Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1723: CHƯƠNG 1722: MÁU NHUỘM TRỤ THIÊN (BỐN)

Biên giới phía bắc Đông Thần Vực.

Khi thanh âm Trụ Thiên vang vọng, sắc mặt Trụ Hư Tử và tất cả người của Trụ Thiên Giới đều đột biến, tâm thần chấn động.

- Vân... Triệt!

Trụ Hư Tử ngẩng đầu nhìn trời, gương mặt thoáng qua vẻ dữ tợn.

Giọng nói của Vân Triệt, đến chết hắn cũng không quên!

Nhưng ngay sau đó, thần sắc của hắn lại chuyển thành hoảng sợ và kinh hãi tột độ.

Bởi vì đó rõ ràng là thanh âm Trụ Thiên được phát ra từ Trụ Thiên Chung!

Nghĩa là, Vân Triệt hiện đang ở Trụ Thiên Giới... mà vị trí của Trụ Thiên Chung lại nằm ở khu vực trung tâm của Trụ Thiên Giới.

Trụ Thanh Phong bên cạnh Trụ Hư Tử trầm giọng nói:

- Phụ vương! Đây hình như là thanh âm Trụ Thiên! Chẳng lẽ...

- Đây... đây là chuyện gì?

Các Hộ Vệ đều ngẩng đầu nhìn trời, nhất thời không thể tin vào tai mình.

Lúc này, truyền âm thần ngọc trên người Trụ Hư Tử, cùng tất cả các Hộ Vệ cũng bắt đầu lóe lên dữ dội hơn bao giờ hết, một loạt âm thanh hoảng hốt, run rẩy, kinh hoàng, khàn đặc gần như điên cuồng tuôn đến.

- Phụ vương, có ma nhân xâm nhập! Không biết bọn chúng làm thế nào mà xuất hiện trong giới... phụ vương mau trở về, mau trở về!!

- Chủ thượng, xuất hiện ba quái vật vô cùng đáng sợ, tất cả hạch tâm huyền trận đều bị phá hủy, còn có... kia... đây là cái gì... huyền chu màu đỏ... a!!

- Chủ thượng, Trụ Thiên bị tập kích, mau trở về cứu viện!

...

Là Vương Giới của Đông Thần Vực, tồn tại ở cấp bậc cao nhất đương thời, bọn họ không sợ bất cứ kẻ địch nào, cũng chưa từng có ai dám lỗ mãng ở Trụ Thiên Thần Giới.

Thế nhưng, những truyền âm dồn dập truyền đến, mỗi một câu, mỗi một chữ đều gần như xé nát tim gan, đều mang theo nỗi kinh hoàng khiến toàn thân Trụ Hư Tử lạnh buốt.

Trụ Thiên Thần Giới có kết giới ngăn cách luôn được mở, nếu thật sự gặp phải nguy cơ to lớn, còn có thể mở ra vách chắn thủ hộ “Tinh Hồn Tuyệt Giới” gần như không thể phá hủy.

Thế nhưng, thanh âm kinh hãi tột cùng vang vọng trong lòng kia khiến hắn không thể tin được... thậm chí không cách nào tưởng tượng nổi bọn họ rốt cuộc đã đột ngột đối mặt với cục diện đáng sợ đến nhường nào.

Cùng lúc đó, truyền âm ngọc của các Thượng Vị Giới Vương nơi đây cũng sáng lên điên cuồng... Sắc mặt mỗi người đều trở nên khó coi, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ, như thể tất cả đều rơi vào ác mộng.

- Tông chủ! Có ma nhân xâm nhập... khắp nơi đều là ma nhân!

- Phụ vương! Mau trở về... những ma nhân này nhiều vô cùng tận, còn có ma nhân Thần Chủ! Kết giới hộ tông của chúng ta sắp bị phá vỡ rồi!

- Tông chủ! Vô số ma nhân... Cửu trưởng lão đã... A! Thiếu chủ! Thiếu chủ... Oa a!!

