Thấy Nam Minh Thần Đế mang theo hai đại Minh Vương đột ngột xuất hiện vào thời khắc vô cùng vi diệu này, trong lòng Phạm Vương thứ tám đã dấy lên dự cảm chẳng lành.
Nơi này là vương thành của Phạm Đế Thần Giới, nơi bất khả xâm phạm nhất Đông Thần Vực.
Thế nhưng, đối diện lại là Nam Minh Thần Đế... một kẻ trước nay luôn xem thường uy nghi và nguyên tắc của Thần Đế, chuyện gì cũng dám làm, một tên điên chính hiệu!
Đối mặt với cú ra tay đột ngột của Nam Minh Thần Đế, dù đã có chuẩn bị, Phạm Vương thứ tám vẫn không khỏi hoảng hốt.
Hai tay hắn đẩy về phía trước, một Phạm Ấn vĩ đại lập tức thành hình, chính diện va chạm với lực lượng của Nam Vạn Sinh. Cùng lúc đó, vạn trượng phạm quang cũng phóng thẳng lên trời, tạo ra một tiếng nổ vang tựa như vạn chiếc chuông lớn đồng loạt ngân lên, kinh động toàn bộ vương thành Phạm Đế.
Ầm rầm!
Cuộc giằng co chỉ kéo dài trong nửa giây ngắn ngủi, Phạm Vương thứ tám đã bị đánh văng ra xa.
Xung quanh cũng vang lên những tiếng nổ dữ dội, các thủ vệ Phạm Đế ở gần đó cấp tốc lao tới, trên ngọn tháp, tất cả huyền trận phong ấn đều được kích hoạt, chiếu rọi huyền quang gần như che khuất cả mặt trời.
Sắc mặt Phạm Vương thứ tám trầm xuống, nhưng vẫn cố gắng giữ thái độ kiềm chế:
- Tại hạ tự nhận không có tư cách luận bàn với Nam Minh Thần Đế, nếu Nam Minh Thần Đế có hứng thú, có thể đợi ngô vương về giới.
Nam Vạn Sinh lại chẳng thèm liếc nhìn hắn, đôi mắt gã nhìn chằm chằm vào ngọn tháp đang được bao phủ bởi huyền quang thủ hộ, rồi phá lên cười một cách điên cuồng:
- Ha ha ha ha, chỉ là một cái tháp nát mà lại bố trí nhiều phong ấn đến vậy. Quả nhiên là ở trong này!
- Lên! Không cần nương tay, kẻ nào cản đường, giết kẻ đó!
Nam Vạn Sinh cuồng vọng, nhưng trước nay luôn là một kiểu cuồng vọng tỉnh táo. Nơi này dù sao cũng là vương thành Phạm Đế, một khi lực lượng thủ hộ tập trung lại, muốn đạt được mục đích gần như là không thể, vì vậy phải tốc chiến tốc thắng.
Nam Ngục Minh Vương và Tây Ngục Minh Vương đồng thời ra tay. Hai đại Minh Vương này, bất kỳ ai trong số họ cũng không phải là đối thủ của Phạm Vương thứ tám. Nhưng hắn không thể lùi bước, bàn tay đẩy ra, một Phạm Ấn vĩ đại bao trùm xuống.
Keng!
Tiếng rít chói tai vang lên, dưới sức mạnh kinh khủng của hai đại Minh Vương, Phạm Ấn chỉ tồn tại được một giây đã bị phá hủy. Cùng lúc đó, bàn tay lấp lánh kim quang quỷ dị của Nam Vạn Sinh đã xuyên qua những mảnh vỡ Phạm Ấn, nhắm thẳng vào ngực Phạm Vương thứ tám.
Thân thể mập mạp của Phạm Vương thứ tám lộn nhào trên đất, lăn đi vài dặm. Các thủ vệ Phạm Đế xung quanh còn chưa kịp đến gần đã bị dư chấn từ lực lượng Thần Đế đẩy văng ra xa.
Gương mặt Phạm Vương thứ tám thoáng chốc trắng bệch, trong lòng dâng lên nỗi phẫn nộ tột cùng, xen lẫn cả vẻ bi thương.
Ở Thần Giới, thực lực gần như quyết định tất cả, bao gồm địa vị, tôn nghiêm, vinh hoa và cả thái độ đối nhân xử thế.
