Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1725: CHƯƠNG 1724: BẢN NHẠC BUỒN CỦA ĐÔNG VỰC

Hình chiếu bao trùm khắp bầu trời Đông Thần Vực không chỉ nghiền nát tâm tư của những người bên ngoài Giới Trụ Thiên, mà còn đang hủy diệt ý chí của vô số huyền giả Đông Vực.

Là Vương Giới chí cao vô thượng, danh vọng bậc nhất Đông Thần Vực, vậy mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã bị ma nhân đánh thẳng vào trung tâm, hủy diệt đến tan hoang.

Ở phía đối diện, lại là đám ma nhân đáng sợ vượt xa nhận thức không biết bao nhiêu lần!

Phía trước, ma nhân từng bước áp sát; phía trên, Giới Trụ Thiên dần dần vỡ vụn... Lòng can đảm của bọn họ đang run rẩy, tín niệm đang sụp đổ. Ngay cả Vương Giới mà còn không chịu nổi trước mặt đám ma nhân đáng sợ kia, thì bọn họ làm sao ngăn cản? Thật sự có thể ngăn cản được sao?

Chiến ý nhanh chóng bị dập tắt, chuyển thành nỗi sợ hãi và tuyệt vọng ngày một sâu sắc. Dần dần, ngày càng nhiều người bắt đầu lùi bước, trốn chạy...

Mà một khi có người bắt đầu, tôn nghiêm sẽ vỡ tan như đê vỡ trước khát vọng sống.

Chẳng bao lâu sau, số người chạy trốn, đầu hàng còn nhiều hơn cả số người tử chiến...

Huyền giả hắc ám của Bắc Thần Vực đều mang chung một tín niệm và ý chí, từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi Bắc Thần Vực đã không một ai nghĩ đến chuyện sống sót trở về.

Nhưng Đông Thần Vực... bọn họ đã yên ổn quá lâu, hoàn toàn không thể đặt mình vào chỗ chết như đám ma nhân Bắc Vực.

Hoặc có lẽ, tất cả thật sự quá đột ngột và đáng sợ.

Hơn một trăm “cứ điểm” do Trì Vũ Thập dựng nên ở Đông Thần Vực đã lần lượt bị Bắc Thần Vực chiếm cứ trong một khoảng thời gian ngắn đến kinh người.

----

Bên ngoài Giới Nguyệt Thần, một chiếc huyền chu cỡ nhỏ bay ra.

Khi hình chiếu của Giới Trụ Thiên xuất hiện trên bầu trời bao la phía xa, thiếu nữ co ro trong góc huyền chu chậm rãi ngẩng đầu. Trong tầm mắt mông lung, nàng cất lên tiếng thì thầm như đang nói mê:

- Vân... công tử...

Cách đó không xa, một người đàn ông trung niên nhìn hình chiếu, cất lên tiếng kinh hãi, sau đó dứt khoát hạ lệnh:

- Kia... đó là! Mau! Đi mau! Tăng tốc độ lên mức nhanh nhất... tạm thời không cần để ý đến việc tiêu hao năng lượng!

Tốc độ của huyền chu đột ngột tăng vọt, còn thiếu nữ đã bất giác đứng dậy, ngơ ngác nhìn hình chiếu phía xa một lúc lâu, đôi mắt đột nhiên run lên kịch liệt, thân hình cũng nhanh chóng lao ra.

Một bóng người cao lớn chắn trước mặt nàng, người đàn ông trung niên trầm giọng nói:

- Cẩn Nguyệt! Con định đi đâu!

Ánh mắt Cẩn Nguyệt hoảng loạn, nàng gấp gáp nói:

- Con phải trở về! Giới Trụ Thiên gặp nạn, công tử Vân nhất định vô cùng căm hận chủ nhân, nói không chừng... nói không chừng chủ nhân sẽ gặp nguy hiểm, con phải trở về!

Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói:

- Con điên rồi sao! Con vừa bị Nguyệt Thần Đế trục xuất! Nàng ta đã hạ tử lệnh, nếu còn bước vào Giới Nguyệt Thần, sẽ lập tức bị tru sát! Nàng ta đối xử với con như vậy, sao con còn...

Bàn tay nhỏ nhắn của Cẩn Nguyệt siết chặt:

- Phụ thân, đừng cản con! Dù thế nào đi nữa, con không thể bỏ mặc chủ nhân vào lúc người nguy hiểm nhất.

Nói xong, huyền khí trên người nàng thoáng phóng thích, đẩy mạnh người đàn ông trung niên ra, định bay đi.