Bên tai bọn họ, tất cả đều là tin tức tinh giới, tông môn bị tập kích... Tiếng kêu thảm thiết và âm thanh lực lượng nổ vang tràn ra từ trong truyền âm ngắn ngủi, khiến bọn họ như thấy được một biển máu đang trải rộng trước mắt.

Một trăm bốn mươi ba Thượng Vị Giới Vương này, bọn họ hưởng ứng mệnh lệnh Trụ Thiên, chẳng những tự thân xuất trận, mà còn mang theo gần như toàn bộ lực lượng nòng cốt!

Bọn họ đến bắc cảnh định bọc hậu vây giết toàn bộ ma nhân. Thế mà ma nhân lại xuất hiện ở nam cảnh, đánh thẳng vào hậu phương trống rỗng của bọn họ.

Hơn nữa, còn là ma nhân đông hơn ở bắc cảnh, đáng sợ hơn không biết bao nhiêu lần.

Tất cả bọn họ đều sững sờ, gương mặt mất hết huyết sắc, thân thể run rẩy kịch liệt... Bọn họ không thể tin nổi, tại sao ma nhân lại xuất hiện ở nam cảnh?

Rõ ràng mọi tin tức, mọi cảm ứng đều cho bọn họ biết, ma nhân đều đang tàn sát bừa bãi ở bắc cảnh, hơn nữa số lượng đã khoa trương đến mức vượt xa dự đoán.

Bắc Thần Vực rốt cuộc đã điều động bao nhiêu ma nhân! Bọn chúng rốt cuộc đã xuất hiện ở nam cảnh bằng cách nào!?

Toàn thân Trụ Hư Tử run lên, hắn lườm Trì Vũ Thập, giọng nói run rẩy:

- Hay cho một Ma Hậu, hay cho một Bắc Thần Vực!

- Trụ Thiên Thần Đế!!

Trụ Hư Tử còn chưa dứt lời, một Thượng Vị Giới Vương đã hét lên thất thanh, hắn gần như nhào tới trước mặt Trụ Hư Tử, sắc mặt vặn vẹo, khản giọng gào thét:

- Mau! Truyền tống đại trận... mau mở truyền tống đại trận! Tông môn bị tập kích, ta phải trở về, phải trở về!

Tiếng gào chói tai khiến mọi người như bừng tỉnh từ trong mộng, các Thượng Vị Giới Vương kia nào còn quản được Ma Hậu bắc vực là gì, tất cả đều vọt tới bên cạnh Trụ Hư Tử, từng đôi mắt dưới nỗi kinh hoàng tột độ lồi lên một cách dữ tợn, miệng vừa gào thét, thậm chí là cầu khẩn.

- Mau! Truyền tống trận... Truyền tống trận đâu!

- Còn không trở về, tông môn chúng ta sẽ bị diệt mất! Ma nhân cầm đầu xâm nhập tông môn chúng ta rất có thể là một Thần Chủ cấp năm trở lên! Trụ Thiên Thần Đế! Trụ Thiên Thần Đế!!

Rầm!

Sóng khí bùng nổ, dưới lực lượng của Hộ Vệ, tất cả Thượng Vị Giới Vương vọt tới đều bị đẩy văng ra. Trụ Hư Tử thở ra một hơi dài, cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói đau đớn kịch liệt:

- Nền tảng của thứ nguyên đại trận tại Trụ Thiên Giới đã bị phá hủy, chúng ta... đã trúng ám toán của ma nhân.

Nền tảng hoàn toàn vỡ nát, Hoàn Hư Đỉnh lại rơi vào tay Vân Triệt, cho dù Trụ Hư Tử và sáu Hộ Vệ ở đây có thông thiên bản lĩnh cũng không thể trong thời gian ngắn dựng nên một thứ nguyên trận có thể nối thông nam bắc Đông Vực.

Trì Vũ Thập mỉm cười nói:

- Ám toán? Cách nói này thật khó nghe. Kẻ tự cho là thông minh, dẫn dụ bọn họ đến đây không phải bổn hậu, mà là ngươi đó, Trụ Thiên Thần Đế. Bây giờ lại muốn đổ lên đầu bổn hậu sao? Thật không biết xấu hổ.

