Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 174: CHƯƠNG 173: DIỆT ĐOÀN!

Tay Độc Nhãn Long tóm chính xác lên chuôi kiếm bản rộng của thanh trọng kiếm, nhưng hắn còn chưa kịp cười thành tiếng thì đã cảm nhận được một luồng trọng áp tựa ngàn quân đột nhiên truyền đến từ cánh tay.

Rắc rắc!

Sức nặng 3.900 cân, lại rơi xuống từ trên không, cánh tay của Độc Nhãn Long lập tức bị đập gãy. Thế rơi của trọng kiếm không hề suy giảm, nện thẳng vào lồng ngực hắn, chỉ nghe một tiếng “Ầm”. Giữa tiếng gào thét thê thảm, Độc Nhãn Long bị hung hăng nện ngã xuống đất, dưới sức nặng của trọng kiếm, nửa người hắn còn “ầm” một tiếng chìm sâu vào lòng đất, xương ngực cũng gãy đến mười chiếc, một ngụm máu tươi phun mạnh ra ngoài.

Thật ra, nếu Độc Nhãn Long vận toàn bộ huyền lực, chuẩn bị sẵn huyền lực phòng ngự, vào đúng tư thế, dù không đỡ được trọng kiếm cũng không đến mức bị một đòn đánh cho mất nửa cái mạng. Nhưng đối mặt với một kiếm do một thiếu niên tùy tay ném ra, bất cứ ai cũng sẽ không huy động toàn bộ huyền lực để đón đỡ.

Đám người của Hắc Long cường đạo đoàn đang cười ha hả bỗng im bặt, tất cả đều há hốc mồm, tròng mắt gần như muốn lọt ra ngoài.

Vân Triệt khoanh tay trước ngực, nở nụ cười lạnh:

- Kiếm của ta, chơi vui chứ?

- Ngươi… Ngươi…

Trọng kiếm vẫn đè nặng trên ngực, ép lồng ngực Độc Nhãn Long lõm xuống, khiến hắn hoàn toàn không thở nổi, ngay cả một hơi cũng không thở ra được. Hắn trừng lớn mắt, khó khăn phun ra hai chữ rồi trợn trắng mắt, ngất đi.

Thứ đè trên ngực Độc Nhãn Long dường như không phải một thanh kiếm, mà là cả một ngọn núi nhỏ nặng trịch.

Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người đều sững sờ, thẫn thờ hồi lâu. Mắt Hắc Long cũng trừng lớn, trong lòng đột nhiên dấy lên cảnh giác cực độ đối với thiếu niên mà hắn vốn tưởng chỉ là một con dê béo. Có thể đập một Độc Nhãn Long với thực lực Chân Huyền cảnh cấp năm thành ra thế này, thanh đại kiếm kia ít nhất cũng phải nặng hơn 3.000 cân.

Sức nặng như vậy, Hắc Long tự thấy mình muốn vung lên cũng phải dốc hết sức lực, nhưng thiếu niên này rõ ràng chỉ có Chân Huyền cảnh cấp bốn mà lại có thể tùy tay vung ra không đổi sắc mặt… Lực tay kia kinh khủng đến mức nào.

- Tất cả xông lên… Giết hắn!

Hắc Long lăn lộn trong Tử Vong Hoang Nguyên gần mười năm mà không chết, tất nhiên không phải kẻ tầm thường ngu xuẩn. Dù khí tức huyền lực mà Vân Triệt thể hiện ra có thể nói là không đáng kể so với hắn, nhưng sự cảnh giác trong lòng vẫn khiến hắn quyết đoán hạ lệnh toàn thể vây công.

Hắc Long cường đạo đoàn đang vây quanh Vân Triệt lập tức bừng tỉnh khỏi cơn kinh ngạc, sau đó hô lớn một tiếng, toàn bộ rút vũ khí ra, ùa lên. Trước thế trận này, Mộc Tiểu Linh đang bị áp chế dưới đất kêu lên một tiếng rồi nhắm chặt mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng bi thảm Vân Triệt bị chém thành thịt nát xương tan.

Tu vi huyền lực của đám cường đạo này thấp nhất cũng là Chân Huyền cảnh cấp năm, cao nhất đạt tới Chân Huyền cảnh cấp mười. Ở bên ngoài Tử Vong Hoang Nguyên, đây là một đội ngũ cường đạo có thực lực cực kỳ khủng bố. Sắc mặt Vân Triệt trầm xuống, tay phải khẽ vẫy, huyền lực vận khởi, hút mạnh Bá Vương Cự Kiếm nặng 3.900 cân từ trên người Độc Nhãn Long về tay mình, sau đó giơ ngang trọng kiếm, đột nhiên xoay người vung một vòng tại chỗ…

Vù!!