Người đàn ông trung niên gầm lên một tiếng, bi thương nói:

- Cẩn Nguyệt! Không phải con bỏ rơi nàng ta, mà là nàng ta bỏ rơi con! Hơn nữa, Nguyệt Thần Đế là nhân vật thế nào, nếu nàng ta thật sự gặp nguy hiểm, chút sức mọn của con thì có tác dụng gì chứ!

- Đừng quên, người nàng ta đuổi đi không chỉ có con, mà là cả tộc chúng ta. Lần này con trở về... là muốn lấy tính mạng của cả tộc chúng ta ra để đánh cược sao!

Thân hình Cẩn Nguyệt sắp bước ra khỏi huyền chu bỗng chốc cứng đờ tại chỗ.

- Tỷ... tỷ?

Phía sau nàng truyền đến tiếng kêu sợ hãi của một bé gái.

Tiếng gọi khe khẽ này khiến tâm hồn Cẩn Nguyệt hoàn toàn sụp đổ, nàng xoay người, nhẹ nhàng ôm lấy bé gái, dùng tay mình vỗ về an ủi, đồng thời cũng lau đi những giọt nước mắt đang lặng lẽ lăn dài.

- Xin lỗi, phụ thân, là nữ nhi kích động.

Nàng nhẹ nhàng nói, vòng tay ôm cô bé trong lòng càng siết chặt hơn.

Người đàn ông trung niên lắc đầu, ánh mắt lóe lên vẻ đau xót. Hắn biết trong lòng nữ nhi mình, Nguyệt Thần Đế là một sự tồn tại quan trọng đến nhường nào, có thể làm thị nữ cận thân của Nguyệt Thần Đế vẫn luôn là vinh quang lớn nhất trong cuộc đời nàng.

Nhưng mà... Nguyệt Thần Đế, suy cho cùng vẫn là Đế của một Vương Giới.

Nàng tàn khốc và tuyệt tình, không cần bất cứ lý do gì. Huyền chu bay đi cực nhanh, nhằm thẳng phương nam mà tới.

Điểm cuối của bọn họ có lẽ là Nam Thần Vực, hoặc có lẽ... là một hạ giới nào đó ở phía nam xa xôi hơn.

Bọn họ biến mất chưa được bao lâu, phía sau đã xuất hiện vô số huyền chu của Đông Vực, trốn chạy như một bầy ruồi không đầu.

----

Giới Tinh Thần, chính xác hơn là một mảnh tinh giới phụ thuộc lớn nhất của Giới Tinh Thần.

Một chiếc tinh hạm khắc đầy ấn ký Tinh Thần nhanh chóng bay ra.

Trong kiếp nạn Tà Anh năm đó, Giới Tinh Thần bị hủy diệt trực tiếp, lực lượng cốt lõi chỉ còn lại sáu Tinh Thần và mười bảy trưởng lão Thần Chủ, chỉ trong một đêm đã điêu linh đến mức có thể nói là thê thảm.

Thảm nhất chính là Tinh Thần Đế và cả Luân bàn Tinh Thần đều không rõ tung tích.

Trên tinh hạm chỉ có mười hai người.

Ba Tinh Thần Thiên Yêu, Thiên Tuyền, Thiên Viêm cùng với chín trưởng lão Thần Chủ.

Đối với lời cầu viện của Giới Trụ Thiên, bọn họ không thể không để tâm. Vân Triệt hận Giới Trụ Thiên, nhưng cũng hận Giới Tinh Thần. Đạo lý môi hở răng lạnh, bọn họ không thể không biết.

Tuy rằng chỉ có mười hai người, nhưng đó đã là trọn vẹn một nửa lực lượng cốt lõi cuối cùng của Giới Tinh Thần. Nửa còn lại ở lại trấn thủ, đề phòng ma nhân đột kích.

Giới Tinh Thần của bọn họ đã không thể chịu đựng thêm một lần tàn phá nào nữa.

Tinh hạm vừa bay ra ngàn dặm, tinh vực phía trước đột nhiên cuộn lên một trận lốc xoáy không gian đáng sợ. Dưới cơn lốc, tinh hạm khổng lồ lập tức bị hất văng, phải mất vài giây sau mới khôi phục được thăng bằng.

- Xảy ra chuyện gì vậy!?

Ba Tinh Thần đang nhắm mắt dưỡng thần đồng loạt mở mắt, cùng lúc bay ra khỏi tinh hạm, rồi lại cùng lúc sững sờ tại chỗ.

Phía trước, giữa tinh vực âm u mênh mông, một bóng dáng thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn đang lẳng lặng đứng đó. Nàng quay lưng về phía bọn họ, trên chiếc váy lụa sặc sỡ bồng bềnh tỏa ra làn sương mù hắc ám tựa như đến từ vực sâu.

- Ngươi... ngươi là?