Lời của Trụ Hư Tử không khác nào một chậu nước lạnh dội thẳng vào tâm hồn.

Truyền âm bên tai vẫn tiếp tục, từng tiếng kinh hãi, từng tiếng thê lương, giống như vô số lưỡi đao đang khoét vào tim gan họ.

- Trụ Thiên Thần Đế, chúng ta có thể...

Một Thượng Vị Giới Vương da đầu như muốn nứt ra, tròng mắt hỗn loạn, nhưng vừa mới mở miệng, lại lập tức tỉnh táo lại, cho dù trong lòng oán hận tột cùng, nhưng đối phương lại là Trụ Thiên Thần Đế, nào có thể nói lời ác độc, nào dám nói lời ác độc.

Hắn đột nhiên bật người, vọt thẳng về phía nam, miệng phát ra những tiếng gầm khàn khàn:

- Đi! Đi!!

Mọi người bừng tỉnh, các Thượng Vị Giới Vương khác nào còn do dự gì nữa.

Trong phút chốc, vô số luồng huyền khí không hề giữ lại mà bùng nổ, cường giả các giới vừa mới vượt qua hơn nửa tinh vực liền như phát điên mà lao về phía nam – lao về tinh giới của bọn họ.

Đừng nói chần chừ, thậm chí không một ai chào hỏi Trụ Hư Tử. Ma nhân gì chứ, Ma Hậu bắc vực gì chứ... bọn họ đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.

Tinh giới của bọn họ, tông môn của bọn họ, cơ nghiệp tổ tông của bọn họ, thê thiếp con cháu của bọn họ... giờ phút này đang phải đối mặt với ma kiếp kinh hoàng tột độ!

Bọn họ chỉ có thể liều mạng trở về, hận không thể đốt cả tinh huyết để tốc độ nhanh hơn một phần.

Tình hình hoàn toàn mất kiểm soát, dưới cục diện như thế, uy nghiêm của Trụ Thiên Thần Giới đã hoàn toàn vô dụng. Trụ Thanh Phong cũng gấp giọng nói:

- Phụ vương, chúng ta mau trở về, ma nhân xâm nhập lần này dường như đáng sợ hơn xa dự đoán, nếu không... nếu không có khả năng thật sự không kịp nữa rồi!

“...” Trụ Hư Tử vận chuyển huyền khí, cố gắng giữ vững tỉnh táo, nhưng lồng ngực hắn đang phập phồng kịch liệt, hàn khí thấu xương kia đã sớm từ tâm hồn lan đến tứ chi.

Truyền âm bên tai lại bắt đầu mang theo tiếng khóc than tuyệt vọng... Trong giới có Thái Vũ và một đám Hộ Vệ, trưởng lão trấn thủ, có hàng tỷ đệ tử Trụ Thiên, lại là sân nhà của hắn, sao có thể thảm liệt đến mức độ như vậy chỉ trong thời gian ngắn được.

- Đi!

Hắn nghiến răng ken két, hạ lệnh một tiếng, người của Trụ Thiên Thần Giới đều không dám chần chừ nửa phần, hóa thành cuồng phong, toàn tốc trở về.

Đôi môi diễm lệ của Trì Vũ Thập nhẹ nhàng cong lên:

- Còn định chạy? Đã hỏi qua bổn hậu chưa!

Trên người Trì Vũ Thập tỏa ra hắc vụ, một dải lụa đen nhẹ nhàng phất ra, thoáng chốc xé ra một đường nứt màu đen dài vạn trượng.

Giống như một vực sâu hắc ám vô cớ cắt ngang trời đất.

Dưới ‘Vực Sâu’, đất trời nứt toác, những đệ tử tông môn thực lực yếu kém lập tức bị ‘Vực Sâu’ nuốt chửng, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp thốt ra đã hóa thành hư vô.

Rầm rầm rầm rầm rầm!

