Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 173: CHƯƠNG 172: HẮC LONG CƯỜNG ĐẠO ĐOÀN

Thiết Bối Thương Lang kêu rên một tiếng, thân thể nặng nề rơi xuống đất, như một quả bóng da lăn đi rất xa rồi mới nằm im bất động. Dưới thân nó, một vũng máu lớn chậm rãi lan ra.

Dù là Linh Huyền thú, chịu một kích toàn lực của hắn cũng phải chết ngay lập tức, cho thấy sự bá đạo và đáng sợ của trọng kiếm. Vân Triệt đeo trọng kiếm lại sau lưng, liếc nhìn sắc mặt đã tái nhợt của Mộc Tiểu Linh, chẳng thèm liếc nhìn thi thể Thiết Bối Thương Lang, men theo hướng bắc mà đi tới.

Hồi lâu sau, Mộc Tiểu Linh mới tỉnh lại từ cơn kinh hãi và chấn động tột cùng, nhìn bóng lưng ngày càng xa của Vân Triệt, nàng run rẩy cất giọng:

— Cảm… Cảm ơn ngươi.

Ở một hướng khác, Tôn Chu đã chạy ra xa, đứng sững ở đó, bị cảnh tượng vừa rồi làm cho kinh hãi đến ngây người, không tài nào tin được con Thiết Bối Thương Lang đáng sợ kia lại bị một thiếu niên chỉ có Chân Huyền cảnh cấp bốn một kiếm chém chết.

Chẳng lẽ đây vốn không phải Thiết Bối Thương Lang, chỉ là một con Chân Huyền thú có vẻ ngoài rất giống? Nếu không sao lại xuất hiện ở lãnh địa Chân Huyền thú, còn bị một người chỉ có Chân Huyền cảnh cấp bốn giết chết ngay tức khắc… Nghĩ đến đây, Tôn Chu hối hận không thôi. Nhìn Mộc Tiểu Linh đứng dậy từ trên mặt đất, hắn cắn răng, vội vàng chạy về, từ xa đã lớn tiếng gọi:

— Mộc sư muội, muội không sao chứ? Có bị thương không?

Thấy Tôn Chu chạy đến, trong mắt Mộc Tiểu Linh đã không còn vẻ sùng bái như trước, chỉ còn lại sự thất vọng sâu sắc. Nàng mạnh mẽ gạt bàn tay đang đưa tới của Tôn Chu ra, tức giận nói:

— Tôn sư huynh, ngươi khiến ta quá thất vọng! Ngươi bỏ mặc ta chạy trốn đã đành, lại còn đẩy ta về phía Thiết Bối Thương Lang, ngươi… Ngươi thật không phải là người, mấy năm nay ta đã nhìn lầm ngươi!

— Sư muội, muội hiểu lầm rồi, muội hoàn toàn hiểu lầm ta!

Tôn Chu tỏ vẻ oan ức nói:

— Chúng ta đồng môn bao năm, chẳng lẽ muội còn không hiểu ta sao? Dù ta có chết cũng sẽ không để sư muội tổn hại một sợi tóc. Vừa rồi ta đẩy sư muội, đâu phải đẩy muội về phía Thiết Bối Thương Lang, ta là muốn đẩy muội ra, sau đó một mình ta dụ nó đuổi theo! Ta đã chuẩn bị dùng mạng của mình để cứu sư muội, vậy mà sư muội lại hiểu lầm ta như vậy…

Mộc Tiểu Linh cười lạnh:

— Ngươi coi ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Mấy lời này ngươi đi lừa quỷ đi!

Tôn Chu lập tức giơ hai ngón tay lên, mày nhíu chặt, vô cùng trịnh trọng nói:

— Ta xin thề với liệt tổ liệt tông Tôn gia, nếu lời vừa rồi có nửa câu giả dối, Tôn Chu ta sẽ bị thiên lôi đánh xuống, chết không toàn thây!

Tôn Chu thề độc một phen khiến nội tâm Mộc Tiểu Linh nhất thời dao động. Nghĩ lại hành động lúc trước của Tôn Chu, lời hắn nói dường như cũng không phải không có khả năng.