Một cú vung kiếm vô cùng đơn giản, nhưng lại cuốn theo một trận lốc xoáy kinh người. Giữa cơn bão cát mịt mù, đám người Hắc Long cường đạo đoàn còn chưa kịp đến gần đã cảm nhận được một luồng cuồng phong không thể chống cự ập thẳng vào mặt, cuốn phăng thân thể bọn chúng lên, khiến chúng lộn nhào vài vòng trên không trung rồi bị ném chổng vó trên mặt đất, không một ngoại lệ, ngay cả vũ khí trong tay cũng bị cuốn đi rất xa.

- Cái… Cái gì!!

Hắc Long và phó đoàn trưởng Bạch Long đồng thời lùi lại một bước, vẻ mặt kinh hãi tột độ. Đó là một kiếm thế bá đạo khủng khiếp, không chạm vào bất cứ ai, không dùng bất kỳ huyền kỹ nào, chỉ riêng kiếm phong do cú vung kiếm tạo ra đã hất văng tất cả mọi người!

Cảnh tượng tiếp theo càng khiến Hắc Long và Bạch Long kinh hãi đến vỡ mật.

Vân Triệt vốn lười lãng phí thêm một giây nào với đám người này, hắn đập mạnh trọng kiếm xuống đất, thân kiếm bùng lên hỏa diễm hừng hực, ấn ký Phượng Hoàng màu vàng kim nơi mi tâm cũng tỏa ra ánh sáng chói mắt.

- Phần… Tinh… Yêu… Liên!

Trong tiếng gầm nhẹ, toàn thân Vân Triệt bùng cháy, Phượng Hoàng viêm trong nháy mắt bùng lên cao mấy thước, sau đó lấy cơ thể hắn làm trung tâm lan ra từng tầng. Một đóa hoa sen lửa vô cùng lộng lẫy đột nhiên nở rộ, nháy mắt bao phủ phạm vi hơn hai mươi trượng xung quanh, ngọn lửa Phượng Hoàng trí mạng vô tình cuốn toàn bộ đám cường đạo Hắc Long đang ngã trên đất vào trong.

Hơn mười tiếng kêu thảm thiết chồng chéo vang lên trong hỏa liên khổng lồ, tiếng kêu gào thê lương tựa như đến từ chín tầng địa ngục. Nhưng Phần Tinh Yêu Liên không hề có chút thương xót, vẫn vô tình nở rộ, từng lớp lưỡi lửa dần dần bung ra thành một đóa hỏa liên rực cháy ngày một lớn, bao bọc lấy những bóng người đang giãy giụa trong thống khổ tuyệt vọng, cho đến khi hoàn toàn hóa thành tro tàn…

Đây là lần thứ hai Vân Triệt thi triển Phần Tinh Yêu Liên, nhưng uy lực của nó đã mạnh hơn gấp mấy lần so với lần đầu tiên.

Mười mấy năm qua, Hắc Long và Bạch Long đã cướp bóc vô số người, cũng đã giết vô số người, tuyệt đối không thể dính dáng đến hai chữ “nhát gan”. Nhưng khi tận mắt chứng kiến toàn bộ tiểu đệ của mình bị hỏa diễm thiêu thành tro bụi trong nháy mắt, sắc mặt bọn chúng tái nhợt, răng va vào nhau lập cập, hai chân run rẩy, cơ bắp toàn thân co rút kịch liệt.

- Đại… Đại ca…

Bạch Long đứng trước mặt Hắc Long, run giọng nói.

- Đi… Chúng ta đi mau!!

Hắc Long lùi lại hai bước, rồi đột nhiên xoay người bỏ chạy về phía sau. Bạch Long sững sờ, rồi cũng hoảng loạn chạy theo… Hai huyền giả trung niên với huyền lực cao tới Linh Huyền cảnh cấp một, từng sống cuộc đời liếm máu trên lưỡi đao, lại hoàn toàn bị một thiếu niên chỉ có Chân Huyền cảnh cấp bốn dọa cho vỡ mật, chạy trối chết.

Bọn chúng không thể chạy xa, bên trong hỏa liên, một bóng người lao vút ra, chớp mắt đã đuổi kịp, trọng kiếm khổng lồ mang theo uy thế nặng nề bổ xuống từ trên đỉnh đầu.

Hắc Long và Bạch Long quay người lại, hét lớn một tiếng, hai thanh trường đao lập tức dốc toàn bộ huyền lực của bọn chúng để cùng nhau nghênh chiến.

Một Chân Huyền cảnh cấp bốn đối đầu với hai huyền giả Linh Huyền cảnh cấp một… Đây chỉ có thể là chuyện mà kẻ điên hoặc kẻ không muốn sống mới làm. Nhưng đối mặt với đòn tấn công toàn lực của hai người, ánh mắt Vân Triệt chỉ khẽ động, không hề có ý né tránh mà nghênh đón trực diện, kiếm thế của hắn lại cuồng bạo lên gấp bội.