Một đám cường giả bị hất văng ngã lăn trên đất, có kẻ bị thương nặng tại chỗ... Nhưng không một ai phản kích, thậm chí không quay đầu lại, mà lập tức đứng dậy bay lên, liều mạng lao về phía nam.

Biên giới phía bắc Đông Vực nhất thời hiện ra một cảnh tượng vô cùng quỷ dị và nực cười: Phía trước, huyền giả Đông Vực mênh mông cuồn cuộn dốc toàn lực chạy trốn về phía nam, phía sau, chỉ có một mình Trì Vũ Thập, nhưng lại đuổi theo ngàn vạn huyền giả Đông Vực, mỗi một lần ra tay đều sẽ thu gặt vô số sinh mạng.

Trận thế chênh lệch rõ ràng như vậy, lại không có ai quay đầu phản kích.

Nơi ở của bọn họ đang bị ma nhân công hãm, nếu trễ thêm một giây, nói không chừng cả dòng họ sẽ bị chôn vùi.

Gốc rễ sắp không còn, nào còn tâm tư nghênh chiến Trì Vũ Thập.

Ầm ầm!!

Trụ Thiên Thần Đế đột nhiên quay đầu, phất trần vung ra, va chạm trên không với lực lượng của Trì Vũ Thập. Cùng lúc đó, ba viên tinh châu dị sắc trong tay hắn vỡ ra, hiện lên ba huyền trận truyền âm cỡ nhỏ.

- Phạm Đế, Tinh Thần, Nguyệt Thần... Trụ Thiên bị tập kích, tình hình vô cùng nguy cấp, xin hãy nhanh chóng đến cứu viện!

Huyền trận truyền âm tiêu tán, trong lòng Trụ Hư Tử cuối cùng cũng hơi yên ổn... từ những truyền âm từ Trụ Thiên Giới, hắn đã biết được, thứ nguyên huyền trận nối thông giữa các đại Vương Giới cũng đã bị phá hủy.

Với khoảng cách giữa ba Vương Giới và tốc độ cực hạn, mấy canh giờ nhất định sẽ đến.

Lấy lực lượng phòng thủ còn lại của Trụ Thiên Thần Giới hắn cộng với nền tảng tích lũy mười mấy vạn năm, cho dù tình hình chiến đấu có ác liệt đến đâu, cũng không đến mức không chống đỡ nổi mấy canh giờ.

Sau đó, hắn đột ngột quay người, nghênh đón thẳng Trì Vũ Thập, miệng gầm nhẹ:

- Các ngươi mau trở về Trụ Thiên, không được lưu lại!

Ầm ầm!!

Lực lượng của Trụ Thiên Thần Đế và Ma Hậu bắc vực va chạm mãnh liệt, trong nháy mắt trời long đất lở.

- Ma Hậu! Bắc Vực các ngươi tự hủy tinh giới, giá họa cho Trụ Thiên ta, bây giờ lại còn độc hại vạn sinh Đông Vực ta như vậy!

- Ma tâm ác độc, tội ác ngập trời, trời đất không tha! Các ngươi không sợ bị thiên đạo hủy diệt sao!

Mỗi một lần phất trần trong tay Trụ Hư Tử vung lên, đều sẽ phóng ra huyền quang như mặt trời chói lọi, hắn trừng mắt ngưng uy, miệng gầm lên từng tiếng vang dội.

Trì Vũ Thập lại không hề đáp lại, chỉ có đường cong khóe môi trở nên đặc biệt châm chọc.

Tay nàng lại điểm ra, ma đồng lóe lên, trong nháy mắt trời đất không còn ánh sáng, một lĩnh vực hắc ám vĩ đại như ma uyên che phủ thế gian, nuốt chửng toàn bộ Trụ Thiên thần lực, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo cứng rắn bức lui Trụ Hư Tử hơn mười dặm.

Bất luận là huyền lực hay linh hồn, Trụ Hư Tử đều không phải là đối thủ của Trì Vũ Thập... Từ vạn năm trước, Trụ Hư Tử đã biết rõ điều này.

Nhưng Trì Vũ Thập muốn đánh bại Trụ Hư Tử cũng không thể làm được trong thời gian ngắn.

Ác chiến giữa các Thần Đế cực kỳ hiếm khi xảy ra ở bất kỳ thần vực nào, bởi vì dù chỉ là va chạm lực lượng đơn giản nhất của bọn họ cũng sẽ tạo thành tai họa mà phàm linh không cách nào tưởng tượng nổi.

Lực lượng hắc ám của Trì Vũ Thập mang theo một luồng thiên uy sắp phá trời, mạnh như Trụ Hư Tử, khi đối mặt với lực lượng của Trì Vũ Thập cũng sẽ chưa chiến đã e sợ, hơn nữa cho dù hồn lực khai hỏa toàn bộ cũng không có cách nào hoàn toàn xóa đi cảm giác kinh hãi đã tồn tại dai dẳng này.

Cũng như khoảnh khắc đối mặt với Trì Vũ Thập, sẽ có một con ma quỷ vô hình bám chặt lấy linh hồn.

Không gian liên tục sụp đổ và trong ánh sáng trôi đi, chưa đến nửa canh giờ, Trụ Hư Tử đã bị bức lui liên tiếp mấy ngàn dặm, mặc dù chưa bị thương quá nghiêm trọng, nhưng gương mặt, hai tay của hắn đã hoàn toàn cháy đen, phủ kín hàng trăm hàng ngàn lỗ thủng bị hắc ám ăn mòn, trông vô cùng chật vật.

Mà Trì Vũ Thập, trên người không hề có một chút dấu vết ngoại thương nào.

Lúc này, bên trong tinh giới mà bọn họ tiếp cận, lượng lớn bia tinh thần đang nở rộ quang mang kỳ lạ.

Sau đó, từng hình chiếu đồng thời trải rộng ra trên bầu trời ở vô số khu vực của Đông Thần Vực.

Theo huyền ảnh trải rộng, âm thanh vô cùng thảm thiết cũng theo đó truyền đến, trong Đông Thần Vực, vô số ánh mắt đều nhìn lên không trung.

Trụ Hư Tử vừa nâng phất trần lên một nửa cũng theo bản năng ngẩng đầu... Trong nháy mắt đó, hắn như bị ngàn vạn tia sét đánh trúng, toàn thân cứng đờ tại chỗ, đôi mắt vốn che phủ thần mang lập tức nổ tung vô số tia máu.

Trì Vũ Thập cũng “nhân từ” dừng tay, mặc kệ Trụ Hư Tử thỏa sức thưởng thức hình ảnh xán lạn vô cùng, phấn khích tuyệt luân trong mắt hắn.

Máu... trong hình chiếu là một thế giới hoàn toàn màu máu.

Phế tích màu máu, bóng người màu máu, núi thây màu máu, mặt đất màu máu, ngay cả bầu trời và mây bay đều bị nhuộm thành màu máu tanh nồng đậm đến đáng sợ.

Phế tích màu máu kia, là từng tòa thần điện và Trụ Thiên cung sụp đổ. Từng đống núi thây kia, là thi cốt của vô số đệ tử Trụ Thiên, từng vũng máu, là máu Trụ Thiên gần như tụ lại thành biển...

Huyết vụ, tiếng kêu thảm thiết, tử vong... Toàn thân Trụ Hư Tử càng run rẩy lợi hại hơn, tơ máu điên cuồng vỡ nát trong tròng mắt hắn, màu trắng bệch hoảng sợ từ khuôn mặt nhanh chóng lan đến toàn thân, giống như bị rút cạn máu trong nháy mắt.

Trụ Thiên Thần Giới, Vương Giới thứ hai của Đông Thần Vực, cường đại biết bao, ai dám xâm phạm?

Những truyền âm hỗn loạn lúc trước, cho dù tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng, hắn cũng chưa từng thật sự nghĩ đến khả năng “thất thủ”. Bởi vì đó là Trụ Thiên Thần Giới, cho dù bị hắn mang đi một phần lực lượng rất lớn, nhưng trên địa bàn của chính mình đối mặt với ngàn vạn ma nhân, cũng không có khả năng thật sự tan tác.

Thế nhưng, nửa canh giờ, ngắn ngủi chưa đến nửa canh giờ... Hắn lại nhìn thấy một mảnh địa ngục màu máu.

Từ Trụ Thiên Thần Giới của hắn biến thành địa ngục.

Trong mắt không phải là cục diện chống cự mà hắn vốn tưởng, mà là... một cuộc tàn sát gần như đơn phương!

Đệ tử Trụ Thiên tan tác, Trụ Thiên trưởng lão không ngừng phơi thây, các Hộ Vệ thỉnh thoảng lướt qua, trên người ai cũng mang theo những vết thương kinh người, mà mỗi một Hộ Vệ đối mặt đều là hai, thậm chí nhiều hơn những ma nhân đáng sợ có thực lực hoàn toàn không kém bọn họ.

Còn có trên không trung, Thái Vũ Tôn Giả đang sững sờ, cũng hồn bay phách lạc.

Lúc này, một gương mặt đột nhiên xuất hiện trong hình chiếu... một khuôn mặt mà tất cả huyền giả Đông Thần Vực đều vô cùng quen thuộc, nhưng lại vô cùng xa lạ.

Hắc đồng như vực sâu, nụ cười như ác ma, lúc gương mặt hắn xuất hiện trong hình chiếu, toàn bộ Đông Thần Vực đều đột nhiên trở nên u ám ngột ngạt.

Hắn nhếch mép cười, giọng nói tựa như ác ma khát máu đang ngâm nga lời nguyền rủa:

- Trụ Thiên lão cẩu, đã lâu không gặp, phần đại lễ gặp mặt này, ngươi có vừa lòng không?

“...” Miệng Trụ Hư Tử há to, không biết từ lúc nào hai mắt đã biến thành màu đỏ tươi hoàn toàn, cổ họng hắn kịch liệt co giật, hồi lâu mới phát ra tiếng rít khô khốc như cành cây ma sát:

- Vân... Triệt...

Vân Triệt cười nhẹ, chìa bàn tay, làm ra động tác năm đó bóp nát Trụ Thanh Trần:

- Lần trước gặp mặt ở Bắc Thần Vực, ta đã tự tay bóp chết một đứa con của ngươi, lần này gặp lại ở Đông Thần Vực bằng một phương thức tuyệt vời như thế, đại lễ gặp mặt này... sao có thể qua loa được chứ!

Bàn tay hắn đưa về sau, một đường hắc mang đột nhiên bắn ra... Trong con mắt chợt co rút lại của Trụ Hư Tử, một tiểu thế giới ẩn giấu ở trung tâm Trụ Thiên ầm ầm sụp đổ, văng ra mấy trăm bóng người.

Mà khoảnh khắc những bóng người này văng ra, Trụ Hư Tử đột nhiên phát ra tiếng gầm rú như dã thú... Trong Trụ Thiên Giới, Thái Vũ Tôn Giả đang mất hồn cũng như bị vạn kiếm xuyên tim, gầm lên một tiếng dữ dội như kinh lôi:

- Đi! Mau đi!!

Tiểu thế giới sụp đổ kia là do tiên tổ lấy Hoàn Hư Đỉnh mở ra, có thể dùng làm nơi ẩn náu khi Trụ Thiên gặp phải nguy cơ trọng đại, sự tồn tại này vốn không thể bị ngoại giới phát hiện.

Lại bị Vân Triệt một kích đánh nát.

Có thể ẩn náu trong đó ở trận tai họa này, không hề nghi ngờ đều là người quan trọng... Một phần hậu duệ ưu tú nhất của Trụ Hư Tử.

Lúc Vân Triệt vừa đến đã phát hiện ra sự tồn tại của tiểu thế giới đặc thù này, nhưng hắn không động đến, bởi vì, đại lễ xa hoa như thế, sao có thể không đích thân dâng lên cho Trụ Hư Tử được!

Thái Vũ Tôn Giả vừa gầm to, đã dữ dội nhào xuống, nhưng một bóng dáng nhỏ gầy như hắc ám đã nhanh như tia chớp chắn trước người hắn...

Rầm!!

Một tiếng nổ hắc ám vang lên, trong không gian sụp đổ, Thái Vũ Tôn Giả phun mạnh ra một ngụm máu đen, sau đó như con quay bay ngang ra xa.

Trụ Hư Tử, cùng tất cả các huyền giả Đông Thần Vực nhìn thấy một màn như vậy đều kinh hãi đến chết lặng.

Thái Vũ Tôn Giả, người đời đều biết là Hộ Vệ mạnh nhất Trụ Thiên! Một Thần Chủ cấp mười đứng trên đỉnh huyền đạo.

Lại bị... một kích đánh lui, hộc máu bay tứ tung!?

Trong tấm hình vặn vẹo, hiện lên một lão giả toàn thân bọc trong áo choàng tối đen, gương mặt đáng ghê tởm cực đoan, thân hình khô héo như khô lâu, khi ánh mắt của lão nhìn về phía huyền trận hình chiếu, hắc mang âm trầm cuồng bạo trong đôi mắt già nua kia khiến vô số huyền giả toàn thân lạnh lẽo, sợ hãi không ngừng.

Diêm Nhất, Diêm Tổ mạnh nhất.

Thực lực của ba Diêm Tổ này quá mức khủng bố, không chỉ có Trụ Thiên, ngay cả đám người Thập Phương Thương Lan Giới tận mắt chứng kiến uy thế của Diêm Tổ đều cảm thấy kinh hãi sâu sắc.

Thậm chí cảm giác mình đến đây quả thật hơi dư thừa.

Chỉ bằng ba lão yêu quái này, e rằng cũng đủ để san bằng Trụ Thiên hiện giờ.

- Hu a a a a!

- Phụ vương cứu con... cứu con!!

Từ trong tiểu thế giới, bọn họ có thể nhìn rõ mồn một mọi thứ bên ngoài, sớm đã gan mật tan nát.

Bây giờ bị đánh văng ra khỏi tiểu thế giới, ác ma đáng sợ bỗng nhiên gần trong gang tấc, những tử tôn Trụ Thiên kế thừa huyết mạch và ý chí Trụ Thiên này đều ý chí sụp đổ ngay tại chỗ, như một đám chim sợ cành cong, thê lương kêu lên bỏ chạy.

Vân Triệt mỉm cười:

- Ha ha, thật ồn ào. Chẳng lẽ lão cẩu Trụ Thiên các ngươi chưa bao giờ dạy dỗ con cháu nên tiếp đón khách như thế nào sao?

Ngón tay hắn gảy nhẹ, thản nhiên nói:

- Diêm Tam, ngươi thay lão cẩu Trụ Thiên kia, dạy dỗ chúng cho tốt, xem nên giữ yên lặng như thế nào.

- Tuân lệnh chủ nhân! Hắc ha ha ha ha ha!

Trong tiếng cười quỷ dị hưng phấn khát máu, bóng dáng Diêm Tam bắn lên cao, đột nhiên lao về phía đám tử tôn Trụ Thiên đang bỏ chạy.

Hai mắt đỏ ngầu đến suýt nữa nổ tung, thân hình Trụ Hư Tử như bị búa lớn nện vào, trong hoảng hốt đột nhiên phóng lên cao, miệng phát ra tiếng la hét điên cuồng:

- Dừng tay! Dừng tay!!! Dừng tay a a a a!!!

Rầm!

Rầm!

Hai tay hắn vung loạn, Trụ Thiên thần lực mất kiểm soát liều mạng đánh về phía Diêm Tam trong hình chiếu.

Nhưng nghênh đón hắn lại là ba vết tích màu đen do Diêm Tam dùng quỷ trảo cắt ra.

Xoẹt!!

Dưới một trảo này, không gian run rẩy, mặt đất nhuốm máu cùng hơn trăm bóng người đang bỏ chạy lập tức bị xé nát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!