Năm đó, khi Phạm Đế Thần Giới còn ba vị Phạm Thần và Phạm Đế Thần Nữ, thực lực của họ và Nam Minh Thần Giới ngang ngửa nhau, thậm chí còn mơ hồ nhỉnh hơn một bậc.
Nhưng ba Phạm Thần bỏ mạng, Phạm Đế Thần Nữ trước bị phế sau bỏ trốn, Phạm Đế Thần Giới thoáng chốc mất đi bốn Thần Chủ cấp mười. Khi Nam Minh Thần Đế lại một lần nữa “ghé thăm”, thái độ đã hoàn toàn khác xưa.
Giờ đây, gã lại còn dám ra tay ngay tại vương thành Phạm Đế!
Cuồng vọng bao nhiêu, lại càng mang theo miệt thị bấy nhiêu!
Có hai đại Minh Vương yểm trợ phía sau, không một ai có thể đến gần. Nam Vạn Sinh đã nghênh ngang đi tới trước ngọn tháp.
Huyền trận phong tỏa trên tháp, bất kỳ cái nào cũng vô cùng mạnh mẽ, cho dù dùng sức mạnh của Thần Đế, muốn cưỡng ép phá bỏ cũng không phải chuyện có thể làm trong thời gian ngắn.
Nhưng Nam Minh Thần Đế đã đến đây, sao có thể không chuẩn bị. Đối mặt với huyền trận phong ấn đầu tiên, trong tay gã đột nhiên hiện lên hắc khí, hóa thành một chiếc cuốc ngắn có hình thù quỷ dị, tỏa ra hắc quang nồng đậm.
Cùng lúc đó, một luồng khí tức hắc ám yêu tà cũng lan tỏa ra.
Ở phía xa, các Phạm Vương đang cấp tốc tiến đến, vừa liếc thấy hắc quang trong tay Nam Minh Thần Đế, sắc mặt liền đồng loạt kinh biến:
- Phất Linh Ma Hạo!
Thời đại xa xưa, khi Thần tộc và Ma tộc ác chiến, một trong những trận chiến thảm khốc nhất đã diễn ra ở khu vực Nam Thần Vực ngày nay.
Vì vậy, nơi đó ngoài truyền thừa và thần khí do các vị thần để lại, còn có một lượng lớn ma khí và ma độc của các Chân Ma khi ngã xuống.
Nhưng Nam Thần Vực dù sao cũng không phải là môi trường hắc ám, cho nên dù là ma khí hay ma độc, đều phải niêm phong cất giữ cẩn thận để ngăn lực lượng hắc ám rò rỉ ra ngoài.
Đặc biệt là ma khí, về cơ bản dùng một lần, lực lượng sẽ vĩnh viễn mất đi một phần.
Đương nhiên, không ai biết được, liệu có kẻ nào đó ở Nam Thần Vực vì muốn khôi phục sức mạnh của ma khí mà không tiếc lén lút xâm nhập vào Bắc Thần Vực hay không.
Phất Linh Ma Hạo xuất hiện trong tay Nam Vạn Sinh lúc này là một trong những ma khí mạnh nhất còn sót lại trên thế gian của Nam Thần Vực. Nó sở hữu sức mạnh “Phất Linh” cực kỳ đáng sợ, có thể dễ dàng phá giải gần như tất cả các loại huyền trận hoặc kết giới không thuộc tính hắc ám.
Chỉ là, ma khí cường đại như vậy, nếu Hắc Ám huyền lực không đủ mạnh thì tự nhiên khó lòng khống chế. Kể cả kẻ mạnh như Nam Vạn Sinh, bàn tay đang cầm Phất Linh Ma Hạo của gã cũng đang run rẩy nhè nhẹ, cơn đau nhức từ sự phản phệ trong nháy mắt lan đến nửa cánh tay, nhưng điều đó lại càng khiến ánh mắt gã thêm điên cuồng.
Phất Linh Ma Hạo vung xuống, huyền trận phía trước không hề bùng nổ lực lượng phản kích, mà lại phát ra một tiếng rít chói tai, ngàn vạn đường vân trong nháy mắt bao phủ toàn bộ trận thể.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, huyền quang của huyền trận đã nhanh chóng tối sầm lại với tốc độ kinh người, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Đúng lúc này, sắc mặt Nam Vạn Sinh đột nhiên thay đổi, gã chợt nhấc tay, cánh tay trái đánh thẳng ra.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, trên bầu trời vương thành Phạm Đế nổ tung một vòng khí lãng khủng bố cao đến vạn dặm. Trong tiếng nổ, một lão giả mặc áo bào tro cũ kỹ, thân hình khô gầy còng lưng chậm rãi rơi xuống, đứng trước mặt Nam Vạn Sinh, huyền khí hùng hậu vô song chống lại uy áp đến từ Nam Minh Thần Đế.
