Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1727: CHƯƠNG 1726: VĨNH KIẾP MA VIÊM

Cuộc thảm chiến tại Trụ Thiên Thần Giới vẫn đang tiếp diễn. Chỉ trong một canh giờ ngắn ngủi, gần một nửa biên giới đã bị máu tươi nhuộm đỏ, huyết vụ giăng như mây, nỗi tuyệt vọng ngày càng sâu đậm bao trùm từng ngóc ngách của Vương Giới thần thánh này.

Niềm hy vọng cuối cùng chống đỡ bọn họ chính là viện quân từ các tinh giới thượng vị gần đó cùng những Vương Giới khác.

Thế nhưng, bọn họ có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, viện quân Tinh Thần Giới lại bị Thải Chi một kiếm dọa cho chạy về.

Phạm Đế Thần Giới hùng mạnh nhất vừa xuất động đã bị Nam Minh ám toán, mặc dù hai bên không hề ác chiến, nhưng Thiên Diệp Phạm Thiên lại chẳng buồn đoái hoài đến Trụ Thiên nữa mà trực tiếp phong giới.

Còn Nguyệt Thần Giới... trước đó đã phân tán lượng lớn lực lượng nòng cốt để truy bắt Thủy Mị Âm, đến nay còn chưa kịp quay về, làm sao có thể kịp thời cứu viện Trụ Thiên.

Về phần các tinh giới thượng vị hùng mạnh...

Trong ba đại tinh giới mạnh nhất, dù Phúc Thiên Giới chưa bị ma nhân xâm nhập nhưng lại cách Trụ Thiên quá xa xôi, khó lòng vươn tay cứu giúp.

Lưu Quang Giới vì Thủy Mị Âm bỏ trốn mà bị Thanh Dao Nguyệt Thần Dao Nguyệt đích thân theo dõi, dứt khoát án binh bất động.

Còn Thánh Vũ Giới, giữa cục diện đại loạn ở Đông Thần Vực cũng chìm trong một sự im lặng quỷ dị.

Lạc Cô Tà, Lạc Thượng Trần, Lạc Trường Sinh, ba đại Thần Chủ đỉnh cao này trước sau không một ai hiện thân, cũng không hề đáp lại lời cầu viện của các giới.

Ngoài ba đại tinh giới mạnh nhất, các tinh giới thượng vị khác ở gần Trụ Thiên đều ốc không mang nổi mình ốc... một phần Giới Vương cùng lực lượng chiến đấu nòng cốt đã bị Trụ Hư Tử điều đi, bản thân họ đang giao chiến với ma nhân, đều hận không thể chỉ thẳng lên trời mà chửi ầm lên, thì lấy đâu ra sức mà đi cứu viện.

Hình chiếu từ Trụ Thiên trước sau không hề gián đoạn, gần như bất cứ nơi nào tại Đông Thần Vực, chỉ cần ngẩng đầu nhìn trời là có thể thấy rõ chiến huống tại Trụ Thiên Thần Giới.

Thảm trạng ngày càng kinh hoàng, không nghi ngờ gì càng lúc càng đè nén chiến ý và tín niệm của các huyền giả Đông Vực.

Trong Trụ Thiên Giới, Thiên Diệp Ảnh Nhi thu hồi huyền trận truyền âm, đi đến bên cạnh Vân Triệt nói:

- Bên phía Phạm Đế Thần Giới truyền đến tin tức, huyền hạm Phạm Đế vừa rời đi, đúng như dự liệu, Nam Vạn Sinh đã đặt chân vào Vương thành Phạm Đế.

- Hừ.

Vân Triệt cười lạnh một tiếng, trầm thấp mà đầy trào phúng.

- Dường như Nam Vạn Sinh chỉ mang theo hai người, hẳn là hai trong bốn Minh Vương, rõ ràng định bất ngờ đột nhập, tốc chiến tốc thắng. Nhưng đáng tiếc là cuối cùng hai bên lại không đánh nhau.

Tuy miệng Thiên Diệp Ảnh Nhi nói "đáng tiếc", nhưng trên mặt lại không hề có chút kinh ngạc nào:

- Cũng không có gì lạ. Thiên Diệp và Nam Minh, hai lão già này đều đặt lợi ích lên hàng đầu, cực kỳ giỏi tính toán, sẽ không dễ dàng làm ra chuyện giết địch một ngàn tự tổn tám trăm.

- Sau đó thì sao?

Vân Triệt hỏi.

- Phạm Đế đã phong giới, bây giờ Thiên Diệp Phạm Thiên chắc chắn không có gan đi ra ngoài "xen vào việc của người khác". Về phần Nam Minh kia...

Thiên Diệp Ảnh Nhi cười lạnh:

- Hắn sẽ không đi xa đâu. Sự hấp dẫn của "bất tử" lớn như vậy, với tính tình của Nam Minh, sao hắn có thể dễ dàng từ bỏ được. Hơn nữa, tình hình hiện tại ở Đông Thần Vực đối với hắn mà nói chính là cơ hội vạn năm khó gặp!

- Ta đoán, Nam Minh chắc chắn sẽ cho Thiên Diệp một khoảng thời gian. Và trong khoảng thời gian này, hắn nhất định sẽ dùng đủ mọi cách để gây áp lực.

- Rốt cuộc là Nam Minh mất kiên nhẫn trước, hay là Thiên Diệp Phạm Thiên chó cùng rứt giậu đây... Bây giờ ta thật sự rất mong chờ.

Nàng hoàn toàn không nghĩ đến khả năng Thiên Diệp Phạm Thiên sẽ khuất phục... Bởi vì khả năng đó vốn không tồn tại.

- Còn bên Tinh Thần Giới thì sao?

Vân Triệt hỏi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói:

- Bên Tinh Thần Giới lại có chút kỳ quái. Tinh hạm của bọn họ đã khởi hành, nhưng không bao lâu sau, các Tinh Thần và trưởng lão rời giới đều quay về, còn tinh hạm thì không thấy bóng dáng đâu.

Vân Triệt: “...?”

- Sau đó tìm kiếm quỹ đạo phi hành của tinh hạm, lại phát hiện một đống mảnh vỡ.

- Là ai?

Vân Triệt khẽ nhíu mày.

Đôi môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ mấp máy, nói:

- Không tìm ra. Nhưng mà... ta đại khái có thể đoán được là ai. Phá hủy tinh hạm nhưng lại không có dấu vết ác chiến. Nửa là oán hận, nửa là không đành lòng. Có thể làm ra hành vi như vậy, dường như cũng chỉ có một người mà thôi.

Vân Triệt hồi lâu không nói.

Thải Chi, nàng cũng đã trở về Đông Thần Vực rồi sao...

Ầm ầm... một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng toàn bộ Đông Thần Vực, huyền trận thủ hộ của Thánh Điện đệ nhất Trụ Thiên Giới cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ dưới vô số đòn tấn công trực diện và dư chấn.

Một khi lực lượng phòng hộ tan vỡ, dù cho Thánh Điện được tạo thành từ thần ngọc cũng không thể chống đỡ nổi sức mạnh cấp Thần Chủ, trong nháy mắt đã sụp đổ hơn phân nửa.

Mà sâu trăm dặm dưới Thánh Điện là nơi tích lũy suốt mấy chục vạn năm của Trụ Thiên Thần Giới. Một khi bị phát hiện và bị ma nhân cướp đoạt, Trụ Thiên Giới sẽ thật sự khó có ngày gượng dậy nổi.

Thế nhưng, người của Trụ Thiên hiện giờ ngay cả giữ mạng cũng đã là hy vọng xa vời, nào còn tâm trí quản đến gia sản tông môn.

Theo sự sụp đổ của Thánh Điện, lại một người thủ hộ nữa táng thân dưới quỷ trảo của Diêm Nhất. Lúc hắn chết, trong đôi mắt tràn ngập không phải là ý chí bảo vệ, mà là sự u ám và sợ hãi tột cùng.

Thân là người thủ hộ, cả đời hắn tự nhiên đã từng giết vô số ma nhân trốn thoát khỏi Bắc Thần Vực. Nhưng vào ngày cuối cùng của sinh mệnh, hắn mới biết Hắc Ám huyền lực lại có thể đáng sợ đến thế... mới biết trên đời này lại tồn tại những con quái vật kinh khủng như vậy.

Thân có tu vi Thần Chủ cảnh cấp chín và Trụ Thiên Thần Lực vô cùng cường đại, vậy mà trước mặt con quái vật này lại gần như không có sức chống cự.

Diêm Nhất, kẻ đứng đầu tam Diêm Tổ, là thái tổ chân chính đầu tiên kế thừa sức mạnh Diêm Ma. Hắn đã đắm mình trong âm khí thượng cổ của Vĩnh Ám Cốt Hải hơn tám mươi vạn năm, nếu chỉ bàn về tu vi huyền đạo, hắn có thể là người đệ nhất đương thời chỉ sau Long Hoàng, vượt trên tất cả các Thần Đế khác.

Thế nhưng, một tồn tại kinh khủng như vậy, cả Đông Thần Vực, Tây Thần Vực, Nam Thần Vực lại không một ai hay biết.

Ngay cả ở Bắc Thần Vực, mãi cho đến khi trở thành con chó trung thành của Vân Triệt, các ma nhân mới dần dần biết đến sự tồn tại của bọn họ.

Diêm Nhất, Diêm Nhị, Diêm Tam, trong trận chiến huyết tẩy Trụ Thiên này, ma uy vô thượng mà bọn họ thi triển đã khiến tất cả sinh linh Đông Thần Vực phải khắc sâu gương mặt của họ... cùng với tiếng gào thét tựa như quỷ khóc chốn địa ngục vào trong nỗi sợ hãi tột cùng.

Những người thủ hộ ở lại phòng thủ Trụ Thiên chỉ còn lại hai người cuối cùng là Thái Vũ Tôn Giả và Thái Vẫn Tôn Giả, còn trưởng lão và tài quyết giả cũng đã chết hơn sáu thành.

Thái Vũ Tôn Giả... nhân vật số hai chỉ sau Trụ Hư Tử tại Trụ Thiên Thần Giới, đang từng bước bại lui dưới móng vuốt của Diêm Tam, những vết cào đen đỏ trên người nhiều đến mức vô cùng thê thảm.

Trơ mắt nhìn Thánh Điện sụp đổ, tâm hồn Thái Vũ cũng tan vỡ theo, bị một vuốt của Diêm Tam xuyên tim, toàn thân nổ tung hơn mười vệt máu tươi, như một túi máu vỡ nát bay ra ngoài.

Thân thể hắn nện xuống mặt đất, kéo lê một vệt máu thật dài. Trong khoảnh khắc, hắn không cách nào đứng dậy nổi, trong đầu chỉ còn văng vẳng những tiếng gào thét bi thương:

Viện quân đâu... vì sao viện quân còn chưa tới...

Trời muốn diệt Trụ Thiên của ta sao...

- Thái Vũ!

Một tiếng gầm khàn khàn đẫm máu vang lên, Thái Vẫn Tôn Giả liều mạng chịu một chưởng gãy sườn của Phần Đạo Khai, bay về phía Thái Vũ Tôn Giả, Trụ Thiên Thần Lực đánh thẳng về phía trước.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên, gió lốc cuộn trào, hất văng Thái Vũ Tôn Giả ra xa.

- Đi! Mau đi! A a!!

Sau tiếng rít của Thái Vẫn là một tiếng rên rỉ a thảm thiết và tuyệt vọng.

Thân thể người thủ hộ của hắn đã bị một vuốt của Diêm Nhị xuyên thủng từ phía sau, sức mạnh Diêm Ma lập tức tràn vào toàn thân, tàn nhẫn cắn nuốt sinh khí vốn đã chẳng còn bao nhiêu của hắn.

- Mẹ nó thật vĩ đại, lão quỷ ta đây cũng sắp cảm động đến phát khóc rồi.

Diêm Nhị cười khẽ một tiếng, quỷ trảo thu lại, thuận tay nghiền nát thi thể của Thái Vẫn Tôn Giả.

- Thái... Thái Vẫn.

Thái Vũ Tôn Giả rên rỉ trong thống khổ, nhưng ngay lập tức, thân hình hắn đã đột ngột vọt lên, bỏ chạy ra xa.

Hắn không thể để Thái Vẫn chết vô ích.

Thế nhưng, hắn chỉ vừa trốn đi được vài giây lại đột nhiên quay người lại, huyền khí còn sót lại trong cơ thể như núi lửa phun trào, cả người đột nhiên lao về phía Vân Triệt, trong đôi mắt là sự hung ác chưa từng có trong đời.

Không, thân là người đứng đầu những người thủ hộ, bảo vệ Trụ Thiên là sứ mệnh hàng đầu của hắn! là ý chí tối cao vượt trên cả sinh mệnh!

Sao hắn có thể bỏ trốn được!

Dưới sức mạnh và ý chí của sự tuyệt vọng, tốc độ trong phút chốc của hắn gần như vượt qua cực hạn của bản thân, trong nháy mắt đã tiếp cận Vân Triệt.

Nhưng dù là Vân Triệt hay Thiên Diệp Ảnh Nhi đều không hề quay người lại, dường như hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang đến gần.

Cho đến khi khoảng cách chỉ còn trong vòng mười trượng, Vân Triệt vẫn không có chút phản ứng nào, mà trong tay Thái Vũ Tôn Giả đã ngưng tụ gần như toàn bộ sức mạnh còn sót lại, mang theo sát ý cực hạn nhất cả đời, đánh thẳng vào sau lưng Vân Triệt.

Đông Thần Vực, vô số huyền giả và ma nhân đồng thời ngẩng đầu.

Ngay cả Trụ Hư Tử đang được người thủ hộ mang đi xa, đôi mắt vốn hỗn độn vô thần cũng khôi phục lại sự tỉnh táo, đột nhiên mở to thêm vài phần.

Bàn tay Thái Vũ Tôn Giả ngày càng gần sau lưng Vân Triệt, thế nhưng... thứ chờ đợi hắn lại không phải là tiếng nổ kinh thiên do Trụ Thiên Thần Lực bùng phát.

Mà là một tiếng kêu khẽ nặng nề đến mức khiến lòng người khó chịu.

Vân Triệt vẫn quay mặt về phía trước, không hề xoay người, ngay cả thân hình cũng không có chút biến hóa nào. Nhưng cánh tay phải của hắn lại vươn ra sau, bàn tay chạm vào... hay nói đúng hơn là dính chặt vào lồng ngực Thái Vũ Tôn Giả.

Kể cả Thái Vũ Tôn Giả, không một ai nhìn rõ cánh tay hắn đã vươn ra sau như thế nào, lại càng không hiểu hắn đã dập tắt Trụ Thiên Thần Lực mênh mông như biển của Thái Vũ Tôn Giả ra sao.

Mà Thái Vũ Tôn Giả cứ thế khựng lại giữa không trung, như bị đóng đinh trên lòng bàn tay của Vân Triệt, đôi mắt co rút lại đến mức cực kỳ đáng sợ.

Ong!

Sóng khí xung quanh ầm ầm cuộn trào, trên cánh tay phải của Vân Triệt, Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm đồng thời bùng lên, rồi trong nháy mắt ngưng tụ thành thần viêm đỏ rực.

Tiếp theo, trên người Vân Triệt bốc lên hắc vụ, ngọn lửa đỏ rực trong hắc khí nhanh chóng trở nên đậm đặc và sâu thẳm, dần dần chuyển thành màu đỏ đen...

Đến cuối cùng, nó đã hóa thành... hỏa diễm màu đen kịt.

Hỏa diễm màu đen, tuy hiếm thấy nhưng không phải là không thể.

Thế nhưng, hắc viêm bùng cháy trên người Vân Triệt lại thuần túy và sâu thẳm đến mức khiến người ta kinh hồn bạt vía. Dù chỉ là qua hình chiếu, nó vẫn khiến ánh mắt của vạn linh Đông Vực vừa chạm vào đã như trông thấy một địa ngục hắc ám đang thiêu đốt.

Còn Trụ Thiên Thần Giới một giây trước vẫn đang trong huyết chiến, vào khoảnh khắc hắc viêm bùng lên lại đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh. Bất kể là con cháu Trụ Thiên hay ma nhân Phần Nguyệt, bao gồm cả tam tổ Diêm Ma, tất cả đều chuyển ánh mắt qua... như bị một luồng sức mạnh không thể kháng cự hút lấy.

Hỏa diễm đen kịt bùng cháy, tràn ngập trong mắt bọn họ, hóa thành một vực sâu hắc ám vĩnh viễn không có điểm cuối, một nỗi sợ hãi đen tối không cách nào diễn tả, tựa như có thể chôn vùi tất cả vào trong đó.

- A... A a a a... a!!

Thái Vũ Tôn Giả kêu lên thảm thiết, trong tiếng kêu ấy, sự sợ hãi và tuyệt vọng còn nhiều hơn cả thống khổ.

Khi ma viêm đen kịt chậm rãi thiêu đốt trên người hắn, trong tầm mắt của hắn, trong tầm mắt của vạn linh Đông Vực, thân thể hắn, lấy lồng ngực làm trung tâm, đang dần dần... từng chút một... tan biến vào trong hắc viêm.

Không có máu tươi, không có mùi cháy khét, không có âm thanh thiêu đốt, không có tro bụi bay lả tả, thậm chí không có cả thống khổ.

Cứ thế, thong thả biến mất trong hắc viêm.

Dù Thái Vũ Tôn Giả thân mang trọng thương, sức lực suy kiệt, nhưng hắn dù sao cũng là người thủ hộ mạnh nhất Trụ Thiên, một Thần Chủ cấp mười vô cùng cường đại!

Hắn sở hữu thân thể thần thánh theo đúng nghĩa. Dù cho bị vạn ngọn núi cao đè lên người cũng không thể tổn hại đến một sợi lông tóc.

Nhưng vào lúc này, dưới hắc viêm, thân thể ấy lại từng chút một hóa thành hư vô hoàn toàn triệt để.

Ý thức vô cùng tỉnh táo, tầm mắt rõ ràng đến tàn nhẫn. Thái Vũ Tôn Giả muốn giãy giụa, nhưng chút sức lực còn sót lại của hắn vốn không thể nào thoát khỏi sự áp chế của Vân Triệt.

Trơ mắt nhìn bản thân tan biến... Đây là nỗi sợ hãi và tuyệt vọng mà người khác vĩnh viễn không thể nào thấu hiểu được.

Trụ Thiên Thần Giới chìm trong tĩnh lặng, tất cả con cháu Trụ Thiên như bị dọa cho hồn bay phách lạc, không một ai lên tiếng hay tiến lên, chỉ có ánh mắt và tâm hồn của họ run rẩy như sắp vỡ nát... Cho đến khi hắc viêm thiêu đốt tới tứ chi, đầu của Thái Vũ, rồi hoàn toàn tan biến giữa đất trời.

Không để lại dù chỉ một chút tro tàn.

Hắc viêm tắt đi, cánh tay Vân Triệt chậm rãi buông xuống, từ đầu đến cuối hắn chưa từng quay đầu lại một lần, tựa như chỉ tiện tay thiêu chết một con thiêu thân ngu ngốc lao đầu vào lửa.

Đông Thần Vực đang chìm trong tai họa đột nhiên rơi vào một khoảng lặng đến đáng sợ.

Một nỗi kinh hoàng vĩ đại không cách nào hình dung nổi đang cứng rắn xé rách từng sợi thần kinh, từng sợi linh hồn của bọn họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!