Nghĩ đến đây, tuy nàng vẫn chưa tin hoàn toàn nhưng trong lòng cuối cùng cũng được an ủi đôi chút. Hơn nữa, hai vị sư huynh khác đang hôn mê trên mặt đất, sống chết không rõ, bây giờ người nàng có thể dựa vào cũng chỉ có Tôn Chu. Lập tức, sắc mặt nàng dịu đi một chút, nói:

— Được rồi, ta tạm tin ngươi. Chúng ta đi xem tình hình của Đinh sư huynh và Hàn sư huynh trước đã…

Nàng vừa dứt lời, khu rừng đen phía sau bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân từ xa đến gần.

— Ừm, chắc chắn là tiếng tru của Thiết Bối Thương Lang, hẳn là ở phía trước.

— Không dám vào khu vực Linh Huyền thú, nhặt mấy con Linh Huyền thú đơn lẻ chạy vào khu vực Chân Huyền thú này là sướng nhất, ha ha ha ha.

— Hả? Sao tiếng của con Thiết Bối Thương Lang này lại mất rồi? Chẳng lẽ nó chạy xa rồi?

Theo giọng nói đến gần, một đội ngũ mười hai người cũng xuất hiện trong tầm mắt của họ. Kẻ cầm đầu trông chừng bốn mươi mấy tuổi, tay cầm đại đao, trên người không hề che giấu mà phóng thích ra hơi thở Linh Huyền cảnh cấp một. Một người đi sau hắn tuổi tác cũng tương đương, mặc một thân quần áo da thú, huyền lực cũng là Linh Huyền cảnh cấp một. Huyền lực của mười người còn lại đều ở khoảng Chân Huyền cảnh cấp năm đến cấp mười. Trên vai của cả mười hai người đều thêu một hoa văn hắc long.

Ở ngoài Tử Vong Hoang Nguyên, đây là một đội ngũ khá mạnh.

Ở trong Tử Vong Hoang Nguyên, gặp phải một nhóm người lạ đều phải lập tức đề cao cảnh giác. Mộc Tiểu Linh và Tôn Chu vừa mới ổn định tâm thần lại lập tức đề phòng. Khi thấy rõ hoa văn trên vai bọn họ, cả hai đồng thời lộ ra vẻ sợ hãi… còn sợ hãi hơn cả khi nhìn thấy Thiết Bối Thương Lang.

— Hắc… Hắc Long cường đạo đoàn!

— Mau… Chúng ta mau đi!

Ngay khi Tôn Chu và Mộc Tiểu Linh chuẩn bị cấp tốc bỏ chạy, phía sau họ vang lên một tiếng quát âm trầm:

— Hai đứa bây, đứng lại cho lão tử!

Nghe thấy âm thanh này, thân thể hai người cứng đờ, không những không dừng lại mà ngược lại còn chạy về phía trước với tốc độ nhanh hơn. Số lần họ đến Tử Vong Hoang Nguyên không nhiều, nhưng ác danh của Hắc Long cường đạo đoàn lại như sấm bên tai. Số người của băng cướp này không nhiều, nhưng toàn là cao thủ, hơn nữa ra tay vô cùng tàn độc, sau khi cướp bóc đều giết người diệt khẩu, gần như không để lại người sống.

— Mẹ kiếp, hai con nhãi ranh này còn muốn chạy!

Gã trung niên cầm đầu hừ một tiếng, chân khẽ đạp đất, huyền lực bùng nổ, cả người như con chim lớn bay ra, thoáng chốc đã lướt qua đỉnh đầu Tôn Chu và Mộc Tiểu Linh rồi đáp xuống trước mặt họ, xoay người chém một đao ngay mặt.

— Sư huynh, chúng ta liều mạng với hắn!

Mộc Tiểu Linh giơ kiếm lên, cắn răng nghênh đón trường đao của đoàn trưởng băng cướp. Nhưng trước một cường giả Linh Huyền cảnh cấp một, Chân Huyền cảnh cấp một thật sự không đáng để xem. Vừa đối mặt, nàng đã bị chấn văng ngửa ra sau, ngã trên mặt đất hồi lâu không thể đứng dậy. Tôn Chu liều mạng đỡ mấy kiếm, cũng bị một đao điên cuồng chém xuống đánh ngã trên đất, trường kiếm cũng bay đi rất xa.