Ba Tinh Thần vốn đang như lâm đại địch đều ngẩn ra, bóng lưng quen thuộc, chiếc váy sặc sỡ quen thuộc, và cả thần lực Tinh Thần tuyệt đối không thể nhận sai... Lại quấn quanh khí tức hắc ám chỉ thuộc về ma nhân.

- Công chúa... Thải Chi?

Tinh Thần Thiên Tuyền Tử Uyển khẽ thì thầm.

Thải Chi không quay người lại, từ đôi môi nàng phát ra ba chữ lạnh như băng:

- Cút về đi!

Tinh Thần Thiên Yêu Tường Vi thăm dò tiến lên phía trước, hắn nhìn chằm chằm vào hắc khí đáng sợ trên người Thải Chi, giọng trầm xuống:

- Công chúa Thải Chi, thật sự là người sao? Sao người lại...

- Cẩn thận!

Tử Uyển vội tóm lấy Tường Vi. Cũng đúng lúc này, Thải Chi đột nhiên xoay người, Ma kiếm Thiên Lang... không, Thánh kiếm Thiên Lang vô tình chém ra.

Ầm----

Một tiếng tru bi thương mà uy lẫm của Thiên Lang vang vọng, cả tinh vực như bị chém gãy. Dưới vết kiếm màu lam đen giao thoa, tinh hạm dài trăm dặm được gia cố bởi hơn mười lớp huyền trận lập tức vỡ nát, hóa thành vô số mảnh vụn bay tứ tán trong không gian điên cuồng sụp đổ và thần uy mênh mông của Thiên Lang.

Theo tinh hạm bị một kiếm hủy diệt, chín trưởng lão Thần Chủ ở bên trong bay ra, ba người trong đó mình đầy máu, tất cả đều ngơ ngác nhìn Thải Chi, không thể nào tin vào mắt mình.

Ánh mắt của ba Tinh Thần Thiên Tuyền, Thiên Yêu, Thiên Viêm đột nhiên thay đổi, cái nhìn dành cho Thải Chi đã hoàn toàn đảo lộn.

Tinh Thần Thiên Lang, Tinh Thần nhỏ tuổi nhất trong các Tinh Thần đương thời, tuy rằng độ tương hợp giữa nàng và thần lực Thiên Lang cao đến kinh người, nhưng muốn đạt đến dung hợp thần lực hoàn mỹ, ít nhất cũng phải cần đến ngàn năm.

Nhưng một kiếm vừa rồi, dù chỉ là thần uy thoáng qua, lại rõ ràng...

Là lực lượng ở cảnh giới Thần Chủ cảnh cấp mười!

Thậm chí có khả năng... không thua kém Tinh Thần Đế Tinh Tuyệt Không!

Kể từ kiếp nạn Tà Anh bùng nổ năm đó, sau khi Thải Chi biến mất đến nay mới chỉ trôi qua bảy năm ngắn ngủi.

Bảy năm, từ lực lượng Thần Chủ cấp tám sau khi kế thừa thần lực Thiên Lang, trưởng thành đến lĩnh vực tối cao Thần Chủ cảnh cấp mười này!?

Đây là một bước tiến đáng sợ, chưa từng có, và càng không nên tồn tại trong lịch sử Giới Tinh Thần, cũng như trong nhận thức của bọn họ.

- Cút... về... đi!

Ma kiếm Thiên Lang chỉ thẳng vào ba Tinh Thần và các trưởng lão đang kinh hãi, thân kiếm vốn tỏa ra huyền quang màu xanh lam nay đã phủ lên một tầng hắc mang u ám.

Đôi mắt Thiên Lang ở mũi kiếm cũng hiện lên lệ quang màu đen.

Ma uy và sát ý kinh khủng bao trùm lên tất cả bọn họ, nói cho họ biết: Lời tương tự, nàng sẽ không nói lần thứ ba.

Bàn tay Tử Uyển đang nắm lấy tay Tường Vi chậm rãi siết chặt, sau đó nói:

- Đi, về giới.

Không một ai tiến thêm bước nào, tất cả bọn họ xoay người, quay về.

Bay đi một lúc lâu, Tử Uyển lặng lẽ quay đầu, liếc nhìn Thải Chi từ phía xa.

Trên gương mặt Thải Chi không còn nụ cười rạng rỡ duyên dáng như trong ký ức, trong đôi mắt cũng không còn thấy ngàn vạn vì sao lấp lánh nữa.

Chỉ còn lại sự âm u và ma uy khiến người ta nghẹt thở, khiến người ta sợ hãi đến mức không dám lại gần.

Trong lòng nàng nghĩ đến không phải là Thải Chi rốt cuộc đã dùng phương pháp gì để có được biến hóa đáng sợ như thế trong vòng bảy năm ngắn ngủi, mà là nỗi đau lòng và thương tổn lạnh lẽo vô tận như kim châm.