Nếu lúc này trong tay hắn là một vũ khí khác, cho dù có Đại Đạo Phù Đồ Quyết trong người, hắn cũng tuyệt đối không dám làm vậy.

Thế nhưng, trong tay hắn chính là trọng kiếm.

Chính diện đối đầu, ai địch lại được trọng kiếm!!

Nhờ ba viên Long Huyết bảo đan tăng cường thể chất và huyền lực tăng tiến, hắn hoàn toàn tự tin rằng mình hiện giờ có thể ung dung chống lại chiêu Thiên Uy Tuyệt Kiếm của Lăng Kiệt từng khiến hắn chật vật không chịu nổi, huống chi là đòn hợp kích của hai huyền giả Linh Huyền cảnh cấp một này.

- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!!

Keng!!

Một tiếng va chạm chói tai vang lên, hai thanh trường đao của Hắc Long và Bạch Long đều bị chém gãy thành nhiều đoạn. Dưới lực va chạm kinh người, hai người như hai quả bóng bị đánh văng ra xa. Khi dừng lại, cả hai ôm lấy cổ tay phải của mình mà rên rỉ đau đớn… Tay phải của bọn chúng đã nát bấy cả xương lẫn thịt, máu chảy đầm đìa, gần như tàn phế. Toàn thân run rẩy hồi lâu không đứng dậy nổi, xương cốt toàn thân dưới cú va chạm kịch liệt kia gần như vỡ vụn.

Sau khi đáp xuống đất, Vân Triệt cũng lùi lại vài bước nhỏ, dễ dàng hóa giải lực phản chấn.

Linh Huyền cảnh, khi hắn mới vào Thương Phong Huyền Phủ, đó là một tồn tại cao cấp đến nhường nào. Trong số các đệ tử của toàn bộ Thương Phong Huyền Phủ cũng chỉ có ba người đạt tới cảnh giới này, hắn ngay cả tư cách khiêu chiến cũng không có. Nhưng lúc này, một chiêu Vẫn Nguyệt Trầm Tinh bằng trọng kiếm lại dễ dàng đánh gục hai người.

Dưới huyền lực điên cuồng và huyền kỹ cuồng bạo của “Tà Thần Quyết”, thân thể nghịch thiên do “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” mang lại, lực hủy diệt của “Phượng Hoàng Tụng Thế Điển”, và thần uy trọng kiếm của “Thiên Lang Ngục Thần Điển”…

Bốn loại sức mạnh này của Vân Triệt, hai loại đầu đến từ chân thần thượng cổ chân chính – Tà Thần và Hoang Thần, hai loại sau đến từ thần thú thượng cổ chân chính – Phượng Hoàng và Thiên Lang. Tứ đại thần lực hội tụ trên thân thể một phàm nhân, cho Vân Triệt sức mạnh đủ để khiêu chiến vượt hơn một đại cảnh giới!

Cũng định sẵn rằng hắn nhất định sẽ kinh thế hãi tục!

Đối với Vân Triệt lúc này, đừng nói là hai Linh Huyền cảnh cấp một, cho dù là một Linh Huyền cảnh cấp bốn bình thường, hắn cũng có khả năng chiến thắng.

Không cho Hắc Long và Bạch Long cơ hội thở dốc, Vân Triệt bước một bước dài về phía trước, vung trọng kiếm, bổ về phía Hắc Long và Bạch Long đã tạm thời mất đi khả năng hành động.

- Chờ… Chờ một chút…

Đồng tử Hắc Long co rút lại, nhưng lời hắn còn chưa kịp nói xong, trọng kiếm của Vân Triệt đã đồng thời nện xuống người hắn và Bạch Long.

Ầm!!

Một tiếng nổ vang, thân thể hai người đồng thời bị đập nát, máu thịt văng tung tóe, chết không toàn thây.

Vân Triệt mặt không đổi sắc, thu hồi trọng kiếm, cũng không thèm nhìn thi thể hai người, thong thả bước đến trước mặt hai sư huynh muội Tôn Chu và Mộc Tiểu Linh, dừng lại, mặt không biểu cảm nhìn họ.

- Cám… Cám ơn ân nhân lại cứu mạng.

Hắc Long cường đạo đoàn đáng sợ chỉ trong nháy mắt đã bị thiếu niên trước mặt biến thành tro tàn đầy đất, ngay cả đoàn trưởng cũng bị giết trong chớp mắt. Cảnh tượng này tác động quá lớn đến Mộc Tiểu Linh, khiến nàng như bừng tỉnh từ trong mộng, nói chuyện với Vân Triệt cũng lắp bắp. Ánh mắt nhìn hắn vừa có sùng bái, cảm kích, lại vừa có sợ hãi.