Cổ Chúc.
Trong đôi mắt hẹp dài của Nam Vạn Sinh lóe lên hàn quang:
- Hử? Là ngươi?
Cổ Chúc là trung nô của Thiên Diệp Ảnh Nhi, cũng được xem là nửa sư phụ của nàng, Nam Vạn Sinh đã sớm biết. Nhưng điều kỳ lạ là, đến tận bây giờ gã vẫn không biết tên của lão nhân này.
Điều kỳ lạ hơn nữa là... lão nhân này vừa mới nhảy ra từ trong ngọn tháp.
Cổ Chúc mở miệng, giọng nói hùng hậu như sóng lớn vỗ bờ:
- Nam Minh Thần Đế, mời trở về.
Phía sau, bốn người trong số bảy Phạm Vương đang canh giữ đã kịp thời có mặt, cùng với đông đảo trưởng lão Thần Chủ và Thần Sứ Phạm Đế ùn ùn kéo đến, vây chặt ba người Nam Minh.
Nam Vạn Sinh lại không hề tỏ ra kiêng dè, gã nhìn chằm chằm vào Cổ Chúc, cười nhạt nói:
- Giao thứ bổn vương cần ra đây, bổn vương lập tức rời đi.
Cổ Chúc không hỏi gã muốn thứ gì, cũng không có ý định phủ nhận. Nam Vạn Sinh đã đích thân đến đây, mọi sự phủ nhận và che giấu đều đã trở nên vô nghĩa. Hắn khẽ than một tiếng:
- Nam Minh Thần Đế sẽ đến đây, chắc chắn không phải vô duyên vô cớ. Hiện tại Đông Thần Vực đang gặp ma kiếp, vào lúc này Nam Minh Thần Đế lại đột nhiên biết được bí mật này.
- Với trí tuệ của Nam Minh Thần Đế, hẳn sẽ không nghĩ rằng đây không phải là mưu kế của ma nhân Bắc Vực chứ? Ngàn vạn lần đừng để bị người khác lợi dụng, khiến cho Phạm Đế và Nam Minh lưỡng bại câu thương trước đại họa.
Nam Minh Thần Đế phá lên cười, sau đó chìa tay về phía Cổ Chúc:
- Nói hay lắm, nói hay lắm! Lão già nhà ngươi đã hiểu rõ như vậy, sao còn không mau giao thứ bổn vương muốn ra đây. Như thế, đôi bên chúng ta đều không bị tổn hại. Vẹn cả đôi đường!
Cổ Chúc thở dài một hơi, bàn tay già nua khô héo đưa ra từ trong áo bào tro:
- Haizz! Nam Minh Thần Đế đã cam tâm bị lợi dụng, vậy lão hủ cũng không còn lời nào để nói, chỉ đành lĩnh giáo đế uy của Nam Minh Thần Đế một phen.
Nam Minh Thần Đế cười lạnh:
- Hừ, chỉ bằng lão già nhà ngươi, e rằng còn chưa đủ tư cách!
- Vậy thì bổn vương sẽ đích thân đến gặp ngươi!
Một giọng nói trầm thấp đầy phẫn nộ đột nhiên vang lên từ hư không.
Ngay sau đó, trên không trung tòa tháp, một huyền trận khổng lồ đột nhiên sáng lên, phóng ra không gian huyền quang vô cùng nồng đậm.
Bên trong không gian huyền quang, huyền hạm Phạm Đế lúc trước rời giới từ hư không hiện ra, bóng dáng Thiên Diệp Phạm Thiên như một thanh kiếm lao thẳng xuống, bảy Phạm Vương đi theo hắn cũng theo sát phía sau, bảy luồng huyền khí khổng lồ siết chặt lên người Nam Vạn Sinh và hai Minh Vương.
Rầm!
Thiên Diệp Phạm Thiên rơi xuống trước mặt Nam Vạn Sinh, khoảnh khắc hai chân chạm đất, toàn bộ vương thành Phạm Đế đều mơ hồ rung chuyển.