— A! Chân Huyền cảnh cấp chín, không tệ, cũng được coi là một thiếu niên thiên tài. Đáng tiếc, ha ha…

Đoàn trưởng băng cướp cầm đao đi tới, cười một cách ngạo mạn.

— Hắc Long đoàn trưởng uy vũ, Hắc Long đoàn trưởng uy vũ!

Các tiểu đệ phía sau ào ào tung hô.

— Hừm, trên người lại còn có nhẫn không gian. Xem ra cũng không uổng công sức của đại gia. Giao nhẫn không gian của các ngươi ra đây, còn có thứ gì đáng giá trên người cũng giao ra hết, lão tử có thể cân nhắc cho các ngươi một cái xác toàn thây. Bằng không, ha ha, lão tử có rất nhiều cách khiến các ngươi hối hận vì đã đến thế giới này.

Vừa thoát khỏi nanh vuốt của Thiết Bối Thương Lang, lại gặp phải Hắc Long cường đạo đoàn còn đáng sợ hơn, trong lòng Mộc Tiểu Linh đã tràn đầy tuyệt vọng. Tôn Chu bên cạnh lồm cồm bò dậy, nàng vốn tưởng Tôn Chu định liều mạng phản kháng, lại thấy hắn “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Hắc Long, vội vàng dâng chiếc nhẫn trên tay lên, vừa dập đầu vừa liều mạng cầu xin:

— Hắc… Hắc Long đại gia, nghe danh đã lâu, như sấm bên tai. Ta… tất cả của ta đều ở đây. Tổng cộng sáu ngàn hoàng huyền tệ, còn có mười chín viên tiểu hồi huyền đan, ba mươi tám viên huyền đan Chân Huyền thú, toàn bộ xin hiếu kính các đại gia. Xin các đại gia tha cho tính mạng của ta, ta còn không muốn chết, không muốn chết!

— Ha ha ha ha… Đúng là một tên đê tiện!

Phó đoàn trưởng và mười đoàn viên phía sau đều phá lên cười khinh bỉ.

— Tôn sư huynh, ngươi… ngươi…

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Tiểu Linh tức đến trắng bệch, hoàn toàn thất vọng và đau đớn trước người sư huynh mà mình thường ngưỡng mộ.

Nghe thấy giọng của Mộc Tiểu Linh, Tôn Chu như sực tỉnh, vội kéo tay nàng, tha thiết nói:

— Đúng… Đúng! Đại gia, đây là tiểu sư muội của ta, tên Mộc Tiểu Linh, dung mạo cũng xinh đẹp, đến nay vẫn còn là xử nữ, cũng xin hiến cho các đại gia, mời các vị cứ việc hưởng dụng… Xin các đại gia nể tình ta hiếu kính, tha cho cái mạng hèn này của ta, sau này ta nhất định mang ơn, trọn đời không quên.

— Ngươi… ngươi… tên cầm thú, súc sinh nhà ngươi! Ngươi thật không phải là người… Ngươi…

Toàn thân Mộc Tiểu Linh run lên, vốn từ nghèo nàn nên nàng không tìm được lời nào để mắng chửi tên tiểu nhân đã lộ rõ bộ mặt thật này, sắc mặt nàng như tro tàn, trong lòng hoàn toàn bi ai.

— Ha ha ha ha!

Hắc Long điên cuồng cười lớn:

— Ta từng thấy nhiều kẻ đê tiện, nhưng đê tiện như ngươi… Chậc chậc, đúng là không nhiều. Có điều, ngươi hiếu kính thật không thành tâm chút nào. Cô nhóc này là do chính đại gia bắt được, lát nữa đại gia tự nhiên sẽ hưởng dụng, không phải do ngươi dâng lên. Lấy chiến lợi phẩm của lão tử để hiếu kính lão tử, coi lão tử là thằng ngốc sao? Đồ vô dụng, giữ lại cái mạng của ngươi làm gì, xuống gặp Diêm Vương mà cầu xin đi!

Nói xong, Hắc Long tiến lên một bước, định vung đao chém vào cổ Tôn Chu.

— Đại gia! Chờ… chờ một chút! Chờ một chút!

Nhìn đại đao giơ lên, Tôn Chu sợ đến suýt đái ra quần, liều mạng dập đầu cầu xin:

— Ta còn có một mối làm ăn lớn! Tuyệt đối là mối làm ăn lớn, mấy vị đại gia chỉ cần làm một mối này, chắc chắn còn kiếm được nhiều hơn một năm… không, là ba năm! Chỉ cần đại gia đáp ứng tha cho ta cái mạng này, ta sẽ lập tức nói cho đại gia biết!

— Hả?

Hắc Long thu đao lại, nheo mắt nhìn hắn:

— Mối làm ăn lớn? Nói nghe xem nào. Nếu thật sự đủ lớn, ha ha, tha cho ngươi một cái mạng chó cũng không phải là không thể, dù sao giết một tên đê tiện như ngươi, lão tử còn ngại bẩn tay.

— Tạ… tạ ơn đại gia.

Đối mặt với lời sỉ nhục của Hắc Long, Tôn Chu lại thở phào một hơi, sau đó chỉ tay về phía bắc:

— Ở đó… nhìn người kia kìa! Ta vừa nhìn thấy rất rõ, trên tay người kia đeo một chiếc nhẫn không gian màu tím! Màu tím đó, vô cùng rõ ràng, mấy sư huynh muội chúng ta đều nhìn thấy. Hơn nữa, người kia không chỉ đi một mình mà huyền lực cũng chỉ mới Chân Huyền cảnh cấp bốn.

Khu vực này tương đối trống trải, Vân Triệt đi không nhanh, theo hướng Tôn Chu chỉ, vẫn có thể thấy rõ bóng lưng đang đi xa của hắn.

Nhìn vẻ mặt đê tiện của Tôn Chu, chắc chắn hắn không có lá gan lừa gạt bọn họ. Tròng mắt Hắc Long lóe lên, vung tay một cái:

— Mang hai đứa nó theo, đuổi!

Vân Triệt thong thả bước đi, trong lòng đang nghĩ nên tiến hành con đường lịch lãm của mình một cách hoàn mỹ như thế nào. Giữa lúc trầm tư, giọng nói hả hê của Mạt Lỵ vang lên trong đầu hắn:

— Xem ra, có một đám người đặc biệt muốn chết đang đến đây.

Vân Triệt dừng bước, trong lòng khó chịu than thở… Haizz, ngàn dặm xa xôi đến đây lịch lãm đâu có dễ, toàn bị mấy thứ rác rưởi làm lãng phí thời gian.

Khi hắn đang cảm thán trong lòng, phía sau đã vang lên tiếng bước chân hỗn loạn. Rất nhanh, hắn đã bị mười mấy người vây quanh. Phía sau những người này, hắn còn nhìn thấy Tôn Chu và Mộc Tiểu Linh đang bị khống chế.

— Không sai, chính là hắn! Chính là người này!

Tôn Chu chỉ vào hắn, mặt mày hưng phấn gầm lên, như thể thấy được ánh rạng đông cứu mạng.

— Thật… thật xin lỗi.

Mộc Tiểu Linh đã mặt đẫm nước mắt, cúi đầu không dám nhìn Vân Triệt. Vừa mới được hắn cứu, bây giờ lại liên lụy hắn rơi vào tay Hắc Long cường đạo đoàn…

— Đoàn trưởng, mau nhìn tay trái của hắn! Đúng là nhẫn không gian màu tím!

— Phát tài rồi! Chúng ta phát tài rồi! Làm xong vụ này, đủ cho chúng ta tiêu dao sung sướng hơn nửa năm! Ha ha ha ha!

