Nguyệt Thần giới, một trong bốn Vương giới của Đông Vực, sự cường đại và đẳng cấp của nó không phải là thứ mà các tinh cầu và tinh giới bình thường có thể sánh bằng.
Muốn phá hủy một Vương giới chỉ trong vài giây, có lẽ trong nhận thức của người thường, đó vốn là chuyện không thể nào xảy ra.
Cho dù năm đó Tà Anh bùng nổ lực lượng vượt qua giới hạn, trong trận ác chiến kéo dài với các Thần Đế cũng chỉ làm nứt toác Tinh Thần giới, chứ tuyệt đối không thể khiến nó tan biến triệt để như vậy.
Giữa bụi trăng chôn vùi, tiếng nổ vang mênh mông và sự sụp đổ của không gian vẫn đang tiếp diễn, kèm theo đó là một luồng gió lốc vũ trụ lan đến một tinh vực khổng lồ, thổi bay vô số tinh cầu vô tội, rất lâu vẫn chưa dừng lại.
Bởi vì đó là sự sụp đổ của một Vương giới!
Nguyệt Thần giới từ ánh trăng diễm lệ đến bụi trăng phiêu tán, rồi hóa thành tro tàn u ám... Cảnh tượng ấy như một ảo mộng tối dần trong tầm mắt của Hạ Khuynh Nguyệt, cũng mang đi tử mang vốn sâu thẳm trong đôi mắt nàng.
Vù...
Gió lốc vũ trụ ập tới, cuốn lấy tóc dài và tay áo của ba người bay lượn hỗn loạn. Xa xa, vô số ngôi sao lệch khỏi quỹ đạo, một vài tinh cầu nhỏ yếu trực tiếp vỡ nát, cùng Nguyệt Thần giới hóa thành bụi vũ trụ.
Muốn hủy diệt Nguyệt Thần giới đến mức này cần một lực lượng lớn đến đâu, trên đời này không ai rõ hơn Nguyệt Thần Đế... nhưng cũng tuyệt đối không ai tin rằng có một lực lượng như thế tồn tại trên thế gian.
Một lực lượng có thể hủy diệt cả Nguyệt Thần giới, những người bên trong đó... ngoại trừ các Nguyệt Thần, gần như không có khả năng sống sót.
Còn nếu ở ngay trung tâm của vụ nổ, kể cả Nguyệt Thần cũng sẽ tan thành tro bụi.
- Đẹp... mắt... chứ?
Bên tai nàng truyền đến giọng nói khẽ khàng của Vân Triệt.
Năm đó, chìm trong ánh tàn quang của Lam Cực tinh bị hủy diệt, nàng đã dùng một giọng nói thật khẽ để nói với Vân Triệt ba chữ kia.
Hôm nay, hắn trả lại cho nàng một cảnh tượng hủy diệt còn thê mỹ hơn, cũng trả lại cho nàng ba chữ kia... từng chữ âm trầm như ác quỷ rên rỉ, trong tiếng nghiến răng mang theo khoái cảm gần như điên cuồng.
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi nhắm mắt lại, vẻ trắng bệch từ gương mặt lan xuống đến chiếc cổ tuyết trắng. Ngón tay ngọc đang nắm lấy Tử Khuyết thần kiếm khẽ run lên, đôi môi thốt ra lời thì thầm như mộng:
- Vận mệnh... chính là như thế... không thể kháng cự sao...
Mặc dù chỉ là lời lẩm bẩm vô cùng nhẹ nhàng, nhưng Vân Triệt vẫn nghe thấy rõ ràng, hắn lạnh lùng cười nhạo:
- Vận mệnh? Ha ha ha ha... Không, đây là báo ứng! Ngươi đã tự tay hủy đi tất cả những gì quan trọng nhất của ta... sao ta có thể... không trả lại cho ngươi một phần đại lễ tương tự chứ!
Nhìn vẻ mặt đang cố gắng đè nén thống khổ của Hạ Khuynh Nguyệt, ngũ quan của Vân Triệt run rẩy trong hưng phấn. Suốt những năm qua, hắn nằm mơ cũng mong chờ đến khoảnh khắc này.
Cuối cùng ngày hôm nay cũng đã đến, mối hận thù cực đoan đối với Hạ Khuynh Nguyệt vẫn chôn sâu tận đáy linh hồn cuối cùng cũng được giải tỏa một cách thống khoái.
- Ngươi có biết, để tặng cho ngươi phần đại lễ này, ta đã tốn bao nhiêu tâm huyết, trả giá bao nhiêu không?
Vân Triệt nhếch miệng cười âm hiểm:
- Đây là ma tinh do thi khí của Chân Ma thời thượng cổ ngưng tụ thành, là trân bảo vĩnh viễn không thể tái sinh! Một thứ trân quý như vậy, lại được ta ban toàn bộ cho Nguyệt Thần giới của ngươi... Ha ha ha ha, sau này xuống đến chín tầng địa ngục, ngàn vạn lần đừng quên mang ơn ta!