Ánh mắt Nam Minh Thần Đế quét từ trên xuống dưới, một lúc lâu sau mới dừng lại trên người Thiên Diệp Phạm Thiên, đôi mắt gã híp lại thành một khe hẹp, khóe miệng cười như không cười, nói nhỏ:
- Một tòa tháp nho nhỏ lại đặt một thứ nguyên đại trận để chủ huyền hạm có thể trở về bất cứ lúc nào. Thứ trong tháp này thật sự khiến bổn vương ngày càng hưng phấn đấy.
Thiên Diệp Phạm Thiên trầm giọng nói:
- Nam Minh! Ngươi cam tâm tình nguyện làm cây thương cho người khác sử dụng sao!
Nam Vạn Sinh thản nhiên đáp:
- Đổi lại là ngươi, ngươi có nguyện ý không?
“...” Thiên Diệp Phạm Thiên nhíu chặt mày.
Bất tử, không còn nghi ngờ gì nữa, đây là hai chữ có thể khiến bất kỳ chủng tộc nào, sinh linh ở bất kỳ cấp bậc nào cũng phải triệt để điên cuồng, có thể khiến mọi người đang bình tĩnh nhất cũng vì nó mà mất đi lý trí.
Vì vậy, kẻ tiết lộ bí mật này cho Nam Vạn Sinh vốn không hề để tâm đến việc bị gã nhìn thấu mục đích.
Trong lòng tích tụ một ngọn lửa giận, nhưng Thiên Diệp Phạm Thiên không cách nào phát tiết, hắn nhanh chóng cân nhắc lợi hại, nói:
- Nếu đã như vậy, bổn vương sẽ làm một giao dịch với Nam Minh ngươi.
Nam Vạn Sinh lộ vẻ hứng thú, Phất Linh Ma Hạo trong tay cũng thu lại:
- Ồ? Nói nghe xem.
Thiên Diệp Phạm Thiên nói:
- Giúp Đông Vực ta trấn áp ma nhân. Sau khi ma nhân bị diệt sạch, bổn vương nguyện cùng Nam Minh ngươi... cùng nhau tìm hiểu bí mật!
Mấy ngày trước khi ma nhân xâm nhập, mặc dù Thiên Diệp Phạm Thiên đã nhận ra có điều không ổn, nhưng hắn không để trong lòng, càng không có ý định trấn áp.
Phạm Đế Thần Giới của hắn đang trong giai đoạn nghỉ ngơi dưỡng sức, hơn nữa còn đang toàn lực chuẩn bị bồi dưỡng Phạm Thần mới, sao có thể tổn hại lực lượng bản thân đi giúp Trụ Thiên chùi mông được.
Nhưng ngay hôm nay, chỉ trong chưa đầy một canh giờ ngắn ngủi, tình hình đã đột ngột thay đổi, các giới của Đông Thần Vực điên cuồng bị chiếm đóng, Trụ Thiên Thần Giới to lớn bị người ta đồ sát trong thời gian ngắn đến mức khiến người ta kinh hãi... Sao hắn có thể không kinh hãi cho được.
Lời của Thiên Diệp Phạm Thiên khiến Nam Vạn Sinh phá lên cười lớn, sau đó không chút lưu tình mà châm chọc:
- Ha ha ha ha! Giao dịch? Cùng tìm hiểu? A! Thiên Diệp Phạm Thiên, ngươi có còn nhớ năm đó ngươi đã hứa với bổn vương thế nào không!?
- Ngươi nói trong vòng bảy ngày sẽ đưa Thiên Diệp Ảnh Nhi hoàn chỉnh đến tay bổn vương, bổn vương đã tin, còn đuổi hết tất cả nữ nhân trong đế cung đi, gióng trống khua chiêng chuẩn bị đại yến nghênh đón, còn mời khắp các vương đến chứng kiến Thần Nữ là vật của bổn vương... Nhưng lão cẩu nhà ngươi lại thả Ảnh Nhi đi, lừa gạt bổn vương!
Nhắc đến chuyện năm đó, gương mặt Nam Vạn Sinh hiện lên vẻ vặn vẹo rõ rệt, sự không cam lòng vì mãi không có được Phạm Đế Thần Nữ, cùng với nỗi phẫn nộ vì bị Thiên Diệp Phạm Thiên lừa gạt đồng loạt trào dâng:
- Ngươi khiến bổn vương trở thành trò cười cho cả Nam Thần Vực! Bây giờ lại còn vọng tưởng bổn vương sẽ tin lời ngươi nói sao?