Tất cả, rốt cuộc là lỗi của ai...

----

Một Vương Giới khác của Đông Vực.

Gần như cùng lúc với tinh hạm của Giới Tinh Thần khởi hành, một chiếc huyền hạm nhanh chóng bay ra từ Thần Giới Phạm Đế, thẳng tiến đến Giới Trụ Thiên.

Trên huyền hạm, sắc mặt Thiên Diệp Phạm Thiên âm trầm như nước, các Phạm Vương phía sau hắn cũng mang vẻ mặt nặng nề.

Thảm trạng của Thần Giới Trụ Thiên khiến hắn không thể không kinh hãi.

Thân là Thần Đế, hắn là người hiểu rõ nhất về đám người Bắc Thần Vực ở Đông Thần Vực.

Thế nhưng, chỉ riêng tình hình chiến đấu ở Thần Giới Trụ Thiên đã hoàn toàn xé nát nhận thức của hắn về Bắc Thần Vực.

Nhất là ba lão già còng lưng kia, chỉ cần thông qua hình chiếu chạm phải ánh mắt ghê tởm của bọn họ cũng đủ khiến hắn, Thần Đế đệ nhất Đông Vực, phải kinh hãi trong lòng.

Mà sau khi hắn rời đi không lâu, trước Vương thành Phạm Đế có ba người chậm rãi đi tới.

Ba người đi đến đâu, vạn vật ngưng kết đến đó.

Đứng trước vương thành, người đàn ông dẫn đầu cười nhạt nói:

- Báo cho Thiên Diệp Phạm Thiên, Nam Minh đến bái phỏng.

Thủ vệ Phạm Đế vội vàng quỳ xuống:

- Bái kiến Nam Minh Thần Đế... Giới Trụ Thiên gặp phải ma kiếp, Vương thượng đã tự mình đi cứu viện, vừa mới rời khỏi giới.

Nam Vạn Sinh cười nhạt:

- Vậy sao? Vậy thì bổn vương sẽ ở đây chờ hắn về... Sao nào, ngươi định cản ta à?

Thủ vệ Phạm Đế vội vàng lùi bước, cúi đầu nói:

- Không, không dám. Mời ngài.

Trước kia vì Thiên Diệp Ảnh Nhi, Nam Minh Thần Đế thường xuyên đích thân đến Vương thành Phạm Đế... bỏ qua điểm này, Thần Đế đệ nhất Nam Vực, bọn họ không dám ngăn cản.

Ngang nhiên tiến vào Vương thành Phạm Đế, thần thức của Nam Minh Thần Đế quét ngang, khóa chặt vào vị trí của mấy vị Phạm Vương, khóe miệng nhếch lên, trong tay lấy ra một vòng tròn màu vàng nhạt, một huyền trận cỡ nhỏ đã lặng lẽ phóng thích.

Không gian trong nháy mắt biến đổi, bóng dáng của ba người đã xuất hiện trước một tòa tháp.

Tòa tháp trông không có gì nổi bật, nhưng lại được bao bọc bởi hơn một trăm lớp huyền trận phong ấn, khí tức của các huyền giả canh gác cũng đông đến mức bất thường.

Điều này ngược lại khiến trong mắt Nam Minh Thần Đế lóe lên một tia sáng kỳ lạ vô cùng nóng bỏng, gần như điên cuồng.

Hắn nhanh chóng tiến về phía trước, vừa đi được vài bước, một bóng người từ trên trời hạ xuống.

Người này tai to mặt lớn, thân hình béo ú, nhưng huyền khí quanh thân lại hùng hậu như vạn ngọn núi cao, chính là Phạm Vương thứ tám của Phạm Đế.

Phạm Vương thứ tám gọi ra danh hiệu của bọn họ, trên mặt tươi cười rạng rỡ, nhưng trong lòng lại chùng xuống:

- Nam Minh Thần Đế, Minh vương Nam Ngục, Minh vương Tây Ngục. Nếu biết ba vị khách quý giá lâm, Vương thượng tất nhiên sẽ vô cùng vui mừng. Kính xin ba vị vào chủ điện nghỉ ngơi chốc lát, Vương thượng sẽ lập tức trở về.

Nam Minh Thần Đế cười nhẹ, trong con ngươi chợt lóe lên sát khí:

- Thật sao? Nhưng bổn vương đã không chờ được hắn quay về rồi.

Giọng nói vừa dứt, bàn tay hắn đột nhiên chộp tới, năm ngón tay tỏa ra kim quang chói mắt, xuyên thẳng vào yết hầu của Phạm Vương thứ tám.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!