Trong mắt và trên người hắn đồng thời lóe lên hắc quang, Kiếp Thiên Ma Đế kiếm hiện ra trong tay Vân Triệt. Trạng thái “Diêm Hoàng” mở ra, một luồng sát ý đến từ Ma chủ Bắc Vực gắt gao khóa chặt lấy Hạ Khuynh Nguyệt.
Ánh mắt vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi trở nên âm u, kim quang bên hông chợt lóe, Thần Dụ đã vung ra. Khí tức hắc ám trên người nàng lặng lẽ phóng thích, liên kết với hắc ám huyền khí cuồng bạo của Vân Triệt, hợp thành một luồng uy áp hắc ám càng thêm nặng nề bao phủ lấy Hạ Khuynh Nguyệt.
Thứ chôn vùi Nguyệt Thần giới chính là vĩnh ám ma tinh đến từ Vĩnh Ám Cốt Hải.
Vĩnh ám ma tinh là do âm khí từ thi cốt của Chân Ma thượng cổ ngưng tụ thành, chứa đựng khí tức hắc ám có đẳng cấp và mật độ cực cao, nhưng cũng cực kỳ hung bạo, chỉ cần ngoại lực chạm nhẹ sẽ lập tức bùng nổ.
Mạnh như ba Diêm Tổ cũng không dám đến gần, càng không dám chạm vào.
Trên đời này, chỉ có duy nhất Vân Triệt có thể khống chế nó một cách hoàn hảo, cũng chỉ có Vô Trần kết giới mới có thể di chuyển nó một cách an toàn.
Bởi vì nó chỉ có thể được ngưng tụ từ bộ phận âm khí thượng cổ có đẳng cấp cao nhất, cho nên cực kỳ hiếm hoi, lại không thể tái sinh. Tất cả vĩnh ám ma tinh mà Vân Triệt thu thập được trong Vĩnh Ám Cốt Hải, một phần nhỏ cho Hồng Nhi làm đồ ăn, phần còn lại... toàn bộ ban cho Nguyệt Thần giới!
Nếu như những vĩnh ám ma tinh này được sử dụng phân tán, có thể tạo ra lợi ích lớn hơn không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng! Ngay khoảnh khắc đầu tiên chạm đến vĩnh ám ma tinh trong Vĩnh Ám Cốt Hải, trong đầu hắn đã điên cuồng hiện lên hình ảnh của ngày hôm nay.
Khóe môi trắng bệch lặng lẽ rỉ ra một vệt máu nhàn nhạt, Hạ Khuynh Nguyệt mở mắt ra, ánh mắt lại trở nên lạnh lẽo bình thản, tử mang một lần nữa ngưng tụ. Nàng chậm rãi giơ tay, thần quang trên Tử Khuyết thần kiếm cũng ngừng rung động, trở nên nồng đậm và tĩnh lặng.
- Kết thúc đi.
Nàng khẽ nói một tiếng, một kiếm đâm ra.
Một kiếm trông có vẻ bình thường nhưng lại khiến tử mang ngập trời, chỉ trong thoáng chốc, ngay cả gió lốc vũ trụ đang cuồng loạn cũng phải ngưng lại.
Nhất là tử mang trên thân kiếm, khoảnh khắc nó sáng lên, cả tinh vực đều đột nhiên ảm đạm.
Ánh mắt vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi nheo lại... Uy thế Nguyệt Thần của một kiếm này cho thấy thực lực của Hạ Khuynh Nguyệt đã hoàn toàn không thua kém Nguyệt Vô Nhai ở trạng thái đỉnh phong năm đó.
Khoảnh khắc tử mang lóe lên, Kiếp Thiên Ma Đế kiếm trong tay Vân Triệt đã đột nhiên chém ra. Không cần ngưng tụ hắc ám, ngay khi kiếm thể vung lên đã khiến hắc ám ngập trời, kiếm uy mạnh mẽ như ma thần giáng thế, mang theo sự hung lệ vô tận phủ thẳng về phía Hạ Khuynh Nguyệt.
Ầm!
Không gian tinh vực gãy làm đôi, tạo ra một ranh giới rõ ràng giữa ánh tím và bóng tối.
Nhưng ngay lập tức, ranh giới vừa xuất hiện đã bị xé toạc một cách hung hãn, thế giới màu tím và thế giới hắc ám đồng thời sụp đổ. Tử Khuyết thần lực và hắc ám ma quang hỗn loạn điên cuồng va chạm vào nhau.
Ầm ầm ầm ầm ầm...
