Một bàn tay tựa tuyết ngưng, như ngọc tạc, nhẹ nhàng che đi băng nhan của Mộc Băng Vân. Từ đôi môi nàng, thanh âm dịu dàng mà có lẽ cả đời này người khác cũng không thể nghe được cất lên:
- Băng Vân, mệt rồi thì nghỉ ngơi một chút đi.
Tông môn rung chuyển, Ngâm Tuyết Giới oằn mình dưới áp lực, mang cái danh “Tội Giới”, địa vị tinh giới rơi xuống vạn trượng, các giới khác thì như hổ rình mồi...
Những năm qua, tất cả đều đè nặng lên vai một mình Mộc Băng Vân.
Hôm nay, lại chính là Mộc Băng Vân, dùng tính mạng của mình để đổi lấy sự yên ổn cho Băng Hoàng Thần Tông.
Những năm này, mỗi một lời nói, mỗi một giọt nước mắt của Mộc Băng Vân đều rơi vào tai, khắc vào tim nàng.
Giữa tiếng thì thầm, ngón tay thon dài của nàng nhẹ nhàng lướt từ gò má đến cánh môi, rồi tới gáy tuyết của Mộc Băng Vân... Một luồng băng tức màu xanh nhạt chậm rãi thẩm thấu qua làn da tuyết, lặng lẽ bao phủ tâm hồn nàng.
Mộc Băng Vân không hề kháng cự, hàng mi nàng không còn run rẩy, hơi thở dần dần bình ổn, trong sự tĩnh lặng và bình yên đã lâu không có, nàng như một chú mèo con ngoan ngoãn mà thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.
Giọt lệ nơi khóe mắt tựa trân châu, khóe môi còn vương một nụ cười nhẹ nhàng tuyệt đẹp.
Khi còn rất nhỏ, nàng thích gối lên bộ ngực mềm mại cao ngất của tỷ tỷ mà ngủ, đó luôn là khoảnh khắc nàng an tâm nhất, hưởng thụ nhất. Cho dù vừa trải qua thương tổn và thất bại lớn đến đâu, cũng sẽ quên đi trong giấc ngủ bình yên tĩnh lặng nhất.
Sau này, tỷ tỷ trở thành Ngâm Tuyết Giới Vương, nàng cũng không còn cách nào tùy ý tỏ ra yếu đuối trước mặt tỷ tỷ nữa.
Tay tuyết khẽ phất, một chiếc giường băng ngưng tụ thành hình. Nhẹ nhàng đặt Mộc Băng Vân đã ngủ say lên giường băng, nàng chậm rãi xoay người lại đối mặt với Trì Vũ Thập.
Nàng có đôi mắt lạnh như băng giá tận cùng, lại có dung nhan khiến vạn dặm tuyết vực phải thất sắc. Mái tóc dài chạm thắt lưng, mỗi một sợi tóc băng lam đều tựa như ngưng đọng từ những đóa hoa băng tinh khiết nhất thế gian.
Trong lòng đã sớm có suy đoán, nhưng khi dung nhan của nàng hoàn chỉnh hiện ra trong tầm mắt, đôi mắt của Trì Vũ Thập vẫn dấy lên những gợn sóng chấn động hồi lâu.
Mộc… Huyền… Âm!
Tuyết Cơ kiếm lấp lánh băng mang, rực rỡ như hào quang nơi địa cực, dường như đang hưng phấn kích động, nhảy nhót không ngừng.
Bốn năm trước, nàng đã vong mạng ngoài Lam Cực Tinh bởi một chưởng tuyệt mệnh của Long Hoàng, được Vân Triệt tự tay thả xuống Minh Hàn Thiên Trì, vậy mà giờ đây lại rõ ràng… hoàn hảo không chút tổn hao xuất hiện trước mặt Mộc Băng Vân và Trì Vũ Thập.
Không phải ảo giác, càng không phải ngụy trang. Dù có khó tin đến mức nào, ngay khoảnh khắc đầu tiên, Trì Vũ Thập đã vô cùng chắc chắn rằng nàng chính là Mộc Huyền Âm chân chính vốn đã sớm tử vong.