- Cám ơn… Cám ơn đại ân của ân nhân!

Tôn Chu cũng vội vàng kêu lên, giọng nói dồn dập mà run rẩy.

Vân Triệt liếc mắt nhìn hắn ta, thản nhiên nói:

- Là ngươi dẫn bọn họ đến chỗ ta?

Câu nói này khiến Tôn Chu lập tức toát mồ hôi như mưa, hoảng hốt lắc đầu:

- Không không không không! Ân nhân… Ân nhân xin hãy nghe ta giải thích! Vừa rồi khi ta và sư muội rơi vào tay đám ác nhân đó, ta sợ chúng làm hại đến tính mạng của ta và sư muội, mới bất đắc dĩ phải ra hạ sách này. May mà ân nhân thần uy vô địch, tiêu diệt đám ác nhân đó, xin ân nhân đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ cho sư huynh muội chúng ta. Ta và sư muội nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm, trọn đời không quên.

- Hử? Phải không?

Vân Triệt nở nụ cười lạnh, ánh mắt hắn lướt qua Mộc Tiểu Linh, khóe miệng nhếch lên, ánh mắt bỗng trở nên dâm tà:

- Sư muội này của ngươi trông cũng không tệ, chắc vẫn còn là xử nữ nhỉ?

Lời nói của Vân Triệt, lại thêm ánh mắt của hắn, Tôn Chu sao có thể không hiểu, hắn không chút do dự, kích động nói:

- Vâng! Đúng! Sư muội ta đến nay vẫn là xử nữ… Nếu ân nhân thích, cứ việc hưởng dụng, tin rằng sư muội cũng nhất định cam tâm tình nguyện.

Đối với việc Tôn Chu lại một lần nữa nói ra những lời như vậy, Mộc Tiểu Linh ngoài thất vọng và khinh thường ra, chỉ còn lại nụ cười lạnh đầy bi ai.

Sự dâm tà trong mắt Vân Triệt nháy mắt biến mất, hóa thành sự lạnh lẽo như băng. Hắn đột nhiên tiến lên, một cước đá Tôn Chu ngã lăn ra đất, sau đó bước tới, dẫm lên cổ hắn.

- Ân nhân, ngươi…

Tôn Chu trợn to hai mắt, hắn vừa cất tiếng, chân Vân Triệt lại khẽ dùng lực, khiến hắn trợn mắt, câu nói tiếp theo không thể thốt ra được nữa.

- Thứ rác rưởi như ngươi, sống trên đời này thật sự làm bẩn không khí, vẫn là đi gặp Diêm Vương đi!

Dứt lời, dưới chân Vân Triệt vang lên một tiếng “rắc”, hai mắt Tôn Chu lồi ra, cứ thế mà chết.

- A ––

Mộc Tiểu Linh hét lên một tiếng chói tai, vẻ mặt hoảng sợ:

- Ngươi… Ngươi… Tại sao ngươi lại giết hắn! Mặc dù hắn là kẻ tiểu nhân đê tiện vô sỉ, nhưng hắn chưa từng giết người… Tội không đáng chết… Tại sao ngươi lại giết hắn?

Vân Triệt liếc nhìn nàng, thản nhiên nói:

- Vị sư huynh này của ngươi, bình thường ở trong tông môn chắc nhân phẩm, tư chất, danh tiếng đều tốt lắm nhỉ? Nhưng hôm nay khi đối mặt với cái chết, hắn đã bộc lộ ra đủ loại bộ mặt xấu xí, ngươi nghĩ, nếu để hắn sống sót, hắn sẽ để cho vết nhơ này của mình bị người khác biết hay sao? Mà hai sư huynh khác cùng đi với các ngươi đã chết, người biết chuyện này, cũng chỉ còn lại một mình ngươi.

Nghe đến đó, sắc mặt Mộc Tiểu Linh hoàn toàn tái nhợt.

- Hắn trông có vẻ có ý đồ với ngươi. Như vậy, việc tiếp theo hắn có thể làm, chính là tiền dâm hậu sát ngươi, sau đó trở về tông môn nói các ngươi rơi vào tay kẻ ác hoặc bị huyền thú sát hại trong Tử Vong Hoang Nguyên… Vết nhơ của hắn sẽ không bị bại lộ chút nào, hắn vẫn là vị sư huynh được mọi người trong tông môn kính ngưỡng hâm mộ, còn ngươi lại phải chịu đựng tất cả khuất nhục mà chết… Ngươi còn muốn hỏi ta vì sao giết hắn sao?

Nói xong, Vân Triệt không ở lại nữa, đi về phía bắc.

Mộc Tiểu Linh đứng ngây ngốc ở đó một lúc lâu, mới chậm rãi khuỵu xuống đất, thấp giọng nỉ non:

- Cám ơn ngươi…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!