trường bị huyền thú giết chết, chiếc nhẫn màu tím sẽ dễ dàng vào tay. Không ngờ, bản thân vừa mới thể hiện thực lực Chân Huyền cảnh cấp chín mà người này lại từ chối thẳng thừng như vậy.
- Chân Huyền cảnh cấp bốn? Hắn trông cũng trạc tuổi ta mà huyền lực lại cao như thế!
Nghĩ đến lời Tôn Chu vừa nói, Mộc Tiểu Linh kinh ngạc thốt lên:
- Dùng nhẫn không gian quý giá như vậy, hắn chắc hẳn xuất thân từ một tông môn hoặc gia tộc rất lớn phải không?
Tôn Chu quay người lại, vẻ mặt khinh thường nói:
- Chắc là vậy. Nhưng ta khinh nhất chính là đám đệ tử của mấy đại gia tộc, đại tông môn này. Huyền lực của bọn chúng đều dựa vào đan dược mà chống lên, căn cơ hoàn toàn không vững chắc, không giống như chúng ta từng bước tu luyện. Mặc dù huyền lực của hắn là Chân Huyền cảnh cấp bốn, nhưng nếu giao đấu thật, hắn chưa chắc đã thắng được sư muội đâu.
- Grào ~~ Grừ ~~~
Khi Tôn Chu đang nói, trong khu rừng đen phía sau đột nhiên truyền đến tiếng sói tru dài, sau đó, một bóng ảnh màu lam khổng lồ từ trong rừng vọt ra, lao thẳng về phía bốn sư huynh muội.
Bóng ảnh màu lam này cao hơn ba thước, mắt đỏ ngầu, móng vuốt sắc như thép, lưng có màu xám sậm, toàn thân tỏa ra khí tức vô cùng cuồng bạo. Bốn người vừa giơ vũ khí lên chuẩn bị nghênh chiến, khi thấy rõ toàn bộ hình dáng của nó, mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng tột độ.
- Thiết… Thiết Bối Thương Lang!
- Nơi này… nơi này không phải là khu vực của Chân Huyền thú sao? Sao lại có thể xuất hiện Linh Huyền thú… Sư huynh, chúng ta… chúng ta phải làm sao bây giờ?
- Còn đứng đó làm gì! Mau chạy đi!
Tôn Chu hét lớn một tiếng, kéo Mộc Tiểu Linh, dùng tốc độ nhanh nhất bỏ chạy. Thiết Bối Thương Lang là một Linh Huyền thú cấp thấp, vốn không phải là đối thủ mà bốn người họ có thể chống lại. Móng vuốt và răng nanh của nó còn sắc bén hơn cả thép tinh, có thể dễ dàng xé nát huyền lực phòng ngự và thân thể của họ.
Tôn Chu vừa gầm lên, hai người Đinh, Hàn như bừng tỉnh từ trong mộng, hú lên một tiếng quái dị rồi liều mạng chạy về phía sau.
Nhưng tốc độ của họ làm sao so được với Thiết Bối Thương Lang. Trong nháy mắt, hai người Đinh sư đệ và Hàn sư đệ đã bị đuổi kịp. Thiết Bối Thương Lang gầm lên một tiếng, thân thể to lớn đồng thời đè cả hai người xuống đất, móng vuốt vung ra, dễ dàng như xuyên qua đậu hũ mà đâm thủng cơ thể họ.
Hai người hét lên một tiếng thảm thiết đến cực điểm, sau đó trợn mắt, mất đi ý thức, không biết là đã chết vì trọng thương hay là bị dọa đến ngất đi.
- A!! Đinh sư huynh, Hàn sư huynh!!
Tiếng kêu thảm thiết của hai người khiến Mộc Tiểu Linh sợ hãi hét lên. Tiếng hét của nàng cũng khiến đôi mắt đỏ như máu của Thiết Bối Thương Lang khóa chặt vào nàng và Tôn Chu. Nó gầm nhẹ một tiếng, lao đi như một tia chớp màu lam, chỉ trong chốc lát đã rút ngắn khoảng cách với họ.
- Sư… Sư huynh! Chúng ta làm sao bây giờ… làm sao bây giờ…
Mộc Tiểu Linh liều mạng chạy trốn, nhưng mối đe dọa chết chóc phía sau lại ngày càng gần.
Tôn Chu ngoảnh lại, thấy Thiết Bối Thương Lang đã cách họ chưa đầy mười bước, hắn sợ đến toát mồ hôi lạnh. Hắn cắn răng, hét lớn:
- Sư muội, muội cản nó trước… Ta đi gọi người tới cứu muội ngay!
Nói xong, hắn dùng sức đẩy Mộc Tiểu Linh ngã về phía sau, thẳng hướng Thiết Bối Thương Lang, còn bản thân thì liều mạng bỏ chạy.
- Sư huynh… huynh!
Mộc Tiểu Linh nằm mơ cũng không ngờ Tôn Chu lại vì bảo toàn mạng sống mà đẩy nàng về phía Thiết Bối Thương Lang. Nàng ngã xuống đất, tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt.
Rầm!
Grào grào!!
Cảm giác đau đớn bị xé rách không ập đến. Giữa cơn tuyệt vọng, nàng nghe thấy một tiếng nổ lớn cùng một tràng kêu thảm thiết. Nàng từ từ mở mắt, thấy một bóng lưng đang đứng chắn trước mặt mình, là bóng lưng của thiếu niên mặc y phục hoa lệ lúc nãy. Sau lưng hắn là một thanh trọng kiếm khổng lồ.
Mà Thiết Bối Thương Lang thì đang chật vật lăn lộn trên mặt đất cách đó hơn mười thước.
Là hắn… Nhìn bóng lưng này, nàng nhận ra đây chính là thiếu niên vừa mới bỏ đi.
Tôn Chu đang chạy trốn thấy cảnh này, lập tức buông lời chế nhạo:
- Tên tiểu tử này đúng là muốn chết… Nhưng cũng vừa hay giúp lão tử câu giờ chạy trốn! Xem ra ông trời cũng không muốn ta chết.
Thiết Bối Thương Lang bị đánh bay nhanh chóng bò dậy, đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, lệ khí trên người bùng phát còn cuồng bạo hơn trước. Sau đó, nó gầm lên một tiếng, từ khoảng cách gần hai mươi thước, mang theo một luồng khí tức khiến người ta nghẹt thở mà lao tới.
Hai hàng lông mày Vân Triệt nhíu lại. Khi con sói lao đến gần, hắn đột ngột nhảy lên, đáp xuống lưng nó, rút phắt thanh trọng kiếm sau lưng ra rồi nện thẳng xuống…
Rắc!
Thiết Bối Thương Lang sở dĩ có tên như vậy là vì lưng nó cứng như sắt thép, cũng là nơi phòng ngự mạnh nhất trên cơ thể. Nhưng dưới một đòn trọng kiếm của Vân Triệt, xương sống cứng như thép tinh của nó lại bị đập gãy trong nháy mắt, phát ra một tiếng vang giòn tan đến chói tai.