Bởi vì trên thế giới này, nàng là người hiểu Mộc Huyền Âm nhất. Cộng sinh vạn năm, mỗi một tấc da thịt, mỗi một sợi linh hồn, mỗi một luồng khí tức của nàng ấy, nàng đều quen thuộc đến tận cùng, vĩnh viễn không thể nào nhận sai.
Đối diện với đôi đồng tử lạnh như băng của nàng, Trì Vũ Thập mỉm cười, ba chữ ngắn ngủi lại mang theo tâm tư và tình cảm phức tạp khôn cùng:
- Mộc Huyền Âm, quả nhiên cùng một huyết mạch với Phượng Hoàng, có Băng Hoàng thủy nguyên tương đồng, cũng có được sức mạnh “Niết Bàn” giống như Phượng Hoàng.
- Quả nhiên, trước khi Băng Hoàng Thần Linh biến mất, đã ban cho ngươi thần lực “Niết Bàn” của nàng.
Nàng mỉm cười, cười vì chính mình, cười vì Vân Triệt… Nàng không tài nào tưởng tượng nổi, nếu Vân Triệt một lần nữa nhìn thấy nàng xuất hiện trong sinh mệnh của hắn, sẽ kích động và vui sướng đến nhường nào.
Bốn năm trước, Mộc Huyền Âm thật sự đã chết, sinh mệnh tiêu tán, băng tan ngọc nát.
Băng Hoàng và Phượng Hoàng, trong nhận thức của thế gian là hai tồn tại có thuộc tính trái ngược, thậm chí là kẻ địch bài xích lẫn nhau.
Nhưng trên thực tế, vào niên đại Thượng Cổ xa xôi, chúng lại cùng chung một nguồn gốc, mãi cho đến sau này mới vì một nguyên nhân không thể nào biết được mà phân thành hai tộc đối địch.
Ở Thần giới hiện tại, có rất nhiều truyền thuyết về việc Phượng Hoàng viễn cổ sau lần tử vong đầu tiên sẽ dục hỏa trùng sinh, đồng thời trở nên cường đại hơn.
Thế nhưng, những ghi chép về việc Băng Hoàng viễn cổ sau lần tử vong đầu tiên cũng có thể niết bàn trong băng tức thì đã sớm thất truyền.
Năm đó, trước khi Băng Hoàng Thần Linh tiêu tán dưới Minh Hàn Thiên Trì, vì áy náy đã can thiệp vào ý chí của Mộc Huyền Âm trong thời gian dài, đã ban tặng luồng băng tức đặc thù này cho nàng, xem như một sự bồi thường.
Mà luồng băng tức đặc thù này, chính là thần tức niết bàn của Băng Hoàng Thần Linh.
Một tia lực lượng niết bàn mà năm đó Vân Triệt kế thừa đến từ Phượng Hoàng tàn linh, vô cùng mỏng manh, khi Vân Triệt tử vong chỉ miễn cưỡng giữ lại cho hắn một hơi tàn. Sức mạnh và thân thể thần của hắn đều đã chết hoàn toàn.
Nhưng dưới Minh Hàn Thiên Trì lại là Băng Hoàng viễn cổ chân chính. Mặc dù thần tức niết bàn mà nàng ban cho Mộc Huyền Âm cũng không trọn vẹn, nhưng vẫn mạnh hơn thần tức niết bàn mà Vân Triệt nhận được không biết bao nhiêu lần.
Dưới Minh Hàn Thiên Trì, Mộc Huyền Âm đã hồi sinh trong băng tức niết bàn.
Thân thể hoàn chỉnh, linh hồn hoàn chỉnh, cùng với…
Băng Hoàng thần lực đã lặng lẽ biến đổi về chất dưới sự thúc đẩy của thần tức niết bàn.
Ban đầu khi mất đi sinh mệnh, vào thời khắc cuối cùng trước khi linh hồn tan biến, Mộc Huyền Âm đã nhận ra sự tồn tại của Trì Vũ Thập. Cho nên nàng biết nữ tử một thân áo đen, quyến rũ như ma cơ họa thế trước mặt là ai.