Thiên Diệp Phạm Thiên lạnh lùng trầm giọng nói:
- Bổn vương nói lại lần cuối, nàng tự mình đào tẩu! Ngươi chẳng qua là không cam lòng, cần gì phải giả vờ không tin.
Nam Vạn Sinh lạnh giọng đáp:
- Tin hay không là do bổn vương quyết định! Ngươi thất tín với bổn vương, khiến bổn vương mất hết mặt mũi, chỉ hai điểm này thôi, cả đời này bổn vương cũng sẽ không quên.
Phạm Vương thứ nhất tiến lên một bước, tức giận nói:
- Vương thượng! Cần gì phải nhượng bộ như thế, cho dù Phạm Đế ta tạm thời mất đi Phạm Thần, cũng không cần phải sợ hãi bất kỳ kẻ nào!
Thiên Diệp Phạm Thiên lại khoát tay, ngăn lời của Phạm Vương thứ nhất, hắn cố nén cơn giận trong lòng, giọng nói trầm thấp từng chữ:
- Nam Minh, ngươi nghe đây, bỏ qua thù cũ giữa chúng ta, ngươi chắc cũng đã thấy rõ thảm trạng của Trụ Thiên.
- Ma nhân xâm nhập lần này cực kỳ không tầm thường, hoàn toàn khác với những gì chúng ta biết, giống như đã được “cải tạo” vậy. Nếu hơi sơ suất, lỡ như Đông Thần Vực ta bị luân hãm, nói không chừng kẻ tiếp theo sẽ là Nam Thần Vực của ngươi.
Những lời này của Thiên Diệp Phạm Thiên chẳng những không khiến Nam Vạn Sinh thay đổi ý định, ngược lại còn khiến gã bật cười nhẹ:
- Ngươi biết thì tốt. Nếu sau Trụ Thiên, Phạm Đế Thần Giới của ngươi cũng bị ma nhân giáng họa, Nam Minh ta có thể ra tay tương trợ, cũng có thể...
Khóe miệng gã nhếch lên, cười lạnh:
- Cháy nhà hôi của.
Bốn chữ “Cháy nhà hôi của”, gã nói vô cùng rõ ràng.
- Ngươi!
Đôi mắt Thiên Diệp Phạm Thiên lập tức lạnh như băng ngục.
Nam Vạn Sinh cười tủm tỉm nói:
- Nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục. Lựa chọn đơn giản như vậy, tin rằng Phạm Thiên Thần Đế ngươi sẽ không phạm sai lầm ngu ngốc.
Gã giễu cợt nói:
- Về phần Nam Thần Vực của ta, vậy không cần ngươi quan tâm. Nếu như Đông Thần Vực không đối phó nổi một Bắc Thần Vực hèn mọn, vậy thì cứ diệt vong đi. Nếu ngày nào đó, Đông Thần Vực của ngươi thật sự bị ma nhân công hãm, vậy thì ma nhân cũng đã tổn thất tám chín phần mười, nếu dám động đến Nam Thần Vực của ta, tùy tiện cũng bị diệt, ngươi nói có đúng không?
Thiên Diệp Phạm Thiên siết chặt hai tay.
Phạm Thiên Thần Đế đã trở về, các Phạm Vương vây quanh, Nam Vạn Sinh muốn mạnh mẽ ra tay đã không còn khả năng, nhưng gã vẫn nắm chắc phần thắng trong tay, ngạo nghễ cười nói:
- Nể tình giao hảo nhiều năm, bổn vương cũng không làm khó ngươi.
Gã chậm rãi giơ tay, giọng điệu mang theo sự uy hiếp không hề che giấu:
- Bảy ngày, bổn vương cho ngươi bảy ngày để suy nghĩ. Bảy ngày sau, thiên đường hay địa ngục... bổn vương chờ hồi âm!
- À đúng rồi, tiện thể nhắc nhở Phạm Đế ngươi một câu, bổn vương mềm lòng nhớ tình cũ, nguyện cho ngươi bảy ngày. Nhưng ma nhân thì chưa chắc, cho nên vẫn nên sớm đưa ra quyết định thì hơn... khà khà khà khà khà khà!
Trong tiếng cười điên dại, Nam Vạn Sinh xoay người, vung tay, một cơn gió bão cuốn lên, trong nháy mắt quét ra một con đường trống trải. Gã không bay lên mà bước đi, bước chân hay vẻ mặt đều tỏ ra điên cuồng ngang ngược, như đang đi vào chốn không người.
