Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1724: CHƯƠNG 1723: MÁU NHUỘM TRỤ THIÊN

- Kỳ Nhi!

- Thanh Hàn!!

- A…!!

Trên bầu trời bao la ở biên giới phía bắc Đông Thần Vực vang lên tiếng gào thét tê tâm liệt phế của Trụ Hư Tử.

Giống như dã thú tuyệt vọng gầm rống, như ác quỷ thống khổ rên xiết... Bất cứ kẻ nào nghe được âm thanh như thế đều không thể nào tin nổi đó lại là do Trụ Thiên Thần Đế phát ra.

Trơ mắt nhìn con cháu mình bị tàn sát từng đám một như rơm rạ hèn mọn, tất cả ác mộng cả đời này của hắn cộng lại cũng không tàn nhẫn và tuyệt vọng đến thế.

Hắn hoàn toàn phát điên, gào thét tấn công Diêm Tam trong hình chiếu... Nhưng trong hình chiếu không ngừng vặn vẹo vỡ vụn, vẫn truyền đến tiếng cười như quỷ điên cuồng của Diêm Tam, cùng với những móng vuốt ma quỷ liên tiếp chém ra.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Theo đôi tay Diêm Tam vung lên, những vết cào hắc ám đan vào nhau thành một tấm lưới đen khổng lồ.

Dưới tấm lưới hắc ám, không gian vỡ thành vô số mảnh nhỏ, sinh linh nát thành huyết vụ đầy trời.

Thân thể Trụ Hư Tử chậm rãi khựng lại.

Màu máu mơ hồ trong mắt hắn hóa thành vô số lưỡi đao tàn nhẫn, cắt nát trái tim và linh hồn hắn.

Phất trần trong tay hắn vô lực buông xuống, rơi thẳng tắp, nện lên mảnh đất lạnh như băng dưới chân.

Trên mặt hắn, lệ rơi tung hoành.

Chưa đầy hai năm trước, hắn vì Trụ Thanh Trần mà khóc rống một trận, hắn từng cho rằng trên đời này đã không còn gì có thể khiến hắn rơi lệ nữa...

Nhưng lần này, không chỉ có nước mắt, mà còn có cả máu... Nước mắt hòa lẫn với máu, theo hốc mắt, hai tai, lỗ mũi, miệng hắn điên cuồng tuôn ra. Thế giới trước mắt khi thì xám trắng, khi thì u ám, sau đó bắt đầu đổ sụp, xoay tròn, xoay tròn càng lúc càng nhanh... càng lúc càng nhanh...

Phụt!

Một ngụm máu lớn điên cuồng phun ra từ miệng hắn, nổ tung thành một mảng huyết vụ kinh người giữa không trung.

Sau đó, cả người hắn rơi thẳng từ trên cao xuống, như một khúc gỗ mục không còn sinh mệnh, nặng nề nện xuống đất.

Trì Vũ Thập chậm rãi bước đến, liếc mắt nhìn Trụ Hư Tử đang nôn ra máu trên đất. Vị Trụ Thiên Thần Đế bao năm qua được người người kính ngưỡng, giờ phút này đôi mắt không còn thần quang như ngày thường, chỉ còn một màu tro tàn vẩn đục.

Ánh mắt chỉ dừng lại trên người hắn trong chốc lát, Trì Vũ Thập đã dời đi, trong mắt không có dù chỉ một tia thương hại, chỉ có vẻ lạnh như băng. Nàng cúi đầu lên tiếng:

- Đau không?

“...” Cánh tay Trụ Hư Tử chống đất, hắn run rẩy ngẩng đầu, tầm mắt bị huyết sắc làm cho mơ hồ, gương mặt trắng bệch như một người sắp cạn kiệt tuổi thọ.

Hắn mở miệng, giọng nói khàn đặc, mỗi chữ như nhuốm máu:

- Lũ ma quỷ các ngươi!

Trì Vũ Thập cười nhạt một tiếng:

- A, không sai, chúng ta đúng là ma quỷ. Người đời gọi chúng ta là ma quỷ, coi chúng ta như ma quỷ mà phong tỏa, mà giết chóc, vậy thì chúng ta chỉ có thể trở thành ma quỷ chân chính.

Nàng lạnh lùng châm chọc:

- Mà tất cả những điều này, không phải vì chúng ta đã làm gì sai, mà chỉ vì chúng ta mang trong mình Hắc Ám huyền lực, đúng không? Hỡi Trụ Thiên Thần Đế chính đạo chí công vô tư.