Nàng không nói một lời, Tuyết Cơ kiếm trong tay chậm rãi giơ lên, băng mang đột ngột lóe sáng, đâm thẳng về phía Trì Vũ Thập.
Trì Vũ Thập lại không hề động đậy, thậm chí không dùng một chút huyền lực nào để hộ thân.
Phập!
Trong tiếng xé lụa chói tai, Tuyết Cơ kiếm vô tình đâm vào vai trái của Trì Vũ Thập, mũi kiếm xuyên qua vai nàng, lóe lên hàn quang lạnh buốt.
Huyết châu tuôn ra, nhưng lập tức bị hàn khí đóng băng. Ánh mắt hai người phản chiếu kiếm mang băng lam của Tuyết Cơ kiếm, ở khoảng cách gần trong gang tấc, lặng lẽ giao nhau.
Các nàng từng cùng tồn tại vạn năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên chân chính gặp mặt.
Xoẹt!
Tuyết Cơ kiếm được rút ra khỏi người Trì Vũ Thập, thân kiếm không dính một giọt máu.
Thân hình Trì Vũ Thập khẽ lảo đảo, nàng không nhìn vết thương, cũng không hề tỏ ra tức giận.
Kiếm quang biến mất, Mộc Huyền Âm xoay người đi, lạnh lùng nói:
- Nể tình ngươi đặc biệt đến cứu Băng Vân, lại thật lòng đối đãi với Vân Triệt… Một kiếm này, ân oán giữa ta và ngươi, xem như xóa bỏ!
Trì Vũ Thập cười nhẹ, khẽ nói:
- Mộc Huyền Âm, dù đã trải qua sinh tử, nhưng ngươi vẫn không hề thay đổi. Ta thường tự hỏi, những năm qua rốt cuộc là ta ảnh hưởng đến ngươi nhiều hơn, hay là ngươi ảnh hưởng đến ta nhiều hơn.
Mộc Huyền Âm: “…”
Trì Vũ Thập đứng thẳng người, không để tâm đến vết thương trên vai, bước đến bên cạnh Mộc Huyền Âm, mỉm cười nhìn gò má nàng… Dù sao cũng có mối liên kết linh hồn dài đến vạn năm, dù hiện tại đã tách ra, nhưng trong vô hình vẫn tồn tại một loại tình cảm và ràng buộc đặc thù.
- Có thể cho ta biết, ngươi đã tỉnh lại bao lâu rồi không?
Trì Vũ Thập hỏi.
- Ba năm.
Mộc Huyền Âm đáp.
- … Thì ra là vậy.
Trì Vũ Thập khẽ lẩm bẩm.
Mộc Huyền Âm nói, đôi mắt đẹp tựa băng thần ẩn chứa cảm xúc khó dò:
- Giúp ta đưa Băng Vân về giới. Nói với con bé, đừng nói chuyện ta còn sống cho bất kỳ ai. Ngươi cũng vậy.
- Kể cả “hắn” cũng không nói sao?
Trì Vũ Thập khẽ liếc mắt.
- Đúng.
Mộc Huyền Âm không chút do dự.
- Vì sao?
Gió lạnh thổi qua, mái tóc băng lam phất qua dung nhan tựa tiên ảo của Mộc Huyền Âm, đều là nữ tử, nhưng trong mắt Trì Vũ Thập đã quen nhìn tuyệt sắc vẫn thấy nàng đẹp đến tuyệt luân. Nàng lạnh nhạt nói:
- Hắn nuốt hận ẩn mình ở Bắc Thần Vực nhiều năm như vậy, cuối cùng mới bước ra bước chân báo thù. Nếu ta xuất hiện, sẽ làm phân tán tâm thần và thù hận của hắn… Ít nhất, không phải là bây giờ.
Trong mắt Trì Vũ Thập hiện lên vẻ mông lung, cánh môi khẽ mấp máy:
- Nói như vậy, thân là Giới Vương Đông Vực, là người có thể can thiệp vào quyết định của hắn nhất, ngươi lại hoàn toàn không muốn ngăn cản hắn sao?