Tiếng va chạm giữa Tử Khuyết thần kiếm và Kiếp Thiên Ma Đế kiếm như muốn làm trời long đất lở. Nhìn từ một tinh giới xa xôi, cảnh tượng ấy giống như hai tinh cầu một đen một tím đang va chạm vào nhau trong một trận đại họa.
Nguyệt Thần Đế và Ma chủ Bắc Vực, một trận ác chiến ở cấp bậc này, mỗi một khoảnh khắc đều là thiên tai. Mà bọn họ, ngay từ chiêu đầu tiên đã phóng thích ra toàn bộ lực lượng hủy diệt.
Rầm!
Tử mang đầy uy thế lại bị hắc ám nuốt chửng trong nháy mắt, tóc dài của Hạ Khuynh Nguyệt tung bay, nàng lùi về phía xa, đôi môi khẽ than một tiếng:
- Không hổ là truyền nhân của Tà Thần, Thần Quân cảnh cấp mười mà đã có được lực lượng của Thần Đế. Tốc độ tiến cảnh và khả năng vượt cấp như vậy, đương thời không ai sánh bằng.
- Vậy thì để bản Ma chủ tự tay tiễn ngươi một đoạn đường!
Vân Triệt giơ cánh tay lên, trên thân kiếm bùng lên hỏa diễm, từ ngọn lửa đỏ thẫm nhanh chóng chuyển thành vĩnh kiếp ma viêm có thể thiêu đốt vạn vật.
Tuy là hỏa diễm, nhưng chẳng những không có chút ánh sáng nào, mà còn đang nhanh chóng thôn tính và tiêu diệt tất cả ánh sáng xung quanh.
- Cần hỗ trợ không?
Thiên Diệp Ảnh Nhi đột nhiên lên tiếng.
Nàng rất chắc chắn, nếu bản thân không ra tay, đừng nói là giết Hạ Khuynh Nguyệt, ngay cả việc Vân Triệt muốn thắng nàng ta cũng gần như không thể.
Bốn năm ngắn ngủi, trên người Vân Triệt có Tà Thần và lực lượng Ma Đế gia trì, tốc độ tiến cảnh quả thực là độc nhất vô nhị. Nhưng Hạ Khuynh Nguyệt... tốc độ tiến cảnh của nàng cũng cực kỳ kinh người.
Từ khi nàng kế thừa Tử Khuyết thần lực đến nay, tổng cộng mới chỉ có bảy năm, vậy mà thực lực đã rõ ràng vượt qua Nguyệt Vô Nhai ở trạng thái đỉnh phong!
Trong lịch sử Nguyệt Thần giới... trong lịch sử các Vương giới, tuyệt đối không có một ai có thể phù hợp với thần lực truyền thừa đến trình độ và tốc độ đáng sợ như thế.
Nàng vừa dứt lời, đuôi mày chợt giật giật, Thần Dụ trong tay kéo theo hắc ám mãnh liệt đột nhiên chém ra.
Keng!
Một luồng tử mang như xuyên qua không gian và thời gian, từ ngoài hơn mười dặm đột ngột đâm tới trước mặt Thiên Diệp Ảnh Nhi. Khoảnh khắc va chạm với Thần Dụ, nó làm vỡ nát vô số mảnh không gian.
Theo sau tử mang, bóng dáng của Hạ Khuynh Nguyệt cũng đã xuyên không mà đến, tấn công thẳng vào Thiên Diệp Ảnh Nhi. Theo Tử Khuyết thần kiếm chém ra, dáng người nàng như thần nữ trên trời bay múa, mỗi một lần bóng dáng thoáng hiện đều tựa như một vầng trăng tím rực rỡ lấp lánh.
Vân Triệt xoay người lại, trong tầm mắt đã là tử nguyệt đầy trời.
Bóng dáng hắn lập tức lao tới, Kiếp Thiên Ma Đế kiếm mang theo u quang địa ngục quét ngang, phá thẳng vào vầng tử nguyệt.
Vầng tử nguyệt nứt ra, nhưng lại đột nhiên nổ tung thành tử mang che trời lấp đất, nhuộm tầm mắt của Vân Triệt cùng không gian xung quanh thành một màu tím thuần túy.
Mà trong không gian màu tím này, không chỉ có tầm mắt, mà cả cảm giác của hắn cũng đột nhiên bị bóp méo.
Dưới một kiếm này, người rơi vào lồng giam tử nguyệt không chỉ có Vân Triệt, mà ngay cả Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng bị vây khốn. Cảm giác của nàng chợt mất, trước mắt như có ngàn vạn kiếm mang xẹt qua. Trong lúc thân hình nhanh chóng lùi lại, một đường kiếm quang màu tím lại từ trong thế giới màu tím đâm xéo ra, nhằm thẳng vào sau lưng nàng.
Vệt kiếm quang này nhìn như tương đối chậm rãi, nhưng đi đến đâu, không gian đều hóa thành hư vô.
