Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1728: CHƯƠNG 1727: THÁI TỔ TRỤ THIÊN

Trong trận chiến cuối cùng của Cuộc Chiến Phong Thần năm đó, khi Vân Triệt đối đầu với Lạc Trường Sinh, chính hắn đã dùng ngọn lửa đỏ thẫm để xoay chuyển cục diện, cũng khiến tất cả mọi người khắc sâu vào tâm trí hình ảnh ngọn lửa khủng bố vượt trên cả pháp tắc này.

Mà trước mắt, ma viêm hắc ám thiêu đốt Thái Vũ Tôn Giả thành hư vô chỉ trong vài hơi thở, còn rung động hơn năm đó gấp ngàn vạn lần.

Cũng khiến người ta kinh hãi nhớ lại, Vân Triệt của tám năm trước, khi mới bộc lộ tài năng giữa lứa trẻ tại Đại hội Huyền Thần, chỉ mới bước vào Thần Linh Cảnh.

Khi đó, hắn nhận được một câu khen ngợi của Trụ Thiên Thần Đế đã khiến tất cả huyền giả trẻ tuổi vô cùng ngưỡng mộ, là vinh quang đủ để soi rọi cả đời.

Hiện giờ trở về, cũng trong nháy mắt tắm máu Trụ Thiên.

Vĩnh Kiếp Ma Viêm, được dung hợp từ pháp tắc hỏa diễm của Tà Thần Thần Lực và pháp tắc hắc ám của Hắc Ám Vĩnh Kiếp, là ma viêm quỷ dị vượt trên hết thảy pháp tắc hỏa diễm.

Năm đó, hắn cần một khoảng thời gian không ngắn để đốt lên ngọn lửa đỏ thẫm. Hiện giờ, hắn đã có thể dấy lên Vĩnh Kiếp Ma Viêm với uy lực hơn xa ngọn lửa đỏ thẫm năm xưa chỉ trong chớp mắt.

Thái Vũ Tôn Giả ở trạng thái toàn thịnh, Vân Triệt muốn thắng hắn tuyệt không dễ dàng. Nhưng dưới tình thế đèn cạn dầu tắt, uy thế khi hắn đánh tới không hề tạo ra chút kinh sợ hay uy hiếp nào đối với Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi, ngược lại khi bị Vân Triệt dễ dàng thiêu diệt, hắn đã trở thành viên đá lót đường cho ma uy kinh thế của Vân Triệt.

Trong tĩnh mịch, Diêm Tam đột nhiên cất tiếng cười quái dị:

- Chủ nhân ma uy cái thế, hỗn độn vô song! Chỉ là một kẻ thủ hộ, lại dám chạm vào vảy ngược của chủ nhân ta, đúng là không biết tự lượng sức mình, khặc khặc ha ha ha ha!

Tiếng cười điên cuồng như ác quỷ địa ngục vang lên sau cơn kinh hãi tột độ, khiến cả thế giới lặng đi, trở nên lạnh lẽo và âm u.

- Thái... Vũ...

Trụ Hư Tử và Thái Vũ Tôn Giả đã kề vai sát cánh vạn năm, tình cảm vô cùng sâu đậm. Trơ mắt nhìn Thái Vũ Tôn Giả tiêu vong một cách hèn mọn như vậy, đôi mắt vốn đã xám trắng của Trụ Hư Tử càng thêm thất thần.

Bên cạnh hắn, ba người thủ hộ bảo vệ bên người đã dừng bước.

Toàn bộ người thủ hộ ở lại phòng thủ Trụ Thiên Giới đều đã ngã xuống, hiện giờ dù bọn họ có dốc hết tốc lực chạy về, thứ có thể thấy được cũng chỉ là phế tích hoang tàn trên mặt đất.

- Chủ thượng...

Bọn họ nhìn Trụ Thiên Thần Đế, trên mặt đều là vẻ u ám và tuyệt vọng chưa từng có trong đời.

Vì sao ma nhân của Bắc Thần Vực lại đáng sợ như thế. Ma nhân này không hề giống như trong nhận thức của bọn họ, hoàn toàn không giống!

Vì sao Vân Triệt năm đó chỉ có thể liều chết chạy trốn dưới sự truy sát của bọn họ, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã cường đại đến mức độ này! Thái Vũ Tôn Giả mạnh nhất trong bọn họ chết trong tay hắn đến tro cốt cũng không còn.

Xong rồi...

Trụ Thiên... triệt để xong rồi...

...

Phía bắc Đông Thần Vực, Ngâm Tuyết Giới.

Các giới ở Bắc Cảnh là nơi bị ma nhân xâm nhập sớm nhất, giờ phút này đều rơi vào hỗn loạn cực độ, chỉ có Ngâm Tuyết Giới vẫn bình ổn trong một mảnh băng hàn như trước.

Băng Hoàng Thần Tông, tất cả đệ tử Băng Hoàng đều đứng trong gió tuyết, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn bóng dáng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đến cực điểm trong hình chiếu.

Hắn thật sự là... Vân Triệt sư huynh đã từng bái sư tại Băng Hoàng Thần Tông của bọn họ sao?

- Vân... Vân huynh đệ sao có thể... trở nên lợi hại như vậy... đáng sợ như vậy...

Một nữ đệ tử Băng Hoàng trẻ tuổi run giọng nói.

Bên cạnh nàng, Mộc Phi Tuyết khẽ chuyển mắt, nói nhỏ:

- Đáng sợ sao? Kẻ đáng sợ thật sự không phải là những người đã bức hắn đến nông nỗi này sao?

Nói xong, nàng xoay người, đạp tuyết vô thanh, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong băng tuyết.

Các đệ tử Băng Hoàng ngạc nhiên quay đầu, ngây người hồi lâu... Mộc Phi Tuyết trong nhận thức của bọn họ có tính tình cực kỳ lạnh nhạt, một năm nửa năm cũng chưa chắc đã nói một câu.

Bên kia, Mộc Băng Vân chậm rãi nhắm mắt, nhẹ nhàng thở dài.

Tỷ tỷ, nếu là tỷ, đối mặt với hắn như vậy, tỷ sẽ phải làm sao...

Lúc này, Minh ngọc Băng Hoàng trước ngực nàng lấp lánh băng quang, một âm thanh hơi dồn dập truyền đến:

- Bẩm báo Tông chủ, người của các tinh giới xung quanh đã nhận ra ma nhân sẽ không xâm chiếm Ngâm Tuyết Giới ta, không biết bao nhiêu huyền giả, huyền chu ngoại giới đang đổ tới, biên giới đã liên tục xảy ra bạo loạn.

- Ta đã biết.

Mộc Băng Vân nhàn nhạt đáp lại, cục diện này, nàng không hề bất ngờ.

... ...

Ầm ầm ầm!

Vào lúc này, toàn bộ vực Trụ Thiên Giới đột nhiên bắt đầu run rẩy, trên trời cao mây bay tán loạn, gió bão thổi quét, một luồng uy lăng mênh mang, cổ xưa như đến từ thời viễn cổ, từ trên trời giáng xuống, bễ nghễ chúng sinh.

Chấn động và khí tức khác thường khiến Trụ Thiên đang trong cuộc chém giết thảm thiết đột nhiên dừng lại, cũng một lần nữa thu hút vô số ánh mắt của người Đông Thần Vực.

Ngọn tháp cao nhất toàn Thần Giới, Trụ Thiên Tháp cao ba vạn dặm thẳng vào trời xanh chợt lóe lên, uy áp xa xôi cấp tốc đến gần, dần dần, giống như thực chất đè nặng lên trái tim và linh hồn của mọi người, khiến toàn thân nảy sinh một cảm giác kính sợ muốn quỳ xuống đất bái phục.

Trên bầu trời bị huyết vụ nhuộm đỏ, một đôi mắt chậm rãi mở ra.

Đây giống như là đôi mắt của con người, bình tĩnh mà thần thánh. Khoảnh khắc đôi mắt sáng lên, tựa như thánh quang phủ khắp thế gian, nhanh chóng xóa đi sự thô bạo, sát ý và sợ hãi trong lòng mọi người.

Cách xa không gian Đông Vực của Trụ Thiên, thân thể mềm oặt của Trụ Hư Tử chậm rãi thẳng lên, cánh tay run rẩy giơ lên trời cao, lệ tuôn đẫm mặt, trong miệng phát ra tiếng kêu bi thương:

- Lão... tổ!

Phịch phịch!

Trên mảnh đất Trụ Thiên nhuốm máu, một đám đệ tử Trụ Thiên quỳ rạp trên đất, bọn họ muốn gào lên, nhưng ai nấy đều khóc không thành tiếng.

Hy vọng cuối cùng của bọn họ rốt cuộc đã hiện thân, nhưng bọn họ lại không cách nào vui mừng nổi, trước mắt chỉ toàn là máu xương, trong lòng chỉ tràn ngập tuyệt vọng.

- Vân Triệt, dừng tay đi.

Một giọng nói mơ hồ từ trên trời cao truyền xuống, đây là giọng nói của một nữ tử già nua, như phạm âm viễn cổ, tựa sóng biếc vạn dặm.

Khoảnh khắc âm thanh kia truyền xuống, linh hồn của chúng sinh Đông Vực đều như bị thanh tẩy trong im lặng, ác chiến và sát khí vì thế mà dịu đi, tất cả mọi người không tự chủ được ngẩng đầu nhìn lên trời, muốn lắng nghe âm thanh mênh mang kia.

Linh hồn của Trụ Thiên Châu.

Người đời đều biết đến sự tồn tại này. Là Huyền Thiên Chí Bảo duy nhất xuất thế trước đó, nó cũng được cho là tồn tại duy nhất trên thế gian có thể được gọi là "Thần linh".

Trong nhận thức của người đời, kể cả phần lớn đệ tử Trụ Thiên, đây là lần đầu tiên nó hiện thân trước mặt mọi người.

Theo sự hiện thế của nó, âm thanh thần linh của nó vang lên, bao phủ xuống là một linh áp mênh mang vượt trên tất cả, bao trùm tất cả.

Trong nháy mắt đó, giữa lúc chúng sinh Đông Vực hoảng hốt, giống như thật sự thấy được chân thần viễn cổ giáng thế, một cảm giác nhỏ bé, hèn mọn tự nhiên nảy sinh từ đáy hồn, từng đôi mắt ngơ ngác ngước lên, toàn thân không ngừng dâng lên xúc động muốn quỳ xuống đất bái lạy.

Đối mặt với ánh mắt thần linh hiện thế, Vân Triệt hơi ngước mắt nhưng không xoay người, trên mặt càng không có một chút kính sợ nào, hắn chậm rãi mở miệng, giọng nói lạnh như băng và trào phúng:

- Chỉ là linh hồn của Trụ Thiên Châu, lại dám ở trên cao nói chuyện với bản Ma Chủ? Cút xuống đây cho ta!

Thần linh hiện thế, Vân Triệt lại dám nói lời cuồng vọng như thế.

Tất cả chúng sinh Đông Vực đều kinh hãi, Trụ Hư Tử càng trợn trừng mắt, phẫn nộ oán hận đến suýt nữa lại tắt thở.

Lời của Vân Triệt khiến đôi mắt thần linh trên trời cao hơi nheo lại, dường như không ngờ rằng, đối mặt với sự hiện thân của mình, Vân Triệt lại cuồng ngạo đến vậy.

Khóe môi Vân Triệt nhếch lên, ánh mắt âm trầm, trên người đột nhiên dấy lên kim viêm, sau đó trên bầu trời kim quang chiếu xuống, một vầng mặt trời hoàng kim hiện ra!

Tiếp theo là vầng thứ hai, vầng thứ ba... cho đến khi chín mặt trời cùng xuất hiện, kim quang chói lòa.

Cửu Dương Thiên Nộ!

Dưới kim quang màu vàng, người của Trụ Thiên như rơi vào hỏa ngục, toàn thân thống khổ không chịu nổi, mặt đất dần dần cháy đen, vũng máu càng bốc lên khói máu vô cùng gay mũi.

Mới chỉ là viêm quang đã như thế, nếu chín mặt trời rơi xuống thế gian, không thể tưởng tượng được Trụ Thiên Thần Giới sẽ biến thành hỏa ngục khủng khiếp đến nhường nào.

- Cút... xuống... đây!

Vân Triệt lại một lần nữa ra lệnh.

Trong sự yên lặng nóng rực vang lên một tiếng thở dài, đôi mắt thần linh trên không trung chậm rãi khép lại.

Giây lát sau, một hư ảnh mơ hồ như sương khói xuất hiện ở phía dưới.

Vân Triệt vung tay, viêm quang tan hết. Hắn cuối cùng cũng xoay người lại, nhìn về phía hư ảnh trong tầm mắt... Hư ảnh rất mờ nhạt, giống như một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tan, nhưng mơ hồ có thể thấy được bóng dáng của một nữ tử rất già nua.

Trên hư ảnh dao động khí tức chỉ thuộc về thần linh, tuy rằng rất mỏng manh, còn xa mới thuần túy và rõ ràng như Hòa Lăng, nhưng đó là một sự tồn tại đặc thù đủ để đứng trên vạn linh.

Vân Triệt híp mắt cười:

- Ồ, nhịn lâu như vậy mới chịu chui ra, ta còn tưởng ngươi định làm con rùa rụt cổ đến cùng chứ, chậc chậc.

Thân là linh hồn của Trụ Thiên Châu, nó chưa từng bị ai vô lễ và sỉ nhục như vậy.

Nó vẫn chưa phẫn nộ, âm thanh thần linh lại vang lên:

- Vân Triệt, ngươi tạo ra tội nghiệt như thế, không sợ thiên đạo lên án sao?

Thiên đạo, lại là thiên đạo.

Vân Triệt bật cười, nụ cười cực kỳ âm lãnh, hắn cất bước tiến lên, từng bước một tới gần linh hồn Trụ Thiên Châu khiến người ta phải kính sợ kia:

- Thiên đạo? Đó là thứ gì? Ngươi lại là thứ gì!?

- Kiếp nạn đỏ thẫm, khi Ma Đế về thế, thiên đạo ở đâu, ngươi ở đâu!

- Khi ta cứu vớt chư thế, cứu vớt sinh linh, thiên đạo ở đâu, ngươi lại đang ở đâu!

- Khi ta cứu thế mà bị đời ruồng bỏ, nhà tan cửa nát rơi vào vực sâu, thiên đạo ở đâu, ngươi đang ở đâu!!

Vân Triệt từng bước tới gần, ánh mắt âm hàn, từng chữ nện vào linh hồn:

- Trước kiếp nạn, ngươi không hiện thân; khi Trụ Thiên cầm đầu che giấu công tích cứu thế của ta, ngược lại còn toàn lực truy sát ta, ngươi đến một cái rắm cũng không dám thả!

- Hiện giờ lại nhảy ra nói với ta cái gì mà thiên đạo, ha ha ha ha!!

Vân Triệt ngửa đầu cười điên cuồng, mắt như vực sâu. Đối mặt với thần linh giáng thế này, hắn không hề có một chút kính trọng, chỉ có sự miệt thị và khinh bỉ sâu sắc:

- Ngươi là cái thá gì mà cũng xứng giáo huấn ta!?

“...” Linh hồn Trụ Thiên Châu không nói gì.

Đúng vậy, nó không biết nên nói gì để đáp lại.

Mà trong Đông Thần Vực, vô số huyền giả mờ mịt không thôi, hai mặt nhìn nhau.

Ma Đế về thế là sao? Cứu vớt chư thế là thế nào?

Vân Triệt... ác ma đáng sợ này rốt cuộc đang nói cái gì!?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!