Mộc Huyền Âm nhìn về phía hư không, giọng nói ngưng đọng hàn khí:
- Ngăn cản? Vì sao phải ngăn cản? Thế giới này nợ hắn còn chưa đủ nhiều sao?
Nàng tiếp tục nói:
- Hơn nữa, ta của hiện tại không phải là Giới Vương Đông Vực, càng không phải là con rối của bất kỳ ai, mà chỉ là chính ta… một Mộc Huyền Âm chưa bao giờ thuần túy đến thế.
Trì Vũ Thập: “…”
- Ngây ngô nhiều năm, bỏ mạng trùng sinh, ta cũng nên vì bản thân mà sống.
Nàng đảo mắt, nhìn Trì Vũ Thập:
- Hắn muốn báo thù, cứ thỏa sức báo thù; muốn phát tiết, cứ thoải mái phát tiết; muốn giết ai, cứ việc đi giết kẻ đó! Tuy ta xuất thân từ Đông Vực, nhưng lại không tìm được lý do gì để ngăn cản cả.
Trì Vũ Thập mỉm cười, từng cảnh tượng trong quá khứ hiện lên trước mắt:
- Cho dù hắn biến thành dáng vẻ gì, cho dù hiện giờ đã là Ma Chủ Bắc Vực người người khiếp sợ, tựa như ma thần tàn bạo, ngươi vẫn thích dung túng hắn, mặc kệ hắn tùy hứng như trước kia.
“…” Mộc Huyền Âm im lặng hồi lâu, giọng nói đột nhiên trở nên nhẹ bẫng, chậm rãi nói:
- Năm đó, ta từng nhiều lần quở trách hắn cãi lại sư mệnh, tùy hứng làm bậy, từng tìm mọi cách trói buộc tính tình của hắn.
- Nhưng mà, lần này lại khác.
- Hắn có tư cách bốc đồng, cho dù tùy hứng đến mức nào, hắn đều có tư cách.
Nói xong, nàng xoay người, tuyết y khẽ bay, định rời đi.
- Ngươi định đi đâu?
Trì Vũ Thập hỏi.
- Sau Đông Thần Vực, là Nam Thần Vực, đúng không?
Mộc Huyền Âm đột nhiên hỏi.
Trì Vũ Thập không hề giấu giếm:
- Đúng. Tinh Thần Giới không đáng lo ngại, Trụ Thiên và Nguyệt Thần đã tan tác. Về phía Phạm Đế Thần Giới, dường như Vân Triệt đã có quyết định riêng. Khi bốn Vương giới đều sụp đổ, tín niệm của Đông Thần Vực sẽ sụp đổ toàn diện. Khi đó, Bắc Vực của ta sẽ từng bước nắm quyền khống chế Đông Thần Vực.
- Ngươi định đến Nam Thần Vực sao?
Nàng nghĩ tới điều gì đó.
Mộc Huyền Âm nói:
- Ừm. Trước khi các ngươi tấn công Nam Thần Vực, ta sẽ giúp các ngươi quét sạch một vài chướng ngại.
Nàng đã tỉnh lại trong Minh Hàn Thiên Trì suốt ba năm, nhưng chưa từng có ai phát hiện ra sự tồn tại của nàng.
Một Thần Chủ cấp mười có thể ẩn mình hoàn mỹ, lại là người vốn không hề tồn tại trong nhận thức… Sự đáng sợ của nàng, đối với một Thần Chủ cường đại mà nói cũng không khác gì ác mộng.
Có thể quét sạch, nào chỉ là chướng ngại!
Ánh mắt nàng khẽ khép lại, như tự nói, như than thở:
- Ta đã từng cực kỳ căm ghét ma nhân, gặp là giết, vậy mà lại có một ngày… lại làm chuyện nối giáo cho giặc như thế.
Trì Vũ Thập đột nhiên cười khẽ:
- Nhưng trong lòng ngươi lại vô cùng cam tâm tình nguyện, không phải sao? Hơn nữa, ngươi của bây giờ mới thuần túy là chính ngươi, đã có thể vâng theo ý chí của mình, không liên quan đến thiện ác, không liên quan đến đúng sai, không liên quan đến trách nhiệm, chỉ thuận theo lòng mình.