Lúc Thiên Diệp Ảnh Nhi phát hiện ra, nó đã ở ngay gang tấc.
Tử Nguyệt Tù Lung, Phạm Thiên Thần Đế đã từng mấy lần nói với nàng về một trong những thần kỹ của Nguyệt Vô Nhai, có thể dùng Tử Khuyết thần lực để mê hoặc thị giác và tâm trí.
Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng đối mặt với Tử Nguyệt Tù Lung. Hơn nữa, phương thức và tốc độ thi triển của nó trong tay Hạ Khuynh Nguyệt đều có khác biệt rất lớn so với những gì nàng biết, khiến nàng trực tiếp trúng chiêu!
Rắc!
Một tiếng nứt vang, Vân Triệt dùng một chiêu Vẫn Lạc Thiên Lang, cứng rắn phá tan Tử Nguyệt Tù Lung, vĩnh kiếp ma viêm cũng theo đó tắt ngấm. Sau đó bóng dáng hắn kéo ra một vệt sáng dài, trong chớp mắt đã thuấn di đến bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi.
Phụt!
Tử Khuyết thần kiếm đâm thẳng vào bên sườn Vân Triệt, tử mang lan khắp nửa người hắn trong khoảnh khắc, bắn ra vô số huyết châu. Cùng lúc đó, Kiếp Thiên Ma Đế kiếm cũng nện mạnh lên bàn tay cầm kiếm của Hạ Khuynh Nguyệt.
Tuy rằng vĩnh kiếp ma viêm đã tắt vì phá vỡ Tử Nguyệt Tù Lung, nhưng kiếm uy của Vân Triệt vẫn khủng bố vô cùng. Một tiếng nổ vang như sấm sét, thân hình Hạ Khuynh Nguyệt bị đánh bay ra xa, tay áo phải rách nát, trên bàn tay ngọc hiện lên một vết máu sâu hoắm đến kinh người.
Nàng không nhìn thương thế của mình, ánh mắt rơi lên lỗ máu bên sườn Vân Triệt, sâu thẳm nói:
- Vân Triệt, ngươi có còn nhớ lời thề năm đó với ta không?
- Hử?
Vân Triệt ngước mắt, hắn cũng không hề để ý đến thương thế trên người, trong đôi mắt chỉ có sát khí.
Hắn có thể triệu hồi Diêm Nhất, Diêm Nhị, Diêm Tam đến bất cứ lúc nào. Bọn họ liên thủ, có rất nhiều phương pháp để giết chết Hạ Khuynh Nguyệt... Nhưng mà, nàng phải chết dưới lưỡi kiếm của hắn!
Quê hương, người thân của hắn đều bị chôn vùi dưới tay Hạ Khuynh Nguyệt. Sao hắn có thể... không tự tay giết nàng để báo thù cho bọn họ?
Tay Hạ Khuynh Nguyệt cầm kiếm chậm rãi siết chặt, không phải vì đau đớn, mà trong đầu vọng lại lời nói năm đó sau khi Vân Triệt hạ nô ấn cho Thiên Diệp Ảnh Nhi, nàng đã dùng tư thái và giọng điệu nghiêm túc nhất nói với hắn:
- Bây giờ Thiên Diệp Ảnh Nhi là nô bộc của ngươi, ngươi có thể tùy ý sử dụng nàng ta, lợi dụng, trút hận, lăng nhục, chà đạp... Muốn làm gì nàng ta, đều tùy ý ngươi. Nhưng có một chuyện, ngươi phải nhớ kỹ!
- Nàng ta là người ta phải giết! Lần này ta sắp đặt để nàng ta làm nô lệ cho ngươi! Giữa ngươi và nàng ta xảy ra chuyện gì đều không liên quan đến ta. Nhưng mà... ngươi tuyệt đối không được nảy sinh bất cứ tình cảm gì với nàng ta! Càng không thể có con cái! Rõ chưa!
Vân Triệt đỡ một kiếm cho Thiên Diệp Ảnh Nhi, đó là một phản ứng không hề trải qua suy nghĩ, gần như là theo bản năng...
Còn có khí tức liên kết tự nhiên giữa bọn họ vừa rồi...
- Thôi vậy.
Thở dài một tiếng rất nhẹ, nàng giơ tử kiếm lên cao, rồi nhẹ nhàng quét xuống.
Trong thoáng chốc, như ánh rạng đông từ trên trời chiếu xuống, đột nhiên xua tan hắc ám.
Hắc ám biến mất, các vì sao biến mất, gió lốc cũng ngừng lại. Chỉ có một vầng tử nguyệt khổng lồ hiện ra từ sau lưng Hạ Khuynh Nguyệt, biến cả một mảnh tinh vực thành một thế giới màu tím mông lung.
Dưới tử mang, không gian vô hình dường như đang gợn lên những gợn sóng yêu dị.