Bàn tay Trụ Hư Tử nắm lấy cây phất trần dính đầy huyết vụ, chậm rãi nâng lên, đôi mắt xám ngoét lại nhuốm màu máu... Lần này là màu máu đầy bạo ngược:

- Lũ ma nhân hắc ám các ngươi... đều là... ma quỷ đáng bị thiên đạo diệt sạch!

Trạng thái tinh thần của hắn đã bắt đầu hỗn loạn. Hắn vốn đã căm ghét ma nhân, sau cái chết thảm của Trụ Thanh Trần, sau khi Trụ Thiên Thần Giới nhuốm máu, mối oán hận đối với ma nhân đã thấm sâu vào từng tấc xương tủy, từng mảnh linh hồn.

Trong mắt Trì Vũ Thập hiện lên vẻ bi ai, nàng cười lạnh:

- Bốn năm trước, Kiếp Thiên Ma Đế trở về, nàng chỉ cần một ý niệm là chúng sinh đương thời đều thành nô bộc, dẫn ma thần vào thế gian, mối oán hận tích tụ mấy trăm vạn năm ngoài hỗn độn sẽ khiến họ biến toàn bộ Thần Giới thành luyện ngục bi thảm nhất.

- Nhưng mà, chính vị Ma Đế ấy, lại vì sinh linh của một vị diện thấp kém hơn nàng không biết bao nhiêu lần mà lựa chọn hy sinh bản thân, hy sinh toàn tộc, để che chở cho cả thế giới, cho toàn bộ hỗn độn.

- Thiên Sát Tinh Thần Mạt Lỵ, dưới ma khí mà hóa thành ma, cho dù bị các ngươi dốc hết sức lực đuổi giết, vẫn dứt khoát hiện thân, dùng sức mạnh Tà Anh phong tỏa vết nứt đỏ thẫm.

- Vân Triệt, về phần hắn, ta có thể nói cho ngươi biết một điều, ngay lần đầu tiên đặt chân đến Thần Giới, hắn đã mang trong mình Hắc Ám huyền lực. Nói cách khác, ở Thần Giới, hắn từ đầu đến cuối đều là một ma nhân.

- Nhưng mà... khi các ngươi quỳ gối run rẩy trước mặt Kiếp Thiên Ma Đế, chính hắn đã đứng ra đối mặt, thậm chí có phần nực cười khi xem ‘cứu thế’ là sứ mệnh mình phải hoàn thành.

- Cũng chính vì hắn, Kiếp Thiên Ma Đế đã lựa chọn vĩnh viễn rời khỏi hỗn độn.

Trong đôi mắt Trì Vũ Thập lặng lẽ ngưng tụ một tia hắc mang yêu dị, nàng tiếp tục nói:

- Trận kiếp nạn diệt thế đó là do ai cứu vớt, Trụ Hư Tử ngươi rõ hơn bất kỳ ai trên đời này.

- Ma Đế, Tà Anh, Vân Triệt, họ là ma, hơn nữa còn là những con ma thuần túy nhất trên đời này. Nhưng chính họ đã cứu vớt vô số sinh linh của Thần Giới và hỗn độn, vậy mà lại bị kẻ được tha mạng như ngươi căm phẫn mắng là ác ma!

“...” Yết hầu Trụ Hư Tử giật giật, phát ra âm thanh không giống tiếng người.

Hắc mang trong mắt nàng dần dần thâm thúy, nàng tiếp tục:

- Ma Đế, Tà Anh, Vân Triệt, họ đều dùng hành động cứu thế của mình để chứng minh thế nào là thánh tâm phổ độ thiên hạ, thế nào là thánh tích cứu vớt muôn đời.

- Còn ngươi! Miệng đầy chính đạo nhân nghĩa, lại một chưởng đánh Tà Anh vừa cứu mạng các ngươi ra ngoài hỗn độn, đẩy Vân Triệt vừa cứu thế vào tử cảnh, thậm chí không tiếc dẫn mọi người đến cố hương của hắn, khiến hắn trong một đêm mất đi tất cả!

Trì Vũ Thập cười lạnh:

- A, chính đạo thật nực cười làm sao. Trụ Hư Tử, sự ghê tởm trong cái gọi là chính đạo của ngươi, chẳng lẽ chính ngươi cũng không nhìn rõ sao?

- Năm đó Ma Đế rời đi, vì sao Long Bạch, Nam Minh, Thiên Diệp lại cố sống cố chết muốn giết Vân Triệt, ngươi thật sự không hiểu sao!

- Những năm này ngươi dẫn đầu đuổi giết Vân Triệt, rốt cuộc là vì cái gọi là chính đạo, hay là vì muốn xóa đi sự xấu xí, âm u trong tâm hồn mà chính ngươi cũng không dám đối mặt và thừa nhận!

- Im miệng... im miệng!!