Mộc Huyền Âm không nói thêm gì, thân hình nhẹ nhàng bay lên.
Trì Vũ Thập đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt trở nên khác thường:
- Đợi đã! Lúc trước ngươi từng nói một câu “thật lòng đối đãi với Vân Triệt”… Sao ngươi biết ta đối với hắn có thật lòng hay không?
- Hay là, ngươi từng đến Bắc Thần Vực?
Mộc Huyền Âm nhàn nhạt đáp lại:
- Không có. Nhưng có người đã nói cho ta biết một vài chuyện về ngươi và hắn.
- … Ai?
Đuôi mày Trì Vũ Thập khẽ nhướng.
- Ngươi sẽ sớm gặp được nàng thôi.
Giọng nói vừa dứt, nàng đã phi thân lên, trong nháy mắt băng mang đã tan biến.
Nàng hiện tại khống chế thuật “Nặc Ảnh” đã đến cảnh giới tùy tâm sở dục.
Trì Vũ Thập dõi theo một lúc lâu mới chậm rãi quay đầu lại.
Người kia…
Mộc Huyền Âm sẽ không chủ động hiện thân, người có thể tiếp xúc với Mộc Huyền Âm và nói cho nàng biết một vài chuyện, cũng có nghĩa là đối phương đã chủ động nhận ra Mộc Huyền Âm.
Mà người có thể trực tiếp nhìn thấu thuật nặc ảnh của Mộc Huyền Âm, dường như… cũng chỉ có “nàng” mà thôi.
Nàng liếc mắt về phía Thiên Diệp Tử Tiêu đang nằm trên đất, ý thức hoàn toàn trống rỗng, nụ cười nơi khóe môi nhất thời mang theo vài phần âm u.
- Muốn cài một quân cờ vào Phạm Đế Thần Giới vốn là chuyện khó như lên trời, bây giờ lại dễ dàng như vậy.
Nàng khẽ lẩm bẩm, bàn tay đưa ra, trong ma đồng lấp lánh hắc mang.
Một kiếm dưới thuật nặc ảnh của Mộc Huyền Âm thật sự quá mức kinh diễm, khiến một Phạm Vương cường đại nháy mắt thân hồn đều tan vỡ.
Điều này cũng khiến nàng mơ hồ nhận ra, Băng Hoàng thần lực của Mộc Huyền Âm dường như lại có tiến cảnh vi diệu.
Theo ma quang trong đồng tử nàng lóe lên, Thiên Diệp Tử Tiêu chậm rãi đứng dậy, nhưng tứ chi của hắn buông thõng, hai mắt vô thần.
Trì Vũ Thập nhẹ giọng nói:
- Thiên Diệp Tử Tiêu, trên đường ngươi đưa Mộc Băng Vân về Phạm Đế Thần Giới, đã gặp phải sự tập kích của Diêm Đế Diêm Thiên Kiêu, Mộc Băng Vân vì thế mà bị đoạt đi… Nhớ kỹ chưa?
Đôi môi Thiên Diệp Tử Tiêu khép mở, ngây ngốc nói:
- Ta đưa Mộc Băng Vân về giới… trên đường… gặp phải tập kích của Diêm Đế Diêm Thiên Kiêu, Mộc Băng Vân vì thế bị đoạt đi…
- Rất tốt!
Trì Vũ Thập gật đầu tán thưởng, đột nhiên ra tay, một luồng hắc mang xuyên thẳng vào người Thiên Diệp Tử Tiêu, hắc ám ăn mòn lập tức cắn nuốt tất cả băng tức trên người hắn, để lại từng mảng vết thương hắc ám trông đến ghê người.
Sau đó, bóng dáng của nàng cũng bay đi, nhanh chóng biến mất trong tinh vực mịt mờ.
Hơn mười nhịp thở sau, Thiên Diệp Tử Tiêu từ trong huyền chu đứng dậy, tay hắn che lấy vết thương hắc ám trước ngực, ánh mắt âm trầm, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Diêm Thiên Kiêu đáng chết! Nếu ngươi rơi vào tay ta, ta nhất định… sẽ băm vằm ngươi thành vạn mảnh