Nhìn thấy ánh sáng màu tím trên tay trái Vân Triệt, toàn bộ người của Hắc Long cường đạo đoàn đều hưng phấn như bị tiêm máu gà. Một gã vác đại kiếm trên vai, đeo bịt mắt màu đen đi ra, nói với Hắc Long:

— Đoàn trưởng, tiểu tử này tuổi còn nhỏ, huyền lực cũng mới Chân Huyền cảnh cấp bốn, cần gì đến ngài ra tay. Cứ xem tiểu đệ bắt lấy hắn là được!

— Độc Nhãn Long, ta thấy ngươi nhắm trúng thanh kiếm sau lưng hắn rồi thì có.

Hắc Long nhếch miệng cười.

Độc Nhãn Long cười ha ha:

— Kiếm của tiểu tử này còn lớn hơn cả của ta, lại còn ngông nghênh đeo trên lưng như vậy, chậc chậc, đã dùng nhẫn màu tím thì kiếm trên người chắc chắn cũng không tầm thường. Đại kiếm của ta đã dùng nhiều năm, giết nhiều người như vậy, sớm đã cùn rồi, cũng đến lúc phải đổi, ha ha… Không khiến hắn ngoan ngoãn quỳ xuống gọi gia gia, sau đó giao cả quần lót ra đây, lão tử đây sẽ đi bằng đầu!

Trong tiếng cười vang, Độc Nhãn Long sải bước đến trước mặt Vân Triệt, vung thanh đại kiếm trên vai lên, cắm thật sâu xuống đất, rồi âm hiểm cười nói:

— Tiểu quỷ, đi đâu không đi, lại dám mò đến địa bàn của các gia gia ngươi. Ngươi muốn gia gia khách khí với ngươi một chút, hay là không khách khí chút nào đây?

Vân Triệt hất cằm, thản nhiên nói:

— Thế nào là khách khí, thế nào là không khách khí?

— Đơn giản thôi. Chỉ cần ngươi đủ nghe lời, các gia gia tự nhiên sẽ khách khí. Nếu ngươi không nghe lời, ha ha…

Ánh mắt hắn dừng lại trên trọng kiếm sau lưng Vân Triệt:

— Muốn gia gia khách khí với ngươi một chút, trước hết ném cây kiếm sau lưng ngươi cho gia gia chơi đùa. Gia gia chơi vui, nói không chừng sẽ chừa lại cho ngươi cái quần lót, ha ha ha ha!

Hắc Long cường đạo đoàn lại phá lên cười ầm ĩ.

— Cái tên Độc Nhãn Long này, quả nhiên nhắm trúng thanh kiếm kia!

— Chậc chậc, thanh kiếm kia lớn như vậy, ít nhất cũng phải hai ba trăm cân.

— Hai ba trăm cân? Thôi đi, tiểu tử này da mịn thịt mềm, huyền lực cũng mới Chân Huyền sơ kỳ, nếu thật sự là hai ba trăm cân, hắn có thể cõng suốt như vậy sao? Ta thấy thanh kiếm kia chỉ là trông to thôi, bên trong rỗng tuếch, căng lắm cũng trên dưới một trăm cân, nói không chừng ngay cả trăm cân cũng chưa tới, cõng trên người để dọa người thôi.

— Ngươi muốn chơi kiếm của ta?

Nghe lời Độc Nhãn Long nói, Vân Triệt nở một nụ cười quỷ dị. Hắn đưa tay rút Bá Vương trọng kiếm từ sau lưng ra, không cần động tác gì lớn, tùy tay ném về phía Độc Nhãn Long:

— Ngươi đã muốn chơi, vậy cho ngươi chơi đấy, phải đỡ cho chắc vào…

Động tác ném kiếm của Vân Triệt nhẹ nhàng linh hoạt, đơn giản tùy ý như ném một hòn đá nhỏ. Dưới cú ném của hắn, Bá Vương cự kiếm cũng “nhẹ nhàng linh hoạt” bay về phía Độc Nhãn Long.

— Coi như ngươi thức thời!

Độc Nhãn Long cười lớn một tiếng, vội vàng tiến lên một bước, đưa tay chụp lấy thanh trọng kiếm đang bay tới…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!