Nam Ngục Minh Vương và Tây Ngục Minh Vương theo sát phía sau, ánh mắt cũng ngạo nghễ y hệt.
Cho đến khi bọn họ đi xa, Thiên Diệp Phạm Thiên vẫn không hạ lệnh ngăn cản, nhưng giữa mười ngón tay đã máu chảy đầm đìa.
Nam Minh Thần Đế rời đi, Thiên Diệp Phạm Thiên vẫn đứng thẳng tại chỗ, trước sau không nói một lời.
Phạm Vương thứ nhất tiến lên, nói:
- Vương thượng, bên phía Trụ Thiên?
- Phong giới!
Thiên Diệp Phạm Thiên trầm giọng cất lời.
Đến giờ phút này, hắn còn tâm tư đâu mà đi quản Trụ Thiên Giới.
- Vâng.
Các Phạm Vương lĩnh mệnh... Rất nhanh, kết giới của Phạm Đế Vương Giới từ từ mở ra, sau đó, toàn bộ Phạm Đế Thần Giới đều được bao bọc bởi một tầng kết giới khổng lồ vô hình.
- Tất cả lui ra.
Mọi người đều biết Thiên Diệp Phạm Thiên lúc này đang trong cơn thịnh nộ, không thể đến gần. Phạm Đế hạ lệnh, tất cả đều tản ra.
Chỉ còn lại Cổ Chúc vẫn ở bên cạnh.
Thiên Diệp Phạm Thiên chậm rãi nâng bàn tay lên, lòng bàn tay đã đẫm máu tươi, năm ngón tay hòa lẫn máu tươi của hắn siết chặt lại, trong miệng phát ra tiếng lẩm bẩm âm trầm đến đáng sợ:
- Nam Minh, muốn uy hiếp bổn vương... ngươi tìm nhầm người rồi!
Khi nói, trong mắt hắn lóe lên hàn quang âm độc vô tận.
Thiên Diệp Phạm Thiên hắn chính là Thần Đế hạng nhất Đông Vực! Mặc dù hiện giờ uy thế không còn lớn bằng Nam Minh, nhưng sao có thể cam tâm bị khiêu khích ức hiếp như thế.
Hắn đột nhiên khẽ gọi:
- Cổ Chúc, năm đó, trước khi Ảnh Nhi bị Vân Triệt hạ nô ấn, ngươi đã thanh trừ toàn bộ ký ức liên quan đến Hồng Mông Sinh Tử Ấn, có thật không?
Cổ Chúc đáp:
- Vâng. Nhưng không phải là toàn bộ. Lúc đó, Nguyệt Thần Đế đã biết đến sự tồn tại của Hồng Mông Sinh Tử Ấn, thêm vào đó tâm tư của nàng ta thâm sâu khó lường, nếu xóa đi toàn bộ, ngược lại sẽ khiến Nguyệt Thần Đế nhân đó mà sinh biến.
- Cho nên tiểu thư đã bảo lão nô giữ lại ký ức về sự tồn tại và vị trí của Hồng Mông Sinh Tử Ấn, còn lại thì hoàn toàn xóa đi.
- Nói cách khác, tin tức mà Nam Minh nhận được, rất có thể là do Ảnh Nhi gây nên.
Thiên Diệp Phạm Thiên thấp giọng nói.
Theo lẽ thường, việc ma nhân từ Bắc Thần Vực lẻn vào Nam Thần Vực để truyền tin là chuyện không thể nào.
Thế nhưng, vô số ma nhân đột nhiên xuất hiện ở phía nam Đông Vực, mà trước đó không một ai phát hiện. Khi nhận thức này bị phá vỡ, điều không thể cũng nhất thời trở thành khả năng lớn nhất.
Thậm chí là khả năng duy nhất.
Cổ Chúc trầm mặc không nói, trong lòng vô cùng phức tạp.
- Ký ức về [lão tổ], đã xóa đi toàn bộ, đúng không?
Thiên Diệp Phạm Thiên nhìn Cổ Chúc, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt già nua của hắn.
Cổ Chúc bình tĩnh thản nhiên đáp:
- Vâng. Về điểm này, chủ nhân cứ yên tâm.
- Vậy thì tốt.
Thiên Diệp Phạm Thiên đảo mắt, hắn nhìn về phía Nam Vạn Sinh rời đi, trong mắt lại hiện lên một tầng tàn nhẫn đến đáng sợ.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch