Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1734: CHƯƠNG 1733: VẪN NGUYỆT (3)

Dưới ánh trăng, Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi đứng dậy. Khi nàng xoay người, ánh trăng dường như cũng phải lu mờ đi vài phần.

Tử y trên người được cởi ra, bờ vai tròn trịa tựa mỹ ngọc trời ban, làn da còn trong sáng hơn cả ánh trăng.

Làn da tuyết trắng vừa lộ ra đã bị hồng y che khuất. Mái tóc dài của nàng buông xõa, đầu ngẩng cao, ánh mắt mỹ lệ chậm rãi đảo qua Thần Nguyệt Thành. Dưới ánh trăng, nàng tựa như thần nữ không nhiễm bụi trần trong truyền thuyết, ngay cả thần bút đan thanh của thế gian cũng vĩnh viễn không tài nào họa lại được vẻ tuyệt sắc và thần vận ấy.

Ngọc thủ khẽ giơ, một tia tử mang lấp lánh hóa thành Tử Khuyết Thần Kiếm độc nhất của Nguyệt Thần Đế, uy danh chấn thế. Thân kiếm trào dâng tử mang, tựa như ánh mắt sâu thẳm của nàng.

Cánh tay nâng ngang, nhưng ánh mắt nàng lại không dừng trên thân kiếm, mà lặng lẽ nhìn tay áo đỏ rực của mình...

Hồi lâu sau, thân ảnh nàng chậm rãi hóa thành hư không, xuất hiện bên ngoài Thần Nguyệt Thành rồi lao về phía khí tức của Thiên Diệp Ảnh Nhi.

----

Trong tinh vực mênh mông, sự tồn tại của Nguyệt Thần Giới đặc biệt bắt mắt.

Tinh Thần Giới vĩnh viễn tắm trong ánh sao, còn Nguyệt Thần Giới lại vĩnh viễn tắm trong ánh trăng. So với ánh sao lộng lẫy, ánh trăng lại ôn hòa mà thần bí, yên tĩnh mà mông lung, tựa như mỗi một vệt trăng đều ẩn chứa những bí mật vô tận, hoặc sâu thẳm, hoặc thê mỹ.

- Tinh Thần và Nguyệt Thần, ở thời đại xa xưa vốn cùng một mạch. Có lẽ chính bọn họ cũng không ngờ rằng, phàm nhân đời sau kế thừa thần lực của họ lại trở thành kẻ địch.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nhìn Nguyệt Thần Giới từ xa. Bất cứ ai cũng không thể không thừa nhận, trong bốn vương giới của Thần Vực, Tinh Thần Giới là chói mắt nhất, còn Nguyệt Thần Giới là huyền mỹ nhất.

Nghĩ đến đây, Tinh Thần Giới bị hủy diệt quả thật có hơi đáng tiếc.

- Mối thù giữa bọn họ không phải do ngươi khích bác mà ra sao?

Vân Triệt liếc xéo nàng.

Thiên Diệp Ảnh Nhi thản nhiên đáp:

- Ta chẳng qua chỉ châm thêm mồi lửa thôi. Nếu bọn họ không có đủ thù cũ, lại không đủ ngu xuẩn, sao có thể dễ dàng mắc câu như vậy.

Vân Triệt: “...”

Đối mặt với Nguyệt Thần Giới, Thiên Diệp Ảnh Nhi lại hỏi một vấn đề đã từng hỏi rất nhiều lần khi còn ở Bắc Thần Vực:

- Nói đi nói lại... sau khi ngươi và Hạ Khuynh Nguyệt thành thân, thật sự chưa từng chạm vào nàng ta một lần nào?

- Không có!

Vân Triệt lạnh lùng đáp.

Thiên Diệp Ảnh Nhi buông một tiếng thở dài vô cớ:

- Haiz... Đáng tiếc, thật là đáng tiếc. Thân thể mỹ miều như vậy, đến ta còn có phần không nỡ tưởng tượng đến cảnh nàng bị nam nhân đùa bỡn.

- Một nữ nhân như vậy, đã cưới hỏi đàng hoàng mà ngươi lại không xuống tay được, trước kia ngươi rốt cuộc vô dụng đến mức nào vậy?

Vân Triệt lạnh lùng liếc xéo nàng:

- Ta có vô dụng hay không, trên đời này còn ai rõ hơn ngươi sao!

Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”

Giọng Vân Triệt trầm xuống:

- Nhưng ngươi mắng cũng không sai. Năm đó ta quả thật không nỡ vi phạm ý nguyện của nàng. Ta đề phòng, chất vấn bất cứ ai, nhưng chưa bao giờ đề phòng và chất vấn nàng. Vậy mà chính nàng... lại khiến ta trở thành kẻ ngây thơ ngu xuẩn nhất thế gian. A, thật nực cười.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên nói:

- ... Nhận được một tin tức tốt. Thánh Vũ Giới phát sinh nội loạn, Lạc Trường Sinh đã bỏ trốn, không rõ tung tích. Lạc Cô Tà cũng đã rời khỏi Thánh Vũ Giới, dường như là đi tìm Lạc Trường Sinh.

- Về phần Thánh Vũ Tông, đã phong tỏa tin tức và nghiêm lệnh bế giới.

Thiên Diệp Ảnh Nhi nói xong, đôi mắt đẹp đảo qua:

- Có hứng thú nghe về lai lịch của Lạc Trường Sinh không?

- Không có hứng thú!

Ánh mắt Vân Triệt vẫn luôn gắt gao nhìn chằm chằm Nguyệt Thần Giới. Cảnh tượng Hạ Khuynh Nguyệt một kiếm hủy diệt Lam Cực Tinh vẫn còn ngay trước mắt, mỗi ngày, mỗi khắc đều đâm vào linh hồn hắn một cách rõ ràng như vậy.

Năm đó, Lạc Trường Sinh là đối thủ mà hắn phải dốc toàn lực, thậm chí đánh cược cả tính mạng mới miễn cưỡng đánh bại. Mặc dù Lạc Trường Sinh đã trải qua ba ngàn năm trong Trụ Thiên Châu, nhưng đã không còn tư cách để so sánh với hắn nữa.

Thiên Diệp Ảnh Nhi cười như không cười:

- Đừng khinh thường bất cứ ai. Đôi khi, một quân cờ ban đầu không được coi trọng lại có thể phát huy tác dụng to lớn, thậm chí không thể thay thế vào một thời điểm nào đó. Huống chi, hắn là Lạc Trường Sinh.

Thiên Diệp Ảnh Nhi vừa dứt lời, đôi mắt vàng của nàng đột nhiên lóe lên, rồi chậm rãi xoay người.

Một bóng hồng, mang theo đế uy như bước ra từ trong mộng, chậm rãi hiện ra trước mặt bọn họ.

Nguyệt Thần Giới được bao phủ bởi ánh trăng tựa như một vầng nguyệt quang khổng lồ chiếu rọi tinh vực. Hạ Khuynh Nguyệt đứng ở trung tâm vầng sáng ấy, khoảnh khắc nàng hiện thân, toàn bộ Nguyệt Thần Giới nhất thời hóa thành phông nền cho nàng, ngay cả ánh trăng dường như cũng chỉ chiếu rọi một mình nàng.

Hai tay Vân Triệt đột nhiên siết chặt rồi lại chậm rãi buông ra. Khi hắn ngẩng đầu lên, trong mắt chợt bắn ra hàn quang không cách nào kìm nén được.

Hạ Khuynh Nguyệt trước mắt vẫn phong hoa tuyệt đại như vậy, tuyệt mỹ đến mức khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là có thể quên đi quá khứ, vĩnh viễn chìm vào mộng ảo.

Một thân hồng y của nàng, giống hệt như lần đầu gặp mặt vào ngày tân hôn năm đó. Nhưng chính màu đỏ này, giờ phút này lại chói mắt đâm vào tim gan... tựa như máu tươi nhuộm khắp người hắn.

- Vân Triệt, Thiên Diệp Ảnh Nhi, đã lâu không gặp.

Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi mở miệng. So với sự lạnh lẽo gần như hóa thành thực chất đâm ra từ trong mắt Vân Triệt, lời nói và ánh mắt của nàng lại bình thản như nước, nhẹ nhàng như khói.

- Không, không hề lâu chút nào.

Khóe miệng Vân Triệt hơi nhếch lên, giọng nói mang theo sự nóng nảy có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào:

- Mỗi một ngày ta đều nhìn thấy ngươi trong ác mộng!

Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo mái tóc dài và tay áo đỏ thẫm của Hạ Khuynh Nguyệt. Dưới ánh trăng của Nguyệt Thần Giới, hiện lên một bức tranh vô cùng thê diễm. Nàng nhìn Vân Triệt, đôi mắt đẹp không hề có tình cảm, chỉ có sự lạnh nhạt dường như vĩnh viễn không tan:

- Ma Chủ trong nháy mắt chôn vùi vạn sinh, khiến sinh linh khắp Đông Thần Vực lầm than cũng sẽ gặp ác mộng sao?

Vân Triệt bật cười, một nụ cười vô cùng âm trầm:

- A, ha ha, chút thủ đoạn này của ta, so với việc Nguyệt Thần Đế vì ngôi vị Thần Đế mà hủy diệt quê hương thì có đáng là gì!?

- Luận về tàn nhẫn, luận về ngoan độc, trên đời này... ai có thể so sánh được với Nguyệt Thần Đế nhà ngươi!!

Rắc!

Theo lời nói ngày càng âm u của Vân Triệt, hàm răng hắn cắn chặt gần như vỡ nát.

Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng thở dài:

- Haiz, so với ngôi vị Nguyệt Thần Đế, Lam Cực Tinh nhỏ bé như hạt cát trong biển cả, có gì mà không thể từ bỏ. Vân Triệt, ngươi đã là Ma Chủ Bắc Vực, đến giờ ngay cả đạo lý nông cạn như thế cũng không hiểu sao?

- Hiểu, ta đương nhiên hiểu.

Vân Triệt giơ tay lên, mỗi một ngón tay đều đang run rẩy. Cuối cùng cũng đối mặt với Hạ Khuynh Nguyệt, gia tộc, phụ mẫu, hồng nhan, nữ nhi, tông môn... từng gương mặt khắc sâu trong hồn cùng với hình ảnh Lam Cực Tinh sụp đổ tàn nhẫn đan xen trong đầu, khiến hắn như một lần nữa trải qua cơn ác mộng mất đi tất cả.

Hắn dùng giọng nói vô cùng âm trầm, vô cùng trào phúng lẩm bẩm:

- Quê hương thì tính là gì? Chí thân lại tính là gì? Bọn họ là sơ hở! Là sơ hở phải vứt bỏ... tốt nhất là tự tay xóa đi!

Nụ cười của hắn dần dần vặn vẹo:

- Mà ta? Ta là cái gì? Đương nhiên là công cụ! Khi ta được Ma Đế coi trọng, là “Cứu Thế Thần Tử” được người đời kính ngưỡng, ngươi quan tâm ta đến mức nào, thậm chí còn đưa cả Phạm Đế Thần Nữ đến làm nô tỳ cho ta.

Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”

- Mà sau khi ta trở thành ma nhân, trở thành vết nhơ trong cuộc đời của Nguyệt Thần Đế ngươi, lại bị vứt bỏ không chút do dự... còn phải tự tay xóa sổ!

Vân Triệt lắc đầu, nhàn nhạt trào phúng:

- Chậc! Cùng độ tuổi, cùng sinh ra ở Lưu Vân Thành, cùng đến từ Lam Cực Tinh, so với Nguyệt Thần Đế nhà ngươi, ta ngây thơ ngu xuẩn đến mức nào, giống như một con ấu trùng đáng thương không biết gì, bị ngươi nhìn dưới chân, đùa bỡn trong lòng bàn tay, vậy mà vẫn hồn nhiên coi ngươi là người thân cận nhất, đáng tin cậy nhất ở Thần Giới, có thể phó thác tất cả. A... ha ha ha ha, quá nực cười, quá nực cười!

Đôi môi Hạ Khuynh Nguyệt khẽ mở, nhàn nhạt nói:

- Chỉ tiếc là, năm đó trong lòng ta vẫn còn một chút thương hại ngươi, không chọn xử quyết ngươi ngay lập tức, mà lại cho ngươi thời gian để nói mấy lời cuối cùng... Mà chính trong vài giây ngắn ngủi đó, lại khiến ngươi tạm thời giữ được mạng sống, để rồi trở thành mối họa hôm nay.

Nàng khẽ ngẩng đầu, hồng y trên người bay lượn, tử mang trong mắt nhất thời chiếu ra đế uy mênh mông:

- Đây là sai lầm của bổn vương năm đó, cũng sẽ do chính tay bổn vương sửa lại!

Thiên Diệp Ảnh Nhi nheo mắt, cười lạnh nhàn nhạt:

- A, chỉ bằng ngươi? Nguyệt Thần Đế, ngươi vậy mà thật sự dám một mình đến đây. Ta bây giờ quả thật đã không bằng ta của năm đó, nhưng ngươi cho rằng... Vân Triệt vẫn là Vân Triệt của năm đó sao!

- Giết ngươi, là đủ rồi!

Hàn quang ngưng tụ trong mắt, tử mang quanh quẩn, tay áo đỏ bay múa. Một tia tử mang được nàng nắm giữa những ngón tay ngọc, mũi kiếm chỉ có một chút tử mang, nhưng lại như đồng thời chĩa vào yết hầu của Vân Triệt và Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi lại không động, đôi mắt vàng của nàng và đôi mắt tím của Hạ Khuynh Nguyệt chạm nhau. Rõ ràng là hai cặp mắt ngưng tụ vẻ tao nhã vô tận, xinh đẹp tiên huyễn, nhưng lại va chạm ra sát ý và sự u hàn tựa như chín tầng địa ngục:

- Nguyệt Thần Đế, trước khi giao thủ, ngươi không muốn xem món quà gặp mặt mà Vân Triệt đặc biệt chuẩn bị cho ngươi sao?

Hạ Khuynh Nguyệt: “...?”

- Hạ Khuynh Nguyệt.

Ánh mắt Vân Triệt chuyển qua, liếc về phía Nguyệt Thần Giới trong ánh trăng bạc sau lưng nàng. Xưng hô trong miệng hắn, lần đầu tiên không phải là Nguyệt Thần Đế, mà là Hạ Khuynh Nguyệt.

- Lần này bản Ma Chủ trở về Đông Thần Vực, ngay cả lão tổ Trụ Thiên kia ta còn lười ra tay, chỉ riêng ngươi, bản Ma Chủ phải tự tay ban cho ngươi cái chết!

- Trước khi ngươi chết, bản Ma Chủ sẽ tặng ngươi một phần đại lễ. Cảnh tượng tiếp theo, ngươi phải nhìn cho kỹ, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ bất cứ một khoảnh khắc nào, nếu không sẽ thật đáng tiếc.

“...” Hạ Khuynh Nguyệt hơi nheo đôi mi ngài, âm thanh bên tai lại quen thuộc đến vậy.

Đây là những lời năm đó nàng đã từng nói với Vân Triệt trước Lam Cực Tinh... không sai một chữ, ngay cả âm điệu, ánh mắt cũng giống hệt như vậy.

Có thể tưởng tượng, cảnh tượng ngày ấy đã khắc sâu vào linh hồn hắn đến mức nào.

Nàng nhìn ngón tay Vân Triệt chậm rãi nâng lên, một cảm giác bất an sâu sắc đột nhiên dâng lên trong lòng:

- Ngươi...

Ngón tay hắn nhẹ nhàng búng ra, vang lên một tiếng “cách” giòn tan.

Ầm ------

Một tiếng nổ kinh thiên động địa, tựa như trời long đất lở, vạn núi sụp đổ. Không gian xung quanh vỡ vụn từng tầng, toàn bộ tinh vực đều điên cuồng rung chuyển.

Hạ Khuynh Nguyệt chợt quay đầu lại, trong đôi mắt tím sáng ngời, hiện ra một Nguyệt Thần Giới mông lung như mộng dưới ánh trăng... cùng với một luồng hắc mang từ trên cao vô tình xuyên thủng Nguyệt Thần Giới.

Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!!!

Tiếng nổ hỗn loạn vang lên như huyền lôi diệt thế. Dưới hắc mang, Nguyệt Thần Giới vỡ làm đôi, rồi điên cuồng nổ tung, vỡ nát, hủy diệt trong bóng tối. Trong nháy mắt, nó hóa thành vô số mảnh vỡ và bụi trăng màu bạc, trải ra một vầng hào quang hủy diệt đẹp đến mức không thể hình dung.

Thế nhưng, khung cảnh tuyệt mỹ này lại quá ngắn ngủi. Những mảnh vỡ và bụi trăng bay ra nhanh chóng mất đi ánh sáng dưới sự cắn nuốt điên cuồng của bóng tối... cho đến khi bị bóng đêm thôn tính gần như không còn, quy về hư vô hắc ám.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!