Trụ Hư Tử đang tĩnh lặng bỗng nhiên rít lên, phất trần trong tay đột nhiên vung ra, nhưng lực lượng chém ra lại hỗn loạn vô cùng.

Ầm!

Mặt đất nứt toác, nhưng Trì Vũ Thập... chỉ có vạt váy bị nhấc lên khe khẽ.

Trì Vũ Thập mỉm cười, ma âm dần dần mơ hồ:

- Đúng rồi, còn một chuyện quan trọng nhất, ta quên nhắc nhở ngươi. Vân Triệt của trước kia, cho dù thấy một phàm nhân không hề liên quan bị bắt nạt cũng sẽ không nhịn được mà ra tay cứu giúp.

- Hiện giờ, lại có thể mặt không đổi sắc tàn sát Trụ Thiên của ngươi.

- Từ một thần tử cứu thế, trong vài năm ngắn ngủi lại biến thành một Ma Chủ muốn dùng máu chôn vùi cả Đông Thần Vực. Ngươi đoán xem, là ai đã ép hắn thành ra thế này... là ai đây?

Thân thể Trụ Hư Tử bắt đầu run rẩy, đầu hắn lắc lư điên cuồng như sắp gãy lìa.

Trong lòng hắn, mười hai chữ tiên đoán như ác mộng quấn lấy hắn mấy năm qua, giống như chuông tang địa ngục điên cuồng vang lên.

Trong sự hỗn loạn vô tận, ma âm của Trì Vũ Thập vẫn đang tiếp tục, từng chữ rõ ràng như vang lên từ nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn hắn.

- Vân Triệt cứu Đông Thần Vực, cứu Trụ Thiên Thần Giới, cứu Trụ Hư Tử ngươi, cứu tất cả người nhà và con cháu của ngươi.

- Mà bây giờ, Đông Thần Vực đang đổ mưa máu, bao nhiêu người đáng thương chết không có chỗ chôn. Trụ Thiên Thần Giới mà liệt tổ liệt tông của ngươi để lại đang hóa thành phế tích đẫm máu, tộc nhân của ngươi, con cháu của ngươi đang kêu khóc thảm thiết, chết còn thê thảm hơn cả những ma nhân mà các đời nhà ngươi đã giết...

- Ngươi đoán xem, rốt cuộc là ai đã tạo ra một ác ma tàn sát thế gian như thế? Là ai, đã tự tay hại chết cơ nghiệp của tộc mình và vạn linh Đông Vực?

Cạch!

Phất trần trong tay lại rơi xuống, đầu Trụ Hư Tử lắc lư kịch liệt hơn, hai mắt càng xám ngoét đến đáng sợ:

- Không... không... đừng nói nữa... không phải ta... không phải ta... đừng nói nữa!

Nhưng mà, cho dù linh hồn hắn giãy giụa thế nào, ma âm xâm thực linh hồn kia vẫn rõ ràng như một cơn ác mộng:

- Tội nghiệt của ngươi đủ để đúc thành bia sỉ nhục, bị người đời phỉ báng ngàn vạn năm cũng không thể rửa sạch.

- Con cháu đời sau của ngươi... nếu như ngươi còn có thể có, sẽ kế thừa sự sỉ nhục và tội nghiệt của ngươi qua nhiều thế hệ, bị người đời thóa mạ, chỉ có thể cả đời co đầu rụt cổ trong góc tối, vĩnh viễn không thể ngẩng đầu.

- Ngươi xuống suối vàng, liệt tổ liệt tông của ngươi cũng vĩnh viễn không thể tha thứ cho ngươi, họ sẽ chỉ tự tay đóng ngươi lên hình giá thống khổ nhất của luyện ngục.

- Im miệng!!!

Trụ Hư Tử đột nhiên nhảy lên, hai tay cuộn lên huyền khí vô cùng hỗn loạn chụp vào cổ Trì Vũ Thập.

Trì Vũ Thập không hề động, một trảo này của Trụ Hư Tử lại trực tiếp vồ hụt, hung hãn nện xuống đất.

Hắn không đứng dậy, mười ngón tay ấn sâu vào mặt đất lạnh như băng, trong miệng phát ra tiếng lẩm bẩm run rẩy:

- Ta không sai... không sai! Hắn là ma thần diệt thế... hắn giết con ta... ma nhân không nên tồn tại... Tà Anh không nên tồn tại... ta cũng là vì người đời, vì chính đạo...

- Ta không sai... không sai... không sai...

Cũng vào lúc này, hắc mang trong tròng mắt Trì Vũ Thập đột nhiên trôi đi, một bóng đen vô hình xuyên thẳng vào linh hồn Trụ Hư Tử.

Trụ Hư Tử không hề phát hiện, không hề có chút phản ứng nào.

Môi Trì Vũ Thập hơi nhếch lên, trong mắt lóe lên một tia hàn quang quỷ dị.

Linh hồn của Trụ Hư Tử còn yếu ớt hơn nàng dự tính. Có lẽ, trong những năm Vân Triệt ở Bắc Vực, thật ra hắn vẫn luôn chịu đựng sự tra tấn tâm linh mà hắn không muốn đối mặt, thậm chí không muốn nhìn rõ.

Hình chiếu trên không trung vẫn đang trình diễn từng màn thảm kịch khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng. Đầu Trụ Hư Tử nện xuống đất, ý niệm của hắn đang liều mạng phong tỏa thính giác và thị giác, hận không thể ngất đi để khi tỉnh lại tất cả chỉ là một cơn ác mộng.

Trì Vũ Thập chậm rãi đến gần, bàn tay chìa ra... Đúng lúc này, ba luồng huyền quang xám trắng đột nhiên bắn tới.

Bóng dáng Trì Vũ Thập vừa chuyển, đã thuấn di ra ngoài vài dặm. Còn bên cạnh Trụ Hư Tử đã có thêm ba người thủ hộ vừa rời đi nay đã quay lại.

- Chủ thượng, đi!!

Một tiếng gầm lớn mang theo bi thương lạnh lẽo, họ mang Trụ Hư Tử lên, không chút do dự, dốc hết tốc độ chạy về phương xa.

Trì Vũ Thập không đuổi theo, lẳng lặng nhìn Trụ Hư Tử được đám người thủ hộ kéo đi.

Đôi mị mâu của nàng như màn đêm vô tận lấp lánh ngàn vạn vì sao, cánh môi nhếch lên lại là một nụ cười nhẹ vô cùng quỷ dị.

Nàng nhẹ nhàng lẩm bẩm:

- Triệt Nhi, ta đã nói rồi, tất cả những kẻ làm tổn thương ngươi, phụ bạc ngươi, ta đều sẽ khiến chúng phải trả giá gấp trăm ngàn lần.

- Chết, là quá dễ dàng cho hắn rồi. Cứ để hắn sống, từ từ hưởng thụ quãng đời còn lại đi.

Lời nói nhỏ nhẹ mị hoặc câu hồn, lại là lời nguyền rủa tàn nhẫn nhất của ác ma trên thế gian này.

----

Ác chiến ở Trụ Thiên Thần Giới vẫn đang tiếp tục.

Diêm Tam đã đánh về phía Thái Vũ Tôn Giả. Thái Vũ vừa bị thương vừa tan nát cõi lòng, bị Diêm Tam dễ dàng áp chế, trong nháy mắt đã mình đầy thương tích.

Còn Thiên Diệp Ảnh Nhi đã bị lực lượng của Diêm Tam đẩy ra.

Nực cười! Hắn đường đường là Diêm Tổ, đối phó với một tên thủ hộ quèn mà còn cần liên thủ với kẻ khác sao? Còn biết xấu hổ hay không!

Thiên Diệp Ảnh Nhi thu hồi Thần Dụ, đi tới bên người Vân Triệt, nhìn thoáng qua đại trận hình chiếu trên không trung, nói:

- Cảm thấy thế nào? Đã hả giận chưa?

Vân Triệt cười lạnh:

- Hả giận? Ta chẳng qua chỉ đang lấy lại những thứ đã từng ban cho chúng mà thôi. Nhưng món nợ chúng thiếu ta, những gì ta đã mất đi, vĩnh viễn không thể nào lấy lại được.

“...” Trước mắt hiện lên bóng dáng mẫu thân, ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi mơ màng trong khoảnh khắc, hồi lâu không nói thêm gì.

Lúc này, ánh mắt Vân Triệt lóe lên ma quang, sau đó, một huyền trận truyền âm thoáng hiện trước mặt hắn. Hắn trầm giọng nói:

- Nguyệt Thần Giới đã xuất động chưa?

Trong huyền trận truyền âm vang lên giọng nói của Họa Cẩm:

- Không có, có một tin tức tốt, Thủy Mị Âm đã không còn ở Nguyệt Thần Giới, rất có khả năng đã sớm lặng lẽ chạy ra ngoài. Nguyệt Thần Giới vì tìm kiếm Thủy Mị Âm, cách đây không lâu đã phân tán lực lượng, gần như không thể thu hồi về trong thời gian ngắn.

Hai tròng mắt của Vân Triệt nheo lại, ý cười lành lạnh:

- Thật sao? Đây thật sự